Buổi đọc báo vừa tan, đại môn của thư lâu và giấy trát phô cũng đồng thời rộng mở.

Lũ quỷ không biết chữ, kẻ thì kéo đến lầu một của thư cục để lãnh báo miễn phí, người thì tản đi một tốp sang giấy trát phô ngắm nghía hàng hóa.

Đồ vật bên trong giấy trát phô được chia làm hai loại là phổ thông và tinh phẩm, hàng phổ thông chiếm đại đa số, còn hàng tinh phẩm chỉ là số ít cực hiếm.

Hàng phổ thông là do những người thợ giấy mã phàm trần làm ra, giá cả rẻ hơn rất nhiều, ví như những cây hương nến có giá bán một quỷ tệ.

Hàng tinh phẩm mới chính là do Tống Ngọc Thiện dùng giấy trát thuật làm ra, mẫu mã cũng không nhiều, chỉ có lèo tèo vài món, nhưng giá cả lại vô cùng đắt đỏ.

Hiện giờ, con quỷ “giàu có” nhất trong tay cũng chỉ có ba quỷ tệ, chỉ đủ mua ba cây hương nến loại thường.

Thế nhưng chẳng có con quỷ nào cảm thấy khó chịu vì không mua nổi, chỉ cần cửa hàng này còn ở đó, thì cuộc đời quỷ của chúng liền có cái để trông mong, điều này còn hơn bất cứ thứ gì.

Hôm nay mua không nổi, không có nghĩa là sau này cũng không mua nổi.

Mỗi con quỷ đều lặng lẽ khắc ghi vào lòng hình ảnh chiếc áo giấy tinh phẩm và ngôi nhà nhỏ tinh xảo trên kệ hàng cao nhất, trước khi âm thọ kết thúc, chúng nhất định phải tích góp đủ tiền để mua về hưởng thụ một phen!

Làm sao để tích góp? Tự nhiên là đi học!

Trước tiên phải học chữ, đợi đến khi có tin tức tuyển người, những con quỷ khổ sở vì không biết chữ như chúng, không có cách nào ứng tuyển vào những công việc lương cao, chẳng phải là sẽ có cơ hội hay sao? Tống chưởng quỹ không lấy tiền mà cho chúng đi học, sao chúng có thể phụ tấm lòng tốt của nàng?

Dù sao ngày qua ngày cũng thật nhàm chán, đi học cũng không tệ, đi học rồi thì có thể tự mình đọc báo, lại tăng thêm biết bao niềm vui.

Lũ quỷ hiếu kỳ kéo đến giấy trát phô xem náo nhiệt thì nhiều, nhưng kẻ thực sự mua đồ thì lại rất ít.

Nhiều lão quỷ thèm ăn nhìn những cây hương nến cũng chỉ biết nuốt nước bọt ừng ực, cố nén lòng không mua.

So với việc hưởng thụ nhất thời như hương nến, chúng vẫn quyết định tích góp thêm chút tiền, mua một chiếc áo giấy mới để mặc, cho dù là hàng phổ thông cũng tốt hơn nhiều so với chiếc áo giấy rách bươm đã mặc trên người hơn trăm năm.

Công việc ở đại sảnh lầu một của giấy trát phô và thư cục tương đối đơn giản, tạm thời do người giấy nô bộc đảm nhiệm việc tiếp đãi, nhưng cuộc khảo thí tuyển chọn phu t.ử ở lầu hai của thư cục thì phải do quỷ tự mình trông coi.

Hôm nay, Lỗ Quân Lan chính là người phụ trách công việc này.

Hầu như tất cả quỷ hồn biết chữ đều đổ dồn lên lầu hai, muốn ứng tuyển làm phu tử.

Số người tham dự vô cùng đông đảo, trên có lão quỷ bảy tám mươi tuổi, dưới có tiểu quỷ tóc còn để chỏm, nam quỷ chiếm phần lớn, mà số lượng nữ quỷ cũng không hề ít.

Cũng may không xảy ra tình huống nam quỷ coi thường nữ quỷ, hay quỷ lớn tuổi xem nhẹ quỷ nhỏ tuổi.

Tuổi thọ ở dương gian nhiều nhất cũng chỉ vài chục đến trăm năm, còn âm thọ lại gấp mấy lần như thế.

Dáng vẻ của quỷ hồn thường giống như lúc c.h.ế.t, nhiều nhất chỉ có thể dùng quỷ lực che đi một chút t.ử tướng, cho nên quỷ hồn ở âm thế rất ít khi lấy ngoại hình để đối đãi với nhau.

Trông thì là một tiểu quỷ tóc để chỏm, nhưng có khi đã là một lão quỷ có âm thọ mấy trăm năm, quỷ lực sung mãn, nếu dám bắt nạt người ta, có lẽ giây sau liền bị dạy cho cách làm quỷ.

Sống không đủ lâu không có nghĩa là học thức không tốt, dù sao trước đây âm thế cũng chẳng có nơi nào để đi học.

Cho nên về phương diện học thức, những nam quỷ từng đọc sách lúc còn sống vẫn tự cho mình là có ưu thế lớn nhất.

Cảnh tượng nam nữ già trẻ cùng nhau tham gia khảo thí thịnh vượng như vậy, e rằng chỉ có ở âm thế mới có thể nhìn thấy.

Cũng may là nơi này đủ rộng lớn, đủ để sắp xếp cho cả bầy quỷ.

Lầu hai của thư cục vốn là khu vực đọc sách tự học, bên trong có rất nhiều bàn ghế.

Giờ đây, trên mỗi chiếc bàn lại được đặt thêm một tấm bình phong, ngăn cách thành từng vị trí riêng biệt, bài thi mà Tống Ngọc Thiện đã chuẩn bị từ trước cũng được đặt sẵn trên bàn.

Lỗ Quân Lan dẫn những con quỷ tham gia khảo thí vào chỗ ngồi, giảng giải sơ qua quy tắc thi cử, sau đó nhấn mạnh công dụng của những vật phẩm trên mỗi chỗ ngồi.

Chủ yếu là vì, văn phòng phẩm mà Tống Ngọc Thiện cung cấp cho cuộc thi không phải là bút lông, mực, giấy, nghiên, mà là bút chì và cục tẩy.

Tống Ngọc Thiện làm ra sự thay đổi này chẳng vì điều gì khác, chủ yếu là vì một chữ “tiện” trong khâu chế tác.

Dù sao giấy trát phẩm chỉ cần có hình dáng tương tự là được, ở hiện thực nàng không làm được, nhưng với giấy trát thì lại không thành vấn đề, làm giấy trát bút lông mực nghiên khó hơn làm giấy trát bút chì cục tẩy nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Cái cục vuông nhỏ gọi là cục tẩy này vậy mà lại có thể xóa được chữ viết thật!”

Những lão quỷ có âm thọ và dương thọ cộng lại đã sống mấy trăm năm đều kinh ngạc tột độ.

Ngược lại, có không ít quỷ chỉ biết sơ qua về bút mực, chữ viết không được đẹp lắm lại nhanh chóng thích ứng với bút chì và cục tẩy, thứ này dễ dùng hơn bút lông quá nhiều!

Đề thi là ba câu hỏi luận thuật về tư duy giáo dục.

“Đề thứ nhất: Nếu ngươi làm phu t.ử vỡ lòng cho bầy quỷ, ngươi sẽ dạy dỗ ra sao?”

“Đề thứ hai: Nếu để ngươi biên soạn sách vỡ lòng cho quỷ hồn, ngươi sẽ biên soạn thế nào?”

“Đề thứ ba: Ngươi cho rằng việc quỷ hồn chuyên tâm học hành có cần thiết không? Hãy trình bày thật chi tiết.”

Đề thi này khảo sát học thức của phu t.ử chỉ là thứ yếu, chủ yếu là khảo sát về lý niệm dạy học và quan điểm tư tưởng.

Tống Ngọc Thiện muốn tìm một vị phu t.ử có tư tưởng không cổ hủ, biết linh hoạt, và đối xử bình đẳng với mỗi học trò.

Về phương diện học thức, chỉ cần có thể dạy cho bầy quỷ biết chữ và các phép toán đơn giản là được.

Một canh giờ sau, cuộc thi kết thúc, Lỗ Quân Lan tiễn các quỷ tham gia khảo thí ra về, niêm phong phòng thi, sau đó thu dọn bài thi, tại chỗ thác mộng cho Tống Ngọc Thiện.

Nàng vì để có thể chống đỡ được giấc mộng này, đã tích góp quỷ lực suốt mấy tháng trời, vì chuyện này mà ngay cả việc đi tìm Trương lang cũng phải dời lại.

Trong giấc ngủ, trước mặt Tống Ngọc Thiện bỗng nhiên hiện ra một chiếc bàn vuông, trên đó là những chồng bài thi chất cao ngất.

“Ngọc Thiện muội muội, bài thi đến rồi đây!” Lỗ Quân Lan nói.

Tống Ngọc Thiện từ khi bắt đầu tu hành thì rất ít khi ngủ, thỉnh thoảng có ngủ cũng không nằm mơ, lúc này nàng rất nhanh liền ý thức được đây là báo mộng.

Vốn dĩ cũng là chuyện đã bàn bạc từ trước, Tống Ngọc Thiện nhanh chóng nhập tâm, nhanh lẹ đọc qua các bài thi.

Nàng phải chọn ra người thích hợp trước khi trời sáng, giữa trưa mai quỷ phu t.ử sẽ phải nhậm chức.

Bài thi tuy nhiều, nhưng nàng cũng không cần chấm điểm, chỉ cần từ trong đó chọn ra người phù hợp nhất là được.

Hơn nữa, thời gian trong mộng trôi qua cũng chậm hơn một chút.

Tống Ngọc Thiện cầm lấy bài thi, trước tiên lướt qua một lượt đại khái.

Dạy vỡ lòng mà muốn dạy «Tam Tự Kinh» hay các loại sách vỡ lòng của người sống thì không nhận, muốn dạy kinh, sử, tử, tập cũng không nhận.

Biên soạn tài liệu dạy học mà có ý định tham khảo sách dùng cho khoa cử ở dương thế thì không nhận, viết quá cao siêu cũng không nhận.

Cho rằng quỷ hồn chuyên tâm học hành là không cần thiết thì không nhận, cho rằng quỷ hồn nên chuyên tâm học hành nhưng lý do không đủ thực tế, toàn mấy lời sáo rỗng đại đạo lý cũng không nhận.

Có chữ viết sai cũng không nhận, trình bày không rõ ràng cũng không nhận.

Chỉ cần phạm một điều liền bị loại thẳng tay, cứ như vậy sàng lọc một lượt, chỉ còn lại ba mươi phần.

Sau đó, Tống Ngọc Thiện lại cẩn thận đọc kỹ ba mươi phần bài thi này, cuối cùng chọn ra bảy phần đạt yêu cầu.

Trong số đó, phần tốt nhất có chữ viết vô cùng xinh đẹp, xác nhận là của một vị nữ quỷ.

Nàng hiếm có được sự thực tế, cũng không câu nệ vào những giáo điều của dương thế, văn tự ôn nhu mà lại tự tin, lời lẽ nhẹ nhàng, có lý có cứ.

Nàng nói nếu để nàng làm phu tử, nàng sẽ dùng «Âm Thế Tạp Báo» làm tài liệu dạy học.

Thứ nhất, «Âm Thế Tạp Báo» do chính thư cục phát hành, không cần tốn quá nhiều vật tư và công sức.

Thứ hai, «Âm Thế Tạp Báo» có ngôn ngữ giản lược, nội dung thú vị, có lợi cho việc dạy học.

Nàng lấy việc đọc trôi chảy làm mục tiêu cho khóa học nhận biết chữ, lấy việc giao dịch hằng ngày làm trọng điểm dạy toán học, cho rằng quỷ nên chuyên tâm học hành, nhưng không nên cưỡng cầu kiến thức mới, mà nên lấy tính thực dụng làm chủ.

Tống Ngọc Thiện vô cùng hài lòng, nói với Lỗ Quân Lan: “Vị Nghê cô nương này thu nhận làm phu tử, sáu vị còn lại làm trợ giáo. Ngoài ra, phiền tỷ tỷ tối mai đưa Nghê cô nương đến phủ ta gặp mặt.”

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện