Chào tạm biệt các chị em hàng xóm, Giang Đường dắt xe đạp về nhà, hai cái đuôi nhỏ lon ton chạy theo sau.

 

Mắt Triều Triều và Nguyệt Nguyệt cứ dán chặt vào chiếc xe đạp sáng loáng. Hai đứa còn bé, đứng cạnh xe đạp đầu còn chưa chạm tới yên xe nên trong mắt chúng, chiếc xe này to lớn và vĩ đại lắm.

 

Suốt dọc đường, tiếng ríu rít của hai đứa trẻ không ngớt.

 

“Mẹ ơi, xe đạp này là của nhà mình thật ạ? Xe đạp đắt lắm đấy mẹ ơi.”

 

“Mẹ ơi, con ngồi xe đạp được không ạ? Con muốn ngồi đằng trước... con thấy có người ngồi trên ghi đông ấy!”

 

“Mẹ ơi, con cũng muốn ngồi... con cũng muốn ngồi...”

 

Giang Đường không ngờ chỉ một chiếc xe đạp mà khiến hai con vui sướng đến thế, cô chen mãi mới nói được vài câu.

 

“Đúng rồi... là của nhà mình, mẹ bỏ tiền ra mua đấy. Của nhà mình thật mà... Ngồi được chứ nhưng không ngồi trước được đâu, ngồi sau mới an toàn... Lúc nào bảo bố đèo, bố khỏe, lái xe vững...”

 

Tối hôm đó, Giang Đường nấu cơm trong bếp, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt cứ lượn lờ quanh chiếc xe đạp ngắm nghía mãi không chán. Ngay cả ba cô con gái nhà Triệu Tú Mai nghe tin cũng chạy sang xem, cả đám trẻ con túm tụm lại bàn tán xôn xao.

 

Tiếng cười đùa giòn tan của lũ trẻ vang vọng khắp sân khiến Giang Đường cảm thấy ấm áp lạ thường, vui lây với niềm vui con trẻ.

 

Tối muộn Phó Tư Niên mới về, mang theo một tin vui.

 

“Giấy nhập học của Triều Triều và Nguyệt Nguyệt xong rồi, hai ngày tới là cuối tuần, thứ hai tuần sau có thể đưa con đến trường.”

 

Lúc đó Giang Đường vừa tắm cho hai con xong, đang bôi kem nẻ lên khuôn mặt non nớt của chúng, căn phòng nhỏ tràn ngập mùi thơm dịu nhẹ.

 

“Thật ạ?” Giang Đường ngẩng lên, mắt sáng như sao.

 

Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đang ngồi trên giường liền sán lại gần bố, đôi mắt long lanh hỏi dồn:

 

“Bố ơi, chúng con được đi học rồi ạ?”

 

“Bố ơi, có giống chị Đại Nữu, Nhị Nữu được đến trường gặp nhiều bạn mới không ạ?”

 

Lúc nãy chơi cùng ba chị em nhà Triệu Tú Mai, nghe Đại Nữu kể chuyện trường lớp, hai đứa trẻ thích mê. Khác với những đứa trẻ khác sợ đi học, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt lại vô cùng háo hức, mong chờ ngày được đeo cặp sách đến trường.

 

Nhìn ba khuôn mặt xinh đẹp đang nhìn mình đầy mong đợi, trái tim sắt đá của Phó Tư Niên tan chảy, giọng nói cũng trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết.

 

“Đúng vậy, giấy tờ xong xuôi rồi, các con đều được đi học.”

 

“Tuyệt quá! Anh ơi, mình được đi học rồi!” Nguyệt Nguyệt sướng rơn, ôm chầm lấy anh trai, hai đứa trẻ dụi đầu vào nhau đầy tình cảm.

 

Rồi cả hai quay sang Giang Đường, cái miệng nhỏ liến thoắng không ngừng.

 

“Mẹ ơi, mẹ nghe thấy chưa? Bố bảo con và anh được đi học rồi đấy!”

 

“Mẹ ơi! Con và em đi học rồi thì mẹ không phải phiền thím Triệu trông hộ nữa đâu.”

 

Hai đứa trẻ hiểu chuyện đến đau lòng, biết mỗi lần mẹ có việc đi vắng đều gửi sang nhà thím Triệu, tuy chơi với chị em Nhị Nữu rất vui nhưng mẹ lại tốn kém quà cáp, chúng sợ mẹ tốn tiền.

