Ta đã sớm chờ ở trước cổng thành.
Dẫu là đại thắng, lòng ta vẫn treo lơ lửng — gia thư của Hoắc Thuyên đã bặt tin suốt tròn một tháng.
Trước kia, bất kể chiến sự khẩn cấp đến đâu, hắn cũng sai người gửi về đôi ba chữ; có khi là “bình an”, có khi chỉ là vẽ một vòng tròn xiêu vẹo.
Thế nhưng suốt một tháng nay, bặt vô âm tín.
Giữa đám đông chen chúc, ta nhìn thấy Yến Giác.
Trạng nguyên lang năm xưa phong thái bừng bừng, nay chỉ khoác một chiếc áo xám đã cũ, đứng nơi rìa đám người, thân hình tiều tụy, ánh mắt suy sụp.
Thu Vân hả hê nói:
“Nghe đâu Hòa Ninh quận chúa đã thoái hôn. Người ta là cháu ruột Thái hậu, sao chịu gả cho một kẻ chủ hòa không xương sống? Nay tướng quân đại thắng hồi triều, hạng người như hắn chẳng khác chuột qua đường, xem còn ai dám gả con gái cho hắn nữa.”
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Ta chỉ liếc nhìn thoáng qua, rồi thu ánh mắt lại.
Kẻ không quan trọng, nhìn làm gì.
Không bao lâu, tiếng vó ngựa vang lên, cờ xí che kín bầu trời.
Đến rồi.
Kỵ binh Chu Tước doanh dẫn đầu vào thành, dân chúng reo hò long trời, hoa tươi khăn lụa tung bay như mưa.
Ta kiễng chân, vội vã tìm kiếm trong những gương mặt khải hoàn.
Tiền phong qua rồi.
Trung quân qua rồi.
Ngay cả đội vận lương cũng đã đi hết.
Không có con hắc mã quen thuộc.
Không có bóng người khoác huyền giáp.
Nhịp tim dần loạn, tay chân lạnh buốt.
Đúng lúc này, một thân binh đầy bụi đất lảo đảo chạy tới, quỳ sụp trước mặt ta, thở không ra hơi:
“Công chúa! Xin đừng đợi nữa… Hoắc tướng quân hắn—”
Bên tai ta ong một tiếng, trời đất lập tức phai màu.
Ta muốn mở miệng, nhưng mắt tối sầm, thân thể mềm nhũn như bông, thẳng người ngã xuống.
“Thanh Gia!”
Một đôi tay đỡ lấy ta.
Là Yến Giác.
Hắn đỏ hoe vành mắt, giọng run rẩy:
“Thanh Gia, bảo trọng thân thể… Hoắc tướng quân vì Đại Lương mà c.h.ế.t, hắn là anh hùng. Nàng… nàng hãy nén bi thương.”
“Nàng còn trẻ, về sau ắt sẽ gặp người thích hợp hơn…”
“Buông ra!”
Ta mạnh mẽ hất tay hắn, gắng gượng đứng thẳng, quát lớn:
“Ai nói với ngươi hắn c.h.ế.t?!”
“Thế nào gọi là ‘người thích hợp hơn’? Thế nào gọi là ‘về sau’? Các ngươi có phải đều cho rằng hắn chỉ là một kẻ ngốc đi chịu c.h.ế.t, ước gì hắn không trở về?!”
Ta chỉ vào sắc đỏ mừng chiến thắng khắp thành, trước mặt mọi người, khản giọng gào lên:
“Dù hắn thật sự không trở lại, dù hắn hóa thành tro bụi, ta cũng chỉ nhận hắn là phu quân duy nhất!”
“Các ngươi thông minh, biết xét thời thế, biết tự bảo toàn. Nhưng chính là hắn — một kẻ đến tính toán cũng không hiểu — đã bảo vệ các ngươi, bảo vệ Đại Lương! Dù hắn có c.h.ế.t, ta là công chúa, vì hắn thủ tiết cả đời thì có gì không thể? Hắn xứng đáng!”
Bốn phía lặng như tờ.
Yến Giác mặt trắng bệch, môi mấp máy mấy lần, cuối cùng cúi đầu trong xấu hổ.
Đột nhiên, phía sau đám đông dấy lên một trận xôn xao.
Một cỗ kiệu vải xanh tầm thường, chậm rãi được khiêng tới, dừng lại trước mặt ta.
Ánh nắng xuyên qua hàng lệ nơi mắt ta.
Trong kiệu, Hoắc Thuyên một chân bó bột, duỗi thẳng ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhìn thấy ta, hắn nhe răng cười một cái; thấy ta nước mắt đầy mặt, lập tức sững người.
Trong đôi mắt đen thẳm thoáng qua một tia hoảng loạn.
“Thanh Gia?”
“Sao nàng lại khóc? Có phải ta về muộn rồi không?”
Hắn chỉ vào cái chân gãy của mình, thành thật giải thích:
“Lúc truy kích địch, ngựa kinh, ta ngã gãy chân, không cưỡi được nữa, chỉ có thể ngồi kiệu. Đi chậm hơn một chút.”
Ta đứng sững tại chỗ, tiếng khóc nghẹn nơi cổ, không lên được, cũng không nuốt xuống được.
Hắn chợt nhớ ra điều gì, móc từ trong n.g.ự.c ra một gói vải, cẩn thận đưa tới:
“Ta hái quả tầm bóp cho nàng, ôm trong n.g.ự.c, không bị dập.”
Ta không còn màng đến lễ nghi công chúa, lao tới ôm c.h.ặ.t lấy cổ hắn, khóc nức nở.
Mất rồi lại được.
Trên đời này, không có bốn chữ nào khiến người ta kinh tâm động phách hơn thế.
Bên cạnh, tên thân binh truyền tin bị Thu Vân túm tai mắng:
“Ngươi muốn c.h.ế.t à! Nói không rõ ràng! Nếu công chúa có mệnh hệ gì, ta không tha cho ngươi!”
Hắn ôm đầu, vẻ mặt oan ức:
“Ta… ta định nói Hoắc tướng quân ngồi kiệu, đi chậm… bảo công chúa đừng đợi ngoài này, trời lạnh…”
22
Về đến phủ, lang trung thay t.h.u.ố.c cho Hoắc Thuyên, dặn dò hắn phải tĩnh dưỡng cho tốt.
Vừa tiễn lang trung ra khỏi cửa, Hoắc Thuyên đã sai người đem b.út mực đặt tới đầu giường.
Khi ta bưng bát t.h.u.ố.c bước vào, hắn đang cúi người trên chiếc kỷ nhỏ, khó nhọc viết gì đó.
Ta ghé lại nhìn, trên giấy hiện rõ ba chữ viết xiêu vẹo—
“Phóng thê thư.”
Ta cười lạnh, bát t.h.u.ố.c nện mạnh xuống bàn.
“Thế nào, nay ngươi đã là công thần Đại Lương, cảm thấy ta—một công chúa thất sủng không xứng với ngươi nữa rồi sao?”
“Không cần đuổi ta. Ta tự đi.”
Ta hít mạnh mũi.
Không phải chỉ là bị bỏ rơi thôi sao, ta sớm quen rồi.
Có gì mà phải khóc.
Hoắc Thuyên lại nói:
“Không phải nàng đi. Là ta đi.”
Thần sắc hắn vẫn trước sau như một—nghiêm túc, thẳng thắn.
“Lang trung nói, cái chân gãy này dù có lành, đi lại cũng sẽ hơi khập khiễng. Ta vốn đã không xứng với nàng, nay lại thành phế nhân, càng không thể làm lỡ dở nàng.”
“Yến Giác tuy mềm yếu, nhưng đối với nàng là thật tâm. Trong kinh thành còn có những tài tuấn khác…”
Hắn bỗng dừng lại.
Đôi mắt đen thẳm dần tối xuống, do dự rất lâu, mới nhìn ta.
“Nhưng Thanh Gia… sau này nàng gả cho người khác, ta còn có thể đi tìm nàng không?”
Hơi thở ta nghẹn lại.
Hắn tiếp tục, nghiêm túc đến mức tàn nhẫn:
“Ta sẽ không làm phiền các người. Khi nào nhớ nàng đến chịu không nổi, ta chỉ đứng ngoài cổng, hoặc trên tường, nhìn nàng từ xa một chút, được không?”
Giọng bình thản, như thể đang hỏi “tối nay ăn gì”.
Hắn đến cả cầu xin cũng không biết.
Người khác cầu ta, cầu tình yêu, cầu thương xót, cầu tha thứ, cầu hy sinh.
Hắn chỉ cầu—khi nhớ ta, được cách một bức tường, nhìn ta từ xa một lần.
Dẫu là đại thắng, lòng ta vẫn treo lơ lửng — gia thư của Hoắc Thuyên đã bặt tin suốt tròn một tháng.
Trước kia, bất kể chiến sự khẩn cấp đến đâu, hắn cũng sai người gửi về đôi ba chữ; có khi là “bình an”, có khi chỉ là vẽ một vòng tròn xiêu vẹo.
Thế nhưng suốt một tháng nay, bặt vô âm tín.
Giữa đám đông chen chúc, ta nhìn thấy Yến Giác.
Trạng nguyên lang năm xưa phong thái bừng bừng, nay chỉ khoác một chiếc áo xám đã cũ, đứng nơi rìa đám người, thân hình tiều tụy, ánh mắt suy sụp.
Thu Vân hả hê nói:
“Nghe đâu Hòa Ninh quận chúa đã thoái hôn. Người ta là cháu ruột Thái hậu, sao chịu gả cho một kẻ chủ hòa không xương sống? Nay tướng quân đại thắng hồi triều, hạng người như hắn chẳng khác chuột qua đường, xem còn ai dám gả con gái cho hắn nữa.”
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Ta chỉ liếc nhìn thoáng qua, rồi thu ánh mắt lại.
Kẻ không quan trọng, nhìn làm gì.
Không bao lâu, tiếng vó ngựa vang lên, cờ xí che kín bầu trời.
Đến rồi.
Kỵ binh Chu Tước doanh dẫn đầu vào thành, dân chúng reo hò long trời, hoa tươi khăn lụa tung bay như mưa.
Ta kiễng chân, vội vã tìm kiếm trong những gương mặt khải hoàn.
Tiền phong qua rồi.
Trung quân qua rồi.
Ngay cả đội vận lương cũng đã đi hết.
Không có con hắc mã quen thuộc.
Không có bóng người khoác huyền giáp.
Nhịp tim dần loạn, tay chân lạnh buốt.
Đúng lúc này, một thân binh đầy bụi đất lảo đảo chạy tới, quỳ sụp trước mặt ta, thở không ra hơi:
“Công chúa! Xin đừng đợi nữa… Hoắc tướng quân hắn—”
Bên tai ta ong một tiếng, trời đất lập tức phai màu.
Ta muốn mở miệng, nhưng mắt tối sầm, thân thể mềm nhũn như bông, thẳng người ngã xuống.
“Thanh Gia!”
Một đôi tay đỡ lấy ta.
Là Yến Giác.
Hắn đỏ hoe vành mắt, giọng run rẩy:
“Thanh Gia, bảo trọng thân thể… Hoắc tướng quân vì Đại Lương mà c.h.ế.t, hắn là anh hùng. Nàng… nàng hãy nén bi thương.”
“Nàng còn trẻ, về sau ắt sẽ gặp người thích hợp hơn…”
“Buông ra!”
Ta mạnh mẽ hất tay hắn, gắng gượng đứng thẳng, quát lớn:
“Ai nói với ngươi hắn c.h.ế.t?!”
“Thế nào gọi là ‘người thích hợp hơn’? Thế nào gọi là ‘về sau’? Các ngươi có phải đều cho rằng hắn chỉ là một kẻ ngốc đi chịu c.h.ế.t, ước gì hắn không trở về?!”
Ta chỉ vào sắc đỏ mừng chiến thắng khắp thành, trước mặt mọi người, khản giọng gào lên:
“Dù hắn thật sự không trở lại, dù hắn hóa thành tro bụi, ta cũng chỉ nhận hắn là phu quân duy nhất!”
“Các ngươi thông minh, biết xét thời thế, biết tự bảo toàn. Nhưng chính là hắn — một kẻ đến tính toán cũng không hiểu — đã bảo vệ các ngươi, bảo vệ Đại Lương! Dù hắn có c.h.ế.t, ta là công chúa, vì hắn thủ tiết cả đời thì có gì không thể? Hắn xứng đáng!”
Bốn phía lặng như tờ.
Yến Giác mặt trắng bệch, môi mấp máy mấy lần, cuối cùng cúi đầu trong xấu hổ.
Đột nhiên, phía sau đám đông dấy lên một trận xôn xao.
Một cỗ kiệu vải xanh tầm thường, chậm rãi được khiêng tới, dừng lại trước mặt ta.
Ánh nắng xuyên qua hàng lệ nơi mắt ta.
Trong kiệu, Hoắc Thuyên một chân bó bột, duỗi thẳng ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhìn thấy ta, hắn nhe răng cười một cái; thấy ta nước mắt đầy mặt, lập tức sững người.
Trong đôi mắt đen thẳm thoáng qua một tia hoảng loạn.
“Thanh Gia?”
“Sao nàng lại khóc? Có phải ta về muộn rồi không?”
Hắn chỉ vào cái chân gãy của mình, thành thật giải thích:
“Lúc truy kích địch, ngựa kinh, ta ngã gãy chân, không cưỡi được nữa, chỉ có thể ngồi kiệu. Đi chậm hơn một chút.”
Ta đứng sững tại chỗ, tiếng khóc nghẹn nơi cổ, không lên được, cũng không nuốt xuống được.
Hắn chợt nhớ ra điều gì, móc từ trong n.g.ự.c ra một gói vải, cẩn thận đưa tới:
“Ta hái quả tầm bóp cho nàng, ôm trong n.g.ự.c, không bị dập.”
Ta không còn màng đến lễ nghi công chúa, lao tới ôm c.h.ặ.t lấy cổ hắn, khóc nức nở.
Mất rồi lại được.
Trên đời này, không có bốn chữ nào khiến người ta kinh tâm động phách hơn thế.
Bên cạnh, tên thân binh truyền tin bị Thu Vân túm tai mắng:
“Ngươi muốn c.h.ế.t à! Nói không rõ ràng! Nếu công chúa có mệnh hệ gì, ta không tha cho ngươi!”
Hắn ôm đầu, vẻ mặt oan ức:
“Ta… ta định nói Hoắc tướng quân ngồi kiệu, đi chậm… bảo công chúa đừng đợi ngoài này, trời lạnh…”
22
Về đến phủ, lang trung thay t.h.u.ố.c cho Hoắc Thuyên, dặn dò hắn phải tĩnh dưỡng cho tốt.
Vừa tiễn lang trung ra khỏi cửa, Hoắc Thuyên đã sai người đem b.út mực đặt tới đầu giường.
Khi ta bưng bát t.h.u.ố.c bước vào, hắn đang cúi người trên chiếc kỷ nhỏ, khó nhọc viết gì đó.
Ta ghé lại nhìn, trên giấy hiện rõ ba chữ viết xiêu vẹo—
“Phóng thê thư.”
Ta cười lạnh, bát t.h.u.ố.c nện mạnh xuống bàn.
“Thế nào, nay ngươi đã là công thần Đại Lương, cảm thấy ta—một công chúa thất sủng không xứng với ngươi nữa rồi sao?”
“Không cần đuổi ta. Ta tự đi.”
Ta hít mạnh mũi.
Không phải chỉ là bị bỏ rơi thôi sao, ta sớm quen rồi.
Có gì mà phải khóc.
Hoắc Thuyên lại nói:
“Không phải nàng đi. Là ta đi.”
Thần sắc hắn vẫn trước sau như một—nghiêm túc, thẳng thắn.
“Lang trung nói, cái chân gãy này dù có lành, đi lại cũng sẽ hơi khập khiễng. Ta vốn đã không xứng với nàng, nay lại thành phế nhân, càng không thể làm lỡ dở nàng.”
“Yến Giác tuy mềm yếu, nhưng đối với nàng là thật tâm. Trong kinh thành còn có những tài tuấn khác…”
Hắn bỗng dừng lại.
Đôi mắt đen thẳm dần tối xuống, do dự rất lâu, mới nhìn ta.
“Nhưng Thanh Gia… sau này nàng gả cho người khác, ta còn có thể đi tìm nàng không?”
Hơi thở ta nghẹn lại.
Hắn tiếp tục, nghiêm túc đến mức tàn nhẫn:
“Ta sẽ không làm phiền các người. Khi nào nhớ nàng đến chịu không nổi, ta chỉ đứng ngoài cổng, hoặc trên tường, nhìn nàng từ xa một chút, được không?”
Giọng bình thản, như thể đang hỏi “tối nay ăn gì”.
Hắn đến cả cầu xin cũng không biết.
Người khác cầu ta, cầu tình yêu, cầu thương xót, cầu tha thứ, cầu hy sinh.
Hắn chỉ cầu—khi nhớ ta, được cách một bức tường, nhìn ta từ xa một lần.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









