“Thần ánh sáng Fae đã trở lại.”
***

Điều khiến Kevin kinh ngạc hơn nữa là khi càng đến gần pháo đài cổ Hoa Hồng, anh cảm nhận được có một thứ gì đó rất quen thuộc đã đánh mất từ lâu, khiến anh cảm thấy… Thư thái.

Như vừa được hít một bầu không khí trong lành, hoặc nhảy vào một hồ nước ấm áp giữa trời đông giá rét, như cơn gió mát lành xua tan đi cái nắng gay gắt.

Cảm giác này khiến toàn thân anh vô thức thả lỏng.

Nhưng rất nhanh sau đó, anh chợt giật mình bừng tỉnh. Trong môi trường đầy rẫy hiểm nguy này, những thứ có thể khiến người ta cảm thấy thư thái và vui vẻ, chưa chắc đã là thứ tốt lành.

Đặc biệt là thứ có thể tác động lên tinh thần của anh, đối với những con người bình thường đang tập trung ở đây, chắc chắn không phải là điềm tốt.

Cảm giác này khiến anh nhớ đến một vật… Một vật mà anh đã tự tay hủy hoại——

Ý nghĩ đó vừa loé lên trong đầu, bàn tay nắm dây cương của anh đột nhiên siết chặt: “Oswid! Quay lại!”

Anh nắm dây cương, kéo mạnh về phía sau, nhưng phát hiện mãnh thú khổng lồ đang cõng anh đi không chịu dừng lại.

“Oswid?!” Kevin gọi to, gương mặt trở nên lạnh lùng nghiêm nghị. Anh linh cảm phía trước có điều dị thường, nghiêm trọng hơn anh nghĩ rất nhiều.

Oswid không hề đáp lời, vẫn im lặng bay nhanh về phía trước.

Phía dưới lúc này đồng thời vang lên tiếng vó ngựa ầm ầm truyền đến tai anh. Tiếng vỗ cánh của Mã Ưng đập liên hồi hình thành một luồng gió mạnh thổi bay cát sỏi, anh mơ hồ có thể cảm nhận được cơn gió cát đánh ập vào lưng mình từng đợt.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?! Kevin kinh ngạc quay đầu nhìn, phát hiện đội tiên phong bị anh và Oswid bỏ lại phía sau rất xa, không biết bằng cách nào đã đuổi kịp đến. Khoảng cách càng lúc càng rút ngắn, thậm chí còn sắp chạy vượt qua họ. Đám Mã Ưng phi như bay, gần như dốc hết sức, điên cuồng liều mạng lao về phía trước.

“Wood! Lùi lại!” Kevin ra lệnh cho những người bên dưới lưng Thiên Lang, nhưng phát hiện Wood và Nick cũng giống như Oswid, lời nói của anh cứ như gió thoảng mây bay, họ không hề có phản ứng.

“Điếc rồi sao?! Lùi lại!” Kevin vừa cố gắng kéo chậm tốc độ của Thiên Lang, vừa cúi người ra lệnh cho đội Mã Ưng đang phi nước đại trên mặt đất.

Giữa cơn gió gào thét dữ dội, anh gần như phải hét to hết mức mới có thể truyền được âm thanh đi. Thế nhưng dù anh liên tục quát to hai câu, vẫn không có tác dụng gì.

Mọi người phát điên rồi! Kevin ngây người một lúc trên lưng Thiên Lang, ánh mắt lần nữa bị đám đông dày đặc gần pháo đài cổ Hoa Hồng thu hút.

Bởi vì khi thu hẹp khoảng cách, anh kinh ngạc phát hiện có một lá cờ của quân đoàn Thanh Đồng lẫn trong đám đông. Anh đã quá quen thuộc với lá cờ này, chỉ cần liếc sơ qua đã nhận ra ngay.

Một phần của quân đoàn Thanh Đồng đóng tại đại bản doanh ở Đế Quốc Kim Sư lúc trước đã được Oswid hợp nhất với nhiều cánh quân khác, trở thành đội quân hỗn hợp. Đến giờ mà vẫn giữ nguyên quân kỳ Thanh Đồng riêng lẻ như vậy thì chỉ có hai nhóm quân.

Một là nhóm đã cùng Kevin lao xuống đáy vực ở thung lũng Great Rift, sau đó đi vào đường hầm bí mật để đón cư dân Kim Sư đang ẩn náu khắp nơi.

Nhóm còn lại, chính là đội quân nhận lệnh canh giữ tại biên giới phía Tây giáp vùng hoang mạc của Kim Sư, đề phòng Sa Quỷ – chính là đội quân của Mio.

Xét từ lộ trình lẫn khoảng cách, hiện giờ tụ lại dưới chân pháo đài cổ Hoa Hồng, chỉ có thể là nhóm thứ hai.

Mio không phải là người vô kỷ luật làm việc tùy tiện, vì sao y lại từ bỏ nhiệm vụ trấn thủ vùng biên giới, dẫn cả đại quân tới đây?!

Càng khiến Kevin bất an hơn chính là dưới chân pháo đài cổ Hoa Hồng không chỉ có nhóm của Mio…

Từ những mảng áo giáp có màu sắc và kiểu dáng khác nhau chen chúc trong đám đông, có thể thấy lẫn trong đó còn có những binh lính đến từ các thành bang tiểu quốc khác như Thành Lôi Âm, Thành Bái Đạt… Nhìn qua giống như tàn quân may mắn sống sót sau đợt tấn công của Sa Quỷ.

Nếu anh không nhìn nhầm, trong đó thậm chí còn có quân đội biên phòng của Bắc Phỉ Thúy… cùng với một số người không thuộc bất kỳ đội quân chính quy nào.

Kevin nheo mắt, xuyên qua làn gió bụi mù mịt trông về phía xa, quét khắp bốn bề…

Trong lòng anh bỗng dưng thắt lại — vì anh nhìn thấy các chấm đen nhỏ đông nghịt như bày kiến, đang từ từ di chuyển về phía này.

Tất cả mọi người như bị trúng tà, hệt như đang hành hương nghìn dặm, không màng chướng ngại nguy hiểm, mù quáng tụ tập về phía này.

Pháo đài cổ Hoa Hồng cũ nát bị vùi lấp trong gió cát hàng trăm năm, đột nhiên trở thành vùng đất thiêng liêng của cả lục địa.

Kevin ngây người nhìn cảnh tượng trước mắt một lúc, sắc mặt đột nhiên trầm tĩnh lại. Đôi hàng mi rũ xuống che khuất đôi mắt anh, khiến người ta không thể nhìn rõ cảm xúc trong ấy.

Dù còn một quãng nữa mới đến được pháo đài cổ Hoa Hồng, phía trước vẫn còn hai hố gió xoáy che khuất nửa tầm nhìn, nhưng anh gần như đã đoán được bên trong pháo đài Hoa Hồng rốt cuộc là gì…

Ánh mắt của Oswid đờ đẫn, đôi cánh như được thứ gì đó dẫn dắt, Thiên Lang nghiêng mình lượn vòng qua hai hố gió xoáy che khuất phần lớn đống đổ nát của toà thành.

Pháo đài cổ hoa hồng đổ nát thê lương cuối cùng cũng hiện ra hoàn toàn trước mắt Kevin. Thứ ẩn mình trong pháo đài cũng lộ ra hoàn chỉnh——

Đó là một con chim khổng lồ cao hơn một người, nó đậu trên bức tường cũ nát, cái đuôi dài nằm dọc trên bờ tường rũ xuống đất.

Toàn thân nó được bao phủ bởi một tầng ánh sáng chói loá giống như mặt trời, vì thế nên mọi người căn bản không thấy rõ hình dáng thực sự của nó ra sao, ngoại trừ đường nét thon dài cùng đôi mắt đen nhánh. Đôi cánh chim mang theo ngọn lửa đỏ rực cháy, ngọn lửa nóng bỏng chứa đựng sức sống mạnh mẽ, dường như không bao giờ lụi tàn.

Càng có nhiều người tụ tập, đường nét của nó càng trở nên rực rỡ.

Cho đến khi Kevin xuất hiện trên bầu trời pháo đài cổ Hoa Hồng, con vật đang đứng bất động trên bức tường đổ nát như được sống lại, nó ngẩng đầu nhìn về phía anh, rít lên một tiếng dài.

Cùng lúc đó, ánh sáng đỏ vàng trên người nó đột nhiên mạnh mẽ tản ra một vòng, chói lóa như một mặt trời khác trên thế gian.

Thiên Lang dưới thân Kevin đột nhiên nặng trĩu, dường như không chịu nổi ánh sáng tản ra từ vật bên trong pháo đài.

Oswid như bị trúng đòn nặng, lảo đảo rơi xuống.

May là đôi cánh khổng lồ của Thiên Lang vẫn đang dang rộng, giúp giảm bớt một chút tốc độ rơi. Ngay khi gần tiếp đất, Kevin xoay người nhảy xuống, đỡ lấy đầu Oswid.

Thiên Lang rơi xuống mặt đất, dường như đã bất tỉnh.

Đội quân tiên phong của Wood và Nick vừa đuổi đến cũng bị luồng ánh sáng loá mắt ảnh hưởng, họ đồng loạt ngã xuống, người ngã ngựa đổ, bụi tung mù mịt.

Tất cả những người chạy đến vòng ngoài của pháo đài cổ gần như bị đánh ngất, còn những người ở bên trong…

Kevin hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, ngón tay buông thõng bên hông siết chặt thành nắm đấm. Anh sải bước đi về phía bức tường đổ nát của pháo đài cổ, đám đông chen chúc trước mặt anh gần như không gây ra bất cứ trở ngại nào, chỉ cần đẩy nhẹ vào người họ, họ sẽ tản ra nhường đường.

Bởi vì họ đã mất ý thức từ lâu.

Hàng vạn người tụ tập ở đây, nhìn từ vòng ngoài vào trong, ngoài những cái đầu người dày đặc, vẫn là những cái đầu người dày đặc. Đây là một cảnh tượng kinh hoàng, dễ khiến người ta hoang mang, lo sợ.

Đoàn người bị mất ý thức bị Kevin bước đến đẩy ra, đám đông ngã sang hai bên như thủy triều bị tách đôi. Tư thế ngã của họ rất kỳ quái, giống như bị một thế lực nào đó cưỡng ép họ quỳ xuống.

Tư thế này khiến lông mày Kevin nhíu chặt hơn, sắc mặt của anh chưa bao giờ nghiêm nghị đến vậy.

Càng đi vào sâu bên trong, gương mặt anh càng khó coi, thần sắc lạnh lẽo như vừa được đào ra từ hầm băng, bởi vì cát dưới chân anh ngày càng ẩm ướt.

Thứ ngấm vào cát không phải là nước, mà là máu…

Kevin không biết trước khi mình đến, nhóm người đang tụ lại ở đây đã trải qua những gì, họ không may mắn như những người đến sau, trong số người đang hôn mê, nhiều người đã ngừng tim và không có nhịp thở.

Khoảnh khắc họ chết, thậm chí còn giữ nguyên tư thế đứng thẳng. Vì người quá nhiều, chen chúc sát lại với nhau, nên rất ít người ngã xuống.

Chỉ đến khi Kevin đẩy họ sang một bên, những cái xác đó mới ngã xuống đất trong tư thế quỳ rạp thành kính.

Ban đầu Kevin còn vô thức đỡ người, sau đó anh nhắm mắt lại, dứt khoát không đưa tay ra nữa. Bởi vì anh không thể đỡ hết được, và dù anh có đỡ, những người đó cũng không thể có nhịp tim trở lại.

Máu tươi ồ ạt chảy ra từ cơ thể họ, nhìn từ bên ngoài, không thể biết họ bị thương ở đâu.

Kevin vẫn tiến lên phía trước với đôi chân dính đầy máu tươi, từng bước từng bước đi đến bên cạnh ngọn tháp đổ nát của pháo đài cổ Hoa Hồng, đối mặt với con thú to lớn được bao phủ bởi ánh sáng và ngọn lửa đỏ rực.

Làn da trắng bệch của anh sau khi hồi sinh từ dưới lòng đất rừng rậm Andoha cũng bắt đầu có chút huyết sắc.

Giống như một người mắc bệnh nan y lâu ngày bắt đầu hồi phục sức khỏe, nhưng biểu tình của anh chẳng hề có chút an yên nhẹ nhõm, chỉ có sự trầm mặc nặng nề.

Con vật thiêng khổng lồ này chính là Phượng Hoàng, thần cách bản thể của thần ánh sáng Fae – là thần vật mà anh đã tự tay bóp nát trong buổi chiều hoàng hôn hàng vạn năm trước.

Anh chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể gặp lại thần cách của mình, dù sao thì từ xưa đến nay không ai có đủ khả năng ngưng tụ thần cách đã bị phá hủy.

Người sẽ dốc sức vì việc này… Ngoài Melo ra e rằng chẳng còn ai khác.

Hắn hao tâm tổn trí vì mục tiêu quá rõ ràng; Để Kevin lấy lại thần cách rồi tự tay g**t ch*t anh, sau đó hắn sẽ kế thừa thần cách của chiến thần mãi mãi.

Kevin có thể chọn không nhận thần cách. Nhưng thần cách của thần linh là sự tồn tại thánh khiết vĩ đại, nếu không có cơ thể bao bọc, nó sẽ liên tục thu hút phàm nhân đến hành hương. Kết cục của họ sẽ giống như đoàn người đang tụ tập ở đây lúc này, bị ánh sáng của thần cách Phượng Hoàng làm cho mê man bất tỉnh, hoặc chết dưới chân thần.

Anh cũng có thể chọn giống như hàng vạn năm trước, một lần nữa tự tay bóp nát thần cách của mình. Nhưng Melo sẽ không chịu buông bỏ, hắn có thể sẽ ngưng tụ thần cách của anh thêm lần nữa, vòng luẩn quẩn này vĩnh viễn không thể chấm dứt được.

Anh chỉ còn lựa chọn thứ ba…

Kevin nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen nhánh của Phượng Hoàng, như đang miên mang hồi tưởng lại điều gì đó… Một lúc sau, anh đột nhiên nở nụ cười trào phúng.

Anh vươn tay về phía Phượng Hoàng kiêu hãnh, trầm giọng nói: “Ta đã trở lại.”

Phượng Hoàng rít vang một tiếng chói tai, thần điểu dang rộng đôi cánh rực lửa, từ trên bức tường đổ nát của pháo đài nghiêng người bay lướt xuống đất, cuối cùng hòa làm một với cơ thể Kevin.

Ánh sáng chói loà bao phủ khắp cơ thể anh, ngọn lửa cháy bừng bừng trên đôi cánh Phượng Hoàng bị anh bắt lấy, trong nháy mắt hoá thành trường cung bằng vàng.

Người đứng giữa hào quang rực rỡ, vóc dáng cao ráo thon gầy như được tạc từ ánh sáng nguyên sơ. Máu tươi nhuộm đỏ đôi chân không làm vẩn đục sự thánh khiết của anh, ngược lại càng tôn lên thần uy sát phạt quyết đoán của chiến thần.

“Ngài có thích món quà ta tặng không? Phàm nhân sinh ra nên quỳ dưới chân thần linh, đây là sự tôn kính cuối cùng của ta.”

Giọng nói chậm rãi và nhẹ nhàng của Melo theo gió truyền đến, vang vọng khắp tứ phương, không thể xác định vị trí.

Người cầm cung vàng trong ánh sáng thánh khiết cười lạnh. Y đưa tay bắt lấy một vệt sáng trong không trung đặt vào trường cung, ánh sáng trong tay thần hoá thành mũi tên vàng, chẳng thèm nhìn đã bắn thẳng về một hướng.

Gió đen trên không trung đột nhiên co cụm lại thành một con rắn khổng lồ, nhưng lập tức bị mũi tên vàng lao vút đến ghim thủng, xác rắn nổ tung tan tác. Giọng nói của Melo cũng theo đó đột ngột im bặt.

Người bắn cung hơi nghiêng đầu, đôi mắt đen láy tĩnh lặng quét qua hàng vạn người ngựa dưới chân mình.

Cảnh tượng này giống hệt như những gì lão linh mục Mowgli của Thần Quan Viện đã nhìn thấy, chỉ là thứ ông thấy không phải quá khứ, mà là tương lai…

Thần ánh sáng Fae đã trở lại.

*Fae:

[Edit by TeiDii]
______
.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện