1

Tiểu thư nhà ta, là người dịu dàng nhất, lương thiện nhất mà ta từng gặp.

Ta là kẻ được nàng nhặt về.

Năm ấy ta mười ba tuổi, nàng mười hai.

Trời đầy tuyết, ta co ro trong góc tường, người bẩn thỉu chẳng khác gì giẻ rách. Một tiểu cô nương trắng trẻo xinh xắn đi đến, dùng chiếc khăn tay thơm tho sạch sẽ nhẹ nhàng lau mặt ta, rồi nắm lấy tay ta, dắt vào ngôi nhà ấm áp kia.

Từ đó, nàng trở thành tiểu thư của ta.

Tiểu thư dạy ta đọc chữ, b.úi tóc, thêu thùa. Dẫu ta có làm sai cũng chẳng sao, nàng chưa từng nặng lời trách mắng.

Nếu thật sự sai đến nực cười.

Nàng chỉ lấy ngón trỏ khẽ chống cằm, mắt cong cong như trăng non, mỉm cười than thở: 

"Tiểu Mãn à tiểu Mãn, sao em lại thêu uyên ương thành con quạ béo thế này!”

Chỉ là những lúc nhẹ nhõm như vậy, chẳng được bao nhiêu.

Vì tiểu thư rất bận.

Lão gia nhà ta vốn là người có lai lịch.

Là một Hàn lâm thời tiền Thanh thất thế, vừa nhận được chức Đế sư thì triều đại liền sụp đổ. Cả một thân tài học không nơi dụng võ, lão gia bèn đem hết tâm huyết truyền thụ lại cho tiểu thư – đứa con gái duy nhất trong nhà.

Theo lời lão gia: "Loạn thế không thể loạn đạo, luân thường càng không thể đảo điên, đạo Khổng Mạnh tuyệt chẳng thể bỏ."

Thành ra mỗi sớm tinh mơ trời chưa sáng, tiểu thư đã đứng đợi bên ngoài thư phòng.

Tập viết, đọc sách, đ.á.n.h đàn, đối cờ… bất kể sai sót gì, lòng bàn tay đều phải chịu phạt.

Ta thấy nàng khóc đến đỏ hoe cả mắt, bèn dùng bản lĩnh từng lang thang ngoài phố, trèo cây hái hạt dẻ cho nàng ăn. Nàng sợ ta rơi xuống, cứ ngửa đầu nhìn chằm chằm ở dưới, rồi liền quên cả khóc.

Sau này hạt dẻ hết rồi, nàng khóc, ta cũng chỉ biết khóc theo. Rốt cuộc lại là nàng quay sang dỗ ta:

"Không sao đâu, Tiểu Mãn. Ta lần này đau rồi, ắt sẽ nhớ kỹ, lần sau sẽ không sai nữa."

Tiểu thư không lừa ta.

Ban đầu, mỗi tháng nàng đều bị đ.á.n.h vài lần, sau thì cả năm chỉ đôi ba lần, rồi đến cuối cùng, chẳng còn lần nào nữa.

Thế giới bên ngoài đã đổi thay từ lâu.

Những cô gái khác đã lên trường học kiểu mới, cắt tóc ngắn, mặc váy Tây.

Ta bất bình thay nàng.

Nàng lại chỉ nghiêng đầu, khóe mắt cong cong như trăng lưỡi liềm:

"Nhưng Tiểu Mãn à, ta không thấy buồn tẻ đâu. Các nàng như vậy tự có cái hay, còn ta cũng thấy mình như thế là tốt. Trong sách của tổ tiên còn bao nhiêu điều hay ho, ta cảm thấy thời gian còn chẳng đủ dùng nữa kìa."

Người ngoài cười nàng là "cổ vật thời mới", là "tiểu thư lạc hậu", là "mẫu vật của lễ giáo xưa". Ta nghe mà tức muốn xông vào cãi lộn, về đến nhà lại tức tối kể lể với nàng:

"Tiểu thư, người không tức giận sao? Người đâu phải tượng bùn mà ai nói gì cũng chịu được!"

Nàng vừa tức vừa buồn cười: "Những lời người ta nói về ta, vốn chẳng phải là ta, cớ gì ta phải giận?"

Tiểu thư nhà ta, cứ thế mà sống trong thời đại náo nhiệt sôi động này, đầu tóc b.úi gọn không rối một sợi, thân mặc áo váy vạt chéo nhã nhặn, ở trong viện xưa như dừng lại giữa năm tháng, yên ổn mà thong thả.

Ta một lòng tin rằng.

Ai cưới được tiểu thư nhà ta, ắt là phúc phần tu từ tám đời.

Ấy vậy mà thiếu gia nhà họ Trần kia—

Lại bỏ trốn ngay trong đêm tân hôn! 2

Vừa nghe tin ấy, ta lập tức quẳng chén rượu và đùi gà trong tay xuống bàn, cắm đầu chạy về phía tân phòng.

Trong căn phòng đỏ rực, tiểu thư đang ngồi ngay ngắn trên giường cưới, đầu phủ khăn voan đỏ thẫm.

"Tiểu thư—"

Ta vừa gọi một tiếng, liền nghẹn ngào chẳng thốt nên lời.

Tiểu thư không hề nhúc nhích.

Bên ngoài huyên náo ầm ĩ, hiển nhiên nàng cũng đã biết rõ tất cả.

Một lúc lâu sau.

Từ dưới lớp khăn voan, truyền đến giọng nói khe khẽ của tiểu thư:

"Chính tay mình vén khăn voan là điều không may. Tiểu Mãn, em giúp ta nhé."

"Vâng." Ta gật đầu thật mạnh, rón rén tiến tới, cẩn thận nâng khăn voan đỏ lên.

Tiểu thư khẽ cụp mắt, ánh nến hỉ chiếu lên dưới mi nàng một mảng bóng mờ nhỏ.

Nàng ngẩng đầu nhìn ta.

Đôi mắt ấy trong trẻo, mang theo vài phần ngơ ngác, vài phần lặng lẽ buồn thương, nhưng sâu thẳm lại tĩnh lặng như một hồ nước sâu không gợn sóng.

Ánh mắt như vậy, ta đã từng thấy qua một lần.

Hôm đó, lão gia biết mình chẳng còn sống bao lâu, nhân lúc còn tỉnh táo, dựa bên giường bệnh bắt tiểu thư phát thệ. Ta đứng ngoài cửa sổ, không nghe rõ lời thề, chỉ trông thấy đôi mắt nàng khi ấy.

Cũng như bây giờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lặng lẽ, như thể mang theo rất nhiều lời muốn nói, lại như thể chẳng có gì để nói cả.

"Tiểu Mãn, ta mệt rồi, không muốn trò chuyện cùng ai nữa. Giúp ta thay y phục, nghỉ ngơi một lát đi."

Giọng nói của tiểu thư vẫn dịu dàng, mềm mại như thường.

Tựa như hôm nay không phải đêm động phòng hoa chúc của nàng.

Tựa như chưa từng có một vị tân lang bỏ trốn.

Tựa như chỉ là một buổi tối bình thường trong tiểu viện ngày xưa.

Cha mẹ chồng sợ tiểu thư nghĩ quẩn, sai hai tên hạ nhân canh giữ bên ngoài.

Còn ta ngồi dựa vào cửa, chốc lát sau liền "bốp bốp" tát mình liên tiếp.

Vừa tát vừa mắng:

"Cho ngươi mắt mù nhìn sai người!"

"Cho ngươi cái miệng chỉ biết tâng bốc thiếu gia nhà họ Trần!"

"Ngươi hại tiểu thư cả đời!"



Thiếu gia nhà họ Trần, tên là Trần Bác Chu, là một tài t.ử nổi danh nơi Tang thành.

Dung mạo tuấn tú, tính tình sáng sủa, văn chương xuất chúng, thường viết bình luận đăng trên Tân Thanh Niên, Thần Báo, là đối tượng thầm mến của bao tiểu thư khuê các và nữ sinh khắp thành.

Dù lão gia không cho tiểu thư học theo trào lưu tân thời ngoài kia, nhưng có một điều là ngoại lệ: đọc báo.

"Lúc này loạn lạc, có thể không tham dự, nhưng không thể không hay biết."

Một ngày nọ, tiểu thư chỉ vào một cái tên trên trang báo, nhẹ nhàng nói với ta:

"Tiểu Mãn, nhìn xem, người này chính là phu quân mà phụ thân đã định cho ta."

Cái tên đó, chính là Trần Bác Chu.

Lão gia Trần gia và lão gia nhà ta vốn là đồng hương, lúc phu nhân còn sống, hai nhà qua lại thân thiết, mới định ra mối hôn nhân từ thuở thiếu thời này.

Để tiểu thư yên tâm, ta từng lén đi xem Trần Bác Chu mấy lần.

Lần đầu tiên, ta thấy hắn giảng bài cho các nữ sinh trong lễ đường trường sư phạm, phong thái nổi bật, lời lẽ sắc bén.

Lần thứ hai, ta thấy hắn dũng cảm đứng ra khi bọn cảnh sát mặc đồ đen bắt bớ sinh viên, lớn tiếng quở trách những hành vi bạo ngược.

Lần thứ ba, ta thấy hắn ướt sũng người, đứng dưới sông vớt một con mèo nhỏ run lẩy bẩy.

Ta mới yên lòng.

Người như Trần Bác Chu, xem như cũng tạm xứng với tiểu thư nhà ta.

Về đến nhà, ta liền kể lại cho tiểu thư nghe những điều ta tận mắt chứng kiến, còn không ngớt lời ca tụng Trần Bác Chu.

Tiểu thư đang gảy đàn bên cửa sổ.

Nàng nghe mà không mấy chuyên chú, đến cuối khúc nhạc, ngón tay dừng lại trên dây đàn, lúc này mới ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn ta:

"Tiểu Mãn cảm thấy, người ấy rất tốt sao?"

Ta gật đầu thật mạnh:

Hồng Trần Vô Định

"Hắn vừa tuấn tú, vừa lương thiện, lại là người có tài học, có dũng khí, đúng là nhân tài hiếm có, lão gia chọn không sai đâu."

Tiểu thư cụp mắt, nhìn đầu ngón tay mình, khẽ cười một tiếng, giọng nhẹ như gió thoảng:

"Vậy sao."

"Vậy thì tốt rồi."

Đêm ấy, tiểu thư chẳng nói chẳng rằng.

Sáng hôm sau, ta bị một đôi bàn tay mềm nhẹ đ.á.n.h thức. Lờ mờ mở mắt ra, thấy tiểu thư đã mặc y phục chỉnh tề, đứng ngay bên giường.

"Tiểu Mãn, đừng để nhiễm lạnh, về phòng ngủ tiếp đi."

"Tiểu thư người đi đâu vậy?" Ta giật mình hỏi.

"Ngày thứ hai sau thành thân, dĩ nhiên là phải đi bái kiến cha mẹ chồng."

Ta vội vàng bật dậy: "Ta đi cùng người!"

Tiểu thư cong môi cười với ta: "Được, Tiểu Mãn."

Trong chính sảnh treo chữ Hỷ.

Cha mẹ chồng nhận lấy chén trà con dâu từ tay tiểu thư, cảm động đến rưng rưng lau nước mắt.

"Bác Chu chỉ là nhất thời bướng bỉnh, chúng ta đã cho người đến tỉnh thành tìm rồi, nó sẽ về thôi. Như Ý à, con chịu khổ mấy ngày, chăm sóc bản thân cho tốt, không cần quá lo lắng cho chúng ta."

Tiểu thư khẽ rũ mi, ngoan ngoãn đáp:

"Như Ý đã bước vào cửa Trần gia, tức là dâu Trần gia. Phu quân có về hay không, phụng dưỡng cha mẹ chồng đều là bổn phận của con."

Lời nhị lão không sai.

Trần Bác Chu quả thật đã trở về.

Chỉ là.

Ba năm sau.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện