Sau đó nàng không khỏi kinh ngạc.

Nhà người khác đều là mỗi đứa trẻ một cái, thậm chí có hàng xóm thông cảm nàng một mình nuôi em không dễ dàng, nhất quyết không nhận, mãi mới chịu nhận một cái rồi chia cho mấy đứa trẻ mỗi đứa một mẩu.

Duy chỉ có nhà Tưởng Hiểu Hà, hai cái kẹo mỡ heo đều chui tọt vào mồm cậu con trai út, cô con gái lớn chẳng được miếng nào.

Lâm Hương nghe xong lắc đầu ngao ngán. Nhà cô nằm giữa hai nhà, một đầu giáp chị em Tống gia, đầu kia giáp nhà Tưởng Hiểu Hà. Lúc Tống Minh Du mang kẹo sang, Lâm Hương nhất quyết từ chối, cuối cùng không lay chuyển được mới nhận hai cái, nhưng Trần Cảnh Hành lại nhường hết cho em gái.

Cô cũng chẳng ngờ Tưởng Hiểu Hà lại vô tư đến mức vô tâm như vậy. Dù sao thì Từ Nghiên cũng chỉ là một cô bé mười mấy tuổi, có cái kẹo thôi mà, cần gì phải thế? Tống Minh Du cũng thấy không đáng.

Một bên là tự nguyện nhường nhịn, một bên là do mẹ thiên vị, ấn tượng đầu tiên của Tống Minh Du về cô Tưởng này ít nhiều bị ảnh hưởng. Nhưng lúc này, mỗi người đi qua đều có thể là khách hàng tiềm năng của quán, người ta hỏi thì nàng cũng cười đáp lại.

"Vâng ạ, cuối tuần này mọi người được nghỉ là em mở hàng luôn."

Tưởng Hiểu Hà bước tới vài bước, vươn cổ ngó vào trong quán: "Định bán cơm món xào, hay là cháo bánh bao, màn thầu sữa đậu nành thế? Có kiếm được tiền không đấy?"

Bán cơm món xào thì mới có lãi. Tưởng Hiểu Hà thầm nghĩ, cô con gái cả nhà họ Tống này trông cũng chẳng có vẻ gì là nhiều tiền, bộ quần áo lao động trên người chắc là sửa lại từ đồ người lớn, có khi là đồ mẹ nó để lại, e là không đủ vốn mở quán cơm đâu.

Làm mấy món ăn sáng như cháo bánh bao thì đỡ phải cầu kỳ, nhưng mà cực lắm, cô gái nhỏ này chưa chắc đã chịu khổ được như cô hồi xưa.

Ánh Trăng Dẫn Lối

"Em định bán cơm suất món kho trước đã." Tống Minh Du trả lời rất khiêm tốn, "Kiếm đồng ra đồng vào thôi, chắc là cũng ổn ạ."

"Cơm suất món kho??"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Là cái gì cơ, món gì kho cơ? Tưởng Hiểu Hà nghe chữ được chữ mất, đang định hỏi cho rõ thì Tống Ngôn Xuyên bên kia gọi chị ơi. Tống Minh Du vừa đáp lời vừa tiếp tục quay vào lo việc trong quán, không nói chuyện phiếm với cô nữa.

Tưởng Hiểu Hà thấy mất hứng, bĩu môi đi về nhà. Rốt cuộc "cơm suất món kho" là cái thứ gì thì cô vẫn chưa hình dung ra.

Chẳng lẽ Tống Minh Du, dân gốc Xưởng Dệt, khinh thường cô là dân ngụ cư, nên cố tình bịa ra mấy từ ngữ lạ hoắc để lòe cô —— nhưng Tống Minh Du cũng đâu phải người trong xưởng?

Chẳng lẽ vì ăn mất hai cái kẹo của nó nên nó không vui? Cô đâu phải không mua nổi kẹo mỡ heo, mấy thứ bánh trái bán ngoài đường cô mua được hết, biếu cũng biếu được chứ bộ!

Tưởng Hiểu Hà hậm hực bỏ đi, cảm thấy đám trẻ bây giờ đúng là viển vông, chẳng biết moi đâu ra mấy thứ kỳ quái đó, liệu có bán được tiền không?

Dù sao thì cô chắc chắn sẽ không bỏ tiền ra mua đâu. Tiền có phải gió cuốn đến đâu, bảo cô mua hai cái bánh bao thì cô còn vui vẻ, chứ bảo mua cái gì mà cơm suất món kho, thì nhất định là không.

Trong lòng Tưởng Hiểu Hà cứ lấn cấn, về nhà kể với chồng. Chồng cô là Từ Vĩ Khang cũng ngớ người ra, anh ta cũng chỉ mới tốt nghiệp cấp hai, bao năm nay chưa từng nghe nói đến món cơm suất món kho, nhưng anh ta vẫn biết chừng mực: "Em không ăn thì thôi, người ta mở quán, mình đừng có gây chuyện."

Tưởng Hiểu Hà lườm chồng một cái, bỏ về phòng nói chuyện với con trai —— cô đâu có ngu, cô cũng cần thể diện chứ, chuyện không liên quan đến mình thì quan tâm làm gì?

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Tưởng Hiểu Hà vẫn không nhịn được đi hỏi các hàng xóm khác xem có ai nghe nói đến món cơm suất món kho chưa, làm bằng gì, ăn có ngon không?

Kết quả là cả cái ngõ Dệt này, chẳng ai nghe nói bao giờ.

Cơm ăn với món xào thì họ biết, chứ cơm suất món kho là cái món mới mẻ gì, chưa từng thấy bao giờ. Mọi người nhìn nhau ngơ ngác. Một món ăn nghe còn chưa nghe bao giờ, cô con gái nhà họ Tống lại phí công sức lớn như vậy để mang ra bán... liệu có ổn không đây?

Trong ngõ xì xào bàn tán đủ kiểu. Nhà Lâm Hương sát vách Tống Minh Du nên không ít người chạy sang "do thám tình hình", nhưng Lâm Hương cũng chỉ bảo không biết.

 

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện