Nghê Kiều vừa dứt lời về những điểm đáng ngờ trong kỳ báo thứ hai, liền im bặt.
"Nghê phu t.ử, nói tiếp đi chứ?"
Bầy quỷ nghe mà vẫn cảm thấy chưa thỏa lòng.
Bên Tống chưởng quỹ thì chẳng hỏi han được gì, thôi thì nghe Nghê phu t.ử bình giải cho thỏa cơn ghiền cũng hay!
Nghê Kiều lại chỉ chăm chăm giữ c.h.ặ.t tờ báo trong tay, cẩn thận cất vào trong tay áo:
"Những phần còn lại ta sẽ không nói nữa, nội dung vừa rồi mọi người cũng tuyệt đối đừng truyền ra ngoài.
Ta dự định ngày mồng một sẽ mở một buổi giảng tại quảng trường để tổng kết lại những điểm đáng ngờ trong hai kỳ thoại bản trước. Những nghi vấn của mấy kỳ sau sẽ được để lại cho học trò của ta thảo luận sau buổi học.
Còn kỳ mới nhất này, ta phải trở về nghiền ngẫm cho kỹ càng thì mới tiện dạy dỗ học trò, ta đi trước đây."
Nghê phu t.ử đến đi như một cơn gió, thoáng chốc đã chẳng thấy bóng dáng đâu.
Hạt thư sinh khoan t.h.a.i nhặt lại con ngươi của mình, đoạn lại nhấc cái đầu của A Quý vừa rụng đặt trở về trên cổ hắn, rồi mới quay sang mấy con quỷ vẫn còn đang ngẩn ngơ mà nói:
"Các ngươi không phải đến đây để phụ một tay sắp xếp báo chí sao? Bắt đầu làm việc đi thôi! Đêm mai là phải mở bán rồi."
"Làm việc, làm việc thôi! Mấy ngày tới đi nghe Nghê phu t.ử giảng bài là có thể tỏ tường mọi chuyện!" A Quý nói rồi liền đi đầu bắt tay vào việc.
...
Hôm sau, Tống Ngọc Thiện tỉnh dậy từ sớm, lòng vẫn còn sợ hãi mà vỗ nhẹ lên n.g.ự.c: "Đến cả Quân Lan tỷ tỷ mà còn kích động đến thế, những con quỷ khác e là còn dữ dội hơn! Dạo gần đây, ban đêm quyết không thể ra khỏi cửa!"
Nói đến đây, nàng chỉ thấy tủi thân, đến tận bây giờ các nàng mới phát hiện ra vấn đề của Phó Tân, đủ thấy những con quỷ ngây thơ có biết bao nhiêu? Nếu thật sự có một Phó Tân đến lừa gạt bọn họ thì từng người một cũng chẳng khá hơn Thi Yên Hà là bao!
Nàng tuyệt đối không thừa nhận rằng mình cố ý lừa người, cốt là để bọn họ khắc sâu ấn tượng hơn mà thôi!
Rạng sáng ngày mồng một, khi kỳ báo mới của « Âm Thế Tạp Báo » được mở bán.
Lũ quỷ hồn vô cùng phấn khởi, lòng tràn đầy mong đợi đến mua báo.
Chẳng bao lâu sau, khắp quảng trường vang lên tràng kêu than ai oán, một chữ "thảm" sao mà kể cho xiết.
Lỗ Quân Lan và Hạt thư sinh đứng trên tầng hai của thư cục, dõi theo sự chuyển biến kịch tính của đám quỷ hồn từ phấn khích tột độ đến hoài nghi nhân sinh, trong lòng lại dấy lên cảm giác thỏa mãn đến kỳ quái.
"Bỗng dưng ta cảm thấy diễn biến của câu chuyện này cũng không đến nỗi khó chấp nhận như vậy." Lỗ Quân Lan nói.
Hạt thư sinh gật đầu tán đồng: "Đúng vậy!"
"Đã đến lúc chúng ta qua đó họp thảo luận về tình hình tiêu thụ của kỳ báo mới rồi." Lỗ Quân Lan lại nói.
Hạt thư sinh hiểu ý ngay, vô cùng ăn ý mà tiếp lời: "Chưởng quỹ vẫn chưa cho gọi chúng ta đến."
"Bây giờ đến cả nhập mộng cũng không chịu, nàng ấy chắc chắn là đang chột dạ." Lỗ Quân Lan vốn luôn hiền hòa cũng có vài phần nghiến răng nghiến lợi.
"Haiz! Thật sự mà gặp mặt, ta cũng không dám chắc mình có thể dĩ hạ phạm thượng hay không nữa." Hạt thư sinh nói.
"Ta thật ngốc, thật sự, vừa mới bị những lời đường mật của Trương lang lừa gạt xong, Ngọc Thiện muội muội còn dặn dò ta phải cẩn thận nhìn người, ta đã hứa hẹn đàng hoàng, kết quả nàng vừa quay đi viết thoại bản, ta lại bị lừa một lần nữa, thật là... giữa người và quỷ chẳng lẽ không thể có kết cục tốt đẹp sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lỗ Quân Lan cõi lòng tan nát như vò, dẫu từng bị Trương lang lừa gạt, nàng vẫn chưa hề mất đi niềm tin vào ái tình, vẫn luôn khắc khoải mong chờ một mối chân tình tha thiết. Thế nhưng hôm nay, nàng chỉ e rằng mình gặp phải toàn là phường l.ừ.a đ.ả.o!
Hạt thư sinh là nam t.ử, vốn chẳng trông mong gì thứ gọi là tình yêu, cho nên khi đọc thoại bản cũng không đặt mình vào vị trí của nữ chính mà sinh lòng ảo tưởng về Phó Tân.
Hiện giờ trong lòng cảm thấy khó chịu cũng chỉ vì trước đây hắn cho rằng Phó Tân là bậc quân t.ử, không thể chấp nhận được việc mình nhìn lầm người, chứ không hề nghĩ sâu xa đến phương diện tình cảm.
Lúc này nghe Lỗ Quân Lan nói vậy, hắn bỗng nhiên hiểu ra mấy phần dụng ý của chưởng quỹ:
"Quỷ cũng là do người biến thành, người biết lừa người thì quỷ cũng vậy. Chỉ là người và quỷ qua lại với nhau có quá nhiều khác biệt, cho nên dễ dàng không có được kết cục tốt đẹp. Chưởng quỹ có lẽ muốn mọi người khi tìm bạn đời, hãy mở to mắt ra, suy đi tính lại cho kỹ, đừng giống như Thi Yên Hà!"
Lỗ Quân Lan không thể không thừa nhận nàng còn mù quáng hơn cả Thi Yên Hà. Thi Yên Hà chỉ vấp ngã một lần trên người Phó Tân, còn nàng thì trước gặp phải Trương lang kẻ chỉ biết nói lời sáo rỗng, sau lại tin vào một Phó Tân miệng lưỡi dối trá.
Thật là...
Nàng thậm chí còn có chút hoài nghi không biết mình có phải là kẻ ngốc không nữa!
Hạt thư sinh thấy nàng không nói gì, lại lên tiếng an ủi: "Thật ra nhân gian cũng không phải không có chân tình, người và quỷ cũng không hẳn là không có kết cục tốt đẹp. Dương phu t.ử ở phía nam huyện và thủy quỷ Miêu Ngọc chẳng phải tình cảm rất sâu đậm đó sao? Chưởng quỹ còn đang chuẩn bị làm giấy áo để giúp bọn họ nữa kìa!"
Lỗ Quân Lan lắc đầu: "Ta chẳng hâm mộ họ chút nào. Nếu không có Ngọc Thiện muội muội, hai người họ hoặc là sinh t.ử đôi đường, hoặc là cùng nhau gặp lại dưới đáy nước. Vận may gặp được Ngọc Thiện muội muội thì có được mấy người?
Nếu ngay từ đầu đã có muôn vàn trắc trở thì thà rằng đừng bắt đầu, như vậy sẽ tốt cho cả hai."
"Lời này quả thật rất có lý." Chút tức giận cuối cùng trong lòng Hạt thư sinh cũng tan biến.
Hắn đã sớm muốn nói, Lỗ quản sự vừa cẩn trọng lại kiên nhẫn, quản lý thư cục tốt như vậy, ngày nào cũng có việc để làm, cớ sao cứ phải quẩn quanh trong chuyện tình cảm nam nữ, nhất quyết phải tìm một người bạn đời mới cảm thấy viên mãn chứ?
Giờ đây chưởng quỹ viết thoại bản khiến nàng tỉnh ngộ cũng là một chuyện đại tốt, không thể không nói, thoại bản như thế này thật sự ý nghĩa sâu sắc!
Hắn đang mừng thầm cho Lỗ quản sự thì lại nghe nàng nói:
"Ta sẽ không bao giờ tìm người thương ở dương thế nữa, thà tìm một con quỷ bầu bạn còn hơn! Ít ra gặp nhau không cần lãng phí quỷ lực, cũng không nhất thiết phải đợi đến tối."
Hạt thư sinh bất đắc dĩ đến độ con ngươi trong hốc mắt cũng phải đảo một vòng, không nhịn được bèn lên tiếng: "Cớ sao cứ nhất định phải có bạn đời cho bằng được? Hiện tại thế này, mọi người cùng nhau dốc sức vì thư cục chẳng phải tốt hơn sao?"
Lỗ Quân Lan ngẩn ra: "Lúc ta còn sống, nằm trên giường bệnh thường hay đọc thoại bản, thứ ta mong mỏi nhất chính là tình yêu. Khi sống không có cách nào có được, sau khi c.h.ế.t tự do hơn nhiều, tự nhiên muốn tìm một người tri kỷ để bầu bạn. Phải rồi, ngươi lúc còn sống cũng chưa thành thân, trông cũng tuấn tú, phiêu dạt ở âm thế lâu như vậy, chẳng lẽ không có người trong lòng sao?"
Hạt thư sinh nghe nàng khen mình tuấn tú, có chút không tự nhiên: "Không có."
Hắn tin tức nhanh nhạy, quen biết rất nhiều quỷ, nhưng quỷ mà hắn ái mộ thì một con cũng không có, mà ái mộ hắn thì lại càng không.
"Ta là một con quỷ nghèo đến hài cốt cũng chẳng còn, âm trạch hương khói đều không có, nữ quỷ nào sẽ thích ta chứ?
Không có âm trạch, tự nhiên cũng không có dư thừa quỷ lực để hiện hình đi trêu chọc nữ t.ử còn sống."
Lỗ Quân Lan thấy hắn tự coi nhẹ mình, bèn an ủi: "Xưa khác nay khác, ngươi bây giờ là con quỷ có bổng lộc hàng đầu ở âm thế huyện Phù Thủy, quỷ lực cũng tăng lên rồi. Làm người làm quỷ một đời, chưa từng nếm trải tư vị của tình yêu thì thật đáng tiếc, có cơ hội nhất định phải nắm bắt."
Hạt thư sinh khó hiểu nhìn nàng, không nói gì, tâm trạng quả thực có chút vi diệu mà trước nay chưa từng trải qua.
"Ngươi nhìn ta như vậy làm gì?" Lỗ Quân Lan kỳ quái hỏi.
Hạt thư sinh vội vàng né tránh ánh mắt của nàng, giọng nói lí nhí gần như không thể nghe thấy: "Ta chỉ cảm thấy... cứ như hiện tại là tốt lắm rồi."
"Ngươi nói gì?" Lỗ Quân Lan không nghe rõ lắm.
"Không có gì, ta ra quảng trường thu thập ý kiến của độc giả trước đây." Hạt thư sinh nói xong, liền nhanh ch.óng bay ra khỏi thư cục.
"Sao thế này?" Lỗ Quân Lan bất đắc dĩ lắc đầu, cũng không nghĩ nhiều: "Haiz, hôm nay Ngọc Thiện muội muội chẳng lẽ không cho gọi chúng ta đi, trời sắp sáng rồi!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









