Tô Nam sững người trong chốc lát, thì Hứa Đằng đã nhanh bước tiến lên, dường như là cố ý tìm đến cô.
Nụ cười của anh ta được huấn luyện có chủ đích, đặc biệt là ở góc độ đó, trông vô cùng giống.
Mỗi lần nhìn thấy anh ta, Tô Nam đều có một cảm giác rất kỳ lạ.
Phó Dạ Xuyên vĩnh viễn không thể cười giả tạo và khách sáo như vậy.
“Cô Tô, rất vui được gặp cô.”
Tô Nam gật đầu, sắc mặt bình thản, nhiều người như thế này, cô không muốn trở thành tâm điểm bàn tán.
Hứa Đằng do dự một giây, rồi mở miệng:
“Lần trước vì chuyện lên hot search, tôi muốn xin lỗi cô. Thật ra bức ảnh đó… là tôi nhờ một người bạn phóng viên chụp.”
Tô Nam nhướng mày, chuyện này cô đã sớm biết rồi, anh ta nói ra để làm gì? Thấy cô không hề kinh ngạc, trong lòng Hứa Đằng hơi trĩu xuống, chỉ đành c.ắ.n răng nói tiếp:
“Đã gây phiền phức cho cô, xin lỗi.”
Tô Nam cong môi cười:
“Hứa tiên sinh bây giờ cũng là tiểu sinh lưu lượng mấy chục nghìn fan rồi, chuyện này không thể tùy tiện nói ra đâu, lần sau đừng làm nữa.”
Cô còn lo Hứa Đằng flop nhanh quá thì chẳng phải phí công ty bỏ tiền quảng bá và kế hoạch sao?
Không được, tuyệt đối không được, nhất định phải trong ba tháng kiếm tiền như nước mới được!
Hứa Đằng nằm mơ cũng không ngờ phản ứng của Tô Nam lại là như vậy, anh ta không thể giữ bình tĩnh thêm nữa, cẩn thận dò xét sắc mặt của cô.
“Cô… không giận sao?”
Tô Nam hiền hòa cười cười:
“Có thể thông cảm được.”
Dù sao độ hot của anh ta càng cao, tiền cô kiếm được càng nhiều.
Tửu Lâu Của Dạ
Trái tim đang treo lơ lửng của Hứa Đằng lập tức thả lỏng.
Ban đầu còn lo Tô Nam biết chuyện này sẽ nổi giận, anh ta nghĩ tự mình nói ra vẫn tốt hơn để cô tự điều tra, không ngờ cô lại thấu tình đạt lý như vậy, hoàn toàn khác với Tô Nam trong lời đồn, lạnh lùng xa cách, khó gần.
Anh ta nghĩ, có lẽ là vì gương mặt này của mình quá giống người đó, cho nên mới được ưu ái đặc biệt.
Hứa Đằng mỉm cười tiến lên một bước, có lẽ mấy ngày nay tiếp xúc với không ít người trong giới giải trí, ngay cả nụ cười cũng không còn lạnh lẽo cao ngạo nữa, mà mang theo sự nịnh nọt và thấp kém của thế tục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Anh ta nghe nói, Du Phi từ sau khi bám được tuyến của Tô Nam thì đường đi thuận buồm xuôi gió, muốn tài nguyên gì cũng chỉ cần nói một câu, trong giới ai mà không ghen tị?
“Cô Tô, tôi mới vào ngành này, lạ nước lạ cái, sau này còn mong cô chỉ điểm nhiều hơn.”
Ý trong lời nói rất rõ ràng, anh ta muốn dựa vào Tô Nam làm chỗ dựa, cho dù chỉ vì gương mặt này, làm thế thân anh ta cũng sẵn lòng.
“Đương nhiên rồi.”
Tô Nam trả lời dứt khoát. Nụ cười của Hứa Đằng sâu thêm, Tô Nam đây là đồng ý b.a.o n.u.ô.i anh ta rồi sao? Trước mặt bao nhiêu người như vậy, đương nhiên phải để mọi người đều biết.
Anh ta thử thăm dò đưa tay kéo tay cô, không ngờ còn chưa chạm tới, Tô Nam đã lập tức lùi lại một bước, ánh mắt lạnh lẽo đầy cảnh giác.
“Tránh xa tôi ra.”
Toàn thân Hứa Đằng cứng đờ, Tô Nam quay người bỏ đi, nhưng chưa được hai bước, cô lại xoay người đi thẳng về phía anh ta.
À, phía sau cô đã xuất hiện chính chủ Phó Dạ Xuyên.
Trong khoảnh khắc, Hứa Đằng đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, cứng đờ không biết phản ứng thế nào.
Tô Nam mặt không cảm xúc khoác lấy tay anh ta, giọng nói lại dịu dàng đến lạ.
“Hứa tiên sinh, theo tôi, tôi đương nhiên sẽ không bạc đãi anh đâu!”
Giây phút này, cô bỗng nhiên cảm thấy mình giống một kẻ phụ bạc.
Hứa Đằng vừa kích động vừa sợ hãi, cả người đứng đó giãy giụa, chân không sao nhấc nổi.
Anh ta có thể cảm nhận rõ khí thế mạnh mẽ từ người đàn ông phía sau, thứ khí thế đó tuyệt đối không phải chỉ một gương mặt là có thể thay thế, giống như hơi lạnh của cái c.h.ế.t cận kề, khiến người ta run sợ tận tim gan.
“Buông ra!”
Người đàn ông phía sau cất giọng lạnh lẽo đến cực điểm, lạnh hơn cả vực sâu của những ngày đông giá rét, đe dọa và hàn ý cùng lúc xâm nhập tận phổi.
Hứa Đằng rõ ràng biết, lúc này nghe theo lời Tô Nam mới là lựa chọn tốt nhất, khó khăn lắm mới bám được một phú bà, tuyệt đối không thể để vuột mất như vậy. Nhưng cơ thể anh ta hoàn toàn không nghe theo ý chí.
Ngay khoảnh khắc nghe thấy hai chữ đó, anh ta lập tức rút tay ra, lùi lại mấy bước.
Bỏ chạy như người ngoài cuộc.
Tốc độ ấy, phản xạ ấy… nhanh đến mức ngay cả Tô Nam cũng không khỏi kinh ngạc vài phần.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









