“Tuy có chút thua thiệt với Tống tiểu thư, nhưng trong lòng thần vốn không có người thương, sau khi thành thân với nàng ấy, tự nhiên cũng sẽ tương kính như tân…” 

Bạc Thiên Quyết nói đến đây khựng lại một chút, rồi mới nói tiếp:

“Điện hạ là người hiểu chuyện. Thần tin nàng sẽ không vì chuyện này mà làm khó Tống tiểu thư.”

“Thái phó chắc chắn như vậy sao?”

“Thần hiểu rõ công chúa. Nàng là do thần tự tay dạy dỗ, cũng là đệ t.ử đầu tiên của thần.”

Nói gì bây giờ? 

Bạc Thiên Quyết đúng là Bạc Thiên Quyết. 

Nếu bảo trên đời này ai là người hiểu Ngự Giao Giao nhất, thì chính là vị Thái phó đại nhân này đứng hàng đầu.

Cũng chỉ có hắn mới dám chắc chắn như vậy về những chuyện liên quan đến Ngự Giao Giao.

“Thái phó, trẫm rất tò mò, ngài thật sự sẽ không động lòng với bất kỳ ai sao?”

Nghe vậy, Bạc Thiên Quyết chỉ khẽ mỉm cười.

“Bệ hạ, thần còn có việc khác, xin cáo lui.”

Đợi Bạc Thiên Quyết lui xuống, Ngự Hành nghĩ ngợi một chút rồi quay sang hỏi tiểu thái giám bên cạnh:

“Ngươi nói xem, sao Thái phó lại nhỏ nhen như thế hả?”

Tiểu thái giám bị hỏi đến ngơ ra.

“Bệ hạ nói Bạc Thái phó ạ? Nhưng nô tài thấy ngài ấy đâu có phải người như vậy…”

“Haiz, ngươi không hiểu rồi.” 

Tiểu hoàng đế nói xong cũng không nhịn được thở dài.

Đúng vậy, rõ ràng không phải là người nhỏ nhen.

Thế mà vì sao… hắn lại chỉ nhỏ nhen với mỗi Ngự Giao Giao? 5

Ta và Tống Uyển giữ được mối quan hệ đó cho đến đêm trước yến hội Trung Thu.

Nói là cung yến thưởng trăng Trung Thu, nhưng thực chất chính là một cuộc thi tài nghệ giữa các tiểu thư thế gia trong kinh thành.

Là Trưởng công chúa, lại được đích truyền từ vị trạng nguyên trẻ tuổi nhất triều đình, tất nhiên ta cũng có một môn tài nghệ khiến người khác phải nể phục.

Nhưng năm nay, ta không định đàn nữa.

Ta muốn múa, một điệu múa mà Bạc Thiên Quyết chưa từng dạy ta.

Đây là thứ duy nhất hắn không dạy được ta, mà đương nhiên… hắn cũng không có cách nào dạy được.

Còn Tống Uyển thì khác. 

Dù là cầm kỳ thư họa hay thi từ ca phú, nàng đều giỏi toàn diện. 

Nếu không vì quá nhút nhát và không thích phô trương, ta nghĩ danh hiệu đệ nhất tài nữ kinh thành đáng ra phải thuộc về nàng.

Chắc Bạc Thiên Quyết cũng thích nàng ở điểm này? 

Dù sao hắn là người cực kỳ có tài, tự nhiên chỉ thích người có tài giống mình.

Đi trên đường đến đại điện yến hội, ta thở dài.

Haiz, đúng là so người với người, chỉ tổ tức c.h.ế.t mình.

“Công chúa, phía trước hình như có một nhóm tiểu thư đang tụ tập trong Ngự Hoa Viên ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Đừng để ý họ, chúng ta đi đường vòng.”

Đám tiểu thư thế gia ấy, không chừng đang ngóng chờ xem ta mất mặt đấy, ta còn lâu mới để họ toại nguyện!

Khi ta bước nhanh ngang qua Ngự Hoa Viên, nghe thấy một đám nữ t.ử ríu rít nói chuyện gì đó. 

Cẩn thận lắng nghe, trong đó còn xen lẫn một giọng nhỏ nhẹ yếu ớt, đang tranh biện với họ rất khẽ.

Nghe kỹ hơn, cái giọng nhát c.h.ế.t ấy chẳng phải Tống Uyển thì còn ai?

Nha đầu này lại lạc đàn lúc nào thế?

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Vì vậy ta cố ý chậm bước, và sau khi nghe rõ nội dung bọn họ tranh luận, chỉ cảm thấy cơn tức trong n.g.ự.c “bùm” một cái bốc thẳng lên.

“Bản cung nói hôm nay sao Ngự Hoa Viên lại náo nhiệt như thế, thì ra là các vị tiểu thư đang mở trà thoại ở đây à?”

Ta cố ý đặt một tay lên tay áo Phiêu Nhi, bày ra khí thế công chúa đầy đủ mười phần.

“Tham kiến Trưởng công chúa điện hạ!”

Đám nữ t.ử đó có vẻ không ngờ đương sự lại đột ngột xuất hiện. 

Mỗi người đều sững ra một thoáng, rồi mới vội vàng cúi người hành lễ.

Tống Uyển ở phía sau đám đông, vốn đã bị nói đến đỏ bừng cả mặt, thấy ta thì cũng khựng lại một chút, rồi vội theo những người khác thi lễ.

“Đứng lên đi.” Ta hờ hững liếc qua một lượt, trong lòng thầm nghĩ chẳng có gương mặt nào quen thuộc cả.

Đám tiểu thư này, nhà chắc chắn chẳng ai có địa vị bằng Trấn Quốc Công phủ, vậy mà dám thấy Tống Uyển cô đơn một mình liền nói cái gì cũng nói được.

“Vừa rồi bản cung đứng ngoài cửa Ngự Hoa Viên, hình như nghe thấy các vị đang bàn chuyện Thái phó và Tống tiểu thư đính hôn?” 

Ta mỉm cười hỏi, không bỏ qua cái run nhẹ của Tống Uyển ở góc sau khi nghe câu ấy.

Nhóm tiểu thư liếc nhau, cuối cùng có một người to gan nhất bước ra nhận lời.

“Bẩm công chúa, chúng thần nữ thật ra cũng đang thay công chúa bất bình.”

“Rõ ràng điện hạ và Thái phó đại nhân mới là đôi xứng đôi vừa lứa. Tống tiểu thư ngày thường quan hệ thân thiết với điện hạ, vậy mà sao lại làm ra chuyện cướp người như thế!”

Ta: … 

Vị tiểu thư này không biết là ai, cảm ơn cô đã nghĩa phẫn trời xanh như vậy.

Đương nhiên, nếu cô có thể thu lại một chút cái vẻ toan tính cùng lấy lòng đang tràn trong mắt, thì càng tốt hơn.

Thế là ta lại không nhịn được mà trợn trắng mắt.

“Vị tiểu thư này, ta thích ai, không thích ai, đến lượt ngươi xen miệng vào sao?”

Tiểu thư kia bị ta nói cho sững lại. Nhân lúc nàng ta còn chưa phản ứng, ta liền nghiêm mặt, nhíu mày đảo mắt nhìn một vòng xung quanh.

“Hay là trong mắt các vị, ta là loại người các ngươi có thể tùy tiện bịa đặt, tùy tiện bàn luận?”

Một đám tiểu thư bị ta làm cho ngẩn ngơ, chắc không ngờ nịnh nọt lại nịnh đến trật chỗ. 

Tiểu thư gan lớn ban nãy còn định mở miệng giải thích, ai ngờ ta lại bồi thêm.

“Khinh miệt hoàng tộc là tội gì, cần ta dạy các ngươi sao?”

“Thần nữ không dám!” 

Lần này dọa cho bọn họ quỳ rạp xuống một loạt.

Ta hừ lạnh một tiếng, tự mình bước tới kéo Tống Uyển, đang quỳ trong cùng, đứng dậy.

“Biết không dám là được. Lần sau để ta nhìn thấy các ngươi thất lễ với Tống tiểu thư nữa, đừng trách ta không khách khí!”

Cho đến khi ra khỏi Ngự Hoa Viên, người bị ta kéo phía sau chẳng nói lấy một câu. 

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện