Nhưng khi hắn trở lại là Lạc Thanh Dịch, hắn lại nói:
“Thôn phụ sơn dã, chẳng lẽ còn vọng tưởng vị trí Thái t.ử phi sao?”
“Nếu biết điều thì để nàng ta lại một mạng, còn nếu không biết sống c.h.ế.t thì…”
Những mũi tên trên núi dường như lại lần nữa b.ắ.n về phía ta.
Hắn khoác lên mình dáng vẻ thâm tình không đổi, nhưng lại thừa cơ hỗn loạn trên núi để lấy mạng ta, nhổ cỏ tận gốc.
Huống chi, những điều Liễu Y Y vừa nói, chẳng lẽ hắn cũng đều biết cả sao? Đầu óc ta rối bời.
Nhưng mạng sống của An An, ta không dám đem ra đ.á.n.h cược.
Ta ôm c.h.ặ.t An An, hoàn toàn che chở con bé trong lòng.
Nhìn Lạc Thanh Dịch, ta trầm giọng nói:
“Lạc Thanh Dịch, An An không phải là con của ngài, là con của ta và phu quân ta.”
“Nếu ngài còn là nam nhân, có gì thì cứ nhằm vào ta, đừng làm khó một đứa trẻ.”
Lạc Thanh Dịch nhìn chằm chằm ta, khóe môi nhếch lên, kéo ra một nụ cười lạnh.
Hắn ép sát lại gần ta, giọng nói dịu dàng, nhưng lại khiến người ta lạnh sống lưng:
“Phu quân của nàng?”
“Ngoài ta ra, còn có thể là ai?”
Da đầu ta tê dại, lạnh lùng đáp:
“Không liên quan gì đến ngài.”
Lạc Thanh Dịch nhìn ta thật sâu một cái.
Ánh mắt hắn dừng lại trên gương mặt An An rất lâu, sau đó mới khẽ cười nói:
“Khanh Khanh, ta sẽ cho nàng một lời giải thích.”
Rất nhanh sau đó, ta đã thấy cái gọi là “lời giải thích” mà hắn nói.
Liễu Y Y bị người ta vặn c.h.ặ.t hai tay, ném thẳng xuống đất trước mặt ta.
21
Đêm nay thật sự quá mức kinh tâm động phách.
Sau khi bình tĩnh lại, ta rất nhanh đã nghĩ thông suốt mọi chuyện.
Vị quý nhân được bắt mạch mỗi đêm, rồi “tiên sinh” của An An, tất cả đều là Lạc Thanh Dịch.
Lạc Thanh Dịch thân là đế vương chí tôn, đang độ tráng niên, vậy mà lại mắc tâm bệnh, chuyện này tất nhiên không thể truyền ra ngoài.
Vì thế, Lý Tư Viễn chạy đôn chạy đáo khắp nơi, thay hắn cầu y hỏi t.h.u.ố.c.
Rồi sau đó, mèo mù vớ phải chuột c.h.ế.t, lại gặp được ta.
Không ngờ ta – kẻ đã “c.h.ế.t” một lần – vòng đi vòng lại, cuối cùng vẫn quay trở về trước mặt Lạc Thanh Dịch.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Nghĩ thông suốt mấu chốt trong đó, ta ngược lại cũng thở phào nhẹ nhõm.
Dù sao, nếu Lạc Thanh Dịch thật sự muốn bất lợi cho ta và An An, cũng chẳng cần kéo dài đến tận bây giờ.
Ta và An An được đưa về một tòa biệt viện ở ngoại ô kinh thành của Lạc Thanh Dịch.
Dỗ An An ngủ xong, ta được Lý Tư Viễn dẫn đến hậu viện.
Lạc Thanh Dịch đã sớm ngồi ngay ngắn ở vị trí trung tâm, còn Liễu Y Y thì bị ném xuống đất trước mặt ta.
Y phục trắng thuần của nàng ta đã dính đầy vết bẩn, tóc tai xõa rối, trên mặt cũng lấm lem bụi đất, hoàn toàn mất đi vẻ thanh lãnh cao quý của thiên kim Liễu phủ năm xưa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng ta trông như phát điên, hai mắt đỏ ngầu, vừa thấy ta liền trừng mắt nhìn chòng chọc.
Ta chưa từng thấy nàng ta chật vật đến mức này.
Càng không ngờ, Lạc Thanh Dịch lại có thể đối xử với nàng ta như vậy?
Trong giấc mộng, Lạc Thanh Dịch đối với nàng ta là sủng ái đến cực điểm, nâng niu trong miệng còn sợ tan ra.
Có một lần, nàng ta hắt chén trà nóng vào người ta, ta né tránh, vậy mà nàng ta lại chẳng hiểu vì sao ngã xuống đất, khóc đến lê hoa đái vũ.
Đám người hầu xung quanh lập tức kêu trời trách đất, mắng ta là nữ nhân độc ác hay ghen.
Ta trong mộng không chịu khuất phục, muốn giải thích với Lạc Thanh Dịch.
Nhưng hắn lại chán ghét nói:
“Có tranh giành sủng ái thế nào đi nữa, cô cũng tuyệt đối sẽ không liếc nhìn ngươi một cái!”
Ta bị phạt quỳ trước cửa phòng Liễu Y Y.
Trời mưa cũng không được đứng lên, đầu gối đau đến mức mất hẳn cảm giác.
Ta quỳ rất lâu, rất lâu, cho đến khi ngất lịm đi.
Từ đó để lại bệnh căn, bước đi chậm chạp xấu xí.
Khi ấy, ta cũng chật vật như thế này, phải không?
Vậy mà bây giờ, người quỳ trên mặt đất lại biến thành Liễu Y Y?
Ta thoáng một trận hoảng hốt.
Cho đến khi Lạc Thanh Dịch mở miệng:
“Liễu tiểu thư vừa rồi dường như đã nói ra vài lời rất thú vị.”
“Về cốt truyện, nam chính, nữ chính, nữ phụ độc ác…”
“Không biết Liễu tiểu thư có thể thay trẫm giải hoặc chăng?”
22
Hóa ra, khi Liễu Y Y bị bắt, để cầu xin Lạc Thanh Dịch – “nam chính” này – hồi tâm chuyển ý với mình, nàng ta đã nói ra tất cả.
Nếu chiếu theo những gì đã xảy ra trong giấc mộng của ta, nàng ta sớm đã trở thành Thái t.ử phi, hiện giờ càng nên là Hoàng hậu, mẫu nghi thiên hạ.
Thế nhưng Lạc Thanh Dịch lại không hề cưới nàng ta theo cái gọi là “cốt truyện” trong miệng nàng.
Nàng ta cũng cố chấp đến mức thà c.h.ế.t cũng không chịu gả cho ai khác, cứ thế từ một quý nữ tướng phủ kinh thành, uổng phí năm tháng, biến thành một cô nương già không người ngó ngàng.
Bảo nàng ta làm sao có thể cam tâm cho được?
Vì vậy, nàng ta mới bất chấp tất cả mà làm ra những chuyện này.
Nàng ta cho rằng, tất cả đều là vì ta – “nữ phụ độc ác” này – không đi hết cốt truyện của mình, mới khiến cốt truyện sụp đổ.
Cho nên, nàng ta muốn g.i.ế.c ta.
Để mọi thứ quay trở lại “quỹ đạo” ban đầu.
Nàng ta khàn giọng gào thét với Lạc Thanh Dịch:
“Lạc Thanh Dịch! Vốn dĩ ngài phải cưới ta, ta mới là Thái t.ử phi của ngài! Hoàng hậu của ngài!”
“Thanh Dịch, ngài không thể bị độc phụ này lừa được, nàng ta cũng đã biết hết rồi, nên mới không chịu đi theo cốt truyện!”
“Mọi việc nàng ta làm đều chỉ là diễn kịch, nhảy vực trước mặt ngài cũng chỉ để thu hút sự chú ý của ngài, khiến ngài căn bản không thể quên được nàng ta!”
“Nếu không, vì sao nàng ta bây giờ vẫn sống sờ sờ ra đó?”
“Nàng ta đã sớm biết mình là nữ phụ độc ác, tất cả những thứ này đều là đang diễn trò để lừa ngài!”
“Thôn phụ sơn dã, chẳng lẽ còn vọng tưởng vị trí Thái t.ử phi sao?”
“Nếu biết điều thì để nàng ta lại một mạng, còn nếu không biết sống c.h.ế.t thì…”
Những mũi tên trên núi dường như lại lần nữa b.ắ.n về phía ta.
Hắn khoác lên mình dáng vẻ thâm tình không đổi, nhưng lại thừa cơ hỗn loạn trên núi để lấy mạng ta, nhổ cỏ tận gốc.
Huống chi, những điều Liễu Y Y vừa nói, chẳng lẽ hắn cũng đều biết cả sao? Đầu óc ta rối bời.
Nhưng mạng sống của An An, ta không dám đem ra đ.á.n.h cược.
Ta ôm c.h.ặ.t An An, hoàn toàn che chở con bé trong lòng.
Nhìn Lạc Thanh Dịch, ta trầm giọng nói:
“Lạc Thanh Dịch, An An không phải là con của ngài, là con của ta và phu quân ta.”
“Nếu ngài còn là nam nhân, có gì thì cứ nhằm vào ta, đừng làm khó một đứa trẻ.”
Lạc Thanh Dịch nhìn chằm chằm ta, khóe môi nhếch lên, kéo ra một nụ cười lạnh.
Hắn ép sát lại gần ta, giọng nói dịu dàng, nhưng lại khiến người ta lạnh sống lưng:
“Phu quân của nàng?”
“Ngoài ta ra, còn có thể là ai?”
Da đầu ta tê dại, lạnh lùng đáp:
“Không liên quan gì đến ngài.”
Lạc Thanh Dịch nhìn ta thật sâu một cái.
Ánh mắt hắn dừng lại trên gương mặt An An rất lâu, sau đó mới khẽ cười nói:
“Khanh Khanh, ta sẽ cho nàng một lời giải thích.”
Rất nhanh sau đó, ta đã thấy cái gọi là “lời giải thích” mà hắn nói.
Liễu Y Y bị người ta vặn c.h.ặ.t hai tay, ném thẳng xuống đất trước mặt ta.
21
Đêm nay thật sự quá mức kinh tâm động phách.
Sau khi bình tĩnh lại, ta rất nhanh đã nghĩ thông suốt mọi chuyện.
Vị quý nhân được bắt mạch mỗi đêm, rồi “tiên sinh” của An An, tất cả đều là Lạc Thanh Dịch.
Lạc Thanh Dịch thân là đế vương chí tôn, đang độ tráng niên, vậy mà lại mắc tâm bệnh, chuyện này tất nhiên không thể truyền ra ngoài.
Vì thế, Lý Tư Viễn chạy đôn chạy đáo khắp nơi, thay hắn cầu y hỏi t.h.u.ố.c.
Rồi sau đó, mèo mù vớ phải chuột c.h.ế.t, lại gặp được ta.
Không ngờ ta – kẻ đã “c.h.ế.t” một lần – vòng đi vòng lại, cuối cùng vẫn quay trở về trước mặt Lạc Thanh Dịch.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Nghĩ thông suốt mấu chốt trong đó, ta ngược lại cũng thở phào nhẹ nhõm.
Dù sao, nếu Lạc Thanh Dịch thật sự muốn bất lợi cho ta và An An, cũng chẳng cần kéo dài đến tận bây giờ.
Ta và An An được đưa về một tòa biệt viện ở ngoại ô kinh thành của Lạc Thanh Dịch.
Dỗ An An ngủ xong, ta được Lý Tư Viễn dẫn đến hậu viện.
Lạc Thanh Dịch đã sớm ngồi ngay ngắn ở vị trí trung tâm, còn Liễu Y Y thì bị ném xuống đất trước mặt ta.
Y phục trắng thuần của nàng ta đã dính đầy vết bẩn, tóc tai xõa rối, trên mặt cũng lấm lem bụi đất, hoàn toàn mất đi vẻ thanh lãnh cao quý của thiên kim Liễu phủ năm xưa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng ta trông như phát điên, hai mắt đỏ ngầu, vừa thấy ta liền trừng mắt nhìn chòng chọc.
Ta chưa từng thấy nàng ta chật vật đến mức này.
Càng không ngờ, Lạc Thanh Dịch lại có thể đối xử với nàng ta như vậy?
Trong giấc mộng, Lạc Thanh Dịch đối với nàng ta là sủng ái đến cực điểm, nâng niu trong miệng còn sợ tan ra.
Có một lần, nàng ta hắt chén trà nóng vào người ta, ta né tránh, vậy mà nàng ta lại chẳng hiểu vì sao ngã xuống đất, khóc đến lê hoa đái vũ.
Đám người hầu xung quanh lập tức kêu trời trách đất, mắng ta là nữ nhân độc ác hay ghen.
Ta trong mộng không chịu khuất phục, muốn giải thích với Lạc Thanh Dịch.
Nhưng hắn lại chán ghét nói:
“Có tranh giành sủng ái thế nào đi nữa, cô cũng tuyệt đối sẽ không liếc nhìn ngươi một cái!”
Ta bị phạt quỳ trước cửa phòng Liễu Y Y.
Trời mưa cũng không được đứng lên, đầu gối đau đến mức mất hẳn cảm giác.
Ta quỳ rất lâu, rất lâu, cho đến khi ngất lịm đi.
Từ đó để lại bệnh căn, bước đi chậm chạp xấu xí.
Khi ấy, ta cũng chật vật như thế này, phải không?
Vậy mà bây giờ, người quỳ trên mặt đất lại biến thành Liễu Y Y?
Ta thoáng một trận hoảng hốt.
Cho đến khi Lạc Thanh Dịch mở miệng:
“Liễu tiểu thư vừa rồi dường như đã nói ra vài lời rất thú vị.”
“Về cốt truyện, nam chính, nữ chính, nữ phụ độc ác…”
“Không biết Liễu tiểu thư có thể thay trẫm giải hoặc chăng?”
22
Hóa ra, khi Liễu Y Y bị bắt, để cầu xin Lạc Thanh Dịch – “nam chính” này – hồi tâm chuyển ý với mình, nàng ta đã nói ra tất cả.
Nếu chiếu theo những gì đã xảy ra trong giấc mộng của ta, nàng ta sớm đã trở thành Thái t.ử phi, hiện giờ càng nên là Hoàng hậu, mẫu nghi thiên hạ.
Thế nhưng Lạc Thanh Dịch lại không hề cưới nàng ta theo cái gọi là “cốt truyện” trong miệng nàng.
Nàng ta cũng cố chấp đến mức thà c.h.ế.t cũng không chịu gả cho ai khác, cứ thế từ một quý nữ tướng phủ kinh thành, uổng phí năm tháng, biến thành một cô nương già không người ngó ngàng.
Bảo nàng ta làm sao có thể cam tâm cho được?
Vì vậy, nàng ta mới bất chấp tất cả mà làm ra những chuyện này.
Nàng ta cho rằng, tất cả đều là vì ta – “nữ phụ độc ác” này – không đi hết cốt truyện của mình, mới khiến cốt truyện sụp đổ.
Cho nên, nàng ta muốn g.i.ế.c ta.
Để mọi thứ quay trở lại “quỹ đạo” ban đầu.
Nàng ta khàn giọng gào thét với Lạc Thanh Dịch:
“Lạc Thanh Dịch! Vốn dĩ ngài phải cưới ta, ta mới là Thái t.ử phi của ngài! Hoàng hậu của ngài!”
“Thanh Dịch, ngài không thể bị độc phụ này lừa được, nàng ta cũng đã biết hết rồi, nên mới không chịu đi theo cốt truyện!”
“Mọi việc nàng ta làm đều chỉ là diễn kịch, nhảy vực trước mặt ngài cũng chỉ để thu hút sự chú ý của ngài, khiến ngài căn bản không thể quên được nàng ta!”
“Nếu không, vì sao nàng ta bây giờ vẫn sống sờ sờ ra đó?”
“Nàng ta đã sớm biết mình là nữ phụ độc ác, tất cả những thứ này đều là đang diễn trò để lừa ngài!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