 

Niềm vui của các con lan tỏa sang Giang Đường, cô cười tươi như hoa, nựng nịu khuôn mặt bầu bĩnh của hai đứa trẻ:

 

“Mai mẹ đi may quần áo mới cho các con, mua cặp sách mới, mua cả bút vở nữa, bạn khác có gì thì Triều Triều và Nguyệt Nguyệt nhà mình cũng phải có. Đến thứ hai, mẹ sẽ đưa các con đến trường.”

 

“Mẹ ơi, thứ hai... là ngày kia của ngày kia đúng không ạ?”

 

“Mẹ ơi, con phải ngủ mấy giấc nữa mới được đi học ạ?”

 

Ba mẹ con chụm đầu vào nhau, háo hức mong chờ ngày đầu tiên đến trường.

 

Phó Tư Niên đứng bên cạnh im lặng lắng nghe, khóe môi ban đầu còn vương nụ cười nhưng càng nghe càng thấy sai sai.

 

Nghe một hồi anh mới vỡ lẽ.

 

Trong câu chuyện của ba mẹ con hoàn toàn không có anh.

 

Từ việc chuẩn bị đồ dùng học tập đến việc đưa con đi học, chẳng ai nhắc đến tên anh cả, cứ như anh là người thừa trong cái nhà này vậy.

 

Lòng Phó Tư Niên chua chát, không biết phải mở lời thế nào.

 

Đang lúc ba mẹ con bàn tán rôm rả, Phó Tư Niên bất ngờ lên tiếng cắt ngang:

 

“Thứ hai tuần sau, anh sẽ đi cùng, đưa Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đến trường.”

 

Khoảnh khắc ấy như lặp lại ban nãy, ba cặp mắt đồng loạt ngước lên nhìn anh nhưng lần này không phải ánh mắt háo hức mà là sự ngạc nhiên.

 

Triều Triều hỏi: “Bố ơi, bố có thời gian ạ?”

 

Nguyệt Nguyệt nói: “Bố ơi, bố bận lắm mà, mẹ đưa anh em con đi là được rồi.”

 

Giang Đường dè dặt thêm vào: “Phó Tư Niên, anh xin nghỉ khó khăn lắm, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt ngoan mà, em biết đường đến trường, em đưa con đi được.”

 

Thôi xong, hóa ra ba mẹ con đã tự biên tự diễn xong lý do cho anh rồi, ngay từ đầu đã gạt anh ra rìa.

 

Lòng Phó Tư Niên càng thêm chua chát như vừa nuốt phải quả chanh.

 

Anh hít sâu một hơi, giọng nói nhuốm mùi giấm chua: “Chỉ là đưa con đi học thôi mà, mất vài tiếng đồng hồ chứ mấy, anh sắp xếp được.”

 

Giang Đường chớp mắt, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt cũng chớp mắt theo.

 

Nguyệt Nguyệt phản ứng nhanh nhất, vỗ tay reo mừng: “Bố đi cùng! Tuyệt quá, bố đi cùng chúng con!”

 

Triều Triều tuy không biểu hiện phấn khích như em gái nhưng nụ cười trên môi cũng cho thấy cậu bé vui lắm.

 

Giang Đường dù sao cũng là người lớn, ban đầu không để ý nhưng nghe giọng điệu chua loét của chồng thì nhận ra ngay anh đang tủi thân.

 

Cô lén nắm lấy bàn tay to lớn của Phó Tư Niên ở góc khuất mà bọn trẻ không nhìn thấy.

 

Ngón tay thon dài của cô nghịch ngợm vẽ vòng tròn trong lòng bàn tay anh.

 

Hành động nhỏ của Giang Đường khiến Phó Tư Niên nhướng mày, ánh mắt chạm vào gương mặt cô.

 

Cô cười duyên dáng: “Phó Tư Niên, chốt thế nhé, thứ hai tuần sau vợ chồng mình cùng đưa con đi học.”

 

Nụ cười của Giang Đường khiến tim Phó Tư Niên đập loạn nhịp, bao nhiêu tủi thân chua xót bay biến sạch, chỉ còn lại cảm giác tê dại lan tỏa từ lòng bàn tay nơi ngón tay cô đang trêu đùa.

 

Sau đó, Giang Đường phải trả giá “đắt” cho hành động trêu chọc ấy.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện