Nàng ta chưa nói hết, đã lấy tay che mặt khóc nức nở.
Chỉ liếc mắt nhìn nàng ta một cái, ta liền nhận ra.
Đây chính là thái t.ử phi trong giấc mộng của ta, Liễu Y Y.
4
Ngày này, rốt cuộc cũng đã đến.
Ánh mắt nóng rực của dân làng đều dán c.h.ặ.t lên người ta.
Ta là cô nhi được lão y trong thôn nhận nuôi.
Mấy tháng nay, người trong thôn đều biết, ta đã nhặt Dịch Thanh bị trọng thương mất trí nhớ về nhà.
Chúng ta một nam một nữ, lại đều cơ khổ không nơi nương tựa, bèn thuận nước đẩy thuyền mà thành thân, trở thành một đôi phu thê nghèo hèn.
Ta hái t.h.u.ố.c, khám bệnh, hắn đi săn, đốn củi.
Ta từ nhỏ đã cơ cực, tính tình cứng cỏi, thường bị trách là chua ngoa.
Nhưng với Dịch Thanh thì ta thật lòng thật dạ yêu mến, tự nhiên cũng đối đãi với hắn bằng cả tấm lòng.
Hắn ra ngoài săn b.ắ.n, ta liền chuẩn bị sẵn lương khô cho hắn, nếu hắn về muộn, ta cũng luôn thắp đèn đứng trước cửa, chờ hắn trở về.
Hắn đối với ta trước sau đều dịu dàng yêu thương, rảnh rỗi thì đưa ta đi hành y, giúp ta phơi d.ư.ợ.c liệu, còn thay ta nhóm lửa nấu cơm.
Dân làng đều nhìn thấy những điều ấy, ai nấy đều khen chúng ta ân ái, không chút nghi ngờ.
Dịch Thanh dung mạo tuấn mỹ, mười dặm tám thôn, từ già đến trẻ, các cô nương đều thích lén nhìn hắn, thậm chí còn cố ý đi ngang qua thôn chúng ta vì hắn.
Ai ai cũng ngưỡng mộ ta, có được một lang quân như ý như vậy.
Trước kia, ta cũng từng nghĩ như thế.
Thậm chí còn mơ tưởng đến một đời một kiếp chỉ có một người.
Nhưng giờ đây, chính chủ đã tìm tới cửa, những lời ngưỡng mộ ấy liền biến thành những tiếng thở dài đầy ý vị xem kịch vui.
Thần sắc Dịch Thanh thoáng d.a.o động, có lẽ vì kiêng kỵ ta còn ở đây, nên chỉ lạnh nhạt, xa cách nói:
“Liễu cô nương, vào trong nói chuyện đi.”
May mà, trong những ngày vừa qua, ta đã sớm nghĩ xong đối sách.
Sẽ không còn giống như trong mộng, chỉ cảm thấy trời đất sụp đổ, mê muội cố chấp mà dây dưa không dứt với hắn nữa.
Liễu Y Y dẫn theo một đám người, bước vào sân nhỏ chật hẹp nhà ta.
Vừa vào tới nơi, liền ào ào quỳ rạp xuống trước mặt Dịch Thanh:
“Bái kiến điện hạ!”
Dịch Thanh cũng không hề tỏ ra kinh ngạc.
Ta lặng lẽ lùi sang một bên, không nói một lời.
Ta biết, từ nay về sau, hắn sẽ không còn là phu quân Dịch lang của ta nữa, mà là thái t.ử điện hạ Lạc Thanh Dịch.
5
“Đều đứng dậy đi.”
Giọng Lạc Thanh Dịch nhàn nhạt, giống hệt như ngày hôm đó trong rừng.
Không còn chút dịu dàng giả tạo nào dành cho ta nữa.
Xa cách lâu ngày gặp lại, bọn họ dĩ nhiên có rất nhiều tình cũ để giãi bày.
Liễu Y Y khóc nói mình đã lo lắng cho điện hạ ra sao.
Những thuộc hạ đi cùng nàng ta cũng nhao nhao lau nước mắt, thổ lộ tâm sự.
Quả thật cảm động lòng người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng ta không có hứng nghe, cũng chẳng muốn nhìn.
Ta tự mình thu dọn d.ư.ợ.c liệu.
Cho đến khi ánh mắt của Liễu Y Y cuối cùng cũng rơi lên người ta:
“Điện hạ, vị này là ai?”
Nàng ta mắt hoe đỏ, muốn nói lại thôi, c.ắ.n môi nhìn ta với dáng vẻ yếu ớt đáng thương.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Nàng ta đã đoán ra rồi, thân là vị hôn thê của thái t.ử, dĩ nhiên là uất ức muôn phần.
Lạc Thanh Dịch khẽ nhíu mày, có lẽ là chưa nghĩ ra nên trả lời thế nào.
Nhưng ta tuyệt đối không dám khiến hắn khó xử.
Chưa đợi hắn mở miệng, ta đã “phịch” một tiếng quỳ xuống:
“Dân nữ Đỗ Vân Khanh, bái kiến thái t.ử điện hạ.”
Ta hiểu chuyện như vậy, nghĩ hẳn hắn cũng sẽ hài lòng.
Ta quỳ trên đất, không nhìn thấy sắc mặt hắn càng lúc càng lạnh, chỉ tự mình nói tiếp:
“Mấy tháng nay, dân nữ nhiều phen mạo phạm điện hạ, mong điện hạ rộng lượng bỏ qua.”
Ta biết hắn coi trọng nhất là thanh danh cả đời của mình, liền nói tiếp:
“Điện hạ lẻ loi một mình, dân nữ thấy thân phận điện hạ bất tiện, nên mới giả vờ làm phu thê cùng điện hạ, để tiện nhập tịch.”
“Dân nữ và điện hạ không bái đường thành thân, không tam môi lục sính, càng không có thực chất phu thê.”
“Dân nữ chỉ là một thôn phụ sơn dã, tự biết thân phận hèn mọn, tuyệt đối không dám làm nhục thanh bạch của điện hạ, còn xin chư vị đại nhân minh giám!”
Những lời này, ta đã diễn tập trong lòng không biết bao nhiêu lần.
Nói ra vừa trôi chảy, vừa chân thành tha thiết.
Ta vốn tưởng đây sẽ là một kết cục ai nấy đều vui, nào ngờ Lạc Thanh Dịch lại chậm chạp không gọi ta đứng dậy.
Trong khoảng tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc ấy, chỉ nghe Lạc Thanh Dịch cười lạnh một tiếng:
“Không có thực chất phu thê sao?”
6
Ta không biết hắn có ý gì.
Len lén ngước mắt lên, chỉ thấy Liễu Y Y mừng đến rơi lệ, ánh nhìn dành cho ta cũng không còn sắc bén như trước nữa.
Thế nhưng Lạc Thanh Dịch lại chẳng hiểu vì sao sa sầm gương mặt tuấn tú, đôi mắt âm u nhìn chằm chằm vào ta.
Ta hoảng hốt cúi đầu xuống, không dám nhìn hắn thêm lần nào nữa.
Trong lòng lại chua xót vô cùng.
Hắn quả thật đã không còn là Dịch lang của ta nữa rồi.
Dịch lang luôn dịu dàng ôn hòa gọi ta là “Khanh Khanh”, khi nào từng lạnh lùng làm khó ta như thế này? Quả nhiên là tên nam nhân vô tình vô nghĩa.
Sáng sớm còn đầy miệng “Khanh Khanh”, giờ đây lại ỷ vào thân phận, bắt ta quỳ mãi không cho đứng dậy.
Hắn lúc này, đã hoàn toàn trùng khớp với thái t.ử điện hạ Lạc Thanh Dịch trong giấc mộng của ta.
Ta cố nén nước mắt, cất giọng rõ ràng:
“Dân nữ thân phận hèn mọn, vạn lần không dám trèo cao, sau này nhất định sẽ giữ kín chuyện này, tuyệt không hé răng nửa lời!”
Ta nghe thấy các vị đại thần xung quanh cũng thở phào nhẹ nhõm.
Mừng vì ta biết điều, hiểu đại cục.
Chỉ liếc mắt nhìn nàng ta một cái, ta liền nhận ra.
Đây chính là thái t.ử phi trong giấc mộng của ta, Liễu Y Y.
4
Ngày này, rốt cuộc cũng đã đến.
Ánh mắt nóng rực của dân làng đều dán c.h.ặ.t lên người ta.
Ta là cô nhi được lão y trong thôn nhận nuôi.
Mấy tháng nay, người trong thôn đều biết, ta đã nhặt Dịch Thanh bị trọng thương mất trí nhớ về nhà.
Chúng ta một nam một nữ, lại đều cơ khổ không nơi nương tựa, bèn thuận nước đẩy thuyền mà thành thân, trở thành một đôi phu thê nghèo hèn.
Ta hái t.h.u.ố.c, khám bệnh, hắn đi săn, đốn củi.
Ta từ nhỏ đã cơ cực, tính tình cứng cỏi, thường bị trách là chua ngoa.
Nhưng với Dịch Thanh thì ta thật lòng thật dạ yêu mến, tự nhiên cũng đối đãi với hắn bằng cả tấm lòng.
Hắn ra ngoài săn b.ắ.n, ta liền chuẩn bị sẵn lương khô cho hắn, nếu hắn về muộn, ta cũng luôn thắp đèn đứng trước cửa, chờ hắn trở về.
Hắn đối với ta trước sau đều dịu dàng yêu thương, rảnh rỗi thì đưa ta đi hành y, giúp ta phơi d.ư.ợ.c liệu, còn thay ta nhóm lửa nấu cơm.
Dân làng đều nhìn thấy những điều ấy, ai nấy đều khen chúng ta ân ái, không chút nghi ngờ.
Dịch Thanh dung mạo tuấn mỹ, mười dặm tám thôn, từ già đến trẻ, các cô nương đều thích lén nhìn hắn, thậm chí còn cố ý đi ngang qua thôn chúng ta vì hắn.
Ai ai cũng ngưỡng mộ ta, có được một lang quân như ý như vậy.
Trước kia, ta cũng từng nghĩ như thế.
Thậm chí còn mơ tưởng đến một đời một kiếp chỉ có một người.
Nhưng giờ đây, chính chủ đã tìm tới cửa, những lời ngưỡng mộ ấy liền biến thành những tiếng thở dài đầy ý vị xem kịch vui.
Thần sắc Dịch Thanh thoáng d.a.o động, có lẽ vì kiêng kỵ ta còn ở đây, nên chỉ lạnh nhạt, xa cách nói:
“Liễu cô nương, vào trong nói chuyện đi.”
May mà, trong những ngày vừa qua, ta đã sớm nghĩ xong đối sách.
Sẽ không còn giống như trong mộng, chỉ cảm thấy trời đất sụp đổ, mê muội cố chấp mà dây dưa không dứt với hắn nữa.
Liễu Y Y dẫn theo một đám người, bước vào sân nhỏ chật hẹp nhà ta.
Vừa vào tới nơi, liền ào ào quỳ rạp xuống trước mặt Dịch Thanh:
“Bái kiến điện hạ!”
Dịch Thanh cũng không hề tỏ ra kinh ngạc.
Ta lặng lẽ lùi sang một bên, không nói một lời.
Ta biết, từ nay về sau, hắn sẽ không còn là phu quân Dịch lang của ta nữa, mà là thái t.ử điện hạ Lạc Thanh Dịch.
5
“Đều đứng dậy đi.”
Giọng Lạc Thanh Dịch nhàn nhạt, giống hệt như ngày hôm đó trong rừng.
Không còn chút dịu dàng giả tạo nào dành cho ta nữa.
Xa cách lâu ngày gặp lại, bọn họ dĩ nhiên có rất nhiều tình cũ để giãi bày.
Liễu Y Y khóc nói mình đã lo lắng cho điện hạ ra sao.
Những thuộc hạ đi cùng nàng ta cũng nhao nhao lau nước mắt, thổ lộ tâm sự.
Quả thật cảm động lòng người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng ta không có hứng nghe, cũng chẳng muốn nhìn.
Ta tự mình thu dọn d.ư.ợ.c liệu.
Cho đến khi ánh mắt của Liễu Y Y cuối cùng cũng rơi lên người ta:
“Điện hạ, vị này là ai?”
Nàng ta mắt hoe đỏ, muốn nói lại thôi, c.ắ.n môi nhìn ta với dáng vẻ yếu ớt đáng thương.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Nàng ta đã đoán ra rồi, thân là vị hôn thê của thái t.ử, dĩ nhiên là uất ức muôn phần.
Lạc Thanh Dịch khẽ nhíu mày, có lẽ là chưa nghĩ ra nên trả lời thế nào.
Nhưng ta tuyệt đối không dám khiến hắn khó xử.
Chưa đợi hắn mở miệng, ta đã “phịch” một tiếng quỳ xuống:
“Dân nữ Đỗ Vân Khanh, bái kiến thái t.ử điện hạ.”
Ta hiểu chuyện như vậy, nghĩ hẳn hắn cũng sẽ hài lòng.
Ta quỳ trên đất, không nhìn thấy sắc mặt hắn càng lúc càng lạnh, chỉ tự mình nói tiếp:
“Mấy tháng nay, dân nữ nhiều phen mạo phạm điện hạ, mong điện hạ rộng lượng bỏ qua.”
Ta biết hắn coi trọng nhất là thanh danh cả đời của mình, liền nói tiếp:
“Điện hạ lẻ loi một mình, dân nữ thấy thân phận điện hạ bất tiện, nên mới giả vờ làm phu thê cùng điện hạ, để tiện nhập tịch.”
“Dân nữ và điện hạ không bái đường thành thân, không tam môi lục sính, càng không có thực chất phu thê.”
“Dân nữ chỉ là một thôn phụ sơn dã, tự biết thân phận hèn mọn, tuyệt đối không dám làm nhục thanh bạch của điện hạ, còn xin chư vị đại nhân minh giám!”
Những lời này, ta đã diễn tập trong lòng không biết bao nhiêu lần.
Nói ra vừa trôi chảy, vừa chân thành tha thiết.
Ta vốn tưởng đây sẽ là một kết cục ai nấy đều vui, nào ngờ Lạc Thanh Dịch lại chậm chạp không gọi ta đứng dậy.
Trong khoảng tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc ấy, chỉ nghe Lạc Thanh Dịch cười lạnh một tiếng:
“Không có thực chất phu thê sao?”
6
Ta không biết hắn có ý gì.
Len lén ngước mắt lên, chỉ thấy Liễu Y Y mừng đến rơi lệ, ánh nhìn dành cho ta cũng không còn sắc bén như trước nữa.
Thế nhưng Lạc Thanh Dịch lại chẳng hiểu vì sao sa sầm gương mặt tuấn tú, đôi mắt âm u nhìn chằm chằm vào ta.
Ta hoảng hốt cúi đầu xuống, không dám nhìn hắn thêm lần nào nữa.
Trong lòng lại chua xót vô cùng.
Hắn quả thật đã không còn là Dịch lang của ta nữa rồi.
Dịch lang luôn dịu dàng ôn hòa gọi ta là “Khanh Khanh”, khi nào từng lạnh lùng làm khó ta như thế này? Quả nhiên là tên nam nhân vô tình vô nghĩa.
Sáng sớm còn đầy miệng “Khanh Khanh”, giờ đây lại ỷ vào thân phận, bắt ta quỳ mãi không cho đứng dậy.
Hắn lúc này, đã hoàn toàn trùng khớp với thái t.ử điện hạ Lạc Thanh Dịch trong giấc mộng của ta.
Ta cố nén nước mắt, cất giọng rõ ràng:
“Dân nữ thân phận hèn mọn, vạn lần không dám trèo cao, sau này nhất định sẽ giữ kín chuyện này, tuyệt không hé răng nửa lời!”
Ta nghe thấy các vị đại thần xung quanh cũng thở phào nhẹ nhõm.
Mừng vì ta biết điều, hiểu đại cục.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









