Sau khi đã định xong người được chọn làm phu tử, Lỗ Quân Lan bèn từ biệt Tống Ngọc Thiện rồi giải tán mộng cảnh, cẩn thận chép tên của con quỷ trúng tuyển lên một tờ giấy đỏ thắm, rồi mang dán lên cột thông báo trong đại sảnh ở lầu một của thư cục.
Chẳng mấy chốc, tin tức đã lan đi khắp cõi quỷ của huyện Phù Thủy.
Nghê Kiều là quỷ nào? Bầy quỷ trố mắt nhìn nhau, chẳng một ai biết được lai lịch.
Nhưng nghe cái tên này, rõ rành rành là một bậc nữ nhi!
Bao nhiêu Đồng sinh, Tú tài quỷ từng dùi mài kinh sử, lại có công danh cùng ứng thí, cớ sao lại có thể bị một nữ t.ử vượt mặt trong kỳ thi tuyển phu t.ử thế này?
Thật khiến cho quỷ cũng phải khó hiểu.
Không chỉ những con quỷ ứng thí bình thường không phục, mà ngay cả những kẻ đã trúng tuyển trợ giáo cũng lòng đầy bất mãn.
Đến lúc những người trúng tuyển tập trung tại thư cục, rất nhiều quỷ đã tụ tập gần đó, chỉ chực chờ xem thử Nghê Kiều này rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Đang lúc chờ đợi, bỗng dưng có tiếng kèn trống vang lên, chúng quỷ ngoảnh đầu nhìn theo tiếng động, thì thấy có người giấy đang khiêng một cỗ kiệu hoa tiến lại gần.
Bầy quỷ giật nảy mình, trơ mắt nhìn cỗ kiệu hoa dừng lại ngay trước cửa thư cục, những hồn ma hiếu kỳ đang vây xem vội vàng dạt ra nhường lối.
Một nữ quỷ đầu đội mũ phượng, vai choàng khăn cưới, đôi môi tím tái bước xuống kiệu.
Đám hồn ma lại vội vàng lùi xa thêm ba thước.
Nữ quỷ kia liếc mắt nhìn bọn họ một cái, rồi cứ thế ung dung bay thẳng vào trong thư cục.
Bầy quỷ trơ mắt nhìn nàng đi thẳng một mạch lên lầu hai của thư cục, trong lòng chấn động khôn nguôi.
Ai ai cũng biết, chỉ có phu t.ử và trợ giáo trúng tuyển mới có quyền bước chân lên trên đó.
"Quỷ tân nương cũng tham gia kỳ thi sao?"
"Có tham gia, lúc đó nàng ta ngồi ngay bên tay phải của ta."
"Mà này, có ai biết quỷ tân nương tên là gì không?"
"Chắc là họ Trịnh nhỉ? Cái tấm biển thủng lỗ chỗ kia nhìn lờ mờ cũng ra được chữ ‘Trịnh’ mà."
"Không phải, Trịnh là họ của nhà chồng nàng ta!"
"Thế người nhà chồng của nàng ta đâu cả rồi?"
Bầy quỷ đồng loạt quay sang nhìn kẻ vừa lên tiếng, rồi lặng lẽ lùi ra xa khỏi hắn một chút.
Dù rằng quỷ không thể c.h.ế.t thêm lần nữa, nhưng nếu bị đ.á.n.h cho quỷ khí tan tác thì cũng chẳng khác gì hồn phi phách tán.
Quỷ tân nương nào phải là một kẻ dễ chọc.
Cõi quỷ ở huyện Phù Thủy có hai tòa dinh thự xa hoa lộng lẫy, một là âm trạch của tiểu thư quan huyện, tức Lỗ quản sự bây giờ, còn nơi kia chính là Trịnh trạch, âm trạch của quỷ tân nương.
Trịnh trạch về quy mô thì không hề thua kém Lỗ trạch, chỉ kém một bậc về chất lượng, vì không phải do tu sĩ dùng giấy trát thuật tạo ra, nên nếu nhìn kỹ vẫn thấy rõ hình dáng của giấy.
Thế nhưng, dù chỉ làm bằng giấy, bao nhiêu năm trôi qua, Trịnh trạch ngoại trừ chữ "Trịnh" trên tấm biển, những nơi khác đều được bảo tồn vô cùng tốt, không một chút hư hại, ngay cả đám người giấy hầu hạ, xe kiệu cũng vẫn còn nguyên vẹn.
Tất cả là nhờ chủ nhân của âm trạch này, kẻ được mệnh danh là quỷ tân nương, đã dùng chính quỷ lực của mình để bảo vệ toàn bộ tòa nhà.
Những con quỷ khác đều là được âm trạch che chở, chỉ riêng quỷ tân nương là dùng thân quỷ để bảo vệ âm trạch, đủ thấy quỷ lực của nàng cường đại đến mức nào, chính là nhân vật đứng đầu trong danh sách không thể chọc vào ở cõi quỷ huyện Phù Thủy.
Quỷ tân nương tên thật là gì, c.h.ế.t ra sao, trượng phu của nàng đã đi đâu, ngay cả con quỷ già nhất cũng không hề hay biết, bởi khi bọn họ c.h.ế.t, Trịnh trạch đã ở đó y như vậy rồi.
Cứ thế mà suy ra, quỷ tân nương đã c.h.ế.t ít nhất cũng phải ba trăm năm.
Chẳng ai biết tại sao quỷ tân nương lại có quỷ thọ dài đến như vậy.
Quỷ bình thường, tính cả dương thọ lẫn âm thọ, cộng lại cũng chỉ chừng ba trăm năm là cùng.
"Ta đếm rồi, đã có bảy người lên lầu hai." Một con quỷ nói: "Vậy nên quỷ tân nương chính là..."
Những con quỷ thi rớt vẫn còn chưa cam lòng, nay lập tức tâm phục khẩu phục.
Cái gì? Nghê Kiều chỉ là một nữ t.ử ư?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đó chính là quỷ tân nương đấy!
Ai dám nói nàng không xứng? Không sợ bị đ.á.n.h cho tan tác à? Quỷ cũng biết đau đấy!
Những con quỷ vốn định giả làm kẻ chưa vỡ lòng, chiều nay ra quảng trường nghe giảng bài để kiếm cái thân phận học sinh, tháng sau lĩnh quỷ tệ, vừa nghĩ đến phu t.ử lại chính là quỷ tân nương, liền lặng lẽ quyết định không ham một quỷ tệ này nữa, vẫn là nên thành thật tìm đường khác kiếm quỷ tệ thì hơn.
Trên lầu hai của thư cục, Lỗ Quân Lan và Hạt thư sinh đang gặp mặt phu t.ử cùng các vị trợ giáo.
Hạt thư sinh và sáu vị trợ giáo nhìn thấy quỷ tân nương là người cuối cùng bước lên, người trước thì kinh ngạc đến mức phải đưa tay che mắt lại, kẻ sau thì vội vàng nuốt ngược tia bất mãn vào trong bụng, vội cúi đầu ra vẻ phục tùng, rồi lặng lẽ lùi ra xa để giữ khoảng cách.
Chỉ riêng Lỗ Quân Lan là nhiệt tình tiến lên nắm lấy tay nàng.
Chúng trợ giáo: "!!!”
Hạt thư sinh hai tay vẫn đặt trên hốc mắt, không dám buông xuống.
Bàn tay Nghê Kiều hơi cứng lại, quả thực có chút không quen, nhưng cũng không hề gạt tay nàng ra.
Lỗ Quân Lan ngắm nghía nàng một lượt, rồi chân thành tán thưởng: "Nghê phu t.ử người cũng như tên, thật là một trang kiều diễm!"
Nghê Kiều khẽ mỉm cười: "Lỗ quản sự quá khen rồi."
"Đêm qua ta đã báo mộng cho Tống chưởng quỹ, nàng đã tự mình xem bài thi của ngươi, hết lời khen ngợi, còn nhờ ta mời ngươi tối nay đến phủ của nàng tụ họp để cùng nhau bàn luận về vấn đề giáo d.ụ.c đấy!" Lỗ Quân Lan nói.
"Vinh hạnh vô cùng." Nghê Kiều cũng thực sự mong chờ.
Nàng đã c.h.ế.t quá lâu, lòng sớm đã như tro tàn, chẳng còn bất kỳ mong đợi nào với cả cõi âm lẫn cõi dương, ngày ngày chỉ chờ đến lúc hồn phách tiêu tan.
Hôm qua, nàng đang ở trong phủ, bỗng nghe thấy bên ngoài ồn ào náo nhiệt, vì hiếu kỳ nên đến xem, vừa kịp lúc nghe được tin tức tuyển người.
Cái tin tuyển học đồ bằng quỷ tệ, không giới hạn giới tính, không giới hạn tuổi tác đã làm cho lòng nàng gợn sóng, hiếm khi lại muốn đi góp vui, tham gia kỳ thi tuyển phu tử.
Không ngờ, lại trúng tuyển.
Khi biết mình đã trở thành nữ phu t.ử của thư cục, Nghê Kiều lòng có linh cảm, quỷ sinh của nàng có lẽ sắp có sự đổi khác.
Bài thi nàng trả lời tùy tâm sở d.ụ.c như vậy mà lại được chọn, hiển nhiên là người ra đề có cùng chí hướng với nàng.
Trước khi đến đây, nàng đã lật đi lật lại tờ «Âm Thế Tạp Báo» không biết bao nhiêu lần, càng thêm tò mò về con người Tống Ngọc Thiện.
Nếu có thể gặp mặt một lần thì quả là tốt nhất.
Khi mọi người đã đến đông đủ, Lỗ Quân Lan mời tất cả ngồi xuống, bắt đầu nói về việc sắp xếp cho buổi dạy vỡ lòng công khai vào buổi chiều tại quảng trường Bạch Ngọc.
"Đây là sách tham khảo dạy học do Tống chưởng quỹ viết, Nghê phu t.ử mời xem qua, có thể dùng làm tài liệu tham khảo."
Vì Tống Ngọc Thiện đêm qua đã hết lời khen ngợi nàng nên Lỗ Quân Lan rất yên tâm về năng lực dạy học của Nghê Kiều, do đó cũng không có quá nhiều ràng buộc đối với nàng.
Nàng còn cổ vũ: "Tống chưởng quỹ nói, ngươi cứ tự do làm theo ý tưởng của mình, chỉ cần làm đúng như những gì ngươi đã trình bày trong bài thi, nhất định sẽ làm tốt."
Nghê Kiều lật giở cuốn sách trong tay, lướt xem một lượt, liền càng thêm hứng thú với vị Tống chưởng quỹ này.
Lỗ Quân Lan lại dặn dò nhóm trợ giáo: "Số lượng học sinh tham gia lớp học rất đông, nhiệm vụ chính của các ngươi là phối hợp với Nghê phu t.ử trong việc giảng dạy, và ghi chép tình hình chuyên cần của học sinh."
Nhóm trợ giáo vẫn còn có chút nơm nớp lo sợ, dù cho lúc này Nghê Kiều đã thu liễm quỷ lực, bọn họ vẫn vô cùng căng thẳng, và âm thầm không mấy hy vọng vào số lượng học sinh sẽ tham gia.
E rằng chẳng có con quỷ nào dám làm học sinh của quỷ tân nương đâu!
Bọn họ làm việc dưới trướng quỷ tân nương mà còn cảm thấy quỷ mệnh khó giữ, chỉ sợ nàng không vui một cái là bọn họ liền kết thúc quỷ sinh trước thời hạn.
Chuyện này quỷ tân nương cũng không phải chưa từng làm, tiếng kèn ai oán khiến bầy quỷ khiếp đảm chẳng phải là vì nàng ra tay đ.á.n.h quỷ không hề nương nhẹ hay sao.
Thấy bọn họ không nói lời nào, Lỗ Quân Lan tưởng bọn họ không để tâm, bèn gõ bàn nhắc nhở: "Hãy học hỏi cho tốt từ Nghê phu tử, nếu học thành tài, sau này thư cục mở thêm chi nhánh, các ngươi chưa chắc đã không thể được thăng lên làm phu tử."
Đôi mắt của nhóm trợ giáo sáng rực lên.
Chi nhánh? Thăng nhiệm?
Làm thuộc hạ của quỷ tân nương dường như cũng không phải là chuyện khó chấp nhận đến thế.
Chỉ cần bọn họ không chọc giận nàng, cẩn thận một chút, chắc là cũng không có vấn đề gì lớn.
Tống chưởng quỹ là người nhân thiện, chắc sẽ không để mặc nàng ta tùy tiện đ.á.n.h quỷ đâu nhỉ!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









