Bị từ chối cũng không sao, bị tổn thương cũng không sao.
Điều hắn muốn quá ít. Chỉ cần từ kẽ tay rơi xuống một chút xíu, hắn đã thấy đủ.
Mắt ta đỏ hoe, một tay chộp lấy tờ phóng thê thư còn dang dở, xé nát thành vụn.
Chưa đủ.
Ta lại từ trong vạt áo sát n.g.ự.c, lấy ra tờ “hôn thư cầu phúc” năm xưa lừa hắn ký—ngay trước mặt hắn, cũng xé vụn.
Hoắc Thuyên định ngăn:
“Không thể xé… đó là thần tiên…”
“Không có thần tiên nào hết!”
Ta hất giấy vụn vào mặt hắn, áp sát người, hai tay chống hai bên thân hắn, từ trên cao nhìn xuống:
“Chỉ có ta.”
“Hoắc Thuyên, ngươi nghĩ chân tàn là có thể trốn khỏi ta sao? Đừng mơ. Ngươi còn dám nhắc lại, ta liền nhốt ngươi, giam bên cạnh ta cả đời, ngày đêm hầu hạ ta.”
Hoắc Thuyên không hề sợ, ngược lại còn lấy lòng hôn lên khóe môi ta:
“Bây giờ ta chưa hầu hạ được. Đợi chân lành rồi, lại…”
“Ai nói là không được?”
Ta cười lạnh, đưa tay nâng cằm hắn, đầu ngón tay men theo yết hầu đang lăn của hắn, trượt dần xuống dưới.
“Đã không động được, thì để ta.”
Ta đẩy hắn ngã xuống giường, đá rơi giày, xoay người trèo lên, trực tiếp ngồi lên eo hắn.
Tầng tầng màn trướng buông xuống, ngăn cách ánh sáng bên ngoài.
Ta giơ tay tháo khuy áo hắn.
Hắn giữ tay ta lại, không cho.
Ta ép đôi tay phản kháng vô lực ấy lên quá đầu hắn, mười ngón đan c.h.ặ.t.
“Hoắc Thuyên, nhìn ta.”
Hắn bị buộc phải ngẩng đầu, đôi mắt vốn luôn lạnh nhạt lúc này như bốc lửa, sâu trong đó cuộn trào thứ khát vọng nguyên sơ mà chính hắn cũng không hiểu.
Ta hôn lên môi hắn—không còn là chạm nhẹ nếm thử, mà là xâm lấn, càn quét.
Đầu lưỡi cạy mở hàm răng hắn, bá đạo đến không cho từ chối.
Hơi thở Hoắc Thuyên lập tức loạn nhịp.
Bàn tay đang treo chợt thoát khỏi trói buộc, siết c.h.ặ.t lấy eo ta.
Sức lực lớn đến mức như muốn nghiền ta vào xương thịt.
“A tỷ…”
Giọng hắn khàn đặc, khóe mắt ửng đỏ, trông hung dữ, mà lại là khuất phục.
“Ta yêu nàng. Ta là của nàng.”
Môi ta men theo cằm hắn, n.g.ự.c hắn, bụng hắn… rồi xuống thấp hơn.
Hắn run mạnh, trong miệng tràn ra tiếng rên nửa đau nửa sướng.
“Hoắc Thuyên,” ta thở gấp, khẽ nói, “đừng nhịn. Cũng không được trốn.”
23
Sau hôm ấy, Hoắc Thuyên nếm được vị ngọt.
Cứ đêm xuống, ánh mắt liền dính dính, ý đồ quá rõ ràng.
Ta nhớ lời lang trung dặn “vết thương của tướng quân cần tĩnh dưỡng”, mấy lần lạnh mặt từ chối.
Không biết hắn học được trò ở chỗ lầu xanh nào.
Cởi rộng trung y, lộ ra mảng n.g.ự.c rắn chắc.
Mái tóc nửa khô nửa ướt rũ xuống, ánh mắt nhìn ta cũng ướt át theo.
“A tỷ, ta nóng.”
Giữa tiết trọng xuân, băng dưới sông còn chưa tan hẳn.
Hắn nóng cái gì? Hơn nữa ngày thường đều gọi thẳng tên ta, chỉ riêng trên giường, hắn lại thở gấp, trong khoái lạc lớn lao, gọi ta là “A tỷ”.
Cuối âm còn run.
Thật quá xấu hổ.
Nghĩ tới chân hắn, ta đặc biệt sai người làm cho hắn một đôi nạng.
Không ngờ sang hạ, chân Hoắc Thuyên lành hẳn một cách kỳ lạ.
Đi được, chạy được, không hề còn dấu vết khập khiễng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta tận mắt thấy hắn phi thân lên ngựa, động tác nhanh gọn như báo săn.
Để kiểm chứng nghi hoặc trong lòng, ta sai người mời lại vị lão lang trung từng chữa thương cho hắn.
Ông lão râu vểnh cao, tức đến đỏ mặt tía tai:
“Là tên lang băm nào nói bậy? Lão phu lấy đầu mình đảm bảo, chưa từng nói tướng quân sẽ tàn phế! Đó chỉ là ngoại thương, tuy động tới gân cốt nhưng tuổi trẻ nền tảng tốt, chỉ cần dưỡng cho đàng hoàng, làm sao có hậu chứng? Đây là hủy thanh danh của lão phu!”
Tiễn vị đại phu tức tối đi rồi, ta trở về phòng, thấy Hoắc Thuyên đang ngồi bên giường lau đao.
Đèn leo lét như hạt đậu, chiếu gương mặt hắn—đường nét lạnh cứng, nhưng mày mắt lại dịu dàng.
“Lại đây.” Ta trầm giọng ngồi xuống.
Hoắc Thuyên lập tức đặt đao xuống, ngoan ngoãn ghé lại:
“Sao vậy?”
“Những lời ‘chân tàn không hầu hạ được người’—ai dạy ngươi?”
Hoắc Thuyên khựng lại, chột dạ liếc sang chỗ khác:
“Là… Tần Tranh.”
Ta biết hắn.
Phó tướng Chu Tước doanh, kẻ từng dẫn đầu quỳ dài ngoài cổng cung.
“Trên đường về kinh, Tần Tranh nói với ta, đàn ông quan trọng nhất là eo và chân. Chân mà không linh hoạt, trên giường không dùng sức được, thì hầu hạ không tốt cho thê t.ử.”
Hoắc Thuyên nghiêm túc thuật lại, vẻ mặt ảo não:
“Hắn nói, thà thả nàng đi, còn hơn để nàng sống cảnh góa chồng.”
Ta nghe mà mặt nóng bừng, vừa tức vừa buồn cười.
Đám binh lính thô lỗ này, ngày thường trong doanh trại rốt cuộc toàn buông lời quỷ quái gì thế!
Ta định mắng hắn ngốc, loại lời bậy này cũng tin.
Nhưng ngẫm lại — nếu không có phen hiểu lầm ấy, với tính kiêu ngạo của ta và sự trầm lặng cố chấp của hắn, e rằng cũng chẳng bao giờ có ngày dám liều mình một phen, quyết chí đến cùng.
Thôi vậy.
Ta gõ lên trán hắn một cái:
“Sau này ít nghe Tần Tranh nói bậy.”
Hắn thuận thế bắt lấy ngón tay ta, nắm trong lòng bàn tay, bóp nhẹ.
Không biết có phải ảo giác hay không—ánh mắt hắn tối nay có gì đó rất khác.
Không còn là thăm dò ướt át nữa, mà nhiều thêm một tia xâm lược khiến tim ta đập loạn.
“Thanh Gia.”
Hắn nghiêng người tới trước, bóng dáng cao lớn bao trùm lấy ta, giọng trầm khàn:
“Giờ chân ta lành rồi. Vấn đề Tần Tranh nói—không còn nữa.”
Hắn nhìn chằm chằm môi ta, ý vị rõ ràng:
“Ta có thể… hầu hạ nàng.”
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Hai chữ “hầu hạ” bị hắn c.ắ.n rất nặng, mang theo nhiệt độ nóng bỏng.
Mặt ta nóng lên, theo bản năng lùi lại:
“Trời cũng muộn rồi. Ngày mai ngươi còn phải tới Tây Giao đại doanh. Chu Tước doanh vừa mở rộng, quân vụ bề bộn, ngươi đi xem…”
“Chu Tước doanh rất ổn.”
Hoắc Thuyên một tay chống bên người ta, tay kia thong thả đặt lên khuy áo trước n.g.ự.c ta.
“Trận pháp luyện xong, lương thảo đủ, sĩ khí cũng cao.”
Vạt áo bung ra, luồng khí mát lạnh khiến ta khẽ run.
Hắn cúi đầu, môi dán sát vành tai ta, hơi thở nóng hổi rót thẳng vào:
“Chỉ còn thiếu một thứ.”
Đầu óc ta mơ hồ, theo bản năng hỏi:
“Thiếu… thiếu gì?”
Hoắc Thuyên khẽ cười.
“Thiếu một thiếu chủ.”
Hắn hôn xuống, chặn lại mọi tiếng kêu của ta trong cổ họng.
Màn trướng lay động, che khuất cả phòng xuân sắc.
Đêm hạ dài vô tận.
-Hoàn-
Điều hắn muốn quá ít. Chỉ cần từ kẽ tay rơi xuống một chút xíu, hắn đã thấy đủ.
Mắt ta đỏ hoe, một tay chộp lấy tờ phóng thê thư còn dang dở, xé nát thành vụn.
Chưa đủ.
Ta lại từ trong vạt áo sát n.g.ự.c, lấy ra tờ “hôn thư cầu phúc” năm xưa lừa hắn ký—ngay trước mặt hắn, cũng xé vụn.
Hoắc Thuyên định ngăn:
“Không thể xé… đó là thần tiên…”
“Không có thần tiên nào hết!”
Ta hất giấy vụn vào mặt hắn, áp sát người, hai tay chống hai bên thân hắn, từ trên cao nhìn xuống:
“Chỉ có ta.”
“Hoắc Thuyên, ngươi nghĩ chân tàn là có thể trốn khỏi ta sao? Đừng mơ. Ngươi còn dám nhắc lại, ta liền nhốt ngươi, giam bên cạnh ta cả đời, ngày đêm hầu hạ ta.”
Hoắc Thuyên không hề sợ, ngược lại còn lấy lòng hôn lên khóe môi ta:
“Bây giờ ta chưa hầu hạ được. Đợi chân lành rồi, lại…”
“Ai nói là không được?”
Ta cười lạnh, đưa tay nâng cằm hắn, đầu ngón tay men theo yết hầu đang lăn của hắn, trượt dần xuống dưới.
“Đã không động được, thì để ta.”
Ta đẩy hắn ngã xuống giường, đá rơi giày, xoay người trèo lên, trực tiếp ngồi lên eo hắn.
Tầng tầng màn trướng buông xuống, ngăn cách ánh sáng bên ngoài.
Ta giơ tay tháo khuy áo hắn.
Hắn giữ tay ta lại, không cho.
Ta ép đôi tay phản kháng vô lực ấy lên quá đầu hắn, mười ngón đan c.h.ặ.t.
“Hoắc Thuyên, nhìn ta.”
Hắn bị buộc phải ngẩng đầu, đôi mắt vốn luôn lạnh nhạt lúc này như bốc lửa, sâu trong đó cuộn trào thứ khát vọng nguyên sơ mà chính hắn cũng không hiểu.
Ta hôn lên môi hắn—không còn là chạm nhẹ nếm thử, mà là xâm lấn, càn quét.
Đầu lưỡi cạy mở hàm răng hắn, bá đạo đến không cho từ chối.
Hơi thở Hoắc Thuyên lập tức loạn nhịp.
Bàn tay đang treo chợt thoát khỏi trói buộc, siết c.h.ặ.t lấy eo ta.
Sức lực lớn đến mức như muốn nghiền ta vào xương thịt.
“A tỷ…”
Giọng hắn khàn đặc, khóe mắt ửng đỏ, trông hung dữ, mà lại là khuất phục.
“Ta yêu nàng. Ta là của nàng.”
Môi ta men theo cằm hắn, n.g.ự.c hắn, bụng hắn… rồi xuống thấp hơn.
Hắn run mạnh, trong miệng tràn ra tiếng rên nửa đau nửa sướng.
“Hoắc Thuyên,” ta thở gấp, khẽ nói, “đừng nhịn. Cũng không được trốn.”
23
Sau hôm ấy, Hoắc Thuyên nếm được vị ngọt.
Cứ đêm xuống, ánh mắt liền dính dính, ý đồ quá rõ ràng.
Ta nhớ lời lang trung dặn “vết thương của tướng quân cần tĩnh dưỡng”, mấy lần lạnh mặt từ chối.
Không biết hắn học được trò ở chỗ lầu xanh nào.
Cởi rộng trung y, lộ ra mảng n.g.ự.c rắn chắc.
Mái tóc nửa khô nửa ướt rũ xuống, ánh mắt nhìn ta cũng ướt át theo.
“A tỷ, ta nóng.”
Giữa tiết trọng xuân, băng dưới sông còn chưa tan hẳn.
Hắn nóng cái gì? Hơn nữa ngày thường đều gọi thẳng tên ta, chỉ riêng trên giường, hắn lại thở gấp, trong khoái lạc lớn lao, gọi ta là “A tỷ”.
Cuối âm còn run.
Thật quá xấu hổ.
Nghĩ tới chân hắn, ta đặc biệt sai người làm cho hắn một đôi nạng.
Không ngờ sang hạ, chân Hoắc Thuyên lành hẳn một cách kỳ lạ.
Đi được, chạy được, không hề còn dấu vết khập khiễng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta tận mắt thấy hắn phi thân lên ngựa, động tác nhanh gọn như báo săn.
