"Mấy nhà máy đó làm ăn không tốt, lúc không có tiền trả lương thì lấy sản phẩm ra gán nợ cho công nhân viên chức. Mấy thứ này lại chẳng đổi được ra lương thực, nên công nhân đành mang ra bán rẻ để lấy tiền mặt." Thịnh Lăng Đông nói, "Cô chưa thấy đâu, có những con phố người ta trải chiếu bày bán la liệt bát đĩa thế này, giá rẻ như cho ấy mà."
Anh nói năng thẳng thắn không chút giấu giếm, Tống Minh Du tò mò hỏi: "Anh nói hết cho tôi biết thế này, không sợ tôi ép giá anh, hoặc đổi ý không mua nữa à?"
Thịnh Lăng Đông cười cười: "Làm ăn quan trọng nhất là chữ tín, giấu giếm chẳng hay ho gì. Nếu vì chuyện này mà không mua bán được thì thôi, coi như không có duyên vậy."
Lúc nói câu này thần sắc anh thản nhiên, ánh mắt trong veo. Tống Minh Du lại có thêm vài phần thiện cảm với anh. Giá mà Thịnh Lăng Đông báo cho nàng cũng không cao, buôn bán thì cũng phải cho người ta kiếm chút lời chứ.
Không ngờ Thịnh Lăng Đông còn bồi thêm một câu: "Nếu cô chịu mua hết chỗ này, tôi có thể giảm giá thêm chút nữa, lại còn giao hàng tận nhà cho cô."
Lại còn giảm giá nữa, thế thì đúng là rẻ như giá gốc rồi. Phải biết là Nam Thành không có mấy nhà máy sản xuất đồ này, công nghiệp địa phương chủ yếu là sắt thép, dệt may. Nếu không gặp được Thịnh Lăng Đông, nàng khó mà tìm được bộ đồ ăn chất lượng đồng bộ thế này... trừ phi nàng tự mình nghĩ cách đi nơi khác đ.á.n.h hàng.
Tống Minh Du rất động lòng, điểm khó khăn duy nhất vẫn là ngân sách: "Tôi còn phải để dành tiền ra Cung Tiêu Xã mua cái bếp lò nữa."
"Bếp lò? À, ý cô là lò than ấy hả ——" Thịnh Lăng Đông quay người, kéo một vật trông giống cái thùng sắt từ góc phòng khách ra, "Cái này á?"
Tống Minh Du chấn động. Lò than là nhu yếu phẩm, phải có tem phiếu mới mua được ở Cung Tiêu Xã: "Anh có cả bếp lò cơ à?!"
"Thu mua của xưởng đúc đấy, vứt xó mãi cũng quên béng mất." Thịnh Lăng Đông vỗ vỗ cái bếp lò, "Khỏi cần đi Cung Tiêu Xã, nếu cô lấy thì tôi để lại cho năm đồng."
Một cái lò than mới tinh trong Cung Tiêu Xã giá mười lăm đồng. Tống Minh Du xem xét kỹ cái bếp trước mặt, chức năng chẳng kém gì, vẻ ngoài cũng không bị móp méo, nếu nói vừa nãy là động lòng, thì bây giờ là thực sự "kết" rồi.
Ánh Trăng Dẫn Lối
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đúng lúc này, Nghiêm Hồng Phi "áp giải" xong đám con em trong xưởng quay về. Anh ta không biết trong sân có người, vừa đẩy cửa vào đã bô bô nói với Thịnh Lăng Đông: "Lăng Đông, sao cậu lại chạy về kho thế này, ngoài sạp không thiếu hàng đâu nhé —— Á, ơ kìa, cô đồng chí."
Lúc này Nghiêm Hồng Phi mới hậu tri hậu giác chú ý đến Tống Minh Du đang đứng ở cửa phòng khách, khuôn mặt có vết sẹo lập tức đỏ bừng lên. Thịnh Lăng Đông dựa người vào khung cửa: "Khách hàng mới của chúng ta đấy, họ Tống, Tống Minh Du. Cô ấy muốn mua mấy thứ mà ngoài chợ không có."
"À, à, chào đồng chí Tống, tôi tên là Nghiêm Hồng Phi." Nghiêm Hồng Phi vội vàng tự giới thiệu với Tống Minh Du, như muốn vớt vát lại chút hình tượng cho sự vô duyên vừa rồi, "Mua nhiều không cô, có cần tôi chở hàng qua giúp không?"
"Lát nữa tôi lấy cái xe ba gác của cậu chở cô ấy về là được." Thịnh Lăng Đông nhẹ nhàng giành lấy việc này, quay sang hỏi Tống Minh Du, "Quyết định chưa?"
"Cứ theo lời anh nói vừa nãy, tôi lấy hết, anh giảm giá thêm cho tôi nhé."
"Được." Thịnh Lăng Đông đồng ý ngay tắp lự.
Tống Minh Du mày hớn hở. Mua trọn bộ chỗ này giá cũng chỉ ngang với việc nàng vào cửa hàng quốc doanh mua một cái bếp lò, đằng này lại vác về được một đống lớn nồi niêu xoong chảo, nào tráng men nào inox nào gốm sứ —— lại còn lời thêm được một cái bếp lò! Nàng cười đến mức mắt cong như vầng trăng khuyết, ánh nắng từ mái ngói hắt xuống, khiến khuôn mặt nàng như được phủ một lớp voan màu vàng ấm áp. Thịnh Lăng Đông dời mắt đi chỗ khác: "Hồng Phi, cậu ra sạp trông hàng đi, bảo Đồng Dũng về thay ca trông kho, tôi đưa đồng chí Tống về."
Nghiêm Hồng Phi vâng dạ, Thịnh Lăng Đông đi ra sau sân lái chiếc xe ba gác đậu dưới gốc đa lớn tới, bảo Tống Minh Du lên thùng xe ngồi trước, rồi vào nhà bê đồ nàng mua chất lên xe.
Tiếng động cơ nổ giòn tan rung cả xe, chiếc xe ba gác chậm rãi lăn bánh trong con ngõ nhỏ. Về đến Xưởng Dệt mất chừng mười phút, Tống Minh Du trò chuyện vài câu với Thịnh Lăng Đông mới biết mấy gã phố máng nàng gặp hôm nay đang xếp hàng chờ vào xưởng làm thay thế.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









