Bà bà để nàng tu tập môn pháp thuật này cũng là việc bất đắc dĩ. Trước khi rời khỏi sư môn, bà đã biết mình tiến giai vô vọng, cũng chưa từng nghĩ đến chuyện thu nhận đồ đệ nên trên người chỉ vỏn vẹn mang theo một cuốn sách pháp thuật về giấy trát thuật, cốt là để làm cái nghề cho người cõi âm mà kiếm kế sinh nhai.
Những cuốn sách về Thiên nhãn thuật đều là sau này khi nhận nàng làm đồ đệ, bà mới hồi tưởng lại rồi chép ra. May mắn thay, thủ quyết và pháp ấn của Thiên nhãn thuật đều vô cùng đơn giản, quá trình tu tập cũng chẳng mấy khó khăn.
Bà bà vẫn dặn dò nàng phải tu luyện Giấy trát thuật đến cảnh giới Tiểu thành rồi mới được lên đường đến quận thành Lâm Giang, là bởi bà muốn nàng có thể dựa vào giấy trát thuật đã tiểu thành để tạo mối giao hảo với quỷ hồn, nhờ họ ban đêm cảnh giới giúp cho.
Từ huyện Phù Thủy đến quận thành Lâm Giang, đường sá xa xôi vạn dặm, đối với tu sĩ mà nói, con đường ấy lại càng đầy rẫy hiểm nguy.
Bà bà có lẽ chẳng thể nào ngờ được, nàng lại đột phá Ngưng khí cảnh nhanh đến thế, còn luyện côn pháp tới đại thành, đủ sức tự vệ. Bà chỉ có thể trông mong nàng tận dụng giấy trát thuật cấp tiểu thành để tìm quỷ hồn bảo vệ mà thôi.
Giờ đây, môn giấy trát thuật này, trong mắt các tu sĩ khác, độ khó và lợi ích thu lại chẳng hề tương xứng, thuộc loại pháp thuật hiệu quả thấp. Thế nhưng, trong mắt Tống Ngọc Thiện, người đang chuẩn bị mở một nhà in ở cõi âm, nó lại có vô vàn đất dụng võ.
Học được nó, đừng nói là dựng một gian cửa hàng ở âm thế mà ngay cả việc xây nên cả một tòa thành cũng chẳng phải là vấn đề nan giải, chỉ cần giấy trát thuật đạt đến cấp nhập môn là đã có thể làm được.
Cuốn sách giấy trát thuật dày cộp này chứa đựng vô vàn kiến thức phức tạp, nhưng Tống Ngọc Thiện chẳng mảy may lo lắng rằng mình sẽ phải hao tốn quá nhiều thời gian và tâm sức mới có thể nhập môn, bởi lẽ nàng còn có công đức giúp gia tăng ngộ tính làm lá bùa hộ mệnh.
Hơn nữa, tám phần nội dung trong sách đều là những kỹ xảo làm giấy mã không cần vận dụng đến chân khí, chỉ là so với tay nghề của những người thợ phàm trần thì có hệ thống và cao thâm hơn một chút mà thôi.
Phần nội dung này, từ rất lâu về trước, vào cái thời điểm nàng nài nỉ bà bà nhận mình làm đồ đệ, nàng đã từng tiếp xúc qua.
Để lấy lòng bà, nàng đã làm đủ mọi việc, từ chẻ nan tre, khuấy hồ gạo, cắt giấy, gấp giấy, dán giấy, cho đến chấm mực.
Mấy năm ròng rã, tay nghề làm giấy mã của nàng đã chẳng khác nào những người học việc bình thường. Những món đồ đơn giản như tiền giấy, hoa giấy, nguyên bảo, áo giấy, nàng đều có thể một mình hoàn thành. Chỉ có những thứ phức tạp hơn một chút như nhà cửa, người giấy thì vẫn cần phải học hỏi thêm.
Tu sĩ khác muốn học giấy trát thuật đều phải bắt đầu từ tay nghề làm giấy mã thông thường. Với nền tảng làm giấy mã trước kia của mình, nàng hẳn có thể bỏ qua bước này mà học thẳng thủ quyết và pháp ấn.
Đợi đến khi nàng kết hợp được thủ quyết, pháp ấn, cùng với việc vận chuyển chân khí vào quá trình làm giấy mã, ấy là lúc giấy trát thuật của nàng nhập môn. Bước này có lẽ cũng không khó.
Tống Ngọc Thiện lòng tin tràn trề, nhưng đến khi thật sự bắt tay vào học mới thấy mọi chuyện chẳng hề như vậy.
Với Thiên nhãn thuật, nàng chỉ luyện một ngày đã học được thủ quyết và pháp ấn. Dù lúc mới bắt đầu, thời gian duy trì Thiên nhãn thuật không được lâu, nhưng cũng xem như đã nhập môn thành công.
Thế mà thủ quyết và pháp ấn của giấy trát thuật, nàng học ròng rã suốt bảy ngày trời, rồi lại mất thêm sáu bảy ngày nữa để luyện tập việc vận dụng chúng vào quá trình làm giấy mã, mà vẫn cứ thiếu một chút gì đó.
Mỗi ngày, những món đồ giấy mã luyện tập làm ra đều được nàng mang lên Quan sơn, đốt cho Lỗ tỷ tỷ.
Những thỏi nguyên bảo và đồng tiền giấy bị ngọn lửa nuốt chửng, hóa thành tro tàn rồi lại hiện ra ngay bên cạnh nàng.
Lỗ Quân Lan cầm một thỏi kim nguyên bảo lên ngắm nghía: "Hôm nay muội làm trông thật hơn một chút rồi, ở cõi âm cũng được xem là hàng chất lượng tốt."
Tống Ngọc Thiện nhìn những thỏi nguyên bảo và đồng tiền trong tay nàng, khẽ thở dài: "Vẫn chưa được."
Chẳng qua chỉ là trông có vẻ thật, chứ quỷ hồn bóp vào vẫn mềm oặt, không phải là thật sự.
Thứ thật sự, khi đến tay quỷ hồn, phải giống hệt như những thỏi nguyên bảo ở dương thế.
Nguyên do là bởi chân khí nàng rót vào khi làm giấy mã sau khi tiêu tán đã không thể lưu lại được một điểm "chân ý".
Không có "chân ý", dù làm khéo đến đâu, trông thì có vẻ "thật" đấy, nhưng hễ chạm vào là biết ngay vẫn chỉ là giấy mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đốt xuống âm gian rồi, chúng cũng chẳng khác gì những món đồ do thợ giấy mã phàm trần làm ra, thậm chí còn chẳng đẹp bằng những món đồ của những người thợ thủ công tay nghề tinh xảo.
Trong ngọc ấn công đức, việc giấy trát thuật vẫn chưa xuất hiện ở cột năng lực cũng đã chứng minh cho điều này.
Lúc này, Tống Ngọc Thiện mới cảm nhận được độ khó của môn pháp thuật này, giờ đây ngay cả việc nhập môn cũng gặp trở ngại.
Lỗ Quân Lan động viên nàng: "Muội làm ngày một tốt hơn, nhất định sẽ thành công làm ra được giấy mã thật sự! Vị lão tiên sư đã làm cho ta tòa nhà và đám nô bộc này cũng phải học mấy năm trời mới làm được thật như vậy đó."
Khi còn sống, nàng đến quận thành tìm thầy chữa bệnh tuy không có kết quả nhưng cũng không phải là không thu hoạch được gì. Ít nhất, ở quận thành nàng đã tiếp xúc với tu sĩ, biết được rằng sau khi người ta c.h.ế.t đi, hồn phách vẫn tồn tại, có thể hưởng dương thọ cõi âm. Từ đó, nàng tìm đến một vị lão tu sĩ từng tu tập giấy trát thuật, bỏ ra rất nhiều tiền để đặt mua trước vô số vật dụng bằng giấy mã.
Hiện giờ ở cõi âm, nàng đang ở trong một tòa trạch viện ba gian rộng lớn, còn có rất nhiều người giấy làm nha hoàn gia đinh, xe kiệu ngựa xe cũng không thiếu thứ gì, quần áo trang sức bốn mùa cũng có đến mấy rương.
Mọi thứ đều y như thật, trạch viện vững chãi kiên cố, đám nô bộc có thể đi lại trong viện, tuân theo những mệnh lệnh đơn giản, xe kiệu ngựa xe cũng có thể đi lại ở cõi âm, quần áo trang sức sờ vào cho cảm giác và xúc cảm vô cùng tốt, không thể nhận ra là làm bằng giấy.
Sự xa hoa như vậy ở khu vực quanh huyện Phù Thủy là cực kỳ hiếm thấy. Người thường không biết được sự khác biệt giữa giấy mã thông thường và giấy mã của giấy trát thuật, cho dù có tiền mà không có cửa cũng chẳng thể nào mua được.
Cũng chính nhờ những món đồ giấy mã này, đặc biệt là đám người giấy nô bộc, Lỗ Quân Lan tuy chỉ là một quỷ hồn mới, nhưng giữa đám quỷ hồn ở địa phận huyện Phù Thủy này cũng có mấy phần trọng lượng, được xem như danh quỷ.
Tống Ngọc Thiện hiểu được ý tốt của Lỗ tỷ tỷ, khẽ gật đầu.
Giấy trát thuật tuy khó tu tập hơn nàng dự tính, nhưng nàng cũng không vì thế mà nản lòng.
Nàng tất nhiên cũng sẽ không giống như vị lão tiên sư trong lời của Quân Lan tỷ tỷ, tu tập giấy trát thuật mấy năm trời mới nhập môn.
Hiện tại dường như đang rơi vào bế tắc, nhưng thực ra cũng chỉ còn cách thành công một bước chân nữa thôi. Cứ kiên trì hoặc là lượng đổi chất đổi, hoặc là đột nhiên giác ngộ, ắt sẽ hoàn thành lột xác.
Nàng chắc chắn sẽ chọn vế sau, nếu không thể giác ngộ, nàng sẽ tự mình đi tìm. Đợi nàng dùng công đức để tăng thêm chút ngộ tính, nhất định có thể phá vỡ được bình cảnh này.
Chỉ là nàng không ngờ tới, môn giấy trát thuật này mới chỉ nhập môn thôi mà đã phải dùng đến công đức phụ trợ mới có thể nhanh chóng thành tựu.
Trong lòng đã có tính toán, nàng đương nhiên không quá phiền muộn, ngược lại hỏi sang chuyện Lỗ tỷ tỷ tìm vị quỷ thông thạo tin tức kia.
Hôm qua đã nghe nói có manh mối, hôm nay có thể đi xem thử. Nàng cố ý không mang theo Kim thúc và những người khác, chính là lo lắng yêu khí sẽ dọa chạy mất "phóng viên" tương lai của tạp báo.
"Con quỷ đó tên họ không rõ, quê quán cũng không phải ở huyện Phù Thủy.
Nghe nói lúc c.h.ế.t thê t.h.ả.m vô cùng, ngay cả âm trạch cũng không có, chẳng ai biết xương cốt hắn ở đâu, cũng không ai biết tên hắn là gì.
Bởi vì lúc còn sống bị khoét mắt nên khi thành quỷ tròng mắt cũng không được linh hoạt cho lắm, nhìn mọi thứ không rõ ràng, cho nên mọi người đều gọi hắn là Hạt thư sinh. Có điều, mắt hắn tuy không tốt lắm nhưng thính lực lại vô cùng lợi hại.
Hạt thư sinh không được chôn cất t.ử tế, ở cõi âm cũng không có nơi nương tựa, nhưng lại vui vẻ tự tại.
Ban ngày thì lang thang ở cõi âm, ban đêm thì lượn lờ trên các con phố trong huyện. Dựa vào thính lực phi thường, hắn luôn biết được rất nhiều tin tức, cũng rất thích chia sẻ thông tin với những con quỷ khác, là một ứng cử viên quỷ thích hợp nhất.
Chúng ta có thể chiêu mộ hắn vào nhà in của mình, chuyên phụ trách mảng ghi chép chuyện quỷ. Với năng lực của hắn, hẳn là có thể đảm đương được.
Hơn nữa, hắn không có ai thờ cúng, là một con quỷ nghèo có tiếng gần đây, cũng dễ chiêu mộ." Lỗ Quân Lan nói.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









