Một câu nói khiến ta sững lại ngay tại chỗ. 

Ngự Hành dường như cũng phản ứng kịp mình đã lỡ miệng, trên mặt lóe qua một tia hối hận.

“Cái đó…” Hắn mở miệng định giải thích.

“Vừa rồi ngươi nói… ngươi đã từng nhắc đến chuyện ban hôn với Thái phó, và hắn từ chối?” 

Ta lập tức cắt lời hắn. 

“Chuyện khi nào?”

“Hoàng tỷ…”

“Bớt rườm rà, nói mau!”

“……”

“……”

Ta và hắn nhìn nhau, cuối cùng hắn chịu thua.

“Được rồi, ta nói… Thật ra là chuyện mùa xuân năm nay. Lần đó hiếm hoi trẫm không bận chính vụ, liền cùng Thái phó đi ngắm hoa trong Ngự hoa viên.”

“Khi ấy đúng lúc tỷ đang đến Tống phủ, nhân lúc tỷ không có ở đó, trẫm thử dò hỏi Thái phó. Nhưng ai ngờ Thái phó chẳng cần nghĩ ngợi, lập tức kiên quyết từ chối…”

Những lời sau đó của Ngự Hành ta đã không còn nghe rõ. 

Trong đầu ta chỉ quanh quẩn một câu…

Thái phó hắn chẳng cần nghĩ ngợi, lập tức đã rất kiên quyết từ chối…

Rất kiên quyết từ chối…

Từ chối…

Vậy chẳng phải ta còn chưa bắt đầu theo đuổi, đã bị người ta phủ quyết ngay rồi sao? “Ngự Hành, ta nói cho ngươi biết.”

“Ta không phải thích loại người đọc sách giỏi, mà là vì Bạc Thiên Quyết là loại người ấy, nên ta mới thích.”

Nói xong câu đó, ta không để ý đến giọt nước mắt sắp rơi xuống, trở lại nằm lên ghế quý phi, xoay người, quay lưng về phía hắn.

“Phiên Nhi, tiễn Hoàng thượng ra ngoài.”

Ta nghe thấy Ngự Hành thở dài, rồi cũng không nói thêm gì nữa, xoay người rời đi.

Đợi tiếng bước chân trong điện biến mất đã lâu, ta mới xoay người lại, liếc nhìn quyển họa sách mà Ngự Hành đặt bên cạnh. 

Không hiểu sao trong lòng bỗng dấy lên một cơn bực bội, ta liền cầm lấy họa sách ném vào sọt sách hỏng.

“Phiên Nhi, lát nữa mang toàn bộ sách hỏng đi đốt hết.”

Phiên Nhi nhìn ta đầy xót xa, môi mấp máy định nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn không nói, chỉ gật đầu.

Tận mắt nhìn thấy họa sách cùng đống giấy vụn bị mang đi đốt, ta mới thu ánh mắt lại, nhặt quyển thoại bản ban nãy lên.

Nhưng lần này, cho dù ta cố ép bản thân tập trung đến mấy, qua nửa ngày cũng không đọc nổi một chữ. 

Ta thở dài, đặt quyển thoại bản xuống, âm thầm nhắc nhở bản thân:

Ngự Giao Giao, ngươi không sai.

Không cần xem cũng biết, những người trong họa sách ấy, chẳng ai bằng hắn.

Bạc Thiên Quyết trong lòng ta, luôn là người đặc biệt nhất.

4

Sáng hôm sau, sau khi buổi triều kết thúc, tiểu hoàng đế giữ Thái phó lại một mình, tiến hành một cuộc nói chuyện rất sâu sắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ngài xem đi, những dấu đỏ trên tay trẫm đều là do hôm qua Ngự Giao Giao véo đó!”

Tiểu hoàng đế vừa nói vừa xắn tay áo long bào, đưa cánh tay đến trước mặt Bạc Thiên Quyết.

Bạc Thiên Quyết nhìn lướt qua, trong mắt thoáng hiện ý cười.

“Bệ hạ lại chọc giận Trưởng công chúa chuyện gì rồi?”

“Thái phó cần gì phải hỏi điều mình biết rõ?” 

Tiểu hoàng đế bị câu này của hắn làm tức cười, cũng học theo Ngự Giao Giao mà trợn trắng mắt.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Còn không phải do Thái phó ngài đấy à! Không nói không rằng đã chạy đến phủ Trấn Quốc công cầu hôn, ngay cả trẫm cũng bị bất ngờ, huống hồ là nữ t.ử điên Ngự Giao Giao ấy!”

“Điện hạ xin cẩn ngôn.” 

Bạc Thiên Quyết nhíu mày.

“Ha! Ngài còn dám bảo trẫm cẩn ngôn? Vậy Thái phó ngài sao không cẩn hành cho rồi! Ngài có biết Ngự Giao Giao nổi điên lên đáng sợ thế nào không?”

Nói đến đây, Ngự Hành lại cay đắng muốn khóc.

“Ngài nói ngài muốn đính hôn, thì cũng phải báo trước một tiếng chứ! Với lại, sao nhất thiết phải đính hôn với Tống Uyển của phủ Trấn Quốc công?”

“Ngài không biết nàng ta là tỷ muội thân thiết với Ngự Giao Giao à? Ngài suýt khiến hai người họ trở mặt đấy biết không!”

“Chính vì Tống Uyển là tiểu thư của phủ Trấn Quốc công nên thần mới muốn đính hôn với nàng ấy.”

Khi Bạc Thiên Quyết nói câu này, giọng điệu thản nhiên đến mức khiến tiểu hoàng đế có cảm giác người sắp thành thân không phải là hắn.

“Phủ Trấn Quốc công tuy là phe bảo hoàng, nhưng không phải loại chỉ trung thành với mỗi bệ hạ. Trấn Quốc công là lão thần ba triều, đã sớm nhìn thấu cục diện triều đình. Cho nên dù ngồi trên ngai vàng hôm nay không phải là bệ hạ, ông ta hẳn vẫn sẽ trung thành.”

“Mà điều thần phải làm, chính là khiến phủ Trấn Quốc công trở thành phe bảo hoàng chỉ trung thành với một mình bệ hạ.”

“Tống Uyển là nữ nhi trong thế hệ trẻ Tống gia, từ nhỏ được Trấn Quốc công thương yêu hết mực.”

“Nhưng cũng vì vậy, Tống phủ tuyệt đối sẽ không dễ dàng đưa nàng vào cung làm phi. Cho nên, để nàng gả cho thần làm chính thê, là lựa chọn tốt nhất hiện giờ.”

Ngự Hành im lặng.

Trong lòng hắn c.h.ử.i thầm một tiếng: Lão gian manh!

Đúng là nhìn ngoài thì phong độ như trăng thanh gió mát, bên trong thì bụng toàn nước đen sắp tràn ra!

Ngươi còn là người không vậy! 

Ngươi nói thế chẳng khác nào khiến trẫm trở thành kẻ có lỗi với Ngự Giao Giao sao!

Ngự Hành khổ sở cười: 

“Thái phó à, ngài đúng là hại trẫm thê t.h.ả.m.”

Lần này Bạc Thiên Quyết lại thật sự bật cười.

“Bệ hạ, Trưởng công chúa chỉ là còn nhỏ, còn chưa hiểu chuyện thôi.”

“Đợi sau này nàng gặp được nhiều nam t.ử cùng lứa ưu tú hơn, tự nhiên sẽ không thấy thần là người tốt nhất nữa.”

Khi nói câu này, trong mắt Bạc Thiên Quyết thậm chí còn có một tia nhu hòa hiếm thấy, khiến khí chất cả người hắn cũng trở nên ôn hòa hơn rất nhiều.

“Chỉ là trước khi đến ngày đó, thần vẫn sẽ làm tròn vai một Thái phó đủ tư cách.”

“Vậy nên, về phía Trưởng công chúa… đành phiền bệ hạ để tâm nhiều hơn.”

Ngự Hành còn có thể nói gì đây? 

Hắn chỉ lặng lẽ thở dài một tiếng.

Ngươi xem con người này mà xem, rõ ràng cái gì cũng biết, cái gì cũng nhìn trong mắt, vậy mà hết lần này đến lần khác cứ giả vờ như chẳng biết gì, nhìn thấu mà không nói phá.

“Vậy bên phía Tống Uyển, ngài định làm sao? Nàng ấy là một cô nương đơn thuần đấy.”

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện