Yến Linh Chiêu lại quay về phòng thí nghiệm, vẫn là căn phòng ấy. Chỉ có điều lần này, ngoài hắn ra còn có thêm mấy “người” khác.

Bên ngoài phòng.

Giáo sư Trương không giấu nổi sự hưng phấn, vẻ mặt đầy kích động. Chu Đức Hoành đứng cạnh, sắc mặt phức tạp.

“Trời ạ, không ngờ... hóa ra không chỉ có một, mà là nhiều cái!” Giáo sư Trương vừa nói, vừa lẩm bẩm toàn những thuật ngữ chuyên môn khiến người ngoài nghe chẳng hiểu gì, thỉnh thoảng lại đưa ra vài con số.

Trợ lý của ông ta thì hiểu được, cũng phấn khích chẳng kém, thi thoảng còn phụ họa vài câu.

Chu Đức Hoành nhìn hai thầy trò say mê dáng vẻ y đúc nhau, bỗng hiểu ra vì sao nhóc lính mới này lại có thể trở thành trợ lý của Trương Kỳ Dân...

“Không đúng, chắc chắn không chỉ như vậy. Ít nhất kẻ mạnh nhất vẫn chưa xuất hiện.” Giáo sư Trương thì thầm.

Kẻ mạnh nhất... Chu Đức Hoành nghe vậy, ánh mắt lại hướng về phía thanh niên trong phòng.

Quả thật —— kẻ mạnh nhất chính là kẻ chưa làm gì cả, chỉ vừa xuất hiện thôi đã khiến toàn bộ nhân viên thí nghiệm lúc ấy sợ đến mức tinh thần hoảng loạn.

Đến giờ vẫn còn vài người chưa hồi phục bình thường, phải nằm viện điều trị.

Nghĩ đến đây, Chu Đức Hoành thầm may mắn. May mà hôm đó giáo sư Trương không có mặt ở phòng thí nghiệm.

Dù sao giáo sư cũng đã có tuổi, cả thể chất lẫn tinh thần đều khó lòng chịu nổi cú sốc dữ dội như thế.

Trong phòng.

Tổng cộng có bảy con quỷ, trong đó sáu tên là hàng xóm của Yến Linh Chiêu. Con còn lại, tuy trông giống hệt Lý Lượng, nhưng Yến Linh Chiêu biết rõ hắn không phải Lý Lượng. Không lâu trước đây, kẻ đó còn định ra tay hại hắn, không biết sau đã gặp phải chuyện gì...

Ý nghĩ này vừa thoáng qua trong đầu Yến Linh Chiêu, lập tức biến mất không thấy tăm hơi.

“Các ngươi... nói rõ tình huống của mình đi?” Yến Linh Chiêu do dự mở miệng.

“Ta là bị gã đàn ông kia hại c.h.ế.t.” Điền Yến Uyển lên tiếng trước, trong mắt lóe lên tia oán độc, giọng nói trầm lạnh thấu xương, “Có lẽ vì trong lòng còn quá nhiều hận, oán khí nặng nề, nên sau khi c.h.ế.t mới thành ra bộ dạng như bây giờ. Hừ... Nhưng hắn cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì đâu.”

Nói đến đây, Điền Yến Uyển cong môi lộ ra một nụ cười lạnh lẽo, trong cổ họng còn phát ra mấy tiếng cười trầm thấp: “Nói không chừng, đối với hắn cái c.h.ế.t lại là một sự giải thoát.”

Yến Linh Chiêu vừa định nói gì đó, liền kịp thời kìm lại, giả vờ như không có chuyện gì rồi ngồi xuống —— suy cho cùng bên ngoài còn có nhân viên nhà nước đang theo dõi, hắn không thể tỏ thái độ đồng tình, chỉ có thể dùng ánh mắt ra hiệu: Ngươi làm rất tốt.

Điền Yến Uyển cúi đầu, cười ngượng ngùng.

.

Lão Hà tiếp lời: “Có lần ta bị ngã trong nhà, không thể động đậy. Điện thoại thì ở xa, sức lực cũng không còn để kêu cứu, cứ vậy, chẳng mấy ngày mà c.h.ế.t đói. Có lẽ vì trong lòng không cam tâm, nghẹn một hơi khí không tan, cuối cùng biến thành quỷ.”

Yến Linh Chiêu lặng lẽ gật đầu.

Thực ra, hắn và Lão Hà không hẳn là hàng xóm, bởi họ không ở cùng một tòa nhà. Yến Linh Chiêu quen biết lão Hà là nhờ lần đi mua cơm ở Thiên Hạ Lâu. Hôm ấy trời vừa tuyết, đường trơn vô cùng khó đi. Khi hai người đi ngang qua đối diện nhau, lão Hà suýt trượt chân té ngã, may mà hắn nhanh tay lẹ mắt vươn tay ra đỡ.

Lão Hà rất cảm kích, còn tặng hắn hai quả táo. Từ đó về sau, gặp nhau nhiều lần khi hắn xuống lầu, thường xuyên nói chuyện qua lại dần trở nên quen thuộc.

Hóa ra lão Hà đã mất rồi... Hèn gì đã lâu không thấy ông.

Yến Linh Chiêu nghĩ ngợi rồi hỏi: “Con cái ông đâu? Họ không đến thăm ông à?” Nếu không, lão Hà đang sống sờ sờ như thế sao có thể bị c.h.ế.t đói được? Lão Hà thở dài: “Ta cả đời độc thân, làm gì có con cái.”

Yến Linh Chiêu: “... Xin lỗi.”

Lão Hà mỉm cười hiền từ, lắc đầu: “Không sao. Có con cũng chưa chắc đã nhờ cậy được.”

.

Người thứ ba kể chuyện là bác bảo vệ, lão Vương.

Lão Vương vẻ mặt mơ hồ: “Ta cũng không rõ mình c.h.ế.t thế nào. Chỉ nhớ lúc ấy rất buồn ngủ, mắt díp cả lại, định gục trên bàn chợp mắt một chút... ai ngờ nhắm mắt rồi lại chẳng bao giờ tỉnh nữa.”

Thảo nào... Yến Linh Chiêu nghĩ thầm.

Hắn vẫn tưởng ông chú bảo vệ lười biếng. Không nghĩ tới… hóa ra là đã c.h.ế.t từ lâu.

Lý Quế Lan tiếp lời: “Có hôm ta đang ngủ trưa thì bỗng n.g.ự.c đau nhói, đau đến tỉnh giấc. Lúc ấy toàn thân chẳng còn chút sức lực nào, chưa bao lâu cơn đau lại biến mất...”

Yến Linh Chiêu hiểu ngay —— đó hẳn là nhồi m.á.u cơ tim. Bệnh phát nhanh, kết thúc cũng nhanh, không được phát hiện và cấp cứu kịp thời thì khó mà giữ được mạng.

Trong bảy người, chỉ còn lại kẻ giống Lý Lượng kia, tạm gọi gã là “quỷ điện thoại” đi.

Mặt mũi bầm dập, quỷ điện thoại bắt gặp ánh mắt Yến Linh Chiêu, vội nói: “Ta không biết. Ta chẳng còn ký ức nào trước khi c.h.ế.t cả, đến bản thân là ai cũng không nhớ, nhưng ta đoán là bị người ta g.i.ế.c hại, bằng không, sao lại rơi vào kết cục bị phanh thây, thân thể còn bị ném ra bãi rác như thế này?”

Yến Linh Chiêu thoáng hoảng hốt, trong đầu lại hiện lên một đoạn ngắn trong giấc mơ—— khói đen mù mịt che trời, núi rác chất chồng...

Quỷ điện thoại không biết hắn đang thất thần, giật mình nói: “Ngươi... ngươi nhìn ta như thế làm gì... Ta không lừa ngươi đâu, đều là sự thật.”

Yến Linh Chiêu hoàn hồn, cảm thấy thái độ tên này thay đổi thật nhanh. Mới trước đó còn thân mật gọi hắn là bạn tốt, ý định thu phục mà giờ lại co rúm co ró, làm như rất sợ hắn vậy.

Nhìn vết thương trên người hắn, rồi nhìn sang những hàng xóm khác, Yến Linh Chiêu bỗng hiểu ra.

Hàng xóm của hắn đều rất tốt —— lúc sống đã tốt, biến thành quỷ cũng tốt. Điền Yến Uyển thậm chí còn ngày ngày mang cơm cho hắn.

Đều là những “quỷ tốt” nha.

Kỳ thực họ từng ra tay với hắn, thế nhưng sau khi bị phản công những người hàng xóm lúc này lại luôn giữ vẻ mặt tươi cười.

Ánh mắt Yến Linh Chiêu chuyển sang hai tiểu quỷ. Trong đó một đứa ôm cái đầu của mình, đứa còn lại thì toàn thân ướt đẫm, nước chảy ròng ròng.

Vương Lanh Canh kể: “Hôm đó cả nhà ta đi chơi bên bờ sông... ba mẹ, bà ngoại cùng bạn bè của họ mải đ.á.n.h mạt chược, nói chuyện phiếm. Ta thì chơi bóng một mình. Không cẩn thận để quả bóng lăn xuống nước, ta xuống sông nhặt, không ngờ đá trong sông trơn trượt, dòng nước chảy xiết, lập tức cuốn ta đi ra khỏi bờ càng lúc càng xa...

Ta không biết trôi bao lâu, cơ thể dần kiệt sức. Lúc đó, đột nhiên cảm giác có thứ gì siết chặt cổ, rồi ta chẳng còn biết gì nữa... Khi tỉnh lại thì thấy thân thể mình và cái đầu đang trôi nổi trong nước.

Trời tối om, ta rất sợ, lại tìm không thấy người nhà... Ta thường sống với bà ngoại nên chỉ nghĩ quay về nhà bà. Nhưng ta không biết đường... May mà cuối cùng cũng về được.

Ta gõ cửa mãi không ai mở... rồi phát hiện mình có thể xuyên qua cửa. Trong nhà chẳng có ai, ta đợi rất lâu... bà ngoại không về, ba mẹ cũng không đến... Sau đó gặp ông Hà, ông ấy nói ta đã c.h.ế.t...”

Vương Lanh Canh kể xong chuyện mà mình gặp phải, đến lượt Lý Tiểu Hổ.

Cậu gãi đầu: “Ta không nghe lời bà mà trốn đi chơi sông nước, sau đó thì… c.h.ế.t đuối thôi.”

Dù nó không nói Yến Linh Chiêu cũng rõ. Khi t.a.i n.ạ.n xảy ra, bà nội Lý Tiểu Hổ còn đích thân đến báo tin buồn.

Nhớ lại chuyện ấy, Yến Linh Chiêu theo bản năng nhìn về phía bà Lý, hỏi: “Ngươi mất sau khi Tiểu Hổ qua đời sao?”

Chẳng lẽ vì quá thương tâm mà bị nhồi m.á.u cơ tim?

Lúc này, bà Lý đỏ hoe mắt nhìn chằm chằm Tiểu Hổ, nghe câu hỏi của hắn, một lúc lâu sau mới phản ứng: “Không... từ rất sớm rồi.”

Yến Linh Chiêu nghĩ “rất sớm” chắc cũng chỉ là mấy ngày trước khi Tiểu Hổ gặp chuyện. Dù sao bà đón cháu về nhà chưa bao lâu.

Nhưng câu nói tiếp theo của bà đã phá vỡ suy đoán của hắn.

“Là nhiều năm trước... khoảng... 6 năm rồi.”

.

Bên ngoài phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chu Đức Hoành nghe cuộc trò chuyện bên trong, bỗng nhớ tới một vụ án.

Vì đó là sự kiện kỳ dị, nên ông đặc biệt nhớ rất rõ, hơn nữa chuyện này lại xảy ra không lâu trước đây —— vụ mất tích ở tiểu học Kim Hoa:

Một học sinh lớp 3 sau giờ tan học được bà ngoại đón, từ đó biến mất không dấu vết.

Cha mẹ em nóng lòng tìm tới trường học hỏi thăm tình hình, giáo viên khăng khăng đứa bé đã được bà đón đi. Nhưng cha mẹ nghe vậy tức giận vô cùng — bởi bà cụ đã mất tích từ 6 năm trước!

Về sau, t.h.i t.h.ể đứa bé được tìm thấy ở đập nước cùng với xác mấy bạn cùng lớp.

Không ai biết tại sao một nhóm học sinh lại lọt qua lưới chắn an toàn để vào được khu vực đập.

Chu Đức Hoành cố kìm nén vội vàng, hít sâu một hơi, chờ có cơ hội sẽ nói chuyện riêng với Yến Linh Chiêu về việc này.

Trong phòng, cuộc trò chuyện vẫn tiếp tục.

Yến Linh Chiêu: “Vì sao các ngươi lại ở trong... thân thể ta?”

Đám quỷ nghe vậy đều tỏ vẻ khó hiểu.

Vì sao lại ở trong thân thể ngươi? Ngươi không biết sao?

Sinh thời Lý Tiểu Hổ vốn không thông minh, sau khi c.h.ế.t cũng không khôn ra được, ngược lại vì bản tính hiếu thắng nên càng thêm ngu dốt—— khi mọi người còn ngẫm nghĩ lời của Yến Linh Chiêu có đang chứa thâm ý gì không, nó chẳng nghĩ ngợi gì há mồm định trả lời ngay.

Nhưng Điền Yến Uyển bên cạnh phản ứng cực nhanh, một lọn tóc dài đen nhánh lập tức lao tới che miệng Lý Tiểu Hổ.

Lý Tiểu Hổ ú ớ: “Ư Ư Ư!”

Quỷ điện thoại âm thầm thở phào.

Thù hận tạm ổn, chờ lát nữa về có bị đ.á.n.h thì cũng không oan.

Kiềm chế được thẳng oắt Lý Tiểu Hổ phá đám, ngoại trừ quỷ điện thoại, năm con quỷ còn lại trao đổi ánh mắt, rồi cùng liếc nhìn về phía tấm kính.

Ý nghĩ “Yến Linh Chiêu muốn trà trộn vào nhân loại” - trở thành nhận thức chung.

Dù bọn họ không đoán ra được mục đích của hắn là gì, nhưng chắc chắn cũng vì lợi ích nào đó.

Mà hiện giờ đã cùng hắn gắn chặt, mặc kệ hắn muốn làm gì, họ chỉ cần phối hợp là được.

Lão Hà nhẹ giọng: “Chúng ta cũng không rõ vì sao lại ở trong thân thể ngươi, nói không chừng là trời cao an bài, cho chúng ta mượn thân xác ngươi ở thế gian để hoàn thành những việc còn dang dở.”

Giáo sư Trương, trợ lý và Chu Đức Hoành: “......?”

**

Yến Linh Chiêu bị lừa rồi! Những con quỷ đó hoàn toàn đang dối gạt hắn, trong lời nói của bọn chúng căn bản chẳng có câu nào là thật!

Thế nhưng Chu Đức Hoành lại không thể mở miệng, bởi trong thân thể Yến Linh Chiêu vẫn còn tồn tại một con quỷ cường đại hơn chưa hiện thân. Rõ ràng con quỷ này không muốn để Yến Linh Chiêu biết được sự thật. Nếu ông vạch trần, rất có khả năng sẽ dẫn đến hậu quả khôn lường.

... Thôi, trước mắt cứ để mọi chuyện như vậy đã.

**

Phát hiện ra những con quỷ hàng xóm kia khá hiền lành, lại không có ý định đả thương mình nữa, Yến Linh Chiêu lập tức không còn cảm thấy căng thẳng như lúc đầu.

Thậm chí hắn còn nghĩ đến chuyện trở về nhà ở —— Yến Linh Chiêu thuận miệng nói ra trong phòng, có lẽ chỉ là lời buột miệng.

Chu Đức Hoành biết được Yến Linh Chiêu có suy nghĩ này, hai hàng lông mày nhíu lại thật chặt, tưởng như muốn kẹp nát một con ruồi.

Chưa cần bàn đến việc những con quỷ kia có phải giả bộ hay không, cho dù bọn chúng thật sự không có ác ý với Yến Linh Chiêu thì tiểu khu này cũng là một quỷ vực thật, hơn thế bên trong còn trú ngụ mấy trăm con quỷ.

Ngay khi Chu Đức Hoành định mở miệng khuyên can, đột nhiên cảm giác có người nhẹ nhàng kéo góc áo mình. Hắn theo bản năng cúi đầu nhìn xuống, lập tức da đầu tê dại: đập vào mắt là cái cần cổ bị cắt, là một mặt phẳng chỉnh tề, bên trong cơ thịt và xương cốt có thể nhìn thấy rõ.

Chu Đức Hoành vốn là người đã từng lăn lộn qua vô số vụ án quỷ dị, cũng gặp không ít cảnh tượng kinh hồn, cho nên đối mặt với một màn kinh khủng ấy rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.

Ngược lại, trợ thủ của giáo sư Trương thì hít mạnh một ngụm khí lạnh, còn giáo sư Trương thì lập tức lấy ra một loạt dụng cụ, xoay quanh con quỷ không đầu mà nghiên cứu, hoàn toàn không lo bị nó nổi giận mà ra tay với mình.

Chu Đức Hoành giật giật khóe miệng, quay sang ra lệnh cho binh lính gần nhất:

“Đưa giáo sư Trương ra ngoài.”

Giáo sư Trương kêu lên: “Khoan đã!”

Chu Đức Hoành lạnh lùng đáp: “Đừng nghe ông ta.”

Thế là giáo sư Trương không sức phản kháng bị cưỡng chế kéo ra đi, trong lúc đó vẫn còn gọi với theo trợ thủ:

“Tiểu Cốc, tiếp tục đo —— số liệu đó quan trọng nhất!”

Chu Đức Hoành liếc mắt nhìn Cốc Vĩ Chí.

Cốc Vĩ Chí: “......”

Xem xong màn hài kịch này, một giọng nói non nớt nhưng lại ẩn chứa âm trầm vô tận vang lên:

“Đại ca ca tốt nhất nên ở lại trong nhà mình... Bằng không, một khi thần kia quay đầu nhìn sang, tất cả mọi người đều không thể thoát. Những người thường các ngươi sẽ nổ tung ngay lập tức, biến thành một đống thịt nát. Còn chúng ta thì sẽ mất đi lý trí... Chỉ có hai con đường: t.ử vong hoặc điên loạn.”

Ý nghĩa là gì?

Chu Đức Hoành vừa định hỏi thì cô bé đã biến mất.

Ngay lúc đó, trong đầu hắn vang lên giọng nói của cô bé:

【“Ngàn vạn lần đừng nói cho đại ca ca biết... Hắn càng biết nhiều, vị kia sẽ càng nhanh thức tỉnh.”】

Hà lão hơi nghiêng đầu, liếc sang vương Lanh Canh bên cạnh:

【“Ngươi nói cho bọn họ nghe à?”】

Vương Lanh Canh đáp:

【“Ít nhất ở điểm này, chúng ta cùng chung lợi ích. Họ không muốn c.h.ế.t, chúng ta cũng chẳng muốn phát điên.”】

Hà lão và vương Lanh Canh vốn là những con quỷ đầu tiên bị Yến Linh Chiêu “nuốt chửng”, xem ra bọn họ biết được chút ít sự tình.

Hà lão cười lạnh:

【“Tính theo thời gian, kỳ huyết nguyệt tiếp theo sắp đến rồi. Ha ha... Đám tân nhân kia sắp sửa nếm trải thế nào mới là sống không bằng c.h.ế.t, muốn c.h.ế.t cũng chẳng được.”】
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện