Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Chương 7: Không gian ngọc bích, dọn sạch nhà tổ
Giang Đường không chỉ lấp đầy cái bụng đói của hai đứa trẻ mà còn đưa chúng đi tắm rửa sạch sẽ.
Rõ ràng là hai cục bột xinh xắn đáng yêu thế này mà lại bẩn thỉu lem luốc, quần áo thì rách rưới nát tươm, Giang Đường nhìn mà xót xa không nỡ, chẳng hiểu sao nguyên chủ lại có thể nhẫn tâm đến thế.
Trong lúc đó Giang Đường còn cố tình gây khó dễ cho Giang Thanh Hoan, ép cô ta phải đun nước tắm cho hai đứa bé.
Giang Đường bây giờ tính khí nóng nảy chẳng chịu thiệt thòi chút nào, Giang Thanh Hoan dám bắt nạt con cô như vậy thì chỉ bắt đun nước tắm để trả đũa đã là nhẹ nhàng chán. Cô hận không thể bắt cô ta bưng bô đổ rác, thậm chí bỏ đói mười bữa nửa tháng cho biết mùi!
Giang Thanh Hoan tuy không tình nguyện làm việc nhưng bên cạnh có Đinh Ngọc Cầm và Giang Đức Hải khuyên giải nên đành phải cúi đầu, ngoan ngoãn đi đun nước tắm.
Lúc tắm rửa, bé gái Nguyệt Nguyệt khá ngoan, cô bé đã bị một bữa cơm ngon thu phục nên chẳng hề sợ sệt khi Giang Đường lại gần.
Bảo c** q**n áo là c** q**n áo, bảo ngâm mình vào bồn là ngâm ngay vào bồn.
Nhà họ Giang dùng loại bồn tắm bằng gỗ rất to, vừa nặng vừa dày lại được làm từ loại gỗ thượng hạng. Chỉ riêng cái bồn tắm này thôi, lúc đặt làm chắc cũng tốn không ít tiền, đủ thấy gia sản nhà này thâm hậu cỡ nào.
Nguyệt Nguyệt xoa xoa cái bụng tròn vo, ngâm mình trong làn nước ấm áp, mơ màng ngáp một cái rõ to.
Cô bé lí nhí nói: “Mẹ ơi, Nguyệt Nguyệt buồn ngủ quá...”
Nguyệt Nguyệt ăn no quá nên căng da bụng chùng da mắt đây mà.
Ăn được ngủ được, đúng là cô bé vô tư lự.
Giang Đường đỡ lấy Nguyệt Nguyệt, tắm rửa sạch sẽ từ trong ra ngoài cho con gái rồi dùng khăn bông nhỏ quấn lại, trông hệt như một cục bột nếp trắng trẻo, mềm mại và đáng yêu vô cùng.
Đến lượt Triều Triều, cậu bé tỏ ra khá ngại ngùng, động tác c** q**n áo cứ lề mề chậm chạp, nhìn là biết không muốn để Giang Đường tắm cho mình.
Giang Đường chống nạnh dọa dẫm: “Con mà không tắm là thành đứa trẻ hôi hám đấy nhé. Mẹ chỉ ngủ với những đứa trẻ sạch sẽ thôi, không ngủ chung với đứa ở bẩn đâu. Con tự chọn đi, rốt cuộc là có tắm hay không?”
Triều Triều ngước mắt nhìn Giang Đường.
Cái gì?! Mẹ muốn ngủ cùng cậu bé sao?!
Đôi mắt đen láy của Triều Triều mở to đầy kinh ngạc rồi từ từ cởi bỏ bộ quần áo bẩn thỉu trên người.
Khi nhìn thấy th*n th* tr*n tr** của cậu bé, Giang Đường mới bàng hoàng nhận ra, Triều Triều không chịu c** đ* không chỉ vì xấu hổ mà còn vì trên người cậu bé chằng chịt những vết thương.
Có vết bầm tím đen lại, có vết sưng đỏ mới tinh.
Vết thương cũ chồng lên vết thương mới, xem ra cậu bé đã bị bắt nạt trong một thời gian dài rồi.
Mỗi khi gia đình Giang Thanh Hoan trút giận lên đầu hai đứa trẻ, Triều Triều luôn đứng ra bảo vệ Nguyệt Nguyệt nên mọi đòn roi đều trút lên người cậu bé.
Cậu bé còn nhường những phần ăn ít ỏi kiếm được cho Nguyệt Nguyệt ăn trước, bản thân mình thì ăn ít nhất. Thế nên sau khi c** đ*, trên người Nguyệt Nguyệt vẫn còn chút da thịt mềm mại còn Triều Triều thì gầy trơ xương, chẳng có lấy một lạng thịt.
Giang Đường nhìn mà sống mũi cay cay.
Cô cẩn thận đặt Triều Triều vào trong bồn nước, nhẹ nhàng lau rửa thân thể nhỏ bé ấy và khẽ hỏi: “Triều Triều, có đau không con?”
Triều Triều lắc đầu: “Triều Triều không đau ạ.”
“Nói bậy!”
Giang Đường bỗng xúc động chửi thề một câu, cô lớn tiếng nói:
“Bị đánh làm sao mà không đau được! Triều Triều, lần sau có ai đánh con, con cứ dùng sức đánh lại cho mẹ, không việc gì phải sợ, cứ đánh trả thẳng tay! Con còn phải hét to hơn người ta nữa, đau thì phải hét lên, càng to càng tốt.”
Triều Triều ngồi trong bồn nước ngẩng đầu lên, khuôn mặt tuấn tú ngây thơ nhìn Giang Đường, trong đôi mắt đen láy tràn ngập sự mờ mịt.
Sao cậu bé nghe không hiểu lời mẹ nói nhỉ? Giang Đường xoa đầu con nói: “Con hiểu hay không cũng không quan trọng, tóm lại sau này ai bắt nạt con, con cứ làm theo lời mẹ dặn. Đánh lại, hét thật to!”
Triều Triều lơ mơ gật đầu ngoan ngoãn: “Dạ.”
Giang Đường tắm rửa sạch sẽ toàn thân cho cậu bé, ngay cả ch* k*n cũng không bỏ sót, kỳ cọ đến mức mặt mũi Triều Triều đỏ bừng lên.
Cuối cùng cũng giống như Nguyệt Nguyệt, cô quấn cậu bé vào trong chăn rồi bế vào phòng.
Lúc bế con đi ngang qua phòng Giang Thanh Hoan, Giang Đường giơ chân đá mạnh hai cái vào cửa.
“Giang Thanh Hoan, con trai tôi tắm xong rồi, cô đi đổ nước tắm đi!”
“Giang Đường, mày điên rồi hả lại dám sai tao đi đổ nước tắm cho con trai mày...”
Tiếng chửi rủa đầy giận dữ của Giang Thanh Hoan vọng ra từ trong phòng.
Giang Đường chẳng thèm bận tâm, cô bịt tai Triều Triều lại rồi quay người bỏ đi. Trước đây họ đối xử với hai đứa nhỏ thế nào, bây giờ cô sẽ đòi lại từng chút một.
Trong phòng Giang Đường.
Hai đứa trẻ thơm mùi xà phòng được Giang Đường nhét vào trong chăn ấm.
Chúng đắp chăn kín mít, chỉ lộ ra hai khuôn mặt trắng trẻo và đôi mắt to tròn đen láy. Hai đứa nhỏ nằm sóng đôi bên nhau giống hệt nhau như hai giọt nước, khung cảnh vô cùng ấm áp.
Một lần sinh đôi lại còn là long phượng thai, vận may này đúng là không ai bằng.
Nguyệt Nguyệt vẫn chưa dám tin, cô bé nắm lấy tay anh trai dưới chăn rồi thì thầm: “Anh ơi, hôm nay chúng mình thực sự được ngủ ở đây sao? Chăn của mẹ thơm quá, ngửi thích thật đấy.”
Nghe em gái nói, Triều Triều cúi đầu, cái mũi nhỏ cọ cọ vào chăn, không chỉ cảm nhận được sự mềm mại mà còn ngửi thấy một mùi hương thơm ngát.
Trên người mẹ cũng có mùi hương này.
Nguyệt Nguyệt hỏi dồn: “Anh ơi, thật sự được không anh?”
Triều Triều không còn nghi ngờ nữa mà lặp lại: “Mẹ bảo được mà.”
Nguyệt Nguyệt nghe vậy liền cười tít mắt, cọ cọ đầu vào vai anh trai.
Bình thường hai anh em đều phải ngủ dưới sàn nhà, sàn vừa cứng vừa lạnh nên chúng chỉ biết ôm nhau để sưởi ấm. Giờ được nằm trong chăn bông mềm mại cứ ngỡ như đang mơ nhưng hai đứa trẻ vẫn không quên nép chặt vào nhau.
Giang Đường nghe cuộc trò chuyện của hai con, cô nhẹ nhàng vỗ về ngực chúng, dỗ dành vào giấc ngủ.
Có lẽ vì đệm êm quá nên chẳng mấy chốc hai đứa trẻ đã ngủ say.
Đợi cặp song sinh ngủ rồi, Giang Đường mới có thời gian quan sát kỹ căn phòng của nguyên chủ. Bàn ghế làm việc đẹp đẽ kia hóa ra là gỗ hồng sắc! Tranh chữ treo trên tường lại là đồ cổ thời Minh Thanh!
Trên giá sách vốn có một chiếc bình hoa là gốm sứ thanh hoa!
Nguyên chủ chê gốm sứ thanh hoa xấu xí nên lấy xuống đặt dưới đất làm thùng rác!
Đúng là phí phạm của trời!
Căn gác mái hai tầng này cũng chính là nhà tổ của họ Giang. Nhà họ Giang phất lên từ đời ông nội nguyên chủ, bao nhiêu tinh hoa của gia tộc trăm năm đều được cất giấu trong ngôi nhà này từ cái ghế đến cái bàn đều có giá trị liên thành.
Vậy mà những thứ này chỉ ba ngày sau sẽ bị gia đình Giang Đức Hải dọn sạch để vượt biên, biến thành của riêng bọn họ.
Giang Đường cứ nghĩ đến là lại nghiến răng ken két vì tức.
Cô sắp đưa con đi theo quân, đồ đạc trong nhà tổ chẳng mang theo được thứ gì. Dù không để cho Giang Đức Hải thì cũng bị đội kiểm kê tịch thu sung công, thế thì tiếc quá!
Cô đã xuyên sách rồi, chẳng lẽ không được tặng kèm không gian hệ thống gì đó sao?
Trong lúc suy nghĩ miên man, Giang Đường tiện tay kéo ngăn kéo ra thì phát hiện một chiếc vòng ngọc nằm trong góc.
Chiếc vòng ngọc này trông rất bình thường, màu trắng xanh lẫn lộn, chất ngọc không trong mà chứa nhiều vân bông, nhìn cứ như hàng kém chất lượng.
Thế nhưng trong ký ức của nguyên chủ, chiếc vòng ngọc này là vật mà năm năm trước, trước khi bị bắt đi cải tạo, cha mẹ cô đã dặn đi dặn lại giao cho cô giữ gìn.
“Đường Đường, chiếc vòng ngọc này là vật gia truyền của nhà họ Giang là thứ vô cùng quý giá, con nhất định phải cất giữ cẩn thận, khi gặp nguy hiểm nó có thể cứu mạng con. Đường Đường, con nhớ kỹ nhé, nhất định phải đeo bên mình, không được tháo ra, trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng không được tháo ra...”
Mẹ Giang nói vô cùng tha thiết nhưng khổ nỗi nguyên chủ là đầu gỗ, chẳng để tâm chút nào, ngược lại còn chê vòng ngọc xấu xí, đeo được một lần rồi tháo ra vứt vào ngăn kéo từ đó không bao giờ lấy ra nữa.
Nếu lúc bị bọn buôn người bán đi mà nguyên chủ có chiếc vòng này bên người thì biết đâu đã giữ được mạng sống, không đến nỗi để chiếc vòng rơi vào tay Giang Thanh Hoan và trở thành bàn tay vàng của cô ta.
Giang Đường lấy chiếc vòng ngọc ra, lau sạch lớp bụi phủ bên trên.
Cô lấy một chiếc trâm cài áo, nhẹ nhàng châm vào đầu ngón tay trắng nõn, nặn ra một giọt máu đỏ tươi nhỏ lên chiếc vòng.
Trong tích tắc, giọt máu như bị chiếc vòng hút lấy, từng sợi máu len lỏi hòa quyện vào trong ngọc.
Trước mắt Giang Đường lóe lên luồng ánh sáng bảy màu rực rỡ, bên tai vang lên âm thanh thông báo của hệ thống.
“Tít...”
“Máu DNA trùng khớp, xác nhận danh tính thành công...”
“Không gian hệ thống đang khởi động, đang tải dữ liệu, vui lòng chờ trong giây lát...”
“Tít tít... Không gian đã mở thành công!”
“Chủ nhân thân mến Giang Đường, chào mừng bạn bước vào không gian Linh Bảo...”
Rõ ràng là hai cục bột xinh xắn đáng yêu thế này mà lại bẩn thỉu lem luốc, quần áo thì rách rưới nát tươm, Giang Đường nhìn mà xót xa không nỡ, chẳng hiểu sao nguyên chủ lại có thể nhẫn tâm đến thế.
Trong lúc đó Giang Đường còn cố tình gây khó dễ cho Giang Thanh Hoan, ép cô ta phải đun nước tắm cho hai đứa bé.
Giang Đường bây giờ tính khí nóng nảy chẳng chịu thiệt thòi chút nào, Giang Thanh Hoan dám bắt nạt con cô như vậy thì chỉ bắt đun nước tắm để trả đũa đã là nhẹ nhàng chán. Cô hận không thể bắt cô ta bưng bô đổ rác, thậm chí bỏ đói mười bữa nửa tháng cho biết mùi!
Giang Thanh Hoan tuy không tình nguyện làm việc nhưng bên cạnh có Đinh Ngọc Cầm và Giang Đức Hải khuyên giải nên đành phải cúi đầu, ngoan ngoãn đi đun nước tắm.
Lúc tắm rửa, bé gái Nguyệt Nguyệt khá ngoan, cô bé đã bị một bữa cơm ngon thu phục nên chẳng hề sợ sệt khi Giang Đường lại gần.
Bảo c** q**n áo là c** q**n áo, bảo ngâm mình vào bồn là ngâm ngay vào bồn.
Nhà họ Giang dùng loại bồn tắm bằng gỗ rất to, vừa nặng vừa dày lại được làm từ loại gỗ thượng hạng. Chỉ riêng cái bồn tắm này thôi, lúc đặt làm chắc cũng tốn không ít tiền, đủ thấy gia sản nhà này thâm hậu cỡ nào.
Nguyệt Nguyệt xoa xoa cái bụng tròn vo, ngâm mình trong làn nước ấm áp, mơ màng ngáp một cái rõ to.
Cô bé lí nhí nói: “Mẹ ơi, Nguyệt Nguyệt buồn ngủ quá...”
Nguyệt Nguyệt ăn no quá nên căng da bụng chùng da mắt đây mà.
Ăn được ngủ được, đúng là cô bé vô tư lự.
Giang Đường đỡ lấy Nguyệt Nguyệt, tắm rửa sạch sẽ từ trong ra ngoài cho con gái rồi dùng khăn bông nhỏ quấn lại, trông hệt như một cục bột nếp trắng trẻo, mềm mại và đáng yêu vô cùng.
Đến lượt Triều Triều, cậu bé tỏ ra khá ngại ngùng, động tác c** q**n áo cứ lề mề chậm chạp, nhìn là biết không muốn để Giang Đường tắm cho mình.
Giang Đường chống nạnh dọa dẫm: “Con mà không tắm là thành đứa trẻ hôi hám đấy nhé. Mẹ chỉ ngủ với những đứa trẻ sạch sẽ thôi, không ngủ chung với đứa ở bẩn đâu. Con tự chọn đi, rốt cuộc là có tắm hay không?”
Triều Triều ngước mắt nhìn Giang Đường.
Cái gì?! Mẹ muốn ngủ cùng cậu bé sao?!
Đôi mắt đen láy của Triều Triều mở to đầy kinh ngạc rồi từ từ cởi bỏ bộ quần áo bẩn thỉu trên người.
Khi nhìn thấy th*n th* tr*n tr** của cậu bé, Giang Đường mới bàng hoàng nhận ra, Triều Triều không chịu c** đ* không chỉ vì xấu hổ mà còn vì trên người cậu bé chằng chịt những vết thương.
Có vết bầm tím đen lại, có vết sưng đỏ mới tinh.
Vết thương cũ chồng lên vết thương mới, xem ra cậu bé đã bị bắt nạt trong một thời gian dài rồi.
Mỗi khi gia đình Giang Thanh Hoan trút giận lên đầu hai đứa trẻ, Triều Triều luôn đứng ra bảo vệ Nguyệt Nguyệt nên mọi đòn roi đều trút lên người cậu bé.
Cậu bé còn nhường những phần ăn ít ỏi kiếm được cho Nguyệt Nguyệt ăn trước, bản thân mình thì ăn ít nhất. Thế nên sau khi c** đ*, trên người Nguyệt Nguyệt vẫn còn chút da thịt mềm mại còn Triều Triều thì gầy trơ xương, chẳng có lấy một lạng thịt.
Giang Đường nhìn mà sống mũi cay cay.
Cô cẩn thận đặt Triều Triều vào trong bồn nước, nhẹ nhàng lau rửa thân thể nhỏ bé ấy và khẽ hỏi: “Triều Triều, có đau không con?”
Triều Triều lắc đầu: “Triều Triều không đau ạ.”
“Nói bậy!”
Giang Đường bỗng xúc động chửi thề một câu, cô lớn tiếng nói:
“Bị đánh làm sao mà không đau được! Triều Triều, lần sau có ai đánh con, con cứ dùng sức đánh lại cho mẹ, không việc gì phải sợ, cứ đánh trả thẳng tay! Con còn phải hét to hơn người ta nữa, đau thì phải hét lên, càng to càng tốt.”
Triều Triều ngồi trong bồn nước ngẩng đầu lên, khuôn mặt tuấn tú ngây thơ nhìn Giang Đường, trong đôi mắt đen láy tràn ngập sự mờ mịt.
Sao cậu bé nghe không hiểu lời mẹ nói nhỉ? Giang Đường xoa đầu con nói: “Con hiểu hay không cũng không quan trọng, tóm lại sau này ai bắt nạt con, con cứ làm theo lời mẹ dặn. Đánh lại, hét thật to!”
Triều Triều lơ mơ gật đầu ngoan ngoãn: “Dạ.”
Giang Đường tắm rửa sạch sẽ toàn thân cho cậu bé, ngay cả ch* k*n cũng không bỏ sót, kỳ cọ đến mức mặt mũi Triều Triều đỏ bừng lên.
Cuối cùng cũng giống như Nguyệt Nguyệt, cô quấn cậu bé vào trong chăn rồi bế vào phòng.
Lúc bế con đi ngang qua phòng Giang Thanh Hoan, Giang Đường giơ chân đá mạnh hai cái vào cửa.
“Giang Thanh Hoan, con trai tôi tắm xong rồi, cô đi đổ nước tắm đi!”
“Giang Đường, mày điên rồi hả lại dám sai tao đi đổ nước tắm cho con trai mày...”
Tiếng chửi rủa đầy giận dữ của Giang Thanh Hoan vọng ra từ trong phòng.
Giang Đường chẳng thèm bận tâm, cô bịt tai Triều Triều lại rồi quay người bỏ đi. Trước đây họ đối xử với hai đứa nhỏ thế nào, bây giờ cô sẽ đòi lại từng chút một.
Trong phòng Giang Đường.
Hai đứa trẻ thơm mùi xà phòng được Giang Đường nhét vào trong chăn ấm.
Chúng đắp chăn kín mít, chỉ lộ ra hai khuôn mặt trắng trẻo và đôi mắt to tròn đen láy. Hai đứa nhỏ nằm sóng đôi bên nhau giống hệt nhau như hai giọt nước, khung cảnh vô cùng ấm áp.
Một lần sinh đôi lại còn là long phượng thai, vận may này đúng là không ai bằng.
Nguyệt Nguyệt vẫn chưa dám tin, cô bé nắm lấy tay anh trai dưới chăn rồi thì thầm: “Anh ơi, hôm nay chúng mình thực sự được ngủ ở đây sao? Chăn của mẹ thơm quá, ngửi thích thật đấy.”
Nghe em gái nói, Triều Triều cúi đầu, cái mũi nhỏ cọ cọ vào chăn, không chỉ cảm nhận được sự mềm mại mà còn ngửi thấy một mùi hương thơm ngát.
Trên người mẹ cũng có mùi hương này.
Nguyệt Nguyệt hỏi dồn: “Anh ơi, thật sự được không anh?”
Triều Triều không còn nghi ngờ nữa mà lặp lại: “Mẹ bảo được mà.”
Nguyệt Nguyệt nghe vậy liền cười tít mắt, cọ cọ đầu vào vai anh trai.
Bình thường hai anh em đều phải ngủ dưới sàn nhà, sàn vừa cứng vừa lạnh nên chúng chỉ biết ôm nhau để sưởi ấm. Giờ được nằm trong chăn bông mềm mại cứ ngỡ như đang mơ nhưng hai đứa trẻ vẫn không quên nép chặt vào nhau.
Giang Đường nghe cuộc trò chuyện của hai con, cô nhẹ nhàng vỗ về ngực chúng, dỗ dành vào giấc ngủ.
Có lẽ vì đệm êm quá nên chẳng mấy chốc hai đứa trẻ đã ngủ say.
Đợi cặp song sinh ngủ rồi, Giang Đường mới có thời gian quan sát kỹ căn phòng của nguyên chủ. Bàn ghế làm việc đẹp đẽ kia hóa ra là gỗ hồng sắc! Tranh chữ treo trên tường lại là đồ cổ thời Minh Thanh!
Trên giá sách vốn có một chiếc bình hoa là gốm sứ thanh hoa!
Nguyên chủ chê gốm sứ thanh hoa xấu xí nên lấy xuống đặt dưới đất làm thùng rác!
Đúng là phí phạm của trời!
Căn gác mái hai tầng này cũng chính là nhà tổ của họ Giang. Nhà họ Giang phất lên từ đời ông nội nguyên chủ, bao nhiêu tinh hoa của gia tộc trăm năm đều được cất giấu trong ngôi nhà này từ cái ghế đến cái bàn đều có giá trị liên thành.
Vậy mà những thứ này chỉ ba ngày sau sẽ bị gia đình Giang Đức Hải dọn sạch để vượt biên, biến thành của riêng bọn họ.
Giang Đường cứ nghĩ đến là lại nghiến răng ken két vì tức.
Cô sắp đưa con đi theo quân, đồ đạc trong nhà tổ chẳng mang theo được thứ gì. Dù không để cho Giang Đức Hải thì cũng bị đội kiểm kê tịch thu sung công, thế thì tiếc quá!
Cô đã xuyên sách rồi, chẳng lẽ không được tặng kèm không gian hệ thống gì đó sao?
Trong lúc suy nghĩ miên man, Giang Đường tiện tay kéo ngăn kéo ra thì phát hiện một chiếc vòng ngọc nằm trong góc.
Chiếc vòng ngọc này trông rất bình thường, màu trắng xanh lẫn lộn, chất ngọc không trong mà chứa nhiều vân bông, nhìn cứ như hàng kém chất lượng.
Thế nhưng trong ký ức của nguyên chủ, chiếc vòng ngọc này là vật mà năm năm trước, trước khi bị bắt đi cải tạo, cha mẹ cô đã dặn đi dặn lại giao cho cô giữ gìn.
“Đường Đường, chiếc vòng ngọc này là vật gia truyền của nhà họ Giang là thứ vô cùng quý giá, con nhất định phải cất giữ cẩn thận, khi gặp nguy hiểm nó có thể cứu mạng con. Đường Đường, con nhớ kỹ nhé, nhất định phải đeo bên mình, không được tháo ra, trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng không được tháo ra...”
Mẹ Giang nói vô cùng tha thiết nhưng khổ nỗi nguyên chủ là đầu gỗ, chẳng để tâm chút nào, ngược lại còn chê vòng ngọc xấu xí, đeo được một lần rồi tháo ra vứt vào ngăn kéo từ đó không bao giờ lấy ra nữa.
Nếu lúc bị bọn buôn người bán đi mà nguyên chủ có chiếc vòng này bên người thì biết đâu đã giữ được mạng sống, không đến nỗi để chiếc vòng rơi vào tay Giang Thanh Hoan và trở thành bàn tay vàng của cô ta.
Giang Đường lấy chiếc vòng ngọc ra, lau sạch lớp bụi phủ bên trên.
Cô lấy một chiếc trâm cài áo, nhẹ nhàng châm vào đầu ngón tay trắng nõn, nặn ra một giọt máu đỏ tươi nhỏ lên chiếc vòng.
Trong tích tắc, giọt máu như bị chiếc vòng hút lấy, từng sợi máu len lỏi hòa quyện vào trong ngọc.
Trước mắt Giang Đường lóe lên luồng ánh sáng bảy màu rực rỡ, bên tai vang lên âm thanh thông báo của hệ thống.
“Tít...”
“Máu DNA trùng khớp, xác nhận danh tính thành công...”
“Không gian hệ thống đang khởi động, đang tải dữ liệu, vui lòng chờ trong giây lát...”
“Tít tít... Không gian đã mở thành công!”
“Chủ nhân thân mến Giang Đường, chào mừng bạn bước vào không gian Linh Bảo...”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









