Không được trêu! Không được trêu! Nhất định không được trêu vào lửa!

 

Cô chỉ khẽ cử động ngón tay thôi mà sao hậu quả lại nghiêm trọng thế này.

 

Sáng hôm sau tỉnh dậy, dù đã vào không gian Linh Bảo phục hồi sức khỏe nhưng Giang Đường vẫn theo thói quen đưa tay đỡ lấy thắt lưng đau nhức.

 

“Mẹ ơi, mẹ đau lưng ạ?”

 

Triều Triều thấy mẹ nhăn mặt, vội chạy lại dùng nắm tay bé xíu đấm lưng cho mẹ; Nguyệt Nguyệt thấy thế cũng học theo, vừa bóp chân vừa đấm lưng cho mẹ.

 

Cô bé ngọt ngào hỏi: “Mẹ ơi, uống nước đường không ạ? Ăn đồ ngọt sẽ thấy khỏe hơn đấy.”

 

Giang Đường liếc qua là biết tỏng âm mưu “bọc đường” của con gái.

 

Cô véo mũi Nguyệt Nguyệt: “Nguyệt Nguyệt, mẹ không uống nước đường đâu, con đừng hòng xin ké. Dạo này con ăn nhiều kẹo quá rồi đấy, có phải bố lại lén cho con ăn không?”

 

Giang Đường nheo mắt nghi ngờ.

 

Cô biết Triều Triều rất ngoan, lời mẹ dặn không bao giờ dám cãi, trong cái nhà này người không nghe lời nhất chỉ có Phó Tư Niên thôi.

 

Bảo dừng lại mà anh cứ làm tới.

 

Bảo không được mà anh vẫn cứ lấn lướt.

 

Người đàn ông này rõ là dễ mềm lòng, con gái rượu cứ nũng nịu một cái là anh quên hết lý trí, gật đầu cái rụp.

 

Ví dụ như quy định mỗi ngày chỉ được ăn một cái kẹo nhưng thấy ánh mắt long lanh ngấn nước của Nguyệt Nguyệt là anh lại lén lút dúi thêm cho con một cái.

 

Chỉ để đổi lấy câu “Bố tốt nhất trần đời” của con gái.

 

Nguyệt Nguyệt làm nũng thì được việc, sao cô làm nũng lại vô tác dụng thế nhỉ.

 

Những lời ngọt ngào nhất đời này cô đều dành cho Phó Tư Niên, thế mà kết quả thì... hừ hừ, nghĩ đến là tức anh ách.

 

Quay lại chuyện trước mắt.

 

Bị mẹ bắt thóp, Nguyệt Nguyệt chẳng hề chột dạ, vẫn cười tươi rói nhìn mẹ, định dùng nụ cười ngây thơ vô số tội để lấp l**m cho qua.

 

Mà thực tế thì...

 

Ai nỡ nổi giận với một bé gái xinh xắn đáng yêu thế này cơ chứ?  

Huống hồ đây lại là con gái ruột của mình.

 

Cô bảo Phó Tư Niên dễ mềm lòng, bản thân cô cũng mềm lòng kém gì đâu.

 

Giang Đường véo nhẹ mũi con gái, nghiêm giọng dặn dò: “Lần sau không được thế nữa nghe chưa? Ăn nhiều kẹo sâu răng đấy, đau lắm.”

 

Nguyệt Nguyệt gật đầu lia lịa: “Nguyệt Nguyệt biết rồi ạ, con nghe lời mẹ.”

 

Bàn tay nhỏ xíu nắm lại thành nắm đấm, tiếp tục đấm chân cho mẹ.

 

Cốc cốc cốc, tiếng gõ cửa vang lên.

 

Giang Đường xoa đầu hai con: “Các con cứ ở trong phòng nhé, đừng ra ngoài.”

 

Cô xốc lại tinh thần, chỉnh đốn trang phục rồi ra mở cửa. Người đứng bên ngoài là Hoàng Y Y.

 

Hoàng Y Y đã thân thiết với Giang Đường hơn nhiều nhưng bản tính cô vốn hướng nội lại mang dáng vẻ nho nhã của người có học nên nụ cười vẫn e ấp, dịu dàng.

 

Cô nói với Giang Đường:

 

“Tiểu Giang, chuyện lần trước chị không biết phải cảm ơn em thế nào cho hết. Nghe chị Tú Mai bảo hai đứa nhỏ nhà em sắp đi học, cần may quần áo và cặp sách mới, chị có ít vải vụn ở nhà, chất liệu phù hợp với trẻ con lắm, em cầm lấy dùng nhé.”

 

Giang Đường vốn định từ chối nhưng nghĩ đến tính cách của Hoàng Y Y, nếu không nhận cô ấy sẽ áy náy mãi không thôi.

 

Cô sờ thử chất vải, toàn là cotton mềm mại, hàng tốt cả lại còn mấy thước vải màu xanh quân đội, may cặp sách cho trẻ con là chuẩn nhất, đứa nào chả thích cặp bộ đội có ngôi sao năm cánh.

 

“Đúng lúc em đang cần, may quá. Cảm ơn chị nhé.” Giang Đường vui vẻ nhận lấy sau đó nhìn Hoàng Y Y một lượt: “Y Y, bao giờ chị đến chỗ đồng chí Tống báo danh thế?”

 

“Thứ tư tuần sau, nghe bảo còn phải đợi thủ tục xét duyệt, đợi quân trưởng Hạ ký xong, chắc thứ tư mới có quyết định chính thức.”

 

“Thứ tư tuần sau à... vẫn kịp may quần áo đấy.” Giang Đường gợi ý: “Sau này chị là trợ lý của đồng chí Tống, ăn mặc cũng nên chỉnh tề một chút.”

 

Hoàng Y Y sững người, đúng là cô chưa nghĩ đến chuyện này.

 

Quần áo cô đang mặc toàn là đồ từ thời con gái từ lúc lấy chồng đến giờ chưa may thêm bộ nào mới, tuy giặt giũ sạch sẽ nhưng đã sờn rách, vá víu chằng chịt, quả thực không thích hợp để đi làm. Nếu Giang Đường không nhắc, cô suýt quên bẵng đi mất.

 

“Hình như là thế thật...” Hoàng Y Y nhìn xuống đôi giày vải vá chằng vá đụp của mình, ngón chân ngượng ngùng co lại.

 

Giang Đường rủ rê: “Y Y, chị rành đường ở đây hơn em, chắc biết chỗ nào có thợ may khéo tay, chị em mình cùng đi đi.”

 

Thế là...

 

Lấy cớ nhờ Hoàng Y Y dẫn đường nhưng thực chất là để giúp cô ấy đỡ ngại, Giang Đường dắt hai con cùng Hoàng Y Y ra ngoài.

 

Hoàng Y Y đi trước dẫn đường, rẽ vào một con hẻm nhỏ: “... Chị cũng nghe chị Tú Mai giới thiệu thôi. Chị ấy bảo bác thợ may này tay nghề khéo nhất vùng, giá cả phải chăng lại làm nhanh, không bao giờ ăn bớt vải, vải thừa còn may giúp ví tiền, túi cát cho khách nữa.”

 

Vừa nói chuyện, họ đã đến trước một tiệm may.

 

Gọi là tiệm thì hơi quá, thực ra chỉ là một sạp hàng lộ thiên, kê một chiếc máy khâu nhờ mái hiên của tiệm sửa giày bên cạnh che mưa che nắng, vừa đỡ tốn tiền thuê mặt bằng lại đôi bên cùng có lợi.

 

Ngồi sau máy khâu là một người phụ nữ trạc bốn mươi tuổi, đang cắm cúi sửa ống quần cho khách, tiếng máy khâu chạy ro ro đều đặn.

 

Thấy khách đến, bà dừng tay, ngẩng lên cười đon đả: “Hai cô muốn may quần áo à?”

 

“Vâng ạ, may quần áo.” Giang Đường gật đầu, chỉ vào Triều Triều và Nguyệt Nguyệt: “Cháu muốn may cho hai đứa nhỏ mỗi đứa một bộ đồ mùa hè để đi học, với hai cái cặp sách nữa. Cháu cần hơi gấp, sáng ngày kia lấy được không ạ?”

 

Bác thợ may họ Chu, bác Chu nhìn vóc dáng hai đứa trẻ rồi đáp: “Người lớn thì hơi gấp, sợ không kịp nhưng trẻ con thì được, cố làm thêm giờ là xong thôi.”

 

Giang Đường thỏa thuận giá cả, đưa vải và tiền đặt cọc cho bác Chu.

 

Bác Chu vẫy tay gọi hai đứa trẻ: “Nào, hai cháu lại đây bác đo người may quần áo mới cho nào.”

 

Giang Đường đẩy nhẹ lưng con: “Qua đó đi con, đừng sợ.”

 

Đây là lần đầu tiên Triều Triều và Nguyệt Nguyệt được may quần áo mới theo đúng nghĩa. Trước đây toàn mặc đồ cũ người ta cho, vá chằng vá đụp mặc mấy năm trời, sau này Giang Đường có mua quần áo mới cho nhưng là mua sẵn, chưa trải qua công đoạn đo đạc thế này bao giờ.

 

Điều này khiến hai đứa trẻ vừa hồi hộp vừa thích thú.

 

“Sinh đôi long phượng à... Cô có phúc thật đấy, vạn người mới có một lại còn xinh xắn thế này nữa chứ... Cháu trai là anh phải không? Lên trước đi nào, giơ tay lên... tốt lắm, quay người lại... đo vòng ngực nào... giờ đến lượt em gái...”

 

Trong lúc hai con đang đo quần áo, Giang Đường mỉm cười nhìn ngắm, đồng thời cô cũng nhận ra Hoàng Y Y đứng bên cạnh cũng đang chăm chú dõi theo cảnh tượng này với ánh mắt đầy cảm xúc.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện