Yến Linh Chiêu nhìn xuống góc phải màn hình máy tính, hôm nay là ngày 8 tháng 8, tính ra hắn đã bị giam giữ gần chục ngày rồi.
Thu lại ánh mắt, hắn lại nhìn về phía màn hình trò chơi. Nhân vật chính trong game chỉ máy móc thực hiện những động tác chờ đợi. Hình ảnh này ngày thường vốn thấy thú vị, lúc này lại trở nên tẻ nhạt vô cùng.
Tâm trạng Yến Linh Chiêu không khỏi chùng xuống.
Cùng lúc đó.
Trên màn hình giám sát phòng thí nghiệm, giá trị năng lượng âm kịch liệt tăng vọt, đèn đỏ cảnh báo nhấp nháy liên hồi, báo hiệu nguy hiểm cận kề.
Các quân nhân lập tức bước vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu, cơ bắp toàn thân căng chặt như dây cung, cứ như chỉ một giây nữa thôi sẽ bùng nổ một trận chiến sinh tử.
Chu Đức Hoành hơi nghiêng đầu, hạ giọng hỏi Trương Kỳ Dân bên cạnh:
“Giáo sư Trương, ngài nói xem, quỷ dữ trong cơ thể Yến Linh Chiêu vì sao lại xao động?”
Giáo sư Trương chăm chú nhìn chằm chằm chàng thanh niên đang ngồi trước máy tính trong phòng, ánh mắt đầy suy tư. Một lúc lâu sau mới đáp:
“Có lẽ là vì cảm xúc của Yến Linh Chiêu không tốt.”
Chu Đức Hoành nghe vậy, như có điều suy nghĩ, lại hỏi:
“Vậy có cách nào áp chế không?”
Nghe thấy từ khóa “áp chế”, trong mắt Giáo sư Trương chợt lóe lên ánh sáng vui mừng:
“Nói đến áp chế, tôi phát hiện Yến Linh Chiêu (trong trạng thái quỷ dị) có tác dụng áp chế cực kỳ mạnh mẽ đối với những con quỷ khác, cũng như vật phẩm quỷ dị —”
Trên thực tế, Chu Đức Hoành cũng phát hiện ra điểm này.
Chỉ mới ngày hôm qua, khi một nhân viên nghiên cứu mang điện thoại của Lý Lượng cùng mấy cái phụ kiện kia đến trước mặt Yến Linh Chiêu, không bao lâu sau quỷ trong cơ thể Yến Linh Chiêu lập tức rơi vào trạng thái bạo động. Trong mười mấy giây ngắn ngủi, năng lượng âm vượt ngưỡng cảnh báo cao nhất, khiến toàn bộ phòng thí nghiệm rối loạn.
Lúc đó toàn bộ nhân viên nghiên cứu buộc phải khẩn cấp rút lui. Quân đội nhanh chóng di chuyển tới hiện trường, chia làm hai tổ: một tổ chạy thẳng đến phòng thí nghiệm A-1, tổ còn lại tranh thủ từng giây di dời vật phẩm quỷ dị.
Họ đã chuẩn bị sẵn phương án phòng hờ: nếu tình huống vượt ngoài kiểm soát sẽ ngay lập tức khởi động quy trình hủy diệt. Một khi khởi động thì không thể dừng lại, sau ba giây đếm ngược, tất cả quỷ hoặc vật phẩm bị nhốt trong phòng độc lập sẽ lập tức bị s.ú.n.g máy tự động b.ắ.n phá tiêu diệt.
…… May mắn thay, trong lúc Yến Linh Chiêu bạo động, các vật phẩm lẫn quỷ quái kia lại nằm yên như gà, ngoan ngoãn vô cùng, hẳn là cảm nhận được áp lực khủng khiếp từ bên cạnh nên không dám nhúc nhích. Còn Yến Linh Chiêu chỉ trong thời gian ngắn đã nhanh chóng bình tĩnh trở lại.
Kết quả cuối cùng chỉ là một hồi sợ bóng sợ gió.
Đáng nói ở chỗ, Yến Linh Chiêu hoàn toàn không nhớ gì về chuyện này. Xem ra, mỗi khi quỷ trong cơ thể hắn bộc phát, bản thân hắn đều rơi vào trạng thái hoàn toàn vô thức. Sau khi sự việc kết thúc, hắn cũng không hề chủ động hồi tưởng lại, trong ký ức xuất hiện khoảng trống. Rõ ràng, quỷ trong cơ thể không muốn để Yến Linh Chiêu biết đến sự tồn tại của nó.
Về điểm này, Giáo sư Trương hoài nghi rằng có lẽ do thể chất đặc thù của Yến Linh Chiêu nên quỷ mới trở nên “ngoan ngoãn” như vậy. Vì thế ông đã yêu cầu tiến hành kiểm tra, đo lường chi tiết thân thể hắn. Nhưng kết quả lại khiến mọi suy đoán đều sụp đổ —— các chỉ số của Yến Linh Chiêu hoàn toàn giống người bình thường, chẳng có gì khác biệt.
Điều này đã chứng minh, vấn đề hoàn toàn nằm ở bản thân con quỷ ám trên người hắn.
Lúc này, trợ lý của Giáo sư Trương không nhịn được thì thầm một câu:
“Nếu quỷ có thể cùng nhân loại chung sống hòa bình, vậy chẳng phải là……”
Lời còn chưa dứt gã đã ý thức được mình lỡ miệng, vội vàng che lại, ánh mắt chột dạ đảo quanh bốn phía. Thấy mọi người xung quanh đều chăm chú nhìn màn hình giám sát, hoặc nghiêm túc giữ vững vị trí, tựa hồ không ai chú ý đến câu nói vừa rồi, gã mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng thật ra Chu Đức Hoành lại nghe thấy rõ, liếc qua người trợ lý một ánh mắt sâu xa, song không nói gì.
Giáo sư Trương cũng nghe thấy, thậm chí còn bị câu nói đó chạm đến một sợi dây thần kinh trong lòng. Ánh mắt vốn nhìn chằm chằm thanh niên trong phòng lúc này lại trở nên lơ đãng, trong đầu vô thức vẽ ra một loạt giả thiết.
Nếu quỷ thực sự có thể chung sống hòa bình với con người, vậy có thể mở ra cánh cửa giải mã gien bí ẩn……
Thế nhưng rất nhanh, ông đã khẽ lắc đầu, tự mình gạt bỏ ý tưởng viển vông ấy, dù cho tốt đẹp đến đâu thì cũng quá ngây thơ. Quỷ về bản chất vốn còn chưa được nghiên cứu rõ ràng, lại có thiên tính đầy ác ý với nhân loại, bản thân chúng chính là mối uy h.i.ế.p khổng lồ cho sự sinh tồn của loài người. Muốn hòa bình chung sống, nói thì dễ, làm thì khó như lên trời.
Đúng lúc này, chỉ số năng lượng âm trên màn hình giám sát vẫn đang tiếp tục leo thang, kéo tâm trí Giáo sư Trương trở lại hiện thực tàn khốc.
Chu Đức Hoành siết chặt bộ đàm trong tay, sắc mặt nghiêm trọng, hạ lệnh:
“Tất cả chú ý, chuẩn bị sẵn sàng.”
Yến Linh Chiêu ngồi trong phòng, hoàn toàn không biết cảnh tượng bên ngoài đang giương cung bạt kiếm. Hắn vẫn chìm trong cảm xúc chán nản của mình, buồn tẻ đùa nghịch nhân vật trong trò chơi.
**
Mấy ngày tiếp theo, trong cơ thể Yến Linh Chiêu năng lượng âm tính bộc phát với tần suất ngày càng dày đặc, tựa như một ngọn núi lửa sắp phun trào, mỗi lần d.a.o động đều khiến không khí trong phòng thí nghiệm thêm căng thẳng.
Trên biểu đồ giám sát, đường cong d.a.o động nhảy loạn như mạch đập điên cuồng, nhìn mà tim gan muốn nhảy ra ngoài. Ai nấy đều hiểu rõ, nếu tiếp tục giam giữ Yến Linh Chiêu chẳng khác nào chồng chất t.h.u.ố.c nổ. Không còn cách nào khác, bọn họ buộc phải đưa ra một quyết định táo bạo —— thả Yến Linh Chiêu ra.
.....
Chu Đức Hoành suốt quãng thời gian này vẫn luôn trầm tư suy tính, trong đầu dần hình thành một ý tưởng điên rồ nhưng lại có vẻ khả thi.
Nhìn hình ảnh thanh niên trên màn hình giám sát, ông thầm nghĩ: Nếu giữa Yến Linh Chiêu và quỷ quái thật sự có mối liên kết đặc biệt, vậy tại sao không đưa cậu ta vào tổ điều tra thuộc chuyên môn của mình? Lấy Yến Linh Chiêu làm trung tâm thành lập một tiểu đội đặc thù, chuyên xử lý những vụ việc quỷ dị khó giải quyết, như vậy không chỉ có thể theo dõi sát tình trạng của cậu, mà còn nâng cao hiệu suất làm việc.
Đúng lúc ấy, một lần nữa năng lượng âm tính lại kịch liệt bùng nổ.
Thấy con số trên màn hình gần như phá tan giới hạn cực đại, Chu Đức Hoành c.ắ.n chặt răng, cuối cùng hạ quyết tâm.
Ông xoay người ra ngoài gọi một cuộc điện thoại.
Sang ngày hôm sau ông mới trở lại phòng thí nghiệm.
Lần này, ông đi thẳng đến phòng của Yến Linh Chiêu.
......
Ánh mắt Chu Đức Hoành dừng lại trên người chàng trai trước mặt, trong lòng dấy lên một tia cảm xúc phức tạp. Ông hắng giọng, định nói cho Yến Linh Chiêu biết chuyện trong cơ thể hắn có quỷ tồn tại. Nhưng vừa mới thốt ra vài chữ, khóe mắt ông thoáng nhìn thấy sau Yến Linh Chiêu là một cái bóng vặn vẹo biến dị. Giống như một vật sống, nó nhe nanh múa vuốt, tản ra hơi thở khiến người ta rợn tóc gáy.
Chu Đức Hoành sớm đã lường trước, lập tức đổi giọng, bình tĩnh nói:
“Chúng tôi không thể giam giữ cậu cả đời. Cậu cũng hiểu, đạo lý ‘chỉ có ngàn ngày làm tặc, không có ngàn ngày phòng trộm’. Cho nên, bây giờ tôi cho cậu hai lựa chọn.” Nói đến đây, ông hơi ngừng lại.
“Thứ nhất, tôi thả cậu ra, nhưng không thể cử người bảo hộ 24 giờ bên cạnh cậu được. Thế giới bên ngoài tràn ngập hiểm nguy, nhất là khi cậu đã bị một con quỷ dị nào đó để mắt đến. Một mình đối mặt, hậu quả thế nào không cần tôi nói.
Thứ hai, cậu tiếp nhận huấn luyện chuyên nghiệp, gia nhập lực lượng chuyên trách đặc biệt của nhà nước —— nếu chọn con đường này, lương bổng và phúc lợi đều đầy đủ, mức khởi điểm cơ bản hai vạn, tiền đồ rộng mở, trên không giới hạn.”
Điều kiện quả thực vô cùng hấp dẫn. Nhưng cái sự làm biếng của hắn còn hơn thế.
Yến Linh Chiêu rũ mắt, nghiêng về lựa chọn đầu tiên. Nhưng lý trí lại nhắc nhở: Chu Đức Hoành nói không sai, giờ đây hắn đã bị quỷ theo dõi, mà quỷ thì không thể so sánh với con người —— gặp kẻ xấu còn có thể đ.á.n.h trả, gặp phải quỷ thì biết đ.á.n.h thế nào?
Nghĩ vậy, Yến Linh Chiêu ngẩng đầu nhìn Chu Đức Hoành, hỏi:
“Tôi có thể chỉ nhận huấn luyện tự vệ, nhưng không tham gia công tác được không? Tôi chỉ muốn học vài kỹ năng cơ bản, phòng khi gặp nguy hiểm thì còn có cơ hội sống sót.”
Chu Đức Hoành gật đầu: “Đương nhiên có thể. Nhưng cậu phải hiểu, quỷ quái không chỗ nào không thể xâm nhập, năng lực vượt xa sức tưởng tượng. Thân thể con người chung quy hữu hạn, không thể so với sức mạnh tập thể. Chỉ có đoàn kết hợp tác, chúng ta mới gia tăng được phần thắng trong trận chiến với quỷ dị.”
Yến Linh Chiêu lặng im thật lâu, trong đầu hàng loạt suy nghĩ đan xen va chạm.
Chu Đức Hoành yên lặng kiên nhẫn đứng bên cạnh, chờ đợi hắn quyết định.
Cuối cùng, Yến Linh Chiêu quyết định: “Tôi chọn phương án thứ hai.”
Con người vốn là loài sống bầy đàn, khi gặp nguy hiểm bản năng sẽ tìm đến tập thể, đây cũng là cách để đạt lợi ích lớn nhất.
Ngay cả một con sói cô độc như hắn cũng không ngoại lệ.
Nói đi cũng phải nói lại, sói thực ra cũng là loài sống bầy đàn...
**
Nếu Yến Linh Chiêu đồng ý gia nhập vào tổ chức thì theo quy trình sẽ phải hoàn tất mục điền thông tin cá nhân.
Vừa lúc Chu Đức Hoành còn rất nhiều điều muốn hỏi hắn.
“Cha mẹ tôi?” Khi câu hỏi đề cập đến hoàn cảnh gia đình, Yến Linh Chiêu hơi ngẩn người, một lúc sau mới chậm rãi đáp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Sau khi tôi tốt nghiệp cấp ba không bao lâu, cha mẹ gặp t.a.i n.ạ.n xe qua đời.”
“Tiểu học và trung học đều học ở gần nhà. Cụ thể hơn hả? tiểu học là Trường Thực nghiệm Thượng Dương, trung học là Trường Thực nghiệm bên cạnh. Cấp ba thì học ở Nhị Trung thành phố B, sau đó thuận lợi thi đậu Đại học B.”
Chu Đức Hoành thuận miệng trò chuyện như đang tán gẫu:
“Nói cách khác, từ nhỏ đến lớn cậu chưa từng rời thành phố B? Lúc kê khai nguyện vọng trường học, không nghĩ đến việc đi học ở nơi khác sao? Bạn bè tôi, con cái bọn họ khi điền nguyện vọng đều muốn ra ngoài, nhất là đến mấy thành phố nổi tiếng.”
Yến Linh Chiêu gật đầu:
“Đúng thế. Nhưng tôi không có hứng thú, tính cách cũng không thích dịch chuyển. Tôi thích ở nơi quen thuộc hơn.”
Chu Đức Hoành tiếp tục hỏi, giọng điệu vẫn nhẹ nhàng:
“Sau khi cha mẹ mất, có người thân nào chăm sóc cậu không? Sở dĩ tôi hỏi vậy là để phòng khi có chuyện ngoài ý muốn, chúng tôi còn có thể kịp thời liên hệ với người nhà.”
Yến Linh Chiêu thản nhiên:
“Không có. Nhà tôi vốn ít qua lại với họ hàng, cha mẹ đi rồi thì mọi liên hệ cũng cắt đứt luôn.”
“Tốt nhất vẫn nên cung cấp một người thân cận để liên lạc.”
“Vậy coi như tôi không có thân thích đi. Nếu chẳng may tôi c.h.ế.t, thì tất cả tài sản dưới danh nghĩa tôi sung công. Tôi có thể ghi điều đó vào di chúc.”
Chu Đức Hoành: “…… Bạn bè cũng được, ít nhất lưu lại một người liên hệ khẩn cấp.”
“Không có bạn.” – Yến Linh Chiêu mặt không biểu cảm, đáp thẳng.
Lần này, Chu Đức Hoành thật sự cạn lời.
Im lặng một lát, ông đổi hướng:
“Vậy điền thông tin cha mẹ cậu vào trước đã.”
Lời vừa dứt, Yến Linh Chiêu không đáp, cũng không đưa tay cầm bút, cả người không có chút phản ứng nào.
Chu Đức Hoành nheo mắt, một luồng hàn khí từ bàn chân dâng thẳng lên.
Trong phòng nhiệt độ bất ngờ giảm xuống, đôi mắt Yến Linh Chiêu trở nên trống rỗng vô thần.
Chỉ mới hỏi đến chuyện cha mẹ thôi vậy mà cũng khiến con quỷ trong cơ thể bạo động? Chẳng lẽ cái c.h.ế.t của cha mẹ hắn không hề bình thường?
Mồ hôi lạnh túa ra sau lưng, hàn ý dọc theo xương sống bò thẳng lên đỉnh đầu. Chu Đức Hoành không dám chần chừ thêm giây nào, lập tức nói:
“Được rồi, không cần nói cho tôi chuyện cha mẹ cậu nữa.”
Vừa dứt lời, luồng khí tức khủng khiếp từ người Yến Linh Chiêu liền tan biến nhanh chóng như thủy triều rút. Nhiệt độ trong phòng cũng dần khôi phục.
Chu Đức Hoành nhìn chàng trai khôi phục ánh mắt với thần sắc bình thường, hít sâu một hơi, ép bản thân ổn định nhịp tim, tự nhủ:
Không sao. Ít nhất từ cuộc trò chuyện này, ta đã biết cái c.h.ế.t của cha mẹ Yến Linh Chiêu rất có khả năng liên quan đến con quỷ trong người hắn. Thêm nữa, những khoảng trống thông tin trước thời đại học cũng có lẽ là do con quỷ kia che giấu.
Liên hệ với sự kiện hôm qua, khi Yến Linh Chiêu bạo động mà hai phòng thí nghiệm quỷ và vật phẩm quỷ vẫn bị áp chế không nhúc nhích, cộng thêm năng lượng bùng nổ vượt ngưỡng cực đại... Có thể thấy, con quỷ trong cơ thể hắn mạnh đến mức không thể tưởng tượng nổi, năng lực ẩn giấu chỉ sợ là sâu không lường được.
Nếu Yến Linh Chiêu có thể giữ vững ý thức, lại bằng lòng hợp tác, thì hắn chắc chắn sẽ là một quân bài chủ chốt trong cuộc chiến chống quỷ dị.
Đáng tiếc... – Chu Đức Hoành thầm nghĩ, lòng nặng trĩu.
Sức mạnh này không thể kiểm soát.
Yến Linh Chiêu chẳng khác nào một quả b.o.m hạt nhân hẹn giờ, không biết khi nào sẽ gây ra t.h.ả.m họa hủy diệt cho người xung quanh, thậm chí cả thế giới.
Mà việc loại bỏ mối họa này lại là điều bất khả thi.
Chưa kể, quốc gia bọn họ vốn không giống mấy nước bên cạnh nào đó lấy nhân quyền làm cái cớ để làm chuyện tàn nhẫn. Dù bản thân Yến Linh Chiêu đồng ý, liệu “quả b.o.m hạt nhân” trong cơ thể kia có chịu chấp thuận không?
Có lẽ chỉ còn cách làm theo phương án số một ——
【 “Lấy việc trấn an làm chính, cố gắng thu hút, biến nó thành một phần trong chúng ta. Quỷ cũng có d.ụ.c vọng. Khi ta chưa đủ sức đối kháng, thì kết bạn làm ăn với nó cũng là lựa chọn… Gần đây tôi nghe một cách nói khá thú vị: có người gọi quỷ quái là thiên tai. Đối mặt thiên tai, con người vô lực chống cự, chỉ có thể chấp nhận. Nhưng dân tộc ta tồn tại mấy ngàn năm, chẳng phải cũng nhờ kinh nghiệm đối phó thiên tai mà sống sót sao?” 】
**
Ánh mặt trời chói chang chiếu vào khiến Yến Linh Chiêu không thể mở nổi mắt. Mấy ngày rồi hắn chưa thấy mặt trời, đôi mắt trong chốc lát khó mà thích ứng với ánh sáng mãnh liệt ấy.
Chu Đức Hoành hỏi:
“Giờ tôi đưa cậu đi ký túc xá? Hay là muốn đi dạo một vòng trước?”
Yến Linh Chiêu vừa định trả lời thì đột nhiên một giọng nữ dịu nhẹ vang lên trong đầu hắn, không hề báo trước:
【 “Có thể về nhà một chuyến không?” 】
Yến Linh Chiêu: “......?”
Thấy Yến Linh Chiêu đột nhiên dừng bước, Chu Đức Hoành cũng dừng lại theo, quay đầu nhìn hắn:
“Sao thế?”
Thần sắc Yến Linh Chiêu có chút hoảng hốt, do dự nói:
“Tôi... hình như nghe thấy có phụ nữ nói chuyện trong đầu mình.”
Chu Đức Hoành: “?!” Trong lòng dậy lên sóng lớn. Lẽ nào là thứ quỷ quái kia?
Ông vừa kích động vừa lo lắng, không dám truy hỏi quá kỹ, sợ con quỷ kia lại phát tác. Trong lòng sốt ruột như lửa đốt nhưng ông chỉ có thể cố nén, cẩn thận cân nhắc nên mở miệng thế nào.
Không kịp chờ ông nghĩ ra cách, một giọng trẻ con non nớt lại vang lên trong đầu Yến Linh Chiêu:
【 “Ta cũng muốn về nhà... Ta muốn lấy xe đồ chơi.” 】
Ngay sau đó là một giọng đàn ông trung niên do dự:
【 “Ta cũng muốn trở về một chuyến. Quà ta mua cho con gái vẫn còn ở phòng bảo vệ... Vốn định đợi đến sinh nhật mới đưa, ai...” 】
Liên tiếp từng giọng vang lên trong đầu, có nam có nữ, có già có trẻ. Những giọng nói ấy với Yến Linh Chiêu có cảm giác quen thuộc, như đã từng thân quen từ lâu.
Cùng lúc đó, Chu Đức Hoành cuối cùng cũng sắp xếp xong câu từ, vừa mở miệng thì đã bị Yến Linh Chiêu cắt ngang:
“Tôi hình như nghe thấy tiếng của hàng xóm mình...”
Nhịn đã lâu, Điền Yến Uyển rốt cuộc không kìm được, lên tiếng:
【 “Ngươi đừng nghe lời nhân loại vớ vẩn. Có lẽ trước đây ta từng có ý nghĩ đó, nhưng giờ thì không còn nữa.” 】
Yến Linh Chiêu chưa kịp đáp, trong đầu lại bất ngờ vang lên một tiếng kêu khóc t.h.ả.m thiết:
【 “A! Sao các ngươi lại đ.á.n.h ta nữa! Lần này ta đâu có chọc giận các ngươi!”
“Đều tại ngươi, khiến vị kia bắt đầu nghi ngờ chúng ta...”
“Oan uổng quá! Được rồi, ta sai rồi, là ta có mắt không thấy Thái Sơn, đừng đ.á.n.h nữa!”
Một trận đòn trên da thịt truyền đến. 】
Yến Linh Chiêu: “......”
Đợi đã... tiếng kêu khóc t.h.ả.m thiết này sao lại vừa quen thuộc vừa xa lạ nhỉ?
【📢 tác giả có chuyện nói 】
Yến Linh Chiêu: “Bị quỷ theo dõi thật đáng sợ.”
Đám quỷ dị “theo dõi” hắn: “Ai... Là chúng ta sao? Ban đầu đúng là có theo dõi thật, nhưng chẳng phải đã bị ngươi ‘dạy dỗ’ đến mức hóa quỷ rồi sao?”
Thu lại ánh mắt, hắn lại nhìn về phía màn hình trò chơi. Nhân vật chính trong game chỉ máy móc thực hiện những động tác chờ đợi. Hình ảnh này ngày thường vốn thấy thú vị, lúc này lại trở nên tẻ nhạt vô cùng.
Tâm trạng Yến Linh Chiêu không khỏi chùng xuống.
Cùng lúc đó.
Trên màn hình giám sát phòng thí nghiệm, giá trị năng lượng âm kịch liệt tăng vọt, đèn đỏ cảnh báo nhấp nháy liên hồi, báo hiệu nguy hiểm cận kề.
Các quân nhân lập tức bước vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu, cơ bắp toàn thân căng chặt như dây cung, cứ như chỉ một giây nữa thôi sẽ bùng nổ một trận chiến sinh tử.
Chu Đức Hoành hơi nghiêng đầu, hạ giọng hỏi Trương Kỳ Dân bên cạnh:
“Giáo sư Trương, ngài nói xem, quỷ dữ trong cơ thể Yến Linh Chiêu vì sao lại xao động?”
Giáo sư Trương chăm chú nhìn chằm chằm chàng thanh niên đang ngồi trước máy tính trong phòng, ánh mắt đầy suy tư. Một lúc lâu sau mới đáp:
“Có lẽ là vì cảm xúc của Yến Linh Chiêu không tốt.”
Chu Đức Hoành nghe vậy, như có điều suy nghĩ, lại hỏi:
“Vậy có cách nào áp chế không?”
Nghe thấy từ khóa “áp chế”, trong mắt Giáo sư Trương chợt lóe lên ánh sáng vui mừng:
“Nói đến áp chế, tôi phát hiện Yến Linh Chiêu (trong trạng thái quỷ dị) có tác dụng áp chế cực kỳ mạnh mẽ đối với những con quỷ khác, cũng như vật phẩm quỷ dị —”
Trên thực tế, Chu Đức Hoành cũng phát hiện ra điểm này.
Chỉ mới ngày hôm qua, khi một nhân viên nghiên cứu mang điện thoại của Lý Lượng cùng mấy cái phụ kiện kia đến trước mặt Yến Linh Chiêu, không bao lâu sau quỷ trong cơ thể Yến Linh Chiêu lập tức rơi vào trạng thái bạo động. Trong mười mấy giây ngắn ngủi, năng lượng âm vượt ngưỡng cảnh báo cao nhất, khiến toàn bộ phòng thí nghiệm rối loạn.
Lúc đó toàn bộ nhân viên nghiên cứu buộc phải khẩn cấp rút lui. Quân đội nhanh chóng di chuyển tới hiện trường, chia làm hai tổ: một tổ chạy thẳng đến phòng thí nghiệm A-1, tổ còn lại tranh thủ từng giây di dời vật phẩm quỷ dị.
Họ đã chuẩn bị sẵn phương án phòng hờ: nếu tình huống vượt ngoài kiểm soát sẽ ngay lập tức khởi động quy trình hủy diệt. Một khi khởi động thì không thể dừng lại, sau ba giây đếm ngược, tất cả quỷ hoặc vật phẩm bị nhốt trong phòng độc lập sẽ lập tức bị s.ú.n.g máy tự động b.ắ.n phá tiêu diệt.
…… May mắn thay, trong lúc Yến Linh Chiêu bạo động, các vật phẩm lẫn quỷ quái kia lại nằm yên như gà, ngoan ngoãn vô cùng, hẳn là cảm nhận được áp lực khủng khiếp từ bên cạnh nên không dám nhúc nhích. Còn Yến Linh Chiêu chỉ trong thời gian ngắn đã nhanh chóng bình tĩnh trở lại.
Kết quả cuối cùng chỉ là một hồi sợ bóng sợ gió.
Đáng nói ở chỗ, Yến Linh Chiêu hoàn toàn không nhớ gì về chuyện này. Xem ra, mỗi khi quỷ trong cơ thể hắn bộc phát, bản thân hắn đều rơi vào trạng thái hoàn toàn vô thức. Sau khi sự việc kết thúc, hắn cũng không hề chủ động hồi tưởng lại, trong ký ức xuất hiện khoảng trống. Rõ ràng, quỷ trong cơ thể không muốn để Yến Linh Chiêu biết đến sự tồn tại của nó.
Về điểm này, Giáo sư Trương hoài nghi rằng có lẽ do thể chất đặc thù của Yến Linh Chiêu nên quỷ mới trở nên “ngoan ngoãn” như vậy. Vì thế ông đã yêu cầu tiến hành kiểm tra, đo lường chi tiết thân thể hắn. Nhưng kết quả lại khiến mọi suy đoán đều sụp đổ —— các chỉ số của Yến Linh Chiêu hoàn toàn giống người bình thường, chẳng có gì khác biệt.
Điều này đã chứng minh, vấn đề hoàn toàn nằm ở bản thân con quỷ ám trên người hắn.
Lúc này, trợ lý của Giáo sư Trương không nhịn được thì thầm một câu:
“Nếu quỷ có thể cùng nhân loại chung sống hòa bình, vậy chẳng phải là……”
Lời còn chưa dứt gã đã ý thức được mình lỡ miệng, vội vàng che lại, ánh mắt chột dạ đảo quanh bốn phía. Thấy mọi người xung quanh đều chăm chú nhìn màn hình giám sát, hoặc nghiêm túc giữ vững vị trí, tựa hồ không ai chú ý đến câu nói vừa rồi, gã mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng thật ra Chu Đức Hoành lại nghe thấy rõ, liếc qua người trợ lý một ánh mắt sâu xa, song không nói gì.
Giáo sư Trương cũng nghe thấy, thậm chí còn bị câu nói đó chạm đến một sợi dây thần kinh trong lòng. Ánh mắt vốn nhìn chằm chằm thanh niên trong phòng lúc này lại trở nên lơ đãng, trong đầu vô thức vẽ ra một loạt giả thiết.
Nếu quỷ thực sự có thể chung sống hòa bình với con người, vậy có thể mở ra cánh cửa giải mã gien bí ẩn……
Thế nhưng rất nhanh, ông đã khẽ lắc đầu, tự mình gạt bỏ ý tưởng viển vông ấy, dù cho tốt đẹp đến đâu thì cũng quá ngây thơ. Quỷ về bản chất vốn còn chưa được nghiên cứu rõ ràng, lại có thiên tính đầy ác ý với nhân loại, bản thân chúng chính là mối uy h.i.ế.p khổng lồ cho sự sinh tồn của loài người. Muốn hòa bình chung sống, nói thì dễ, làm thì khó như lên trời.
Đúng lúc này, chỉ số năng lượng âm trên màn hình giám sát vẫn đang tiếp tục leo thang, kéo tâm trí Giáo sư Trương trở lại hiện thực tàn khốc.
Chu Đức Hoành siết chặt bộ đàm trong tay, sắc mặt nghiêm trọng, hạ lệnh:
“Tất cả chú ý, chuẩn bị sẵn sàng.”
Yến Linh Chiêu ngồi trong phòng, hoàn toàn không biết cảnh tượng bên ngoài đang giương cung bạt kiếm. Hắn vẫn chìm trong cảm xúc chán nản của mình, buồn tẻ đùa nghịch nhân vật trong trò chơi.
**
Mấy ngày tiếp theo, trong cơ thể Yến Linh Chiêu năng lượng âm tính bộc phát với tần suất ngày càng dày đặc, tựa như một ngọn núi lửa sắp phun trào, mỗi lần d.a.o động đều khiến không khí trong phòng thí nghiệm thêm căng thẳng.
Trên biểu đồ giám sát, đường cong d.a.o động nhảy loạn như mạch đập điên cuồng, nhìn mà tim gan muốn nhảy ra ngoài. Ai nấy đều hiểu rõ, nếu tiếp tục giam giữ Yến Linh Chiêu chẳng khác nào chồng chất t.h.u.ố.c nổ. Không còn cách nào khác, bọn họ buộc phải đưa ra một quyết định táo bạo —— thả Yến Linh Chiêu ra.
.....
Chu Đức Hoành suốt quãng thời gian này vẫn luôn trầm tư suy tính, trong đầu dần hình thành một ý tưởng điên rồ nhưng lại có vẻ khả thi.
Nhìn hình ảnh thanh niên trên màn hình giám sát, ông thầm nghĩ: Nếu giữa Yến Linh Chiêu và quỷ quái thật sự có mối liên kết đặc biệt, vậy tại sao không đưa cậu ta vào tổ điều tra thuộc chuyên môn của mình? Lấy Yến Linh Chiêu làm trung tâm thành lập một tiểu đội đặc thù, chuyên xử lý những vụ việc quỷ dị khó giải quyết, như vậy không chỉ có thể theo dõi sát tình trạng của cậu, mà còn nâng cao hiệu suất làm việc.
Đúng lúc ấy, một lần nữa năng lượng âm tính lại kịch liệt bùng nổ.
Thấy con số trên màn hình gần như phá tan giới hạn cực đại, Chu Đức Hoành c.ắ.n chặt răng, cuối cùng hạ quyết tâm.
Ông xoay người ra ngoài gọi một cuộc điện thoại.
Sang ngày hôm sau ông mới trở lại phòng thí nghiệm.
Lần này, ông đi thẳng đến phòng của Yến Linh Chiêu.
......
Ánh mắt Chu Đức Hoành dừng lại trên người chàng trai trước mặt, trong lòng dấy lên một tia cảm xúc phức tạp. Ông hắng giọng, định nói cho Yến Linh Chiêu biết chuyện trong cơ thể hắn có quỷ tồn tại. Nhưng vừa mới thốt ra vài chữ, khóe mắt ông thoáng nhìn thấy sau Yến Linh Chiêu là một cái bóng vặn vẹo biến dị. Giống như một vật sống, nó nhe nanh múa vuốt, tản ra hơi thở khiến người ta rợn tóc gáy.
Chu Đức Hoành sớm đã lường trước, lập tức đổi giọng, bình tĩnh nói:
“Chúng tôi không thể giam giữ cậu cả đời. Cậu cũng hiểu, đạo lý ‘chỉ có ngàn ngày làm tặc, không có ngàn ngày phòng trộm’. Cho nên, bây giờ tôi cho cậu hai lựa chọn.” Nói đến đây, ông hơi ngừng lại.
“Thứ nhất, tôi thả cậu ra, nhưng không thể cử người bảo hộ 24 giờ bên cạnh cậu được. Thế giới bên ngoài tràn ngập hiểm nguy, nhất là khi cậu đã bị một con quỷ dị nào đó để mắt đến. Một mình đối mặt, hậu quả thế nào không cần tôi nói.
Thứ hai, cậu tiếp nhận huấn luyện chuyên nghiệp, gia nhập lực lượng chuyên trách đặc biệt của nhà nước —— nếu chọn con đường này, lương bổng và phúc lợi đều đầy đủ, mức khởi điểm cơ bản hai vạn, tiền đồ rộng mở, trên không giới hạn.”
Điều kiện quả thực vô cùng hấp dẫn. Nhưng cái sự làm biếng của hắn còn hơn thế.
Yến Linh Chiêu rũ mắt, nghiêng về lựa chọn đầu tiên. Nhưng lý trí lại nhắc nhở: Chu Đức Hoành nói không sai, giờ đây hắn đã bị quỷ theo dõi, mà quỷ thì không thể so sánh với con người —— gặp kẻ xấu còn có thể đ.á.n.h trả, gặp phải quỷ thì biết đ.á.n.h thế nào?
Nghĩ vậy, Yến Linh Chiêu ngẩng đầu nhìn Chu Đức Hoành, hỏi:
“Tôi có thể chỉ nhận huấn luyện tự vệ, nhưng không tham gia công tác được không? Tôi chỉ muốn học vài kỹ năng cơ bản, phòng khi gặp nguy hiểm thì còn có cơ hội sống sót.”
Chu Đức Hoành gật đầu: “Đương nhiên có thể. Nhưng cậu phải hiểu, quỷ quái không chỗ nào không thể xâm nhập, năng lực vượt xa sức tưởng tượng. Thân thể con người chung quy hữu hạn, không thể so với sức mạnh tập thể. Chỉ có đoàn kết hợp tác, chúng ta mới gia tăng được phần thắng trong trận chiến với quỷ dị.”
Yến Linh Chiêu lặng im thật lâu, trong đầu hàng loạt suy nghĩ đan xen va chạm.
Chu Đức Hoành yên lặng kiên nhẫn đứng bên cạnh, chờ đợi hắn quyết định.
Cuối cùng, Yến Linh Chiêu quyết định: “Tôi chọn phương án thứ hai.”
Con người vốn là loài sống bầy đàn, khi gặp nguy hiểm bản năng sẽ tìm đến tập thể, đây cũng là cách để đạt lợi ích lớn nhất.
Ngay cả một con sói cô độc như hắn cũng không ngoại lệ.
Nói đi cũng phải nói lại, sói thực ra cũng là loài sống bầy đàn...
**
Nếu Yến Linh Chiêu đồng ý gia nhập vào tổ chức thì theo quy trình sẽ phải hoàn tất mục điền thông tin cá nhân.
Vừa lúc Chu Đức Hoành còn rất nhiều điều muốn hỏi hắn.
“Cha mẹ tôi?” Khi câu hỏi đề cập đến hoàn cảnh gia đình, Yến Linh Chiêu hơi ngẩn người, một lúc sau mới chậm rãi đáp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Sau khi tôi tốt nghiệp cấp ba không bao lâu, cha mẹ gặp t.a.i n.ạ.n xe qua đời.”
“Tiểu học và trung học đều học ở gần nhà. Cụ thể hơn hả? tiểu học là Trường Thực nghiệm Thượng Dương, trung học là Trường Thực nghiệm bên cạnh. Cấp ba thì học ở Nhị Trung thành phố B, sau đó thuận lợi thi đậu Đại học B.”
Chu Đức Hoành thuận miệng trò chuyện như đang tán gẫu:
“Nói cách khác, từ nhỏ đến lớn cậu chưa từng rời thành phố B? Lúc kê khai nguyện vọng trường học, không nghĩ đến việc đi học ở nơi khác sao? Bạn bè tôi, con cái bọn họ khi điền nguyện vọng đều muốn ra ngoài, nhất là đến mấy thành phố nổi tiếng.”
Yến Linh Chiêu gật đầu:
“Đúng thế. Nhưng tôi không có hứng thú, tính cách cũng không thích dịch chuyển. Tôi thích ở nơi quen thuộc hơn.”
Chu Đức Hoành tiếp tục hỏi, giọng điệu vẫn nhẹ nhàng:
“Sau khi cha mẹ mất, có người thân nào chăm sóc cậu không? Sở dĩ tôi hỏi vậy là để phòng khi có chuyện ngoài ý muốn, chúng tôi còn có thể kịp thời liên hệ với người nhà.”
Yến Linh Chiêu thản nhiên:
“Không có. Nhà tôi vốn ít qua lại với họ hàng, cha mẹ đi rồi thì mọi liên hệ cũng cắt đứt luôn.”
“Tốt nhất vẫn nên cung cấp một người thân cận để liên lạc.”
“Vậy coi như tôi không có thân thích đi. Nếu chẳng may tôi c.h.ế.t, thì tất cả tài sản dưới danh nghĩa tôi sung công. Tôi có thể ghi điều đó vào di chúc.”
Chu Đức Hoành: “…… Bạn bè cũng được, ít nhất lưu lại một người liên hệ khẩn cấp.”
“Không có bạn.” – Yến Linh Chiêu mặt không biểu cảm, đáp thẳng.
Lần này, Chu Đức Hoành thật sự cạn lời.
Im lặng một lát, ông đổi hướng:
“Vậy điền thông tin cha mẹ cậu vào trước đã.”
Lời vừa dứt, Yến Linh Chiêu không đáp, cũng không đưa tay cầm bút, cả người không có chút phản ứng nào.
Chu Đức Hoành nheo mắt, một luồng hàn khí từ bàn chân dâng thẳng lên.
Trong phòng nhiệt độ bất ngờ giảm xuống, đôi mắt Yến Linh Chiêu trở nên trống rỗng vô thần.
Chỉ mới hỏi đến chuyện cha mẹ thôi vậy mà cũng khiến con quỷ trong cơ thể bạo động? Chẳng lẽ cái c.h.ế.t của cha mẹ hắn không hề bình thường?
Mồ hôi lạnh túa ra sau lưng, hàn ý dọc theo xương sống bò thẳng lên đỉnh đầu. Chu Đức Hoành không dám chần chừ thêm giây nào, lập tức nói:
“Được rồi, không cần nói cho tôi chuyện cha mẹ cậu nữa.”
Vừa dứt lời, luồng khí tức khủng khiếp từ người Yến Linh Chiêu liền tan biến nhanh chóng như thủy triều rút. Nhiệt độ trong phòng cũng dần khôi phục.
Chu Đức Hoành nhìn chàng trai khôi phục ánh mắt với thần sắc bình thường, hít sâu một hơi, ép bản thân ổn định nhịp tim, tự nhủ:
Không sao. Ít nhất từ cuộc trò chuyện này, ta đã biết cái c.h.ế.t của cha mẹ Yến Linh Chiêu rất có khả năng liên quan đến con quỷ trong người hắn. Thêm nữa, những khoảng trống thông tin trước thời đại học cũng có lẽ là do con quỷ kia che giấu.
Liên hệ với sự kiện hôm qua, khi Yến Linh Chiêu bạo động mà hai phòng thí nghiệm quỷ và vật phẩm quỷ vẫn bị áp chế không nhúc nhích, cộng thêm năng lượng bùng nổ vượt ngưỡng cực đại... Có thể thấy, con quỷ trong cơ thể hắn mạnh đến mức không thể tưởng tượng nổi, năng lực ẩn giấu chỉ sợ là sâu không lường được.
Nếu Yến Linh Chiêu có thể giữ vững ý thức, lại bằng lòng hợp tác, thì hắn chắc chắn sẽ là một quân bài chủ chốt trong cuộc chiến chống quỷ dị.
Đáng tiếc... – Chu Đức Hoành thầm nghĩ, lòng nặng trĩu.
Sức mạnh này không thể kiểm soát.
Yến Linh Chiêu chẳng khác nào một quả b.o.m hạt nhân hẹn giờ, không biết khi nào sẽ gây ra t.h.ả.m họa hủy diệt cho người xung quanh, thậm chí cả thế giới.
Mà việc loại bỏ mối họa này lại là điều bất khả thi.
Chưa kể, quốc gia bọn họ vốn không giống mấy nước bên cạnh nào đó lấy nhân quyền làm cái cớ để làm chuyện tàn nhẫn. Dù bản thân Yến Linh Chiêu đồng ý, liệu “quả b.o.m hạt nhân” trong cơ thể kia có chịu chấp thuận không?
Có lẽ chỉ còn cách làm theo phương án số một ——
【 “Lấy việc trấn an làm chính, cố gắng thu hút, biến nó thành một phần trong chúng ta. Quỷ cũng có d.ụ.c vọng. Khi ta chưa đủ sức đối kháng, thì kết bạn làm ăn với nó cũng là lựa chọn… Gần đây tôi nghe một cách nói khá thú vị: có người gọi quỷ quái là thiên tai. Đối mặt thiên tai, con người vô lực chống cự, chỉ có thể chấp nhận. Nhưng dân tộc ta tồn tại mấy ngàn năm, chẳng phải cũng nhờ kinh nghiệm đối phó thiên tai mà sống sót sao?” 】
**
Ánh mặt trời chói chang chiếu vào khiến Yến Linh Chiêu không thể mở nổi mắt. Mấy ngày rồi hắn chưa thấy mặt trời, đôi mắt trong chốc lát khó mà thích ứng với ánh sáng mãnh liệt ấy.
Chu Đức Hoành hỏi:
“Giờ tôi đưa cậu đi ký túc xá? Hay là muốn đi dạo một vòng trước?”
Yến Linh Chiêu vừa định trả lời thì đột nhiên một giọng nữ dịu nhẹ vang lên trong đầu hắn, không hề báo trước:
【 “Có thể về nhà một chuyến không?” 】
Yến Linh Chiêu: “......?”
Thấy Yến Linh Chiêu đột nhiên dừng bước, Chu Đức Hoành cũng dừng lại theo, quay đầu nhìn hắn:
“Sao thế?”
Thần sắc Yến Linh Chiêu có chút hoảng hốt, do dự nói:
“Tôi... hình như nghe thấy có phụ nữ nói chuyện trong đầu mình.”
Chu Đức Hoành: “?!” Trong lòng dậy lên sóng lớn. Lẽ nào là thứ quỷ quái kia?
Ông vừa kích động vừa lo lắng, không dám truy hỏi quá kỹ, sợ con quỷ kia lại phát tác. Trong lòng sốt ruột như lửa đốt nhưng ông chỉ có thể cố nén, cẩn thận cân nhắc nên mở miệng thế nào.
Không kịp chờ ông nghĩ ra cách, một giọng trẻ con non nớt lại vang lên trong đầu Yến Linh Chiêu:
【 “Ta cũng muốn về nhà... Ta muốn lấy xe đồ chơi.” 】
Ngay sau đó là một giọng đàn ông trung niên do dự:
【 “Ta cũng muốn trở về một chuyến. Quà ta mua cho con gái vẫn còn ở phòng bảo vệ... Vốn định đợi đến sinh nhật mới đưa, ai...” 】
Liên tiếp từng giọng vang lên trong đầu, có nam có nữ, có già có trẻ. Những giọng nói ấy với Yến Linh Chiêu có cảm giác quen thuộc, như đã từng thân quen từ lâu.
Cùng lúc đó, Chu Đức Hoành cuối cùng cũng sắp xếp xong câu từ, vừa mở miệng thì đã bị Yến Linh Chiêu cắt ngang:
“Tôi hình như nghe thấy tiếng của hàng xóm mình...”
Nhịn đã lâu, Điền Yến Uyển rốt cuộc không kìm được, lên tiếng:
【 “Ngươi đừng nghe lời nhân loại vớ vẩn. Có lẽ trước đây ta từng có ý nghĩ đó, nhưng giờ thì không còn nữa.” 】
Yến Linh Chiêu chưa kịp đáp, trong đầu lại bất ngờ vang lên một tiếng kêu khóc t.h.ả.m thiết:
【 “A! Sao các ngươi lại đ.á.n.h ta nữa! Lần này ta đâu có chọc giận các ngươi!”
“Đều tại ngươi, khiến vị kia bắt đầu nghi ngờ chúng ta...”
“Oan uổng quá! Được rồi, ta sai rồi, là ta có mắt không thấy Thái Sơn, đừng đ.á.n.h nữa!”
Một trận đòn trên da thịt truyền đến. 】
Yến Linh Chiêu: “......”
Đợi đã... tiếng kêu khóc t.h.ả.m thiết này sao lại vừa quen thuộc vừa xa lạ nhỉ?
【📢 tác giả có chuyện nói 】
Yến Linh Chiêu: “Bị quỷ theo dõi thật đáng sợ.”
Đám quỷ dị “theo dõi” hắn: “Ai... Là chúng ta sao? Ban đầu đúng là có theo dõi thật, nhưng chẳng phải đã bị ngươi ‘dạy dỗ’ đến mức hóa quỷ rồi sao?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









