Lời của Hồng Ý Hoan vừa dứt, Tô Nam liền khựng bước, sắc mặt bình thản đến lạ thường, nhưng lại mang theo vẻ lạnh lùng cao ngạo, cách người ngàn dặm.

Cô quay đầu lại, ánh mắt nhìn Hồng Ý Hoan chẳng khác nào đang nhìn một kẻ thần kinh lên cơn.

Người này đã vô lễ thì thôi, lại còn không có đầu óc? Dư Lâu nghe thấy động tĩnh, lo sợ người phụ nữ kia sẽ làm gì Tô Nam, liền chủ động mở cửa trước.

Giọng Tô Nam lạnh đến cực điểm, nụ cười mang theo sự khinh miệt:

“Lỗi của tôi?”

Hồng Ý Hoan rụt rè nhìn cô, vừa khóc vừa run.

Tô Nam ghét cay ghét đắng bộ dạng giả tạo đó.

“Hồng tiểu thư, nếu có tiền cũng là một cái tội, vậy thì cứ để tôi tội ác tày trời đi. Còn không cút, tôi sẽ khiến tập đoàn Hồng thị mất thêm vài đối tác nữa, cô tin không?”

Giọng cô dễ nghe vô cùng, nhưng lời nói lại lạnh lẽo không chút nhiệt độ.

Trong mắt Hồng Ý Hoan cuối cùng cũng lóe lên một tia sợ hãi và kinh hoàng, những trò đó của cô ta, ngay cả Hồng Dã và Hồng Cảnh Ngôn còn không ứng phó nổi, thì làm sao có thể đem ra lừa Tô Nam?

Dư Lâu bước lên một bước:

“Tổng giám đốc Tô, tổng giám đốc điều hành khu vực Châu Âu tạm thời yêu cầu họp video với cô, xin hỏi cô có đồng ý không?”

Tô Nam đáp một tiếng, lập tức quay người rời đi.

Dư Lâu liếc nhìn Hồng Ý Hoan, rất ăn ý gọi bảo vệ tới, mời cô ta ra ngoài.

Lời đe dọa của Tô Nam vẫn còn vang bên tai, Hồng Ý Hoan không dám nán lại, lén lút rời khỏi tập đoàn Tô thị.

Suốt mấy ngày liền, tập đoàn Hồng thị liên tục tìm cách liên lạc với Tô thị, Tô Nam chỉ sai người qua loa đối phó, không hề cho một phản hồi nhiệt tình nào.

Sinh nhật của Tần Minh đến, Phó Ngôn Nghi dự định tổ chức cho anh một bữa tiệc sinh nhật, mời vài người bạn thân, trong đó có cả Tô Nam.

Đến câu lạc bộ đã hẹn, bên trong đã có không ít người hát hò nhảy múa vô cùng náo nhiệt.

Tô Nam chào hỏi mọi người, đều là người trong cùng một vòng, quen hay không quen cũng chẳng hề lạnh nhạt.

Tần Minh bước tới, thấy Tô Nam thì rõ ràng rất vui, xung quanh có người huýt sáo trêu chọc.

Tô Nam bất lực xoay xoay chìa khóa xe trong tay, rồi ném cho Tần Minh:

“Quà sinh nhật.”

Tần Minh nhướng mày, nhận lấy nhìn qua, cười cười:

“Thế này thì cô đưa thẳng tôi mười triệu cho xong?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Anh sinh nhật, cô tặng siêu xe, hào phóng đúng chất của cô, với đàn ông mà, không thể keo kiệt được!

“Tiền mặt thì có gì là thành ý?”

Tần Minh còn chưa kịp nói gì, đã thấy Tô Nam liếc về một hướng, sắc mặt lập tức cứng đờ.

“Hừ, cậu mời kiểu gì thế, cái hạng người nào cũng mời?”

Cô vậy mà lại nhìn thấy Phó Dạ Xuyên trong tiệc sinh nhật của Tần Minh?

Tần Minh bất lực xoa trán:

“Là đại thiếu gia Phó Ngôn Nghi mời…”

Anh cũng cạn lời!

Chính vì vậy mới đến nhắc cô là Phó Dạ Xuyên cũng ở đây.

Tô Nam hừ lạnh một tiếng, sớm biết vậy thì cô đã để Dư Lâu mang quà tới thay rồi.

Trong lòng còn đang ghét bỏ, thì thấy Phó Dạ Xuyên cũng đã nhìn thấy cô, không do dự bước thẳng về phía cô.

Tô Nam theo bản năng khoác lấy tay Tần Minh, muốn để anh che chắn cho mình, kết quả tay vừa vươn ra đã trống không, Phó Ngôn Nghi nhảy ra, kéo Tần Minh đi mất.

“Tiểu Minh Minh, bên kia có mấy người bạn đặc biệt tới hát mừng sinh nhật cậu đó, đi đi đi, nể mặt một chút nào…”

Tần Minh bị kéo đi, Phó Ngôn Nghi còn quay lại chớp mắt với Tô Nam:

“Tiểu Tô Tô, tự chăm sóc mình nhé…”

Tô Nam tức giận trừng mắt nhìn anh ta, cái tên Phó Ngôn Nghi c.h.ế.t tiệt này, đúng là đồ gây họa!

Cô hậm hực quay người, tự mình đi còn không được sao?

Kết quả vừa quay lại đã đối mặt với… “Phó Dạ Xuyên”.

Tửu Lâu Của Dạ

 

Cô giật mình trong chớp mắt, rồi lập tức phản ứng lại, là Hứa Đằng!

Âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Hứa Đằng mặc vest chỉnh tề, trong khoảnh khắc đó, quả thật rất giống Phó Dạ Xuyên.

Chỉ tiếc khí chất của anh ta âm nhu trầm lặng, còn Phó Dạ Xuyên thì từng cử chỉ đều toát ra vẻ cao quý và sắc bén, khí thế cao cao tại thượng ấy, căn bản không thể bắt chước được.

 

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện