Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Chương 6: Ăn cơm không tích cực, tư tưởng có vấn đề
Dưới ánh mắt ngỡ ngàng không dám tin của hai đứa trẻ, mùi thơm từ trong bếp bay ra mỗi lúc một nồng nàn hơn.
Chỉ trong vòng nửa tiếng ngắn ngủi mà Giang Đường thế nhưng lại thật sự nấu được một mâm cơm thịnh soạn với ba món mặn và một món canh.
Trên bàn ăn không chỉ có rau cải thìa xào xanh mướt giòn tan mà còn có món thịt ba chỉ kho tàu nước sốt sánh quyện đậm đà đủ để trộn hết hai bát cơm lại thêm nồi cơm trắng vừa chín tới nóng hổi đang đặt trên bếp than tổ ong.
Thời buổi này nhà nào cũng phải ăn bánh bao bột ngô, gạo trắng muốn ăn thì phải dùng tem phiếu đi đổi từng cân một, có khi trạm lương thực còn chẳng có hàng nên phải đợi dài cổ mới mua được, thành thử ra cơm trắng là thứ vô cùng quý giá.
Thế nhưng gia đình này lại khác, mỗi tháng Phó Tư Niên đều gửi từ quân đội về hai mươi cân tem phiếu gạo, cộng thêm trên phiếu có đóng dấu đỏ chót của quân khu nên trạm trưởng trạm lương thực đâu dám lơ là.
Tháng nào họ cũng cấp đủ gạo ngon lại còn là gạo mới thu hoạch hàng năm chứ tuyệt đối không dùng gạo cũ kém chất lượng để lấp l**m.
Những ngày tháng sung sướng hiện tại của nguyên chủ đều là do Phó Tư Niên mang lại, hai mươi cân gạo trắng đủ để cô và hai đứa trẻ ăn uống no say.
Tiếc thay nguyên chủ đầu gỗ lại chẳng biết trân trọng cuộc sống an nhàn này cũng chẳng thấu hiểu nỗi khổ tâm “vì con cái mà tính kế sâu xa” của cha mẹ mình, vậy mà lại vì một gã đàn ông tồi tệ mà tự hủy hoại bản thân, thật sự là đáng tiếc.
Quay lại chuyện trước mắt, sau khi cơm trắng đã chín.
Giang Đường vừa mở nắp nồi ra thì hơi nước nóng hổi liền bốc lên nghi ngút mang theo mùi cơm chín thơm lừng.
Mùi hương ấy vốn đã quyến rũ lắm rồi nhưng khi hơi nước tan đi, bên trên lớp cơm trắng ngần ấy lại còn có một bát trứng hấp vàng ươm.
Bát trứng hấp này được làm từ tận ba quả trứng gà, pha thêm chút nước ấm rồi hấp cách thủy nên bề mặt núng nính, mềm mịn hệt như bánh pudding.
Giang Đường dùng khăn lót tay bưng bát trứng hấp nóng hổi ra ngoài, rắc thêm chút hành hoa lên trên rồi rưới một thìa nước tương, cộng thêm chút mỡ lợn đã được trộn vào trứng từ trước khiến các loại gia vị hòa quyện vào nhau, chỉ ngửi thôi cũng đã thấy thơm đến mụ mị cả người.
Nguyệt Nguyệt không cưỡng lại được sự hấp dẫn của mùi thơm nên đôi chân nhỏ vô thức bước đến bên cạnh Giang Đường, thậm chí quên cả nỗi sợ hãi đối với cô trước đó.
Giang Đường dọn cơm canh lên bàn rồi xoa đầu bé gái, cô lấy khăn ướt lau tay cho con rồi bế bổng cô bé đặt lên chiếc ghế đẩu nhỏ.
Khoảnh khắc được Giang Đường bế lên, Nguyệt Nguyệt kinh ngạc mở to đôi mắt, bàn tay nhỏ bé theo bản năng túm chặt lấy áo Giang Đường. Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cô bé như lọt vào vòng tay ấm áp của mẹ và ngửi thấy một mùi hương thơm ngát.
Đó không phải là mùi thơm của thức ăn mà là mùi của mẹ.
Cô bé được kề sát bên mẹ, hóa ra người mẹ lại thơm tho và mềm mại đến thế.
Giang Đường lo cho Nguyệt Nguyệt ngồi xong xuôi rồi quay lại vẫy tay với cậu bé trai vẫn đang giữ vẻ mặt đầy cảnh giác: “Triều Triều lại đây, lau tay rồi ăn cơm nào.”
Triều Triều đã nhìn thấy những món ăn thơm nức mũi trên bàn, nào là thịt kho tàu, trứng hấp, cơm trắng, bất kỳ món nào trong số đó cũng đủ khiến cậu bé muốn ăn ngấu nghiến, nước miếng trong miệng cứ tuôn ra không ngừng.
Cậu bé già dặn và thông minh hơn Nguyệt Nguyệt nên không dễ bị dụ dỗ như em gái, trong đầu cậu vẫn còn in đậm ánh mắt chán ghét cùng cú đá hung tàn của nguyên chủ khi xưa.
Cặp song sinh không phải sợ sự hung dữ của nguyên chủ mà là sợ bị mẹ mình ghét bỏ.
Thế nhưng... mùi thơm này thực sự quá hấp dẫn...
Cuối cùng Triều Triều cũng không nhịn nổi, cậu bé nuốt nước miếng rồi bước lại gần bàn ăn.
Cậu bé không để Giang Đường bế mà tự mình leo lên chiếc ghế đẩu dành cho người lớn rồi ngước mắt nhìn mâm cơm đầy ắp.
Hai đứa trẻ tuy còn nhỏ nhưng lại vô cùng hiểu chuyện, chúng không hề tranh giành hay lao vào bốc thịt ăn ngay khi ngồi vào bàn mà chỉ dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm Giang Đường, mũi khẽ hít từng hơi nhỏ như thể chỉ cần ngửi mùi hương thôi là đã no bụng rồi.
Giang Đường không nhịn được mà bật cười: “Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, các con ăn đi thôi để mẹ xới cơm cho nào.”
Cô xới cho hai đứa trẻ mỗi đứa một bát cơm trắng đầy, đồng thời múc riêng cho mỗi đứa một bát trứng hấp. Cô dùng thìa dầm nát trứng rồi đưa lên miệng thổi cho bớt nóng mới đặt xuống trước mặt các con và ân cần dặn dò:
“Các con ăn trứng hấp trước nhé, trứng còn hơi nóng đấy, nhớ thổi nguội rồi hẵng ăn.”
Giang Đường cho bọn trẻ ăn trứng hấp trước là có nguyên do bởi cả hai đứa đều bị bỏ đói quá lâu lại còn có dấu hiệu suy dinh dưỡng.
Dạ dày của trẻ con đang trong trạng thái đói khát kéo dài nếu đột ngột nạp vào đồ nhiều dầu mỡ sẽ không chịu nổi, ngược lại còn gây buồn nôn và đau bụng.
Trứng hấp vừa thanh đạm lại vừa bổ dưỡng để hai đứa trẻ ăn trước cho dạ dày thích ứng, sau đó mới ăn đến món thịt ba chỉ béo ngậy là vừa đẹp.
“Anh ơi, đúng là trứng hấp thật rồi!”
Nguyệt Nguyệt dùng hai bàn tay nhỏ bưng bát, cười tít cả mắt để lộ ra hai lúm đồng tiền nhạt hai bên khóe miệng trông ngọt ngào vô cùng.
Lúc này Giang Đường mới để ý thấy con gái mình có má lúm đồng tiền, khuôn mặt trái táo đáng yêu cùng đôi mắt to tròn long lanh lại thêm đôi má lúm này nữa thì sau này lớn lên không biết sẽ làm xiêu lòng bao nhiêu chàng trai đây.
Cô bé thè chiếc lưỡi hồng hào l**m nhẹ lên miếng trứng hấp, bị hơi nóng làm cho giật mình nên rụt lưỡi lại ngay lập tức.
Dẫu vậy cũng chẳng thể ngăn cản được niềm khao khát được ăn trứng của cô bé, Nguyệt Nguyệt phồng má thổi phù phù rồi lại há miệng ăn ngay miếng thứ hai.
Sự mềm mại của trứng, vị đậm đà của nước tương hòa quyện cùng mùi thơm ngậy của mỡ lợn, cả ba hương vị cùng bùng nổ nơi đầu lưỡi.
Nguyệt Nguyệt chẳng biết dùng từ ngữ hoa mỹ để miêu tả, cô bé chỉ biết mở to mắt đầy kinh ngạc rồi thốt lên: “Ngon quá đi mất!”
Cô bé không chỉ ăn một mình mà còn kéo tay Triều Triều giục: “Anh ơi, mau thổi phù phù rồi ăn trứng đi.”
Triều Triều nhìn Nguyệt Nguyệt ăn ngon lành, bụng cậu bé cũng đã réo lên ùng ục từ lâu nên không thể kiềm chế được nữa, bèn cầm thìa lên xúc một miếng bỏ vào miệng.
Miếng đầu tiên, ưm! Ngon tuyệt!
Miếng thứ hai, ưm ưm! Vẫn ngon quá chừng!
Triều Triều vừa ăn vừa len lén liếc nhìn Giang Đường, cậu bé không ngờ mẹ lại thực sự biết nấu cơm đã thế còn nấu ngon đến vậy, chẳng phải trước đây mẹ ghét vào bếp nhất sao? Mẹ... thật là lợi hại...
Sự ngưỡng mộ nho nhỏ cùng niềm yêu thích dành cho Giang Đường đều được cậu bé giấu kín trong đôi mắt đen láy.
Đúng là một cậu nhóc ngoài lạnh trong nóng, khẩu xà tâm phật mà~
Giang Đường thu hết những cái liếc trộm đầy dè dặt của Triều Triều vào trong mắt, nhóc con à! Mẹ không chỉ làm trứng hấp ngon đâu, thịt ba chỉ kho tàu còn ngon hơn gấp bội!
Chỉ trong chớp mắt, hai đứa trẻ đã chén sạch bát trứng hấp, chúng l**m láp chiếc bát sạch bong với vẻ thòm thèm, đặc biệt là Nguyệt Nguyệt, khuôn mặt nhỏ nhắn hận không thể úp luôn vào trong bát, đến một giọt nước sốt cũng không nỡ lãng phí, trông hệt như một chú mèo con ham ăn.
Giang Đường thấy các con không có phản ứng khó chịu nào liền gắp thịt ba chỉ kho tàu bỏ vào bát của chúng: “Ăn đi! Mau ăn đi con! Thịt ba chỉ còn ngon hơn nữa đấy!”
Lần này Giang Đường không chỉ ngồi nhìn các con ăn mà chính cô cũng bắt đầu và cơm nhiệt tình.
Cơ thể này của nguyên chủ vốn được nuôi dưỡng trong nhung lụa nên da dẻ trắng trẻo mịn màng lại vô cùng cưng chiều bản thân, không ăn đồ ngon thì làm sao chịu được.
Giang Đường không chỉ phải nuôi hai đứa con mà còn phải tẩm bổ cho chính mình nữa.
Hai đứa trẻ thấy Giang Đường ăn uống ngon miệng thì cũng vô thức thả lỏng, hoàn toàn chìm đắm vào sự nghiệp “xử lý” đồ ăn.
Ăn cơm không tích cực, tư tưởng có vấn đề!
Thịt ba chỉ không những được nêm nếm bằng đường phèn mà còn được ninh trong nồi suốt hai mươi phút nên khi đưa vào miệng thì mềm tan, nước thịt béo ngậy tứa ra, ngay cả những chiếc răng sữa nhỏ xíu của Triều Triều và Nguyệt Nguyệt cũng có thể nhai dễ dàng.
“Anh ơi! Thịt này ngon quá đi! Mẹ giỏi quá, nấu thịt thơm ơi là thơm!”
Cái bụng nhỏ của Nguyệt Nguyệt đã hoàn toàn bị tài nghệ nấu nướng của Giang Đường chinh phục. Trái tim vốn dĩ đã hướng về mẹ nay lại cảm nhận được hơi ấm từ Giang Đường nên cô bé hận không thể dính chặt lấy người cô cả ngày.
Triều Triều ăn từng miếng thịt mềm dẻo, cái miệng nhỏ bóng nhẫy mỡ, dưới ánh mắt chăm chú của cả Nguyệt Nguyệt và Giang Đường.
Cậu bé gật đầu, khẽ nói: “Dạ, mẹ làm thịt ngon lắm ạ.”
Giang Đường mỉm cười hài lòng, cô còn tinh ý nhận ra vành tai Triều Triều đã đỏ ửng lên, đúng là một cậu bé đáng yêu quá đi mất~
Bữa cơm này cả ba người đều ăn đến thỏa mãn, ngay cả lớp cơm cháy dưới đáy nồi cũng bị hai đứa trẻ cạo sạch sành sanh.
Nếu không phải Giang Đường ngăn cản thì có lẽ chúng đã l**m sạch cả nồi niêu xoong chảo mới cam lòng.
Ăn xong, hai đứa trẻ tụt xuống khỏi ghế, vừa đứng vừa chống tay vào hông, cả người đều cảm thấy không quen.
Chúng cúi đầu nhìn cái bụng nhỏ căng tròn đang nhô lên, không ngờ lại to~ đến~ thế~
Nguyệt Nguyệt tò mò vỗ vỗ vào bụng mình rồi lại nghiêng đầu nhìn sang bụng của Triều Triều.
Cô bé cười khanh khách: “Anh ơi, chúng mình giống nhau này, bụng tròn vo, no căng luôn.”
Triều Triều xấu hổ đỏ mặt, cậu bé cũng không ngờ mình lại có thể ăn nhiều đến vậy, no quá đi mất~
Cảm giác không phải chịu đói thật là tuyệt vời biết bao. (^▽^)
Chỉ trong vòng nửa tiếng ngắn ngủi mà Giang Đường thế nhưng lại thật sự nấu được một mâm cơm thịnh soạn với ba món mặn và một món canh.
Trên bàn ăn không chỉ có rau cải thìa xào xanh mướt giòn tan mà còn có món thịt ba chỉ kho tàu nước sốt sánh quyện đậm đà đủ để trộn hết hai bát cơm lại thêm nồi cơm trắng vừa chín tới nóng hổi đang đặt trên bếp than tổ ong.
Thời buổi này nhà nào cũng phải ăn bánh bao bột ngô, gạo trắng muốn ăn thì phải dùng tem phiếu đi đổi từng cân một, có khi trạm lương thực còn chẳng có hàng nên phải đợi dài cổ mới mua được, thành thử ra cơm trắng là thứ vô cùng quý giá.
Thế nhưng gia đình này lại khác, mỗi tháng Phó Tư Niên đều gửi từ quân đội về hai mươi cân tem phiếu gạo, cộng thêm trên phiếu có đóng dấu đỏ chót của quân khu nên trạm trưởng trạm lương thực đâu dám lơ là.
Tháng nào họ cũng cấp đủ gạo ngon lại còn là gạo mới thu hoạch hàng năm chứ tuyệt đối không dùng gạo cũ kém chất lượng để lấp l**m.
Những ngày tháng sung sướng hiện tại của nguyên chủ đều là do Phó Tư Niên mang lại, hai mươi cân gạo trắng đủ để cô và hai đứa trẻ ăn uống no say.
Tiếc thay nguyên chủ đầu gỗ lại chẳng biết trân trọng cuộc sống an nhàn này cũng chẳng thấu hiểu nỗi khổ tâm “vì con cái mà tính kế sâu xa” của cha mẹ mình, vậy mà lại vì một gã đàn ông tồi tệ mà tự hủy hoại bản thân, thật sự là đáng tiếc.
Quay lại chuyện trước mắt, sau khi cơm trắng đã chín.
Giang Đường vừa mở nắp nồi ra thì hơi nước nóng hổi liền bốc lên nghi ngút mang theo mùi cơm chín thơm lừng.
Mùi hương ấy vốn đã quyến rũ lắm rồi nhưng khi hơi nước tan đi, bên trên lớp cơm trắng ngần ấy lại còn có một bát trứng hấp vàng ươm.
Bát trứng hấp này được làm từ tận ba quả trứng gà, pha thêm chút nước ấm rồi hấp cách thủy nên bề mặt núng nính, mềm mịn hệt như bánh pudding.
Giang Đường dùng khăn lót tay bưng bát trứng hấp nóng hổi ra ngoài, rắc thêm chút hành hoa lên trên rồi rưới một thìa nước tương, cộng thêm chút mỡ lợn đã được trộn vào trứng từ trước khiến các loại gia vị hòa quyện vào nhau, chỉ ngửi thôi cũng đã thấy thơm đến mụ mị cả người.
Nguyệt Nguyệt không cưỡng lại được sự hấp dẫn của mùi thơm nên đôi chân nhỏ vô thức bước đến bên cạnh Giang Đường, thậm chí quên cả nỗi sợ hãi đối với cô trước đó.
Giang Đường dọn cơm canh lên bàn rồi xoa đầu bé gái, cô lấy khăn ướt lau tay cho con rồi bế bổng cô bé đặt lên chiếc ghế đẩu nhỏ.
Khoảnh khắc được Giang Đường bế lên, Nguyệt Nguyệt kinh ngạc mở to đôi mắt, bàn tay nhỏ bé theo bản năng túm chặt lấy áo Giang Đường. Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cô bé như lọt vào vòng tay ấm áp của mẹ và ngửi thấy một mùi hương thơm ngát.
Đó không phải là mùi thơm của thức ăn mà là mùi của mẹ.
Cô bé được kề sát bên mẹ, hóa ra người mẹ lại thơm tho và mềm mại đến thế.
Giang Đường lo cho Nguyệt Nguyệt ngồi xong xuôi rồi quay lại vẫy tay với cậu bé trai vẫn đang giữ vẻ mặt đầy cảnh giác: “Triều Triều lại đây, lau tay rồi ăn cơm nào.”
Triều Triều đã nhìn thấy những món ăn thơm nức mũi trên bàn, nào là thịt kho tàu, trứng hấp, cơm trắng, bất kỳ món nào trong số đó cũng đủ khiến cậu bé muốn ăn ngấu nghiến, nước miếng trong miệng cứ tuôn ra không ngừng.
Cậu bé già dặn và thông minh hơn Nguyệt Nguyệt nên không dễ bị dụ dỗ như em gái, trong đầu cậu vẫn còn in đậm ánh mắt chán ghét cùng cú đá hung tàn của nguyên chủ khi xưa.
Cặp song sinh không phải sợ sự hung dữ của nguyên chủ mà là sợ bị mẹ mình ghét bỏ.
Thế nhưng... mùi thơm này thực sự quá hấp dẫn...
Cuối cùng Triều Triều cũng không nhịn nổi, cậu bé nuốt nước miếng rồi bước lại gần bàn ăn.
Cậu bé không để Giang Đường bế mà tự mình leo lên chiếc ghế đẩu dành cho người lớn rồi ngước mắt nhìn mâm cơm đầy ắp.
Hai đứa trẻ tuy còn nhỏ nhưng lại vô cùng hiểu chuyện, chúng không hề tranh giành hay lao vào bốc thịt ăn ngay khi ngồi vào bàn mà chỉ dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm Giang Đường, mũi khẽ hít từng hơi nhỏ như thể chỉ cần ngửi mùi hương thôi là đã no bụng rồi.
Giang Đường không nhịn được mà bật cười: “Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, các con ăn đi thôi để mẹ xới cơm cho nào.”
Cô xới cho hai đứa trẻ mỗi đứa một bát cơm trắng đầy, đồng thời múc riêng cho mỗi đứa một bát trứng hấp. Cô dùng thìa dầm nát trứng rồi đưa lên miệng thổi cho bớt nóng mới đặt xuống trước mặt các con và ân cần dặn dò:
“Các con ăn trứng hấp trước nhé, trứng còn hơi nóng đấy, nhớ thổi nguội rồi hẵng ăn.”
Giang Đường cho bọn trẻ ăn trứng hấp trước là có nguyên do bởi cả hai đứa đều bị bỏ đói quá lâu lại còn có dấu hiệu suy dinh dưỡng.
Dạ dày của trẻ con đang trong trạng thái đói khát kéo dài nếu đột ngột nạp vào đồ nhiều dầu mỡ sẽ không chịu nổi, ngược lại còn gây buồn nôn và đau bụng.
Trứng hấp vừa thanh đạm lại vừa bổ dưỡng để hai đứa trẻ ăn trước cho dạ dày thích ứng, sau đó mới ăn đến món thịt ba chỉ béo ngậy là vừa đẹp.
“Anh ơi, đúng là trứng hấp thật rồi!”
Nguyệt Nguyệt dùng hai bàn tay nhỏ bưng bát, cười tít cả mắt để lộ ra hai lúm đồng tiền nhạt hai bên khóe miệng trông ngọt ngào vô cùng.
Lúc này Giang Đường mới để ý thấy con gái mình có má lúm đồng tiền, khuôn mặt trái táo đáng yêu cùng đôi mắt to tròn long lanh lại thêm đôi má lúm này nữa thì sau này lớn lên không biết sẽ làm xiêu lòng bao nhiêu chàng trai đây.
Cô bé thè chiếc lưỡi hồng hào l**m nhẹ lên miếng trứng hấp, bị hơi nóng làm cho giật mình nên rụt lưỡi lại ngay lập tức.
Dẫu vậy cũng chẳng thể ngăn cản được niềm khao khát được ăn trứng của cô bé, Nguyệt Nguyệt phồng má thổi phù phù rồi lại há miệng ăn ngay miếng thứ hai.
Sự mềm mại của trứng, vị đậm đà của nước tương hòa quyện cùng mùi thơm ngậy của mỡ lợn, cả ba hương vị cùng bùng nổ nơi đầu lưỡi.
Nguyệt Nguyệt chẳng biết dùng từ ngữ hoa mỹ để miêu tả, cô bé chỉ biết mở to mắt đầy kinh ngạc rồi thốt lên: “Ngon quá đi mất!”
Cô bé không chỉ ăn một mình mà còn kéo tay Triều Triều giục: “Anh ơi, mau thổi phù phù rồi ăn trứng đi.”
Triều Triều nhìn Nguyệt Nguyệt ăn ngon lành, bụng cậu bé cũng đã réo lên ùng ục từ lâu nên không thể kiềm chế được nữa, bèn cầm thìa lên xúc một miếng bỏ vào miệng.
Miếng đầu tiên, ưm! Ngon tuyệt!
Miếng thứ hai, ưm ưm! Vẫn ngon quá chừng!
Triều Triều vừa ăn vừa len lén liếc nhìn Giang Đường, cậu bé không ngờ mẹ lại thực sự biết nấu cơm đã thế còn nấu ngon đến vậy, chẳng phải trước đây mẹ ghét vào bếp nhất sao? Mẹ... thật là lợi hại...
Sự ngưỡng mộ nho nhỏ cùng niềm yêu thích dành cho Giang Đường đều được cậu bé giấu kín trong đôi mắt đen láy.
Đúng là một cậu nhóc ngoài lạnh trong nóng, khẩu xà tâm phật mà~
Giang Đường thu hết những cái liếc trộm đầy dè dặt của Triều Triều vào trong mắt, nhóc con à! Mẹ không chỉ làm trứng hấp ngon đâu, thịt ba chỉ kho tàu còn ngon hơn gấp bội!
Chỉ trong chớp mắt, hai đứa trẻ đã chén sạch bát trứng hấp, chúng l**m láp chiếc bát sạch bong với vẻ thòm thèm, đặc biệt là Nguyệt Nguyệt, khuôn mặt nhỏ nhắn hận không thể úp luôn vào trong bát, đến một giọt nước sốt cũng không nỡ lãng phí, trông hệt như một chú mèo con ham ăn.
Giang Đường thấy các con không có phản ứng khó chịu nào liền gắp thịt ba chỉ kho tàu bỏ vào bát của chúng: “Ăn đi! Mau ăn đi con! Thịt ba chỉ còn ngon hơn nữa đấy!”
Lần này Giang Đường không chỉ ngồi nhìn các con ăn mà chính cô cũng bắt đầu và cơm nhiệt tình.
Cơ thể này của nguyên chủ vốn được nuôi dưỡng trong nhung lụa nên da dẻ trắng trẻo mịn màng lại vô cùng cưng chiều bản thân, không ăn đồ ngon thì làm sao chịu được.
Giang Đường không chỉ phải nuôi hai đứa con mà còn phải tẩm bổ cho chính mình nữa.
Hai đứa trẻ thấy Giang Đường ăn uống ngon miệng thì cũng vô thức thả lỏng, hoàn toàn chìm đắm vào sự nghiệp “xử lý” đồ ăn.
Ăn cơm không tích cực, tư tưởng có vấn đề!
Thịt ba chỉ không những được nêm nếm bằng đường phèn mà còn được ninh trong nồi suốt hai mươi phút nên khi đưa vào miệng thì mềm tan, nước thịt béo ngậy tứa ra, ngay cả những chiếc răng sữa nhỏ xíu của Triều Triều và Nguyệt Nguyệt cũng có thể nhai dễ dàng.
“Anh ơi! Thịt này ngon quá đi! Mẹ giỏi quá, nấu thịt thơm ơi là thơm!”
Cái bụng nhỏ của Nguyệt Nguyệt đã hoàn toàn bị tài nghệ nấu nướng của Giang Đường chinh phục. Trái tim vốn dĩ đã hướng về mẹ nay lại cảm nhận được hơi ấm từ Giang Đường nên cô bé hận không thể dính chặt lấy người cô cả ngày.
Triều Triều ăn từng miếng thịt mềm dẻo, cái miệng nhỏ bóng nhẫy mỡ, dưới ánh mắt chăm chú của cả Nguyệt Nguyệt và Giang Đường.
Cậu bé gật đầu, khẽ nói: “Dạ, mẹ làm thịt ngon lắm ạ.”
Giang Đường mỉm cười hài lòng, cô còn tinh ý nhận ra vành tai Triều Triều đã đỏ ửng lên, đúng là một cậu bé đáng yêu quá đi mất~
Bữa cơm này cả ba người đều ăn đến thỏa mãn, ngay cả lớp cơm cháy dưới đáy nồi cũng bị hai đứa trẻ cạo sạch sành sanh.
Nếu không phải Giang Đường ngăn cản thì có lẽ chúng đã l**m sạch cả nồi niêu xoong chảo mới cam lòng.
Ăn xong, hai đứa trẻ tụt xuống khỏi ghế, vừa đứng vừa chống tay vào hông, cả người đều cảm thấy không quen.
Chúng cúi đầu nhìn cái bụng nhỏ căng tròn đang nhô lên, không ngờ lại to~ đến~ thế~
Nguyệt Nguyệt tò mò vỗ vỗ vào bụng mình rồi lại nghiêng đầu nhìn sang bụng của Triều Triều.
Cô bé cười khanh khách: “Anh ơi, chúng mình giống nhau này, bụng tròn vo, no căng luôn.”
Triều Triều xấu hổ đỏ mặt, cậu bé cũng không ngờ mình lại có thể ăn nhiều đến vậy, no quá đi mất~
Cảm giác không phải chịu đói thật là tuyệt vời biết bao. (^▽^)
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