Để kiểm chứng nghi hoặc trong lòng, ta sai người mời lại vị lão lang trung từng chữa thương cho hắn.
Ông lão râu vểnh cao, tức đến đỏ mặt tía tai:
“Là tên lang băm nào nói bậy? Lão phu lấy đầu mình đảm bảo, chưa từng nói tướng quân sẽ tàn phế! Đó chỉ là ngoại thương, tuy động tới gân cốt nhưng tuổi trẻ nền tảng tốt, chỉ cần dưỡng cho đàng hoàng, làm sao có hậu chứng? Đây là hủy thanh danh của lão phu!”
Tiễn vị đại phu tức tối đi rồi, ta trở về phòng, thấy Hoắc Thuyên đang ngồi bên giường lau đao.
Đèn leo lét như hạt đậu, chiếu gương mặt hắn—đường nét lạnh cứng, nhưng mày mắt lại dịu dàng.
“Lại đây.” Ta trầm giọng ngồi xuống.
Hoắc Thuyên lập tức đặt đao xuống, ngoan ngoãn ghé lại:
“Sao vậy?”
“Những lời ‘chân tàn không hầu hạ được người’—ai dạy ngươi?”
Hoắc Thuyên khựng lại, chột dạ liếc sang chỗ khác:
“Là… Tần Tranh.”
Ta biết hắn.
Phó tướng Chu Tước doanh, kẻ từng dẫn đầu quỳ dài ngoài cổng cung.
“Trên đường về kinh, Tần Tranh nói với ta, đàn ông quan trọng nhất là eo và chân. Chân mà không linh hoạt, trên giường không dùng sức được, thì hầu hạ không tốt cho thê t.ử.”
Hoắc Thuyên nghiêm túc thuật lại, vẻ mặt ảo não:
“Hắn nói, thà thả nàng đi, còn hơn để nàng sống cảnh góa chồng.”
Ta nghe mà mặt nóng bừng, vừa tức vừa buồn cười.
Đám binh lính thô lỗ này, ngày thường trong doanh trại rốt cuộc toàn buông lời quỷ quái gì thế!
Ta định mắng hắn ngốc, loại lời bậy này cũng tin.
Nhưng ngẫm lại — nếu không có phen hiểu lầm ấy, với tính kiêu ngạo của ta và sự trầm lặng cố chấp của hắn, e rằng cũng chẳng bao giờ có ngày dám liều mình một phen, quyết chí đến cùng.
Thôi vậy.
Ta gõ lên trán hắn một cái:
“Sau này ít nghe Tần Tranh nói bậy.”
Hắn thuận thế bắt lấy ngón tay ta, nắm trong lòng bàn tay, bóp nhẹ.
Không biết có phải ảo giác hay không—ánh mắt hắn tối nay có gì đó rất khác.
Không còn là thăm dò ướt át nữa, mà nhiều thêm một tia xâm lược khiến tim ta đập loạn.
“Thanh Gia.”
Hắn nghiêng người tới trước, bóng dáng cao lớn bao trùm lấy ta, giọng trầm khàn:
“Giờ chân ta lành rồi. Vấn đề Tần Tranh nói—không còn nữa.”
Hắn nhìn chằm chằm môi ta, ý vị rõ ràng:
“Ta có thể… hầu hạ nàng.”
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Hai chữ “hầu hạ” bị hắn c.ắ.n rất nặng, mang theo nhiệt độ nóng bỏng.
Mặt ta nóng lên, theo bản năng lùi lại:
“Trời cũng muộn rồi. Ngày mai ngươi còn phải tới Tây Giao đại doanh. Chu Tước doanh vừa mở rộng, quân vụ bề bộn, ngươi đi xem…”
“Chu Tước doanh rất ổn.”
Hoắc Thuyên một tay chống bên người ta, tay kia thong thả đặt lên khuy áo trước n.g.ự.c ta.
“Trận pháp luyện xong, lương thảo đủ, sĩ khí cũng cao.”
Vạt áo bung ra, luồng khí mát lạnh khiến ta khẽ run.
Hắn cúi đầu, môi dán sát vành tai ta, hơi thở nóng hổi rót thẳng vào:
“Chỉ còn thiếu một thứ.”
Đầu óc ta mơ hồ, theo bản năng hỏi:
“Thiếu… thiếu gì?”
Hoắc Thuyên khẽ cười.
“Thiếu một thiếu chủ.”
Hắn hôn xuống, chặn lại mọi tiếng kêu của ta trong cổ họng.
Màn trướng lay động, che khuất cả phòng xuân sắc.
Đêm hạ dài vô tận.
-Hoàn-
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









