Tôn thị nói xong cũng chẳng muốn đa ngôn thêm nữa. Ngoại trừ người lớn hỏi han vài câu, đám trẻ nhỏ trong nhà đều không thèm chơi cùng bọn họ. Lâm Gia Lãng ngồi trên ghế mà như ngồi trên bàn chông, bèn đứng dậy cáo từ Tôn thị rồi gọi các đệ đệ muội muội trở về.
Hắn đã đòi về, Lâm Miêu Miêu cũng chẳng thể ở lại, đành phải lủi thủi đi theo.
Về đến nhà, Lâm Miêu Miêu quay sang nhìn Lâm Gia Lãng, trầm giọng hỏi: "Gia Lãng, đệ nói xem có phải Đại nãi nãi cũng không muốn giúp chúng ta hay không?"
Lâm Gia Lãng nhìn Miêu Miêu, khẽ thở dài: "Thực ra lúc này chẳng ai muốn giúp, cũng chẳng ai giúp nổi chúng ta đâu."
Lâm Miêu Miêu nhíu c.h.ặ.t đôi mày, không hiểu nổi nhìn đệ đệ: "Tại sao chứ?"
"Bởi vì chúng ta chưa trưởng thành."
Bọn họ mới chỉ mười một mười hai tuổi, các đệ muội nhỏ hơn thì mới lên chín lên bảy, lớn nhất như Lâm Miêu Miêu cũng mới vừa tròn mười bốn. Đợi đến lúc cả sáu người đều có thể dựng vợ gả chồng thì còn phải trải qua bao nhiêu năm nữa? Có gia đình nào lại cam tâm tình nguyện nuôi không sáu miệng ăn chứ? Chẳng một ai nguyện ý cả.
Lâm Miêu Miêu vốn nghĩ rằng, bất kể sống chung với nhà ai, tỷ muội nàng cũng sẽ dốc sức làm lụng. Nhưng giờ nàng mới vỡ lẽ, người ta chẳng thiếu kẻ làm việc, hoặc chút công sức nhỏ nhoi của các nàng chẳng bõ bèn gì so với lượng lương thực mà sáu miệng ăn tiêu tốn.
Nghĩ thông suốt điều đó, mặt Lâm Miêu Miêu trắng bệch như tờ giấy. Trong nhà chỉ còn lại chút lương thực dư này, nàng phải tìm cách khác thôi.
Sau khi Lâm Gia Lãng xin lỗi rồi rời đi, Bùi Anh nói với Lâm Xuân Đào: "Vị thẩm thẩm kia của nàng, có phải định dùng lời xin lỗi để nàng rủ lòng thương xót bọn trẻ, rồi đứng ra trông nom giúp một tay chăng?"
Lâm Xuân Đào khẽ nhướng mày, thần sắc hờ hững: "Chắc là vậy rồi."
Nàng dừng lại một chút, im lặng hồi lâu mới tiếp lời: "Thoạt nhìn quả thực có chút không nỡ, bọn trẻ dù sao cũng còn nhỏ. Nhưng nghĩ kỹ lại thì chỉ thấy tức khí đầy mình. Chẳng lẽ một câu xin lỗi là xong chuyện? Sao bà ta không đi nói lời xin lỗi với quan phủ, để quan phủ tha mạng cho bà ta luôn đi?"
"Đôi khi nghĩ là do người lớn gây nghiệp, trẻ con vô tội. Nhưng hễ ta nhìn thấy Lâm Gia Lãng, thấy chúng giống Miêu Phụng như đúc, ta lại như thấy bộ mặt ghê tởm của bà ta năm đó, chán ghét vô cùng."
Lâm Xuân Đào hiếm khi chán ghét ai đến vậy, ngay cả khi nhắc đến mẹ kế Tiền thị, nàng cũng chưa từng giận dữ như thế này.
Bùi Anh không rõ căn nguyên, bèn hỏi: "Miêu thị này đã làm chuyện gì khiến nàng căm phẫn đến vậy?"
Lâm Xuân Đào hít một hơi thật sâu, bắt đầu kể lại chuyện năm xưa Miêu thị đã khích bác ly gián, hãm hại Từ thị như thế nào.
Bùi Anh nghe xong chân mày nhíu c.h.ặ.t. Xuân Đào nói tiếp: "Mẫu thân ta tính tình quá hiền lành nhu nhược, Lâm Trường Hà lại là kẻ tồi tệ, hắn cũng một lòng muốn có con trai nên mặc kệ người ta giày vò mẫu thân ta. Hắn vốn chẳng có tiền đồ, có hắn hay không cũng không khác biệt, vì tiền bạc lương thực đều nằm trong tay lão thái thái. Nhưng Miêu thị kia lại có thể độc ác đến thế, nhân lúc mẫu thân ta vừa sinh xong lại lâm trọng bệnh mà làm ra những chuyện ấy. Giờ lại muốn ta quản con cái của bà ta? Thật là nằm mơ giữa ban ngày!"
Thấy Xuân Đào tức đến đỏ mặt, Bùi Anh khẽ vuốt lưng nàng an ủi: "Đừng giận nữa, giận quá hại thân, chúng ta mặc kệ họ."
Xuân Đào hừ một tiếng: "Ta chẳng thèm giận."
Bùi Anh nhìn dáng vẻ của nàng, không khỏi mỉm cười bất lực.
Chẳng bao lâu sau, Lâm Xuân Hạnh gánh cỏ cho heo dẫn theo các muội muội trở về. Thấy trong gùi toàn là cỏ ngỗng vừa dài vừa non, xanh mướt một màu, Xuân Đào lấy làm kinh ngạc:
"Các muội cắt ở đâu mà non thế này?"
Lâm Xuân Hà cười đáp: "Trong một vạt ruộng ngô sau núi ạ, toàn là loại cỏ này thôi. Hình như là đất của thôn bên cạnh, họ chưa kịp làm cỏ nên mọc nhiều lắm. Tụi muội đổ đống này ra rồi đi gọi Thanh Thanh tỷ cùng đi cắt thêm chuyến nữa."
Nghe là đất của người thôn khác, Xuân Đào dặn dò: "Làm lụng trong ruộng hoa màu phải cẩn thận, đừng để hỏng mất cây trồng của người ta."
Ba tỷ muội gật đầu lia lịa, Xuân Hạnh bảo: "Tụi muội cẩn thận lắm ạ."
Thấy các muội đổ cỏ ra rồi định đi ngay, Xuân Đào vội gọi giật lại: "Có đói không? Có muốn dùng bữa trưa không?"
Mấy đứa nhỏ đồng thanh lắc đầu như trống bỏi: "Tụi muội chưa đói ạ."
Xuân Đào dặn: "Vậy lúc nào đói thì về, tỷ làm bánh cho các muội ăn."
Nghe vậy, ba tỷ muội hớn hở rời đi.
Lâm Xuân Hạnh và các muội sang nhà Lâm Thanh Thanh, kể rằng có vạt đất nhiều cỏ non, thế là Lâm Thanh Thanh và Lâm Gia Dã cũng vác gùi cầm liềm đi theo. Đứa lớn đứa nhỏ trên đường đi nói cười rôm rả, đuổi bắt nhau trông thật vô tư lự.
Thê t.ử của Lâm Trường Hoa là Vương thị cười nói: "Mấy tỷ muội Xuân Hạnh dạo này trông có da có thịt hơn hẳn, người cũng hay cười hay nói hơn trước."
Lâm Trường Hoa nhìn đám trẻ chạy xa dần, quay sang bảo Vương thị: "Ngày tháng có hy vọng, tự làm tự ăn, con người tự khắc sẽ mập mạp, tâm trạng cũng vui vẻ hơn."
"Trước đây đâu thấy mấy đứa đó thân thiết như vậy."
Vương thị cười đáp: "Chuyện này phải cảm ơn ông đã bắt chúng đi cắt cỏ dại giúp Xuân Đào đấy. Tôi nghe Thanh Thanh kể, Xuân Đào còn rán tóp mỡ chia cho chúng ăn, qua lại vài lần thành ra càng thêm thân thiết."
Nghe lời thê t.ử, Lâm Trường Hoa hơi đỏ mặt. Hôm đó lão nào có ý tốt muốn giúp Xuân Đào cắt cỏ? Chẳng qua là vì Xuân Đào nói trước mặt bao nhiêu người khiến lão không xuống đài được, đành phải sai mấy đứa nhỏ hay làm biếng đi giúp. Ai dè ở nhà thì chúng lười chảy thây, sang bên chỗ Xuân Đào lại làm lụng nhanh nhẹn đến thế?
Tuy nhiên chuyện cũng đã qua rồi. Ngày hôm qua lão còn đặc biệt ra ruộng của Xuân Đào xem thử, mầm ngô đều đã mọc cả, từng hàng từng lối thẳng tắp, nhìn mà mát mắt.
Thuê trâu cày ruộng thì tốn tiền, nhưng làm thêm một chiếc bừa thì lão làm được. Đến lúc đó cứ học theo tỷ muội Xuân Đào, cày ruộng trước rồi mới tra hạt. Đám trẻ choai choai trong nhà cũng có thể coi là sức lao động, vụ xuân tới chắc chắn sẽ nhanh hơn nhiều.
Lâm Trường Hoa nghĩ là làm, nhân lúc mấy ngày này rảnh rỗi, lão định vào núi tìm gỗ. Dặn dò Vương thị một tiếng xong, lão xách đao đi ngay.
Lâm Xuân Hạnh và các muội đi từ trưa đến chập tối mới về, gùi nào cũng đầy ắp. Chắc hẳn sau khi cắt cỏ xong cả bọn lại đi chơi đùa, đứa nào đứa nấy mặt mày đỏ gay, mồ hôi thấm ướt tóc mai.
Lâm Xuân Đào nhóm bếp đun nước cho các muội rửa mặt rửa tay. Xuân Hạnh nhìn tỷ tỷ rồi nói: "Tỷ ơi, tỷ đun thêm cho muội ít nước nóng nhé, muội muốn gội đầu."
"Muội cũng muốn gội! Muội nữa!"
Xuân Đào bất lực lắc đầu: "Giờ mặt trời đã lặn rồi, muốn gội đầu sao không về sớm một chút."
Lâm Xuân Hà hì hì cười: "Cũng không lạnh lắm đâu tỷ, gội xong thổi gió một lát là khô ngay."
Mùa hạ quả thực không lạnh, Xuân Đào cũng mặc kệ các muội, đưa nước nóng cho cả bọn. Mấy tỷ muội ngồi xổm dưới hàng rào tre mà gội đầu.
"Tối nay chúng ta ăn bánh nhé? Tỷ rán bánh cho các muội ăn."
Lời Xuân Đào vừa dứt, cả bọn đồng thanh đáp: "Dạ!"
Xuân Đào đi lấy mấy quả dưa chuột và dưa non, thái thành sợi thật mảnh để sẵn, sau đó múc bột mì ra nhào, đập thêm trứng gà, thêm nước bắt đầu nhào bột. Làm loại bánh rau củ này rất đơn giản, trước đây Xuân Đào thường làm món này cho bữa sáng nên động tác cực kỳ thuần thục.
Đợi đến khi các muội gội đầu xong, Xuân Đào cũng đã rán gần xong mẻ bánh. Những chiếc bánh bột vàng ruộm, thấp thoáng màu xanh mướt của sợi dưa.
"Các muội ơi, thơm quá đi mất."
Xuân Đào cười nhìn các muội: "Búi tóc lên rồi mau lại đây ăn đi, lát nữa nguội sẽ không ngon đâu."
Xuân Hạnh và các muội cười rộ lên hưởng ứng. Bánh mạch ba góc ngon, cơm mạch cũng tốt, cơm trắng lại càng tuyệt, nhưng bánh làm từ bột mì trắng, bao t.ử, màn thầu mới là thứ các nàng hằng mong ước. Kể từ khi gánh bột mì này về, hết vào đại lao lại đến lúc Xuân Đào đổ bệnh, tối nay cuối cùng cũng được ăn món bánh bột mì trắng mong đợi bấy lâu. Mùi hương lúa mạch nồng nàn khiến người ta say đắm.
"Tỷ tỷ, có phải tỷ biết tụi muội thèm món bánh này không?" Đóa Nhi nhìn rổ bánh cười hì hì hỏi. Xuân Đào mỉm cười: "Tỷ còn biết các muội đang thèm cả bao t.ử với màn thầu nữa cơ."
Đóa Nhi nghe vậy trợn tròn mắt kinh ngạc, Xuân Hạnh ngồi bên cạnh nhìn Xuân Đào rồi bật cười thành tiếng. Đóa Nhi cảm thấy hai vị tỷ tỷ đang cười nhạo mình nhưng không có bằng chứng, thôi kệ, bánh thơm quá, cứ ăn trước đã.
Dùng bữa tối xong, Bùi Anh đi vào trong phòng. Nhân lúc phu quân không có mặt ở sân, Xuân Đào gọi Xuân Hạnh lại gần hỏi khẽ: "Muội đã đến kỳ hành kinh (*quý thủy) chưa?"
Xuân Hạnh sững người, mặt đỏ bừng lên, hoảng hốt nhìn sang bên cạnh. Đóa Nhi và Xuân Hà ở gần đó nghe thấy câu hỏi của tỷ tỷ cũng đồng loạt quay đầu lại.
"Tỷ ơi, quý thủy là cái gì ạ?"
Nghe Đóa Nhi hỏi, Xuân Đào vẫy tay gọi cả hai đứa lại: "Hai muội cũng lại đây luôn."
Nhìn Đóa Nhi đang ngơ ngác, Xuân Hà và Xuân Hạnh thì thẹn thùng né tránh ánh mắt, Xuân Đào ôn tồn giảng giải: "Quý thủy là m.á.u từ trong t.ử cung chảy ra. Nữ t.ử chúng ta thường từ mười một đến mười sáu tuổi sẽ bắt đầu có quý thủy, đây là một hiện tượng sinh lý rất quan trọng của phụ nữ trong thời kỳ sinh nở."
Xuân Hạnh nhìn Xuân Đào, thấy tỷ tỷ nói chuyện này một cách thật bình thản. Nàng biết quý thủy là gì, chính là phía dưới bị chảy m.á.u. Những cô nương lớn tuổi hơn nàng trong thôn đều có, mỗi lần như vậy ai nấy đều thẹn thùng, chẳng bao giờ dám đem ra nói.
"Tỷ ơi, chuyện này chúng ta vào phòng nói được không?" Xuân Hạnh nói rất khẽ, mắt cứ nhìn chằm chằm vào cửa phòng của Bùi Anh, sợ phu quân đột ngột bước ra.
Xuân Đào bảo: "Đây là nhà chúng ta, nói ở sân hay ở phòng đều như nhau cả. Chuyện này chẳng có gì phải xấu hổ, có quý thủy là dấu hiệu của sự trưởng thành. Nếu qua mười sáu tuổi mà vẫn chưa có thì có lẽ thân thể có vấn đề, phải đi tìm đại phu xem sao. Ví như... hình như tỷ chính là như vậy."
Lời nàng vừa dứt, Xuân Hạnh kinh ngạc ngẩng đầu nhìn tỷ tỷ. Trước đây nàng thấy các cô nương trong thôn mỗi tháng đều bị một lần, nàng thấy Xuân Đào hình như không có, cũng từng hỏi thầm nhưng Xuân Đào lúc đó vô cùng xấu hổ, cứ nói lấp l.i.ế.m cho qua chuyện. Nay đột nhiên tỷ ấy lại nói thẳng ra giữa thanh thiên bạch nhật, lại còn nói những từ ngữ mà nàng chưa từng nghe qua.
"Tỷ ơi, t.ử cung là cái gì ạ?"
Lâm Xuân Đào ngẩn ra, nàng không rõ thời cổ đại gọi t.ử cung là gì, bèn chau mày vẻ hơi khó xử, hồi lâu mới đáp: "Các muội đều biết sau khi thành thân sẽ sinh bảo bảo đúng không?"
"Dạ biết ạ."
"Vậy các muội có biết bảo bảo sẽ lớn lên ở chỗ nào không?"
"Chẳng phải là ở trong bụng sao?" Đóa Nhi nghiêm túc nói, "Muội thấy bụng các thím ấy to tướng, bảo bảo lớn lên ở trong đó mà?"
Xuân Đào mỉm cười: "Trong bụng em có ruột, có dạ dày, còn có cả tâm gan tì phổi nữa, vậy em nói xem bảo bảo nằm trong cái nào?"
Gương mặt nhỏ nhắn của Đóa Nhi nhăn tít lại: "Chẳng lẽ là ở trong ruột sao?"
Xuân Hà lườm con bé một cái: "Thế chẳng lẽ lúc muội đi đại tiện là đi ra luôn cả bảo bảo à?"
Đối diện với câu hỏi động trời của Xuân Hà, Xuân Đào suýt chút nữa không nhịn nổi cười, chỉ nghe Xuân Hà nói tiếp: "Bảo bảo chắc chắn là lớn lên trong cái 'tử cung' mà tỷ tỷ vừa nói rồi."
Xuân Đào gật đầu: "Đúng vậy, trong bụng dưới của chúng ta có t.ử cung, sau này tiểu bảo bảo sẽ lớn lên ở đó, quý thủy cũng là từ trong đó chảy ra."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Thế nên quý thủy là dấu hiệu cho thấy có thể sinh bảo bảo được hay không. Nếu đến tuổi mà vẫn chưa có thì phải đi khám đại phu."
Xuân Đào vốn định nói đó là dấu hiệu của sự phát triển hệ s.i.n.h d.ụ.c, nhưng sợ các muội không hiểu nên đành dùng cách nói dân dã hơn.
"Ngày mai tỷ phải đi gặp đại phu, nên sẽ đưa các muội đi cùng luôn."
Xuân Hạnh và Xuân Hà đều gật đầu. Những lời Xuân Đào nói các nàng đã hiểu, nhưng vẫn cảm thấy chuyện này thật khó mở lời. Xuân Hạnh sờ lên má mình, thấy nóng bừng, chắc hẳn mặt nàng đang đỏ lắm. Nàng liếc nhìn Xuân Hà, thấy mặt muội muội vẫn bình thường, không đỏ mấy.
Xuân Đào nhìn hai đứa em lớn bảo: "Hai muội đứa thì đã đến tuổi, đứa thì cũng sắp rồi, để đại phu xem qua cho yên tâm, nếu cần thì bốc vài thang t.h.u.ố.c về điều dưỡng thân thể."
"Đóa Nhi còn nhỏ, chưa cần lo chuyện này." Đóa Nhi ngoan ngoãn gật đầu.
Xuân Hà liếc nhìn cửa phòng Bùi Anh vẫn đang đóng c.h.ặ.t, thấp giọng hỏi: "Tỷ ơi, có phải trong bụng tỷ đã có bảo bảo rồi không?"
Xuân Đào lặng lẽ nhìn Xuân Hà, đôi mày dần nhíu lại: "Những lời tỷ vừa nói, muội có nghe hiểu không đấy?"
"Muội hiểu mà?"
Xuân Đào vỗ nhẹ vào đầu muội muội một cái: "Hiểu mà còn hỏi thế à? Tỷ từng này tuổi rồi mà chưa có quý thủy, làm sao sinh bảo bảo được?"
"Hả?"
Xuân Đào thở dài thườn thượt: "Hả cái gì mà hả? Đồ ngốc, mau lo mà hong khô tóc đi rồi ngủ sớm, sáng mai chúng ta lên đường."
Nghe lời nàng, ba tỷ muội tản ra.
Cuộc trò chuyện của họ ở ngoài sân không hề nhỏ, Bùi Anh ở trong phòng nghe không sót một chữ. Hắn đứng lặng trong phòng đợi Xuân Đào nói xong, nghỉ ngơi một lát rồi mới giả vờ như không nghe thấy gì mà bước ra ngoài.
Đại phu ngày đó đã dặn, đợi nàng khỏi bệnh thì quay lại bốc t.h.u.ố.c. Lúc ấy đại phu chỉ nói nếu nàng m.a.n.g t.h.a.i thì dễ bị sảy, chứ không nói nàng không thể mang thai. Nhưng nghe ý của Xuân Đào lúc nãy, có vẻ nàng chưa từng có quý thủy nên không thể có con.
Lâm Xuân Đào đã mười chín tuổi rồi. Thông thường ở tuổi này, nữ t.ử đã lấy chồng, có khi con cái đã hai ba tuổi đầu, vậy mà nàng vẫn chưa có kỳ kinh. Chỉ có thể nói rằng trong cái gia đình kia, chẳng có một ai thực lòng xem nàng là người thân cả. Đại phu nói nàng lao lực, đói khát, lại từng bị rơi xuống nước. Bùi Anh nghĩ chắc chắn không phải kiểu rơi xuống nước khi ra sông rửa chân bình thường.
Hắn nhìn Xuân Đào, thấy nàng đang ngồi trên ghế nghịch một cành củi nhỏ, trông chẳng có vẻ gì là buồn bã, nhưng lòng hắn lại thấy nặng trĩu, không vui chút nào.
Đêm đó, sau khi các muội muội hong khô tóc thì đi ngủ cả. Sáng mai phải dậy sớm vào huyện, tuy là đi khám bệnh nhưng đám nhỏ cũng tỏ ra vô cùng phấn khích. Bùi Anh hâm nóng t.h.u.ố.c cho Xuân Đào, nàng uống xong thì cơn buồn ngủ ập đến, rửa mặt xong là đi nằm ngay.
Bùi Anh lại ra sông tắm rửa, nhưng lần này đi nhanh về cũng nhanh.
Hai ngày trước nàng bị bệnh nên nằm chung giường cũng chẳng còn sức mà nghĩ ngợi, giờ đã khỏe rồi, thấy Bùi Anh bước lại gần rồi nằm xuống một cách tự nhiên, tim nàng đập thình thịch. May mà sau khi nằm xuống, Bùi Anh chỉ nằm im ngay ngắn.
Nhưng chính cái sự im lặng không nhúc nhích ấy lại bao trùm một bầu không khí gượng gạo. Xuân Đào cảm thấy thời gian trôi đi thật chậm chạp.
"Lúc nãy ta đã nghe thấy lời nàng nói với các muội muội rồi." Bùi Anh đột ngột lên tiếng.
Xuân Đào mím môi đáp: "Mẫu thân chúng ta không còn nữa, nếu không thì đâu cần đến lượt ta phải nói những chuyện này với các em."
Bùi Anh xoay người nằm nghiêng mặt về phía nàng, Xuân Đào cũng hơi quay đầu nhìn hắn.
"Hôm ta cõng nàng đi châm cứu, Hà đại phu có nhắc đến vấn đề này của nàng, còn nói đợi nàng uống hết đống t.h.u.ố.c này thì đưa nàng quay lại bốc thêm mấy thang nữa."
Mắt Xuân Đào sáng lên: "Đại phu còn nói gì nữa không?"
"Ông ấy nói nàng do lao lực và đói khát mà thành."
"Chỉ vậy thôi sao?"
Bùi Anh khẽ lắc đầu: "Ông ấy còn hỏi ta nàng có từng bị rơi xuống nước hay không."
Xuân Đào khẽ thở dài, nói với Bùi Anh: "Ta quả thực có từng rơi xuống nước, nhưng là chuyện cách đây không lâu, chắc không ảnh hưởng đến việc này đâu."
"Vì sao lại rơi xuống nước?" Bùi Anh hỏi.
Xuân Đào xoay người, u u uất uất nói: "Bởi vì không muốn gả chồng. Lúc đó cứ nhất quyết bắt ta gả cho gã nam nhân định cưới Lâm Tiên Nhi. Ban đầu người định hôn sự là ta, ta nói với Lâm Trường Hà là không gả, ông ta tát ta một cái. Tuyệt đường quá nên ta mới đi nhảy hồ."
"Sau khi được cứu lên ta mới nghe nói mỗi nhà phải cử một người đến tuổi gả chồng đi thành thân với người phương xa. Nếu biết sớm như vậy thì ta đã chẳng tức đến mức đi nhảy hồ làm gì."
Giờ nàng nói chuyện này một cách rất nhẹ nhõm, nhưng chân mày Bùi Anh lại nhíu c.h.ặ.t. Xuân Đào cười khẽ, đưa ngón tay chọc nhẹ vào giữa chân mày hắn: "Chuyện cũ qua cả rồi, giờ chẳng phải đã tốt rồi sao."
Bùi Anh nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của nàng, khẽ kéo một cái liền ôm nàng vào lòng. Hơi thở ấm áp của nàng phả lên l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, trong đêm đen tĩnh mịch chỉ còn nghe tiếng hai trái tim đập thình thịch liên hồi.
Xuân Đào bị cú kéo này làm tim hẫng mất vài nhịp, nhưng phu quân chẳng làm gì thêm, chỉ ôm c.h.ặ.t lấy nàng.
"Ngủ đi, mai còn dậy sớm."
Xuân Đào lí nhí đáp một tiếng, gối đầu lên cánh tay Bùi Anh rồi chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau vào giờ Dần, hệ thống phát ra tiếng "đinh đinh đông đông" như chuông báo thức. Xuân Đào hơi nhíu mày hỏi: "Ngươi làm gì vậy?"
"Ký chủ, ký chủ, cô tỉnh rồi sao? Bệnh đã khỏi hẳn chưa? Nấm trong núi đã mọc hết lớp này đến lớp khác rồi kìa."
Xuân Đào vươn vai ngáp một cái: "Tỉnh rồi, cũng khỏe rồi."
"Vậy mau dậy đi hái nấm thôi! Hai ngày trước thấy cô bệnh đến không còn sức lực nên ta không gọi."
Xuân Đào mỉm cười, thầm nghĩ cái hệ thống này cũng khá nhân tính. Vừa nghĩ xong hệ thống đã nói: "Tuy ta là hệ thống, nhưng ta cũng là bạn tốt của ký chủ mà. Mau dậy đi, đám kê tùng (*nấm mối) cách đây mười hai dặm lại mọc rồi!"
Kê tùng! Xuân Đào lập tức bật dậy. Bùi Anh ngồi bên cạnh cũng tỉnh giấc: "Vẫn chưa đến lúc gà gáy mà?"
Nghe giọng Bùi Anh, Xuân Đào bảo: "Vẫn chưa nghe thấy, huynh nằm thêm lát nữa đi, để ta đi gọi Xuân Hạnh và các muội, sợ chúng lề mề."
Xuân Đào định đứng dậy thì bị Bùi Anh nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay. Nàng quay đầu lại, bóng tối che khuất nét mặt nhưng nàng cảm nhận được ánh mắt rực lửa của hắn. Bùi Anh nắm tay nàng, uể oải ngồi dậy: "Lát nữa ra ngoài không dắt tay được, giờ dắt một lát trước đã."
Xuân Đào cười khẽ: "Huynh muốn dắt thì cứ dắt, các muội muội còn dám nói gì sao?"
Các muội muội thì chẳng nói gì, nhưng Bùi Anh cứ cảm thấy không được tự nhiên cho lắm. Hắn nắm mãi không buông, Xuân Đào nghĩ đến nấm kê tùng mà lòng nóng như lửa đốt, bèn vùng ra định đi.
"Lát nữa hãy dắt, ta phải đi gọi bọn trẻ dậy đã, đi muộn là nấm trong núi bị người ta hái sạch mất."
Nghe nàng nói vậy, Bùi Anh đành buông tay, nhìn nàng xỏ giày rồi nhanh ch.óng mở cửa ra ngoài, hắn cũng lục tục đứng dậy theo sau.
Lâm Xuân Hà và các muội vì nôn nóng được vào huyện nên vừa nghe Xuân Đào gọi một tiếng ngoài cửa đã tỉnh hẳn, vội vàng chạy ra mở cửa phòng.
"Tỷ ơi, đi ngay bây giờ ạ?"
Nhìn dáng vẻ nóng lòng của các muội, Xuân Đào cười bảo: "Mau dậy đi, rửa mặt xong là đi luôn. Chúng ta đi hái nấm trước rồi mới vào huyện."
Hành động của ba tỷ muội rất nhanh nhẹn. Thấy các muội đã chuẩn bị xong, Xuân Đào đi lấy gùi và giỏ tre, lại lấy thêm mấy mảnh cọc tre. Hái kê tùng đôi khi phải nạy lên, dùng cọc tre tiện hơn dùng cành cây, không làm hỏng thân nấm.
Khi các nàng khóa cửa rời đi, trong thôn mới vang lên tiếng gà gáy đầu tiên. Trên trời chỉ còn nửa vầng trăng, thỉnh thoảng lại lẩn khuất sau làn mây.
Ra khỏi sân, ba tỷ muội tung tăng chạy phía trước. Bùi Anh sóng vai đi bên cạnh nàng, nhớ đến dáng vẻ của hắn lúc nãy, Xuân Đào lặng lẽ đưa tay ra, đan c.h.ặ.t mười ngón tay vào tay hắn.
Bùi Anh quay sang nhìn nàng, mím môi cười thầm. Hai ngày trước hắn cõng nàng ra vào, các muội muội cũng không phải chưa thấy, chuyện quang minh chính đại thế này cũng chẳng cần phải lén lút.
Lâm Xuân Hạnh quay đầu lại thấy hai người dắt tay nhau cũng chỉ mím môi cười rồi tiếp tục đi lên phía trước. Phải mãi đến lúc sắp vào núi bọn họ mới buông tay nhau ra.
Xuân Đào đã từng đến đây một lần, sau đó cũng có ghé qua xem hai lần xem nấm đã mọc chưa nên đường xá khá thuộc, hôm nay đến còn nhanh hơn. Dưới ánh trăng, những cây nấm kê tùng trắng muốt hiện ra khiến mấy tỷ muội đều ngây người kinh ngạc!
Xuân Đào vội dặn: "Nhìn kỹ dưới chân, đừng có giẫm vào đấy."
Đóa Nhi sợ giẫm hỏng nấm nên đứng im tại chỗ không dám nhúc nhích. Xuân Đào bảo: "Đóa Nhi, em cầm giỏ tre đứng đợi một lát, để tỷ và Nhị tỷ nhặt trước."
Đóa Nhi ngoan ngoãn đón lấy giỏ tre, gật đầu: "Dạ."
Lâm Xuân Hạnh lần đầu thấy nhiều kê tùng thế này, phấn khích vô cùng: "Tỷ ơi, lần trước tỷ nhặt được kê tùng cũng ở chỗ này ạ?"
Xuân Đào cười gật đầu: "Ừ, chính là vùng này. Lần trước tỷ nhặt được một gùi và một giỏ tre, nhiều cây nấm vẫn chưa nở dù. Hôm nay trông thấy nhiều cây đã nở bung ra rồi."
"Làm cẩn thận một chút, đừng để hỏng mất trông không đẹp."
Xuân Hạnh vâng lời. Xuân Đào đưa cọc tre cho các muội, dạy cách nạy nấm lên sao cho thân nấm còn nguyên vẹn, không bị đứt gãy trong đất.
Mỗi bông kê tùng này đều là tiền cả, nên Xuân Hạnh và Xuân Hà đều nhặt vô cùng cẩn thận. Thấy từng bông nấm lấp đầy gùi, tâm trạng mấy tỷ muội vô cùng tốt. Xuân Hạnh chạy lại cầm lấy giỏ tre từ tay Đóa Nhi.
Kê tùng không dễ xếp như nấm tạp, những cây đã nở dù khá tốn diện tích, nhặt xong vùng này thì cả gùi và hai chiếc giỏ nhỏ đều đầy ắp. Xuân Đào cõng gùi, Xuân Hạnh và Xuân Hà mỗi người xách một chiếc giỏ.
Nhĩ tới vị Hà đại phu từng tranh mua kê tùng lần trước, hôm nay nàng cũng định đi khám bệnh bốc t.h.u.ố.c nên bèn cõng nấm đến thẳng hiệu t.h.u.ố.c của ông.
Lúc họ đến, ông lão đang dùng bữa sáng, trên bàn bày bánh rán và nước đậu nành. Khi các nàng bước vào cửa, Hà đại phu ngẩng đầu nhìn, nhận ra là nàng liền cười rạng rỡ.
"Thân thể đã khỏe rồi chứ?"
Xuân Đào cười đáp: "Đa tạ Hà đại phu, cháu đã khỏe rồi ạ."
Nàng vừa định nói mình nhặt được kê tùng thì đã thấy ông lão vươn cổ nhìn vào cái gùi của nàng, sốt sắng hỏi trước: "Có phải cháu lại nhặt được kê tùng rồi không?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









