Chỉ riêng Lạc Thanh Dịch vẫn im lặng.
Một lúc lâu sau, Liễu Y Y mới lên tiếng:
“Đỗ cô nương hộ giá có công, Liễu gia ta cảm niệm cô nương lan tâm huệ chất, giữ đúng bổn phận, xin tặng cô nương một ngàn lạng vàng.”
Nàng ta nói với giọng điệu như vậy, tuy không nói thẳng, nhưng rõ ràng đã tự xem mình là thái t.ử phi.
Nàng ta đang nói ta biết an phận thủ thường, không dây dưa với Lạc Thanh Dịch, cũng không tranh giành với nàng ta.
Ta nào còn dám chứ? Trong mộng, nàng ta vốn là thanh mai trúc mã lớn lên cùng Lạc Thanh Dịch, sớm đã được Đông Cung định sẵn là thái t.ử phi.
Bọn họ lang tình thiếp ý, còn ta chen ngang vào giữa, chẳng khác nào một tên hề nhảy nhót.
Là nữ phụ độc ác trong thoại bản, chuyên phá hoại tình cảm của nam nữ chính.
Tiện phụ, độc phụ, dâm phụ, điên phụ…
Trong mắt mọi người, ta chẳng qua cũng chỉ như vậy.
Cho nên, khi ta bị lăng trì, bách tính đều vỗ tay hả hê.
Vô số lá rau thối, trứng gà ung đều ném vào người ta.
Cuối cùng, ta c.h.ế.t t.h.ả.m nơi đầu đường, xương cốt không còn.
Nghĩ đến tương lai như thế, ta sợ đến run cầm cập, vội vàng nói:
“Dân nữ đa tạ ban thưởng!”
C.h.ế.t không có chỗ chôn và một ngàn lạng vàng.
Kẻ ngốc cũng biết nên chọn cái nào.
Thôi vậy, coi như là mất thân mất tâm, ít nhất cũng còn tiền tài bên cạnh.
Xem như… bị ch.ó c.ắ.n một cái đi.
7
Lạc Thanh Dịch lại cố tình làm khó.
Giọng hắn lạnh băng:
“Đỗ Vân Khanh, ngươi cứu cô, chẳng lẽ chỉ vì ngàn lượng vàng này sao?”
Tim ta như hẫng mất một nhịp, không thể tin được hắn lại có thể nói ra những lời như vậy.
Rốt cuộc hắn còn muốn ta phải làm thế nào nữa?!
Ngọn lửa bị ta cố sức đè nén suốt những ngày qua, cuối cùng cũng không nhịn được mà trào ra.
Ta chỉ là một cô nương mồ côi, muốn đứng vững trong thôn làng, vốn dĩ đã không phải kẻ có tính tình mềm mỏng.
Sau khi biết được thân phận của hắn, vì sợ đắc tội với Thái t.ử – vị đại Phật này, ta đã cố nén tính khí, nhẫn nhịn suốt một thời gian dài.
Nhưng hắn cứ ép người từng bước như vậy, rốt cuộc ta cũng không thể kìm nén thêm được nữa.
Ta đột ngột ngẩng đầu, hung hăng trừng mắt nhìn hắn.
Hắn đối diện với đôi mắt đầy phẫn nộ của ta, vậy mà lại bật cười:
“Khanh Khanh, như vậy mới giống ngươi.”
Ta tủi thân vô cùng, thực sự không hiểu vì sao hắn lại đối xử với ta như thế.
Ta tự nhận mình đối với hắn là chân tâm thật ý, không chỉ cứu hắn một mạng, mà trong thời gian hắn dưỡng thương, ta còn tận tâm tận lực chữa trị cho hắn.
Vậy mà sau khi khôi phục thân phận, hắn lại chẳng màng đến chút tình cũ nào.
Quả thật là tên cẩu nam nhân ỷ thế h.i.ế.p người!
“Lạc Thanh Dịch! Ngài đúng là đồ lang tâm cẩu phế!”
Ta vừa tức vừa đau lòng.
Nước mắt gắng gượng kìm nén bấy lâu, cuối cùng cũng không nhịn được mà rơi xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Lớn mật!”
Xung quanh vang lên những tiếng kinh hô liên tiếp.
Nhưng ta vẫn mặc kệ tất cả, vừa khóc vừa mắng vừa phân trần:
“Dù thế nào đi nữa, ta cũng đã cứu mạng ngài!”
“Ngài lừa ta suốt từng ấy ngày, giờ ngay cả tiền bạc cũng không chịu cho ta, ra tay còn không hào phóng bằng vị thái t.ử phi kia!”
“Bây giờ còn cố tình làm khó ta, bắt ta quỳ phạt!”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Thái t.ử điện hạ, nhà tranh của dân nữ chật hẹp đơn sơ, thực sự không chứa nổi chư vị đại nhân, phiền các vị đại nhân tìm chỗ ở!”
Xung quanh vang lên tiếng hít khí lạnh xen lẫn tiếng quát mắng.
Trong mắt bọn họ, ta chính là nữ nhân điên, dám trước mặt thái t.ử điện hạ mà làm càn như vậy.
Ta trực tiếp đứng dậy, lau nước mắt, phất tay áo bỏ đi.
Nhưng Lạc Thanh Dịch lại nắm c.h.ặ.t cổ tay ta, kéo mạnh một cái giữ ta lại:
“Đỗ Vân Khanh! Những ngày qua, ngươi cứu cô, chăm sóc cô, chỉ là vì tham tiền của cô sao?!”
Trong lòng ta chua xót vô cùng, nhưng vẫn c.ắ.n răng đáp:
“Phải! Chẳng lẽ còn có thể mơ đến thân thể và chân tâm của điện hạ sao?! Ta xứng sao?!”
“Được, được lắm! Đã vậy, cô sẽ thưởng cho ngươi vạn lạng vàng!”
Ta vừa thở phào nhẹ nhõm, thì đã bị hắn kéo mạnh vào trong lòng.
Đôi mắt đen tối của hắn nhìn chằm chằm vào ta, cười lạnh nói:
“Vậy thì khoản ban thưởng này, ngươi hãy theo cô, đích thân về kinh thành mà lĩnh!”
“Đỗ Vân Khanh, lừa mất thanh bạch của cô rồi còn muốn bỏ đi, ngươi nằm mơ!”
8
Ta trừng to mắt, khó tin nhìn hắn.
Vì sao chứ?
Rõ ràng ta đã đủ biết điều, đủ hiểu chuyện rồi, vì sao hắn vẫn không chịu buông tha cho ta?
Làm hoen ố thanh bạch của hắn, thật sự khiến hắn hận ta đến mức ấy sao?
Ta chỉ là một nữ t.ử còn chẳng để tâm đến thanh bạch của chính mình, huống chi hắn là nam nhân…
Huống hồ, thái t.ử điện hạ muốn nữ nhân thế nào mà không có?
Vì sao cứ nhất quyết bám lấy ta không buông?
Liễu Y Y cứng đờ đứng một bên, sắc mặt trắng bệch, chỉ lẩm bẩm:
“Không đúng… không đúng… cốt truyện không nên như vậy…”
Ta nghe không hiểu lời nàng ta.
Nhưng vị hôn phu lại dây dưa không rõ ràng với nữ nhân khác ngay trước mặt nàng ta, từng ấy thôi cũng đủ khiến nàng ta gan ruột đứt đoạn, thể diện mất sạch.
Có một khoảnh khắc, ta suýt chút nữa đã tưởng rằng, Lạc Thanh Dịch thật sự để tâm đến ta.
Nhưng trong đám người, một bóng dáng quen thuộc lại khiến ta chợt bừng tỉnh.
Là tên ám vệ mà ngày ấy Lạc Thanh Dịch gặp trong rừng.
Những lời bọn họ nói khi đó, đến giờ vẫn còn vang bên tai.
Lại một lần nữa dập tắt cơn rung động đáng xấu hổ của ta.
Lạc Thanh Dịch diễn kịch, quả thật ngay cả bản thân mình cũng lừa được.
Nếu không phải hôm đó nghe được bọn họ nói chuyện trong rừng, chỉ sợ ta cũng sẽ giống như trong mộng, tự cho mình là đúng, ngốc nghếch mà theo hắn về kinh thành.
May mà…
Một lúc lâu sau, Liễu Y Y mới lên tiếng:
“Đỗ cô nương hộ giá có công, Liễu gia ta cảm niệm cô nương lan tâm huệ chất, giữ đúng bổn phận, xin tặng cô nương một ngàn lạng vàng.”
Nàng ta nói với giọng điệu như vậy, tuy không nói thẳng, nhưng rõ ràng đã tự xem mình là thái t.ử phi.
Nàng ta đang nói ta biết an phận thủ thường, không dây dưa với Lạc Thanh Dịch, cũng không tranh giành với nàng ta.
Ta nào còn dám chứ? Trong mộng, nàng ta vốn là thanh mai trúc mã lớn lên cùng Lạc Thanh Dịch, sớm đã được Đông Cung định sẵn là thái t.ử phi.
Bọn họ lang tình thiếp ý, còn ta chen ngang vào giữa, chẳng khác nào một tên hề nhảy nhót.
Là nữ phụ độc ác trong thoại bản, chuyên phá hoại tình cảm của nam nữ chính.
Tiện phụ, độc phụ, dâm phụ, điên phụ…
Trong mắt mọi người, ta chẳng qua cũng chỉ như vậy.
Cho nên, khi ta bị lăng trì, bách tính đều vỗ tay hả hê.
Vô số lá rau thối, trứng gà ung đều ném vào người ta.
Cuối cùng, ta c.h.ế.t t.h.ả.m nơi đầu đường, xương cốt không còn.
Nghĩ đến tương lai như thế, ta sợ đến run cầm cập, vội vàng nói:
“Dân nữ đa tạ ban thưởng!”
C.h.ế.t không có chỗ chôn và một ngàn lạng vàng.
Kẻ ngốc cũng biết nên chọn cái nào.
Thôi vậy, coi như là mất thân mất tâm, ít nhất cũng còn tiền tài bên cạnh.
Xem như… bị ch.ó c.ắ.n một cái đi.
7
Lạc Thanh Dịch lại cố tình làm khó.
Giọng hắn lạnh băng:
“Đỗ Vân Khanh, ngươi cứu cô, chẳng lẽ chỉ vì ngàn lượng vàng này sao?”
Tim ta như hẫng mất một nhịp, không thể tin được hắn lại có thể nói ra những lời như vậy.
Rốt cuộc hắn còn muốn ta phải làm thế nào nữa?!
Ngọn lửa bị ta cố sức đè nén suốt những ngày qua, cuối cùng cũng không nhịn được mà trào ra.
Ta chỉ là một cô nương mồ côi, muốn đứng vững trong thôn làng, vốn dĩ đã không phải kẻ có tính tình mềm mỏng.
Sau khi biết được thân phận của hắn, vì sợ đắc tội với Thái t.ử – vị đại Phật này, ta đã cố nén tính khí, nhẫn nhịn suốt một thời gian dài.
Nhưng hắn cứ ép người từng bước như vậy, rốt cuộc ta cũng không thể kìm nén thêm được nữa.
Ta đột ngột ngẩng đầu, hung hăng trừng mắt nhìn hắn.
Hắn đối diện với đôi mắt đầy phẫn nộ của ta, vậy mà lại bật cười:
“Khanh Khanh, như vậy mới giống ngươi.”
Ta tủi thân vô cùng, thực sự không hiểu vì sao hắn lại đối xử với ta như thế.
Ta tự nhận mình đối với hắn là chân tâm thật ý, không chỉ cứu hắn một mạng, mà trong thời gian hắn dưỡng thương, ta còn tận tâm tận lực chữa trị cho hắn.
Vậy mà sau khi khôi phục thân phận, hắn lại chẳng màng đến chút tình cũ nào.
Quả thật là tên cẩu nam nhân ỷ thế h.i.ế.p người!
“Lạc Thanh Dịch! Ngài đúng là đồ lang tâm cẩu phế!”
Ta vừa tức vừa đau lòng.
Nước mắt gắng gượng kìm nén bấy lâu, cuối cùng cũng không nhịn được mà rơi xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Lớn mật!”
Xung quanh vang lên những tiếng kinh hô liên tiếp.
Nhưng ta vẫn mặc kệ tất cả, vừa khóc vừa mắng vừa phân trần:
“Dù thế nào đi nữa, ta cũng đã cứu mạng ngài!”
“Ngài lừa ta suốt từng ấy ngày, giờ ngay cả tiền bạc cũng không chịu cho ta, ra tay còn không hào phóng bằng vị thái t.ử phi kia!”
“Bây giờ còn cố tình làm khó ta, bắt ta quỳ phạt!”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Thái t.ử điện hạ, nhà tranh của dân nữ chật hẹp đơn sơ, thực sự không chứa nổi chư vị đại nhân, phiền các vị đại nhân tìm chỗ ở!”
Xung quanh vang lên tiếng hít khí lạnh xen lẫn tiếng quát mắng.
Trong mắt bọn họ, ta chính là nữ nhân điên, dám trước mặt thái t.ử điện hạ mà làm càn như vậy.
Ta trực tiếp đứng dậy, lau nước mắt, phất tay áo bỏ đi.
Nhưng Lạc Thanh Dịch lại nắm c.h.ặ.t cổ tay ta, kéo mạnh một cái giữ ta lại:
“Đỗ Vân Khanh! Những ngày qua, ngươi cứu cô, chăm sóc cô, chỉ là vì tham tiền của cô sao?!”
Trong lòng ta chua xót vô cùng, nhưng vẫn c.ắ.n răng đáp:
“Phải! Chẳng lẽ còn có thể mơ đến thân thể và chân tâm của điện hạ sao?! Ta xứng sao?!”
“Được, được lắm! Đã vậy, cô sẽ thưởng cho ngươi vạn lạng vàng!”
Ta vừa thở phào nhẹ nhõm, thì đã bị hắn kéo mạnh vào trong lòng.
Đôi mắt đen tối của hắn nhìn chằm chằm vào ta, cười lạnh nói:
“Vậy thì khoản ban thưởng này, ngươi hãy theo cô, đích thân về kinh thành mà lĩnh!”
“Đỗ Vân Khanh, lừa mất thanh bạch của cô rồi còn muốn bỏ đi, ngươi nằm mơ!”
8
Ta trừng to mắt, khó tin nhìn hắn.
Vì sao chứ?
Rõ ràng ta đã đủ biết điều, đủ hiểu chuyện rồi, vì sao hắn vẫn không chịu buông tha cho ta?
Làm hoen ố thanh bạch của hắn, thật sự khiến hắn hận ta đến mức ấy sao?
Ta chỉ là một nữ t.ử còn chẳng để tâm đến thanh bạch của chính mình, huống chi hắn là nam nhân…
Huống hồ, thái t.ử điện hạ muốn nữ nhân thế nào mà không có?
Vì sao cứ nhất quyết bám lấy ta không buông?
Liễu Y Y cứng đờ đứng một bên, sắc mặt trắng bệch, chỉ lẩm bẩm:
“Không đúng… không đúng… cốt truyện không nên như vậy…”
Ta nghe không hiểu lời nàng ta.
Nhưng vị hôn phu lại dây dưa không rõ ràng với nữ nhân khác ngay trước mặt nàng ta, từng ấy thôi cũng đủ khiến nàng ta gan ruột đứt đoạn, thể diện mất sạch.
Có một khoảnh khắc, ta suýt chút nữa đã tưởng rằng, Lạc Thanh Dịch thật sự để tâm đến ta.
Nhưng trong đám người, một bóng dáng quen thuộc lại khiến ta chợt bừng tỉnh.
Là tên ám vệ mà ngày ấy Lạc Thanh Dịch gặp trong rừng.
Những lời bọn họ nói khi đó, đến giờ vẫn còn vang bên tai.
Lại một lần nữa dập tắt cơn rung động đáng xấu hổ của ta.
Lạc Thanh Dịch diễn kịch, quả thật ngay cả bản thân mình cũng lừa được.
Nếu không phải hôm đó nghe được bọn họ nói chuyện trong rừng, chỉ sợ ta cũng sẽ giống như trong mộng, tự cho mình là đúng, ngốc nghếch mà theo hắn về kinh thành.
May mà…
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









