“Ta không muốn c.h.ế.t, thì có gì sai chứ?”
“Ta đã c.h.ế.t rồi còn phải trốn tránh các ngươi, chẳng lẽ như vậy vẫn chưa đủ sao?”
“Chưa đủ!”
Liễu Y Y gào lên, cắt ngang lời ta:
“Ngươi phải c.h.ế.t! Ngươi không c.h.ế.t, Lạc Thanh Dịch sẽ còn mãi nhớ đến ngươi, cho nên ta mới không làm được thái t.ử phi, càng không thể trở thành hoàng hậu!”
“Tất cả đều là vì ngươi!”
“Vậy nên, để cốt truyện quay về đúng quỹ đạo, ngươi hãy đi c.h.ế.t đi!”
Nàng ta vừa nói, vừa châm ngòi lửa trong tay.
Vừa buông tay, tia lửa liền rơi xuống gian phòng củi.
Dưới đất đã bị nàng ta đổ dầu từ trước, lập tức lửa bùng lên dữ dội.
Nàng ta đẩy cửa rời đi, trước khi đi còn âm u liếc ta một cái, cười lạnh đầy đắc ý:
“Ngươi yên tâm, tiểu nghiệt chủng kia rất nhanh sẽ xuống dưới bầu bạn với ngươi thôi.”
18
Cửa vừa khép lại.
Ta liền liều mạng giãy giụa.
Vừa nãy nói với nàng ta ngần ấy lời, cũng coi như đã kéo dài được chút thời gian cho ta.
Ta là y nữ, trên người thường mang theo con d.a.o nhỏ dùng để hái t.h.u.ố.c cắt cỏ.
Dây thừng trói tay đã bị ta mài đứt gần hết.
Khi ta thoát khỏi trói buộc, trong phòng đã sớm khói đặc cuồn cuộn.
Ta bị sặc đến ho liên hồi.
Nhưng ta không thể ngã xuống ở đây, An An của ta vẫn còn đang chờ ta!
Ngọn lửa ở cửa quá dữ dội, nhưng ta không còn đường lui nào khác.
Bên ngoài truyền đến một trận huyên náo, ta nghe không rõ.
“Cháy rồi!”
“Bệ hạ… lửa lớn… không thể… vào được đâu!”
Trên cửa dường như vang lên tiếng c.h.é.m bổ.
Ta mừng rỡ, chẳng kịp nghĩ nhiều, che miệng mũi lại, khàn giọng hét lớn:
“Tránh ra!”
Sau đó khom người xuống, dốc hết sức lực toàn thân, lao thẳng vào cánh cửa gỗ đang bốc cháy dữ dội!
Cánh cửa gỗ này dưới thế lửa và những nhát c.h.é.m đã sớm lung lay sắp đổ, quả nhiên bị ta đ.â.m bật ra.
Tóc tai và y phục của ta đều bị lửa táp dính đầy tàn hỏa, ta cứ thế đ.â.m sầm vào một vòng tay rắn chắc.
“Khụ khụ!”
Ta há miệng hít lấy hít để luồng không khí tươi mới bên ngoài.
Ngay bên tai vang lên một tiếng gọi hoảng hốt lo lắng:
“Khanh Khanh!”
Đó là giọng của Lạc Thanh Dịch, hắn ôm ta rất c.h.ặ.t.
Nhưng lòng ta lại hoảng loạn đến cực độ.
Ta giả vờ kiệt sức, nhưng khi đám người xung quanh tách chúng ta ra, giúp ta dập tắt hoàn toàn những đốm lửa trên người, ta liền quay đầu bỏ chạy!
“Khanh Khanh ——!”
Ta không thể ở lại đây.
Nếu Liễu Y Y muốn g.i.ế.c ta, vậy thì Lạc Thanh Dịch nhất định cũng sẽ đứng cùng một phe với nàng ta.
Chỉ là không hiểu vì sao, Thái t.ử điện hạ từ đầu đến cuối đều rất giỏi diễn kịch, đến khi làm hoàng đế cũng vẫn vậy.
Có lẽ đây chính là quân tâm khó dò.
Ta sợ chỉ cần sơ sẩy một chút là mắc bẫy, không dám đối mặt với hắn.
Ta vẫn chưa thể c.h.ế.t ở đây, ta còn phải đi tìm An An của ta!
Gian củi này nằm ở một hậu viện nơi ngoại ô thành.
Vừa chạy ra ngoài, ta liền lớn tiếng gọi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“An An! An An! Con ở đâu?!”
Ta như con ruồi mất đầu, chạy loạn khắp đại viện, cho đến khi nghe thấy một giọng nói non nớt vang lên:
“Mẫu thân! Con ở đây! An An ở đây!”
19
Âm thanh ấy truyền đến từ phía sau ta.
Ta theo tiếng quay đầu lại.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Liền thấy An An đang được Lạc Thanh Dịch ôm trong lòng.
Tim ta thắt lại, chẳng kịp nghĩ ngợi gì khác, vội vàng chạy tới.
Nhìn thấy An An, cỗ gắng gượng trong lòng ta cuối cùng cũng tan biến.
Ta ôm c.h.ặ.t lấy An An, khóc không thành tiếng.
Con gái của ta, bảo bối duy nhất của ta.
May mà, con bé không sao.
“Mẫu thân, đừng khóc.”
An An cuống quýt đưa tay lau nước mắt cho ta.
Ta vội vàng kiểm tra khắp người con bé:
“An An có chỗ nào bị thương không? Bọn họ đã làm gì con?”
An An cũng bị dọa sợ, “oa” một tiếng liền khóc òa lên, vừa nức nở vừa nói:
“Mẫu thân, con không sao, bọn họ nhốt con lại, là tiên sinh cứu con.”
“Không gặp được mẫu thân, con sợ lắm hu hu…”
Ta ôm An An, phải một lúc lâu sau mới dần bình tĩnh lại.
Lúc này mới nhận ra Lạc Thanh Dịch vẫn còn đứng bên cạnh.
Hắn dùng ánh mắt phức tạp nhìn hai mẫu t.ử ta, đôi mắt sóng nước lưu chuyển kia, vậy mà dường như cũng hơi đỏ lên.
Đêm tối âm trầm cũng không che giấu được dung mạo tuấn mỹ thoát tục của hắn, phong hoa tuyệt đại.
Hắn vẫn đẹp đến như vậy, quả thực là tai họa câu hồn người khác.
Hắn dùng giọng nói thê lương gọi ta:
“Đỗ Vân Khanh…”
Ta quay mặt đi, không dám nhìn hắn.
Chắc hẳn là ánh lửa làm đỏ mắt hắn thôi, sẽ không phải là nguyên do nào khác.
“Mẫu thân…”
An An nhìn ra sự khác thường giữa chúng ta, kéo tay ta, nhỏ giọng nói:
“Là tiên sinh cứu con, mẫu thân từng nói, người khác giúp mình thì phải cảm tạ.”
Tiên sinh?
Lúc này ta mới nhớ ra, “tiên sinh xinh đẹp” mà An An từng nhắc đến.
An An ghé sát tai ta, thì thầm:
“Mẫu thân, tiên sinh đẹp như vậy, vì sao mẫu thân lại không thích ngài?”
“Mẫu thân chẳng phải thích nhất là nam nhân đẹp sao, phụ thân chẳng phải cũng như vậy sao?”
Lạc Thanh Dịch luyện võ, thính lực cực tốt.
Nghe được lời của An An, sắc mặt hắn lập tức trở nên khó coi, giọng nói lạnh lẽo:
“Phụ thân? Đỗ Vân Khanh, nàng không định giải thích một chút sao?”
20
Ta rơi vào thế lưỡng nan.
Những lời “nghiệt chủng” mà Liễu Y Y vừa liên tục thốt ra, rõ ràng là cũng định g.i.ế.c An An.
Vậy thì, Lạc Thanh Dịch có nghĩ như nàng ta không? Người ta vẫn nói, hổ dữ còn không ăn thịt con.
Nhưng Lạc Thanh Dịch thì sao?
Hắn làm phu quân của ta khi mang tên Dịch Thanh, dịu dàng ôm ta vào lòng, bên tai ta hết lần này đến lần khác khe khẽ gọi “Khanh Khanh” bằng giọng nói mềm mại ái muội.
Chúng ta tai kề tai, quấn quýt đến c.h.ế.t đi sống lại, hòa làm một như thể không còn phân biệt ngươi – ta.
“Ta đã c.h.ế.t rồi còn phải trốn tránh các ngươi, chẳng lẽ như vậy vẫn chưa đủ sao?”
“Chưa đủ!”
Liễu Y Y gào lên, cắt ngang lời ta:
“Ngươi phải c.h.ế.t! Ngươi không c.h.ế.t, Lạc Thanh Dịch sẽ còn mãi nhớ đến ngươi, cho nên ta mới không làm được thái t.ử phi, càng không thể trở thành hoàng hậu!”
“Tất cả đều là vì ngươi!”
“Vậy nên, để cốt truyện quay về đúng quỹ đạo, ngươi hãy đi c.h.ế.t đi!”
Nàng ta vừa nói, vừa châm ngòi lửa trong tay.
Vừa buông tay, tia lửa liền rơi xuống gian phòng củi.
Dưới đất đã bị nàng ta đổ dầu từ trước, lập tức lửa bùng lên dữ dội.
Nàng ta đẩy cửa rời đi, trước khi đi còn âm u liếc ta một cái, cười lạnh đầy đắc ý:
“Ngươi yên tâm, tiểu nghiệt chủng kia rất nhanh sẽ xuống dưới bầu bạn với ngươi thôi.”
18
Cửa vừa khép lại.
Ta liền liều mạng giãy giụa.
Vừa nãy nói với nàng ta ngần ấy lời, cũng coi như đã kéo dài được chút thời gian cho ta.
Ta là y nữ, trên người thường mang theo con d.a.o nhỏ dùng để hái t.h.u.ố.c cắt cỏ.
Dây thừng trói tay đã bị ta mài đứt gần hết.
Khi ta thoát khỏi trói buộc, trong phòng đã sớm khói đặc cuồn cuộn.
Ta bị sặc đến ho liên hồi.
Nhưng ta không thể ngã xuống ở đây, An An của ta vẫn còn đang chờ ta!
Ngọn lửa ở cửa quá dữ dội, nhưng ta không còn đường lui nào khác.
Bên ngoài truyền đến một trận huyên náo, ta nghe không rõ.
“Cháy rồi!”
“Bệ hạ… lửa lớn… không thể… vào được đâu!”
Trên cửa dường như vang lên tiếng c.h.é.m bổ.
Ta mừng rỡ, chẳng kịp nghĩ nhiều, che miệng mũi lại, khàn giọng hét lớn:
“Tránh ra!”
Sau đó khom người xuống, dốc hết sức lực toàn thân, lao thẳng vào cánh cửa gỗ đang bốc cháy dữ dội!
Cánh cửa gỗ này dưới thế lửa và những nhát c.h.é.m đã sớm lung lay sắp đổ, quả nhiên bị ta đ.â.m bật ra.
Tóc tai và y phục của ta đều bị lửa táp dính đầy tàn hỏa, ta cứ thế đ.â.m sầm vào một vòng tay rắn chắc.
“Khụ khụ!”
Ta há miệng hít lấy hít để luồng không khí tươi mới bên ngoài.
Ngay bên tai vang lên một tiếng gọi hoảng hốt lo lắng:
“Khanh Khanh!”
Đó là giọng của Lạc Thanh Dịch, hắn ôm ta rất c.h.ặ.t.
Nhưng lòng ta lại hoảng loạn đến cực độ.
Ta giả vờ kiệt sức, nhưng khi đám người xung quanh tách chúng ta ra, giúp ta dập tắt hoàn toàn những đốm lửa trên người, ta liền quay đầu bỏ chạy!
“Khanh Khanh ——!”
Ta không thể ở lại đây.
Nếu Liễu Y Y muốn g.i.ế.c ta, vậy thì Lạc Thanh Dịch nhất định cũng sẽ đứng cùng một phe với nàng ta.
Chỉ là không hiểu vì sao, Thái t.ử điện hạ từ đầu đến cuối đều rất giỏi diễn kịch, đến khi làm hoàng đế cũng vẫn vậy.
Có lẽ đây chính là quân tâm khó dò.
Ta sợ chỉ cần sơ sẩy một chút là mắc bẫy, không dám đối mặt với hắn.
Ta vẫn chưa thể c.h.ế.t ở đây, ta còn phải đi tìm An An của ta!
Gian củi này nằm ở một hậu viện nơi ngoại ô thành.
Vừa chạy ra ngoài, ta liền lớn tiếng gọi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“An An! An An! Con ở đâu?!”
Ta như con ruồi mất đầu, chạy loạn khắp đại viện, cho đến khi nghe thấy một giọng nói non nớt vang lên:
“Mẫu thân! Con ở đây! An An ở đây!”
19
Âm thanh ấy truyền đến từ phía sau ta.
Ta theo tiếng quay đầu lại.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Liền thấy An An đang được Lạc Thanh Dịch ôm trong lòng.
Tim ta thắt lại, chẳng kịp nghĩ ngợi gì khác, vội vàng chạy tới.
Nhìn thấy An An, cỗ gắng gượng trong lòng ta cuối cùng cũng tan biến.
Ta ôm c.h.ặ.t lấy An An, khóc không thành tiếng.
Con gái của ta, bảo bối duy nhất của ta.
May mà, con bé không sao.
“Mẫu thân, đừng khóc.”
An An cuống quýt đưa tay lau nước mắt cho ta.
Ta vội vàng kiểm tra khắp người con bé:
“An An có chỗ nào bị thương không? Bọn họ đã làm gì con?”
An An cũng bị dọa sợ, “oa” một tiếng liền khóc òa lên, vừa nức nở vừa nói:
“Mẫu thân, con không sao, bọn họ nhốt con lại, là tiên sinh cứu con.”
“Không gặp được mẫu thân, con sợ lắm hu hu…”
Ta ôm An An, phải một lúc lâu sau mới dần bình tĩnh lại.
Lúc này mới nhận ra Lạc Thanh Dịch vẫn còn đứng bên cạnh.
Hắn dùng ánh mắt phức tạp nhìn hai mẫu t.ử ta, đôi mắt sóng nước lưu chuyển kia, vậy mà dường như cũng hơi đỏ lên.
Đêm tối âm trầm cũng không che giấu được dung mạo tuấn mỹ thoát tục của hắn, phong hoa tuyệt đại.
Hắn vẫn đẹp đến như vậy, quả thực là tai họa câu hồn người khác.
Hắn dùng giọng nói thê lương gọi ta:
“Đỗ Vân Khanh…”
Ta quay mặt đi, không dám nhìn hắn.
Chắc hẳn là ánh lửa làm đỏ mắt hắn thôi, sẽ không phải là nguyên do nào khác.
“Mẫu thân…”
An An nhìn ra sự khác thường giữa chúng ta, kéo tay ta, nhỏ giọng nói:
“Là tiên sinh cứu con, mẫu thân từng nói, người khác giúp mình thì phải cảm tạ.”
Tiên sinh?
Lúc này ta mới nhớ ra, “tiên sinh xinh đẹp” mà An An từng nhắc đến.
An An ghé sát tai ta, thì thầm:
“Mẫu thân, tiên sinh đẹp như vậy, vì sao mẫu thân lại không thích ngài?”
“Mẫu thân chẳng phải thích nhất là nam nhân đẹp sao, phụ thân chẳng phải cũng như vậy sao?”
Lạc Thanh Dịch luyện võ, thính lực cực tốt.
Nghe được lời của An An, sắc mặt hắn lập tức trở nên khó coi, giọng nói lạnh lẽo:
“Phụ thân? Đỗ Vân Khanh, nàng không định giải thích một chút sao?”
20
Ta rơi vào thế lưỡng nan.
Những lời “nghiệt chủng” mà Liễu Y Y vừa liên tục thốt ra, rõ ràng là cũng định g.i.ế.c An An.
Vậy thì, Lạc Thanh Dịch có nghĩ như nàng ta không? Người ta vẫn nói, hổ dữ còn không ăn thịt con.
Nhưng Lạc Thanh Dịch thì sao?
Hắn làm phu quân của ta khi mang tên Dịch Thanh, dịu dàng ôm ta vào lòng, bên tai ta hết lần này đến lần khác khe khẽ gọi “Khanh Khanh” bằng giọng nói mềm mại ái muội.
Chúng ta tai kề tai, quấn quýt đến c.h.ế.t đi sống lại, hòa làm một như thể không còn phân biệt ngươi – ta.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









