Tống Ngọc Thiện cứ chậm chạp, mãi cho đến tận đầu tháng năm, khi chuyện hòa ly của Khâu nương đã được dàn xếp ổn thỏa, nàng mới thắp hương trong phủ, gọi quỷ đến để dò hỏi tình hình.
Đã năm ngày trôi qua, chắc hẳn bọn họ đều đã nguôi ngoai rồi.
Nàng cũng chỉ gọi Lỗ Quân Lan, Hạt thư sinh cùng Nghê phu t.ử, ba con quỷ này tới mà thôi.
Quỷ vừa tới, sắc mặt ai nấy đều bình lặng như nước.
Tống Ngọc Thiện trong lòng nhẹ nhõm hẳn: "Thế nào rồi? Phản ứng của mọi người ra sao?"
Ba con quỷ: "..."
"Sao các ngươi không nói lời nào vậy?" Tống Ngọc Thiện sốt ruột hỏi, bụng dạ bất an, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi sao? "Ngọc Thiện muội muội, muội có hiểu cảm giác bị treo khẩu vị không?" Lỗ Quân Lan cất giọng yếu ớt.
Tống Ngọc Thiện: "..."
Có phải nàng đang bị trêu chọc không?
"Cớ sao báo đã phát hành năm ngày rồi mà vẫn không triệu chúng ta? Dù cho tình tiết kỳ này có đảo ngược lớn thật, nhưng chúng ta đều là người dưới trướng muội làm việc, sao có thể dĩ hạ phạm thượng được cơ chứ?" Hạt thư sinh lên tiếng trách móc.
Tống Ngọc Thiện ngờ vực hỏi lại: "Thật sự sẽ không dĩ hạ phạm thượng sao?"
Hạt thư sinh: "..."
Nghê phu t.ử không nén được nữa, bèn để lộ ra một nụ cười: "Chưởng quỹ viết thoại bản hay lắm, không cần phải vì chuyện này mà chột dạ đâu. Câu chuyện như thế này so với những câu chuyện tình chàng ý thiếp thuận buồm xuôi gió kia còn đáng xem hơn nhiều. Độc giả ban đầu tuy cảm thấy khó lòng chấp nhận nhưng sau đó lại thấy dư vị kéo dài, càng đọc càng thấy mới mẻ."
Tống Ngọc Thiện hai mắt sáng rỡ lên: "Thật sao? Mọi người đều cảm thấy ta viết hay ư? Thích kiểu đảo ngược tình tiết này à? Còn bắt đầu ngẫm lại những tình tiết trước đó nữa?"
"Phần nhiều là nhờ Nghê phu t.ử nghiên cứu tờ báo vô cùng tỉ mỉ, từ trước đã phát hiện ra những điểm đáng ngờ. Vào buổi học ngày mồng một, nàng đã dẫn dắt mọi người phân tích những điểm nghi vấn trong hai kỳ báo trước khiến ai nấy đều vỡ lẽ ra, từ đó mới dấy lên phong trào nghiền ngẫm kỹ lưỡng câu chuyện này.
Giờ đây, mọi người càng tò mò về diễn biến câu chuyện phía sau, chứ không còn ghét bỏ việc muội biến câu chuyện tình yêu tươi đẹp thành một câu chuyện kinh dị nữa."
Đôi mắt của Lỗ Quân Lan như chứa cả ngàn lưỡi d.a.o găm.
Tống Ngọc Thiện tự giác lờ đi nửa câu sau của nàng ấy, chỉ chọn nghe những lời hay ý đẹp: "Nghê phu t.ử đã phát hiện ra điểm đáng ngờ từ trước rồi sao?"
Nghê Kiều gật đầu: "Trước đó ta đã nhận thấy có chút gì đó không đúng nhưng chưa dám chắc chắn, mãi đến khi kỳ báo này ra mắt, ta mới bừng tỉnh ngộ."
"Ha ha!" Tống Ngọc Thiện cười một tràng sảng khoái: "Không hổ danh là Nghê phu t.ử! Trước đây không một con quỷ nào phát hiện ra, ta còn đang lo sốt vó đây này!"
"Ngọc Thiện muội muội lo lắng điều gì vậy?" Lỗ Quân Lan "mỉm cười" hỏi.
"Khụ khụ, Quân Lan tỷ tỷ, tỷ còn nhớ không, linh cảm cho thoại bản này của ta nảy sinh từ lần đầu chúng ta gặp nhau đó?
Lúc ấy ta đã cảm thấy, những thoại bản lưu truyền hiện nay đều quá mức lý tưởng hóa, dạy hư người ta.
Cho nên ta mới muốn viết một câu chuyện có thể khiến người ta tỉnh ngộ, nâng cao lòng cảnh giác."
Tống Ngọc Thiện càng nói càng cảm thấy mình đầy lý lẽ hùng hồn: "Trong hoàn cảnh như vậy, câu chuyện này làm sao có thể là một câu chuyện tình yêu đẹp đẽ ngọt ngào được chứ!"
Lỗ Quân Lan hồi tưởng lại ngày hôm đó, không thể không thừa nhận, những lời Ngọc Thiện muội muội nói đều là sự thật.
Nàng mới là người biết rõ nội tình, là người đáng lẽ không nên bị lừa nhất mới phải!
Kết quả thì sao? Nàng lại là người bị lừa t.h.ả.m nhất.
Khiến cho nàng dạo gần đây hễ thấy kẻ khác phái nào đột nhiên tiếp cận, liền cảm thấy người ta có mưu đồ, muốn lừa gạt mình!
Vốn còn định tìm một con quỷ bầu bạn, ấy vậy mà người sống một hai chục năm còn có thể lừa nàng, quỷ c.h.ế.t mấy chục năm muốn lừa nàng e rằng còn dễ hơn!
Thế là... làm gì cũng cảm thấy không ổn.
"Kẻ lừa gạt ẩn mình sâu đến thế, làm sao mà dễ dàng phát hiện cho được? Cứ đà này, ta còn dám đi tìm ý trung nhân nữa hay sao?" Lỗ Quân Lan "tuyệt vọng" hít một hơi nhang nến thật sâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tròng mắt của Hạt thư sinh bỗng tuột cả ra, may mà hắn lanh tay lẹ mắt, vội ấn nó trở về chỗ cũ.
"Quân Lan tỷ tỷ, tỷ đang tự làm khó mình rồi." Tống Ngọc Thiện ngồi xuống bên cạnh nàng, nhỏ nhẹ khuyên giải: "Tỷ xem quá nhiều thoại bản "chân ái" rồi, nên mới ôm ấp những ảo tưởng không thực tế về tình yêu, dễ dàng gặp phải nam nhân tồi. Chỉ cần rèn luyện lại nhãn lực một chút rồi hẵng đi tìm đối tượng là được thôi."
"Rèn luyện thế nào? Xem thoại bản của muội à?" Lỗ Quân Lan nói: "Ta đã bị cái thoại bản này lừa rồi, muội cập nhật chậm như vậy, thoại bản tiếp theo phải đợi đến bao giờ nữa?"
Tống Ngọc Thiện xua xua tay: "Trương lang đó, có sẵn tài liệu để rèn luyện kia kìa, tỷ có thể đi dò xét hắn một phen, xem xem rốt cuộc hắn là người như thế nào. Nếu tỷ có thể nhìn thấu hắn, ta sẽ dạy cho tỷ một cách để đứng ở thế bất bại."
Lỗ Quân Lan có chút m.ô.n.g lung: "Trương lang? Hắn không phải là kẻ Diệp công thích rồng, nhát gan yếu đuối sao? Miệng thì nói yêu thích, nhưng lại không thể chấp nhận được việc ta thật sự xuất hiện trước mặt hắn."
"Không chỉ đơn giản như vậy đâu!" Tống Ngọc Thiện lắc đầu nói: "Thế này đi, ta cho tỷ một gợi ý nhỏ, vị Trương lang này dạo gần đây đến thư cục vô cùng chăm chỉ, tỷ có thể bắt tay từ phương diện này."
Lỗ Quân Lan ra chiều suy tư: "Đến thư cục chăm chỉ thì có gì không đúng sao? Chẳng phải hắn muốn đi thi hay sao?"
Tống Ngọc Thiện lại không chịu nói thêm lời nào nữa, quay sang cùng Nghê phu t.ử thảo luận về những điểm nghi vấn đã được cố ý cài cắm trong thoại bản.
Nhìn những tờ báo trên tay Nghê phu t.ử chi chít những dòng phê bình son đỏ, Tống Ngọc Thiện không ngớt lời tán thưởng: "Nghê phu t.ử thật dụng tâm, thảo nào có thể phát hiện ra điểm không đúng đầu tiên!"
Chỉ cần nhìn mấy tờ báo này, Tống Ngọc Thiện liền biết, Nghê phu t.ử dạy học trò tỉ mỉ đến nhường nào.
Vị phu t.ử này, nàng đã chọn đúng người rồi!
Qua trao đổi, Tống Ngọc Thiện phát hiện Nghê phu t.ử phân tích thoại bản cũng vô cùng xác đáng, về cơ bản đã đoán được tám chín phần những đạo lý mà nàng muốn truyền tải thông qua các điểm nghi vấn.
Có vài chỗ còn thiếu sót, Tống Ngọc Thiện cũng lần lượt cùng nàng bàn luận một phen.
Một người một quỷ trò chuyện vô cùng hứng khởi.
Một bên, Lỗ Quân Lan vẫn đang trầm ngâm về chuyện của Trương lang, còn Hạt thư sinh thì ngồi cạnh nàng, thỉnh thoảng lại liếc nhìn nàng một cái.
Mãi đến khi Tống Ngọc Thiện hài lòng mãn nguyện tiễn ba con quỷ đi, vừa định nghỉ ngơi, lại phát hiện Hạt thư sinh cố tình tụt lại phía sau.
"Chưởng quỹ!" Hạt thư sinh cúi đầu chào một cái: "Ta có chuyện riêng tư muốn thỉnh giáo ngài!"
"Ồ?" Tống Ngọc Thiện thấy hắn có vẻ trịnh trọng, bèn định ngồi xuống lắng nghe.
"Ta..."
"Ta..."
Hạt thư sinh cứ ấp a ấp úng, ngập ngừng hồi lâu mới thốt nên lời: "Ta... ta có lòng mến mộ Lỗ quản sự."
"Hả?" Tống Ngọc Thiện suýt nữa thì ngồi hụt xuống đất: "Ngươi mến mộ Quân Lan tỷ tỷ?"
"Nàng nói không muốn tìm người bầu bạn, người và quỷ kết giao đa phần đều không có kết cục tốt đẹp, chi bằng tìm một con quỷ để bầu bạn." Hạt thư sinh hai tay ấn c.h.ặ.t lên mắt mình mà nói.
Tống Ngọc Thiện gật đầu nói: "Đúng là như vậy, giữa người và quỷ có quá nhiều trở ngại, quỷ với quỷ thì thuận tiện hơn nhiều."
Hạt thư sinh có chút e thẹn: "Lúc đó ta liền đột nhiên nghĩ... muốn làm con quỷ ở bên cạnh nàng."
Tống Ngọc Thiện xoa xoa cánh tay: "Ngươi thích thì cứ theo đuổi nàng là được, cớ sao lại đến hỏi ta?"
Quỷ với quỷ thử sai, cùng lắm thì chia tay thôi, quỷ sinh dài đằng đẵng, yêu đương vài bận để g.i.ế.c thời gian nàng vẫn tán thành.
"Ta... ta không biết nên nói với nàng như thế nào." Hạt thư sinh nói.
Tống Ngọc Thiện: "..."
Nàng hai kiếp cũng chưa từng yêu đương bao giờ a~
Nhưng nàng là người viết thoại bản, thật sự có quyền phát biểu: "Thế này đi, ngày khác ta đốt cho ngươi mấy quyển thoại bản tình yêu mà trước đây Quân Lan tỷ tỷ thích xem, ngươi hãy nghiên cứu kỹ lưỡng, xem các vị công t.ử trong đó theo đuổi người trong lòng như thế nào, cứ học theo là được. Kỹ xảo đều là thứ yếu, dụng tâm mới là điều quan trọng nhất."
Hạt thư sinh mừng rỡ ra mặt, luôn miệng nói lời cảm tạ.
"Ngươi khoan hãy mừng vội, ta vẫn chưa nói xong, ta còn có một yêu cầu." Tống Ngọc Thiện nói.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









