Trên phố có ba tiệm thịt, Bùi Anh đã đi qua hai tiệm đầu, nhưng đều nói chưởng quỹ không có mặt, người làm việc trong tiệm đều là hỏa kê.

Hắn bèn tìm đến tiệm thứ ba.

Lúc này đang độ họp chợ sớm, người đông như kiến, trước sạp thịt xếp hàng dài dằng dặc. Sạp thịt thứ ba này chỉ có một phụ nhân, vừa thái thịt vừa cân bán, thỉnh thoảng còn phải vung rìu c.h.ặ.t xương lớn. Thấy người ta bận rộn, Bùi Anh cũng không tiến lên làm phiền, đứng đợi cho đến khi thịt lợn trên sạp bán hết sạch. Những người xếp hàng mà không mua được thịt đều hỏi: "Hết rồi sao? Còn thịt không?"

Phụ nhân cao giọng đáp: "Còn, ai cũng sẽ mua được, thịt ở hậu viện, mọi người đợi một lát." Nói đoạn, bà ta quay người rời sạp đi vào gian nhà phía sau, bên trong nhanh ch.óng truyền ra tiếng gọi người: "Xuân Tử! Khiêng thịt! Xuân T.ử đâu?"

Gọi mãi không thấy ai thưa, phụ nhân mắng c.h.ử.i: "Đúng là đồ lười biếng, lại lăn đi đâu c.h.ế.t giẫm rồi?"

Tiếng mắng vừa dứt, đã thấy bà ta khệ nệ bê một cái đùi lợn ra. Bùi Anh tranh thủ lúc trống trải liền hỏi: "Tỷ tỷ, ở đây có cần thợ mổ lợn không?"

Phụ nhân ngẩng đầu đ.á.n.h giá hắn một lượt: "Đã mổ lợn được mấy năm rồi?"

Bùi Anh đáp: "Sáu năm."

"Sáu năm?" Phụ nhân có vẻ không tin, lại hỏi: "Một mình ngươi có thể vật ngã một con không?"

Bùi Anh khẽ gật đầu: "Được ạ."

Phụ nhân quăng mạnh cái đùi lợn lên sạp thịt, khách hứa phía trước đã bắt đầu hối thúc. Bà ta nhìn Bùi Anh bảo: "Vào nhà đi thẳng ra hậu viện, khiêng thịt ra đây."

Bùi Anh không nói nhiều, nhanh ch.óng vào trong khiêng thịt ra. Sau khi mấy tảng thịt lớn được khiêng ra, hắn cũng không để tay chân rảnh rỗi, cầm lấy d.a.o trên sạp, khách muốn phần nào hắn thái phần đó, muốn bao nhiêu cân hắn thái không sai phân hào. Phụ nhân có chút kinh ngạc nhìn hắn mấy lần, sau đó liền để Bùi Anh thái thịt, còn mình thì thu tiền.

Lúc Lâm Xuân Đào đến nơi, Bùi Anh đang cầm rìu c.h.ặ.t xương trên sạp thịt, xem chừng là đã tìm được việc làm rồi. Thấy hắn đang bận, nàng cũng không tiến lên quấy rầy, đứng đợi một bên. Tiệm thịt này buôn bán rất khấm khá, nàng đợi không bao lâu thịt đã bán sạch, lại thấy Bùi Anh vào nhà khiêng thịt ra, nàng tận mắt chứng kiến họ bán hết gần ba con lợn.

Khi trước sạp không còn ai, phụ nhân mới quay lại nhìn Bùi Anh nói: "Làm việc khá lanh lẹ đấy, nhà ở đâu?"

"Song T.ử Trại."

"Ta nghe khẩu âm ngươi không phải người bản địa, có hộ thiếp không?"

"Có ạ." Bùi Anh lấy hộ thiếp ra. Phụ nhân xem qua rồi nói: "Từ Song T.ử Trại đến huyện thành mất hơn nửa canh giờ. Chúng ta mỗi ngày muộn nhất là cuối giờ Dần phải bắt đầu mổ lợn, không được muộn hơn, muộn sẽ không kịp chuẩn bị. Nếu ngươi sợ không đến kịp thì có thể ở lại tiệm thịt, mấy hỏa kê cũng ở lại đây."

Bùi Anh lắc đầu: "Chưởng quỹ yên tâm, ta sẽ đến đúng giờ."

Phụ nhân gật đầu mới nói: "Tiệm chúng ta mỗi ngày mổ mười mấy con lợn, thợ mổ cộng cả ngươi là có ba người. Mổ một con tiền công ba mươi văn. Nếu bận quá phải đi đưa thịt cho các t.ửu lầu đại hộ thì mỗi nhà năm văn, trông sạp bán hết một con được năm văn. Tiền công có thể lấy theo ngày hoặc gom một tháng lấy một lần, có vấn đề gì không?"

"Mỗi ngày làm đến giờ nào thì được về nhà?" Bùi Anh hỏi.

"Thông thường đến giờ Ngọ là có thể đi rồi."

Bùi Anh gật đầu đáp: "Vậy không có vấn đề gì ạ."

Phụ nhân nhìn hắn nói: "Ta họ Hạ, tên Lan, bình thường cứ gọi ta là Hạ chưởng quỹ. Ngươi tên gì?"

"Bùi Anh."

Hạ Lan gật đầu bảo: "Hôm nay ta không đưa tiền công cho ngươi, ngày mai bắt đầu làm việc đúng giờ. Có gấp về không? Nếu không gấp thì đợi một chút ta giới thiệu hỏa kê trong tiệm cho ngươi biết, sáng mai đến là bắt đầu làm việc luôn."

"Không gấp ạ." Bùi Anh vừa dứt lời, hai hỏa kê đưa thịt xách gùi trở về. Hạ chưởng quỹ vẫy tay gọi họ: "Hai đứa lại đây, giới thiệu một người, thợ mổ mới tìm được, Bùi Anh."

Hai hỏa kê trông chừng mười sáu mười bảy tuổi, một gầy một béo, mặt mày trông khá giống nhau. Hạ Lan nói với Bùi Anh: "Đây là A Tứ và Lục Tử, huynh đệ ruột."

Bùi Anh khẽ gật đầu: "Ta là Bùi Anh."

Hai huynh đệ cũng gật đầu chào. Hạ Lan nói: "A Tứ và Lục T.ử phần lớn thời gian là đi đưa thịt." Nói rồi bà ta quay sang nhìn A Tứ béo mập: "Trông sạp một lát, ta đưa Bùi Anh sang bên kia nhận mặt người."

A Tứ vâng lời, đưa gùi cho Lục T.ử mang vào nhà rồi ngồi xuống cạnh sạp. Bùi Anh đã sớm nhìn thấy Lâm Xuân Đào, nhưng nàng vẫn chưa lại gần. Hạ Lan định dẫn hắn đi nhận mặt người, Xuân Đào vẫy vẫy tay với hắn, Bùi Anh khẽ mỉm cười.

Đợi Bùi Anh đi rồi, Lâm Xuân Đào mới đến trước sạp, mua một cân thịt chân trước. Thịt chân trước thiên về thịt nạc, mỡ không nhiều. Hỏa kê bán cho nàng theo giá thịt nạc, một cân rẻ hơn thịt mỡ mua mấy hôm trước vài văn tiền. Xuân Đào lấy giỏ tre xuống, xin A Tứ một miếng lá sen lót vào rồi đặt thịt vào giỏ, sau đó mới đuổi theo hướng Bùi Anh vừa đi.

Đến bên kia sạp, Bùi Anh mới biết hai sạp thịt kia cũng là của nhà họ Hạ. Hạ Lan giải thích rằng mỗi ngày người xếp hàng mua thịt quá đông, chen chúc một chỗ sẽ ảnh hưởng đến hàng xóm láng giềng, nên mới chia ra bày hai sạp. Việc mổ lợn đều làm ở hậu viện lúc nãy, thịt phân ra rồi mới khiêng sang hai sạp còn lại.

Các hỏa kê trên sạp Bùi Anh vừa mới gặp mặt, còn hai thợ mổ thì đây là lần đầu thấy. Hạ Lan chưa kịp giới thiệu, một người trong đó ngẩng đầu nhìn thấy Bùi Anh liền kinh ngạc đứng bật dậy: "Ngươi... ngươi chẳng phải người kéo ngựa ở cổng chợ hôm đó sao?"

Hạ Lan hơi nhướng mày: "Các ngươi quen nhau?"

Trương Đại Dũng xua tay nói: "Chưởng quỹ, đây chính là người đã cứu Tiểu Linh Đang và Tiểu Hồ Lô ở cổng chợ hai hôm trước đó. Nếu không có vị huynh đệ này kịp thời giữ ngựa lại, thằng ranh con nhà tôi chắc tiêu đời rồi! Đa tạ, đa tạ!" Nói đoạn, Trương Đại Dũng bước tới nắm c.h.ặ.t t.a.y Bùi Anh.

Bùi Anh lúc này mới sực nhớ ra, đám trẻ ở cổng chợ hôm đó có một đứa là con của người thợ mổ này. Hạ Lan nghe vậy mỉm cười: "Nói như vậy, ngươi chính là ân nhân cứu mạng của con gái ta rồi, thật là có duyên."

"Chỉ là tiện tay thôi ạ." Bùi Anh khiêm tốn.

Hạ Lan nhìn Trương Đại Dũng giới thiệu: "Thợ mổ mới ta vừa tìm được, Bùi Anh, sau này sẽ cùng ngươi và lão Triệu mổ lợn."

Trương Đại Dũng vẫn chưa buông tay Bùi Anh, nhiệt tình nói: "Bùi huynh đệ có gì cần giúp đỡ cứ việc phân phó."

Bùi Anh cười đáp: "Mới đến lần đầu, mong đại ca chỉ giáo nhiều hơn."

"Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ. Ta là Trương Đại Dũng, cứ gọi ta là Dũng ca hay Lưu ca đều được, vị này là Triệu Quảng."

Triệu Quảng chậm rãi đứng dậy, nhìn Bùi Anh nói: "Gọi ta lão Triệu là được."

Bùi Anh khẽ gật đầu, nhưng vẫn gọi một tiếng Triệu đại ca.

Vì bán thịt tươi, lại đang giữa mùa hạ, nên tất cả lợn đều phải mổ và bán hết trong ngày. Tiền công đã định sẵn, mổ một con bao nhiêu tiền. Triệu Quảng cảm thấy chỉ cần hắn và Trương Đại Dũng là đủ, tiền công sẽ được nhiều hơn, nhưng Hạ Lan thấy người không đủ, thêm một hai người thì xử lý sẽ nhanh hơn, đưa thịt đến các nhà cũng sớm hơn. Nếu không, mặt trời lên cao rồi mà hỏa kê còn gánh thịt chạy ngoài đường, các t.ửu lầu và gia đình khá giả sẽ có ý kiến vì đưa muộn.

Vốn dĩ Triệu Quảng không vui vì có người đến chia bớt tiền công, nhưng ngặt nỗi người đến lại là Bùi Anh. Hắn và Trương Đại Dũng đều tận mắt thấy Bùi Anh cứu đám trẻ, lúc đó Trương Đại Dũng mải dạy bảo con cái, chưa kịp cảm ơn thì Bùi Anh đã đi mất. Giờ làm việc cùng nhau cũng coi như là duyên phận, nghĩ vậy hắn liền dẹp bỏ sự khó chịu trong lòng.

Gặp mặt xong xuôi cũng đã đến giờ cơm trưa, Lưu Đại Dũng và mọi người chuẩn bị về nhà ăn cơm.

"Bùi huynh đệ, theo ta về nhà dùng cơm." Lưu Đại Dũng nhiệt tình mời mọc.

Bùi Anh cười từ chối: "Hôm nay không đi được ạ, nương t.ử ta còn đang đợi đằng kia, trong nhà còn có các muội muội, chúng ta phải về trước."

Nghe lời hắn, mấy người cùng nhìn sang, thấy Lâm Xuân Đào đang đeo gùi đứng đối diện. Xuân Đào chạm phải ánh mắt của họ liền mỉm cười gật đầu chào.

"Vậy cũng được, ngày tháng còn dài."

Tìm được việc làm, tâm trạng Bùi Anh rất tốt. Hắn vừa lại gần định đỡ lấy gùi trên lưng Lâm Xuân Đào, Xuân Đào liền nói: "Hơi nặng, huynh giúp ta đỡ xuống trước đã."

Bùi Anh vừa đỡ gùi vừa hỏi: "Nàng đi mua lương thực sao?"

"Không phải, là hạt giống ngô." Xuân Đào đáp.

Bùi Anh bưng thử ước lượng, thấy nặng chừng bốn mươi cân, liền nảy sinh nghi hoặc: "Sao mua nhiều thế? Có đắt không?"

Xuân Đào lắc đầu: "Không đắt, mười hai mẫu đất kia của chúng ta chẳng phải đều bỏ trống sao, ta nghĩ nếu trồng được thì trồng hết luôn."

Bùi Anh tuy chịu khổ từ nhỏ nhưng chưa từng làm ruộng, việc chăm bón hoa màu hắn không mấy am hiểu, chỉ có thể nghe theo sự sắp xếp của Xuân Đào.

Đeo gùi lên lưng, Xuân Đào xách giỏ tre mới hỏi hắn: "Việc làm định xong rồi chứ?"

"Định rồi, mổ một con lợn ba mươi văn, đưa thịt và trông sạp cũng có thêm tiền, tiền công có thể lấy theo ngày hoặc gom lại lấy theo tháng." Bùi Anh kể hết một lượt cho Xuân Đào.

Xuân Đào hỏi: "Vậy một ngày các huynh mổ được mấy con lợn?"

Bùi Anh đáp: "Ta đại khái xem qua, ít nhất cũng phải ba con."

Xuân Đào gật đầu: "Vậy thì tốt quá, ta cứ ngỡ tiền công tính theo ngày hoặc theo tháng."

"Cũng có nơi tính thế, nhưng đa số đều tính theo số lượng lợn mổ được. Không biết nhà này có người chuyên cung cấp lợn không, nếu không có nguồn cung ổn định thì đôi khi sẽ không có lợn để mổ, thợ mổ cũng sẽ nhàn rỗi."

"Cũng đúng." Xuân Đào dứt lời, Bùi Anh hỏi nàng: "Đói không?"

"Có chút đói rồi, nhưng ta đã mua thịt, chúng ta về nhà nấu cơm ăn đi." Nàng nói rồi vén lá sen trong giỏ tre ra, một miếng thịt đỏ tươi hiện ra trước mắt: "Ăn mừng huynh tìm được việc làm." Cũng là ăn mừng nàng đổi được hạt giống ngô.

Nhìn nụ cười của Xuân Đào, Bùi Anh thấy ngũ quan nàng rất thanh tú, nhưng vì điều kiện gian khổ nên người quá gầy, cằm nhọn hoắt, tóc tai cũng hơi xơ xác, nhưng đôi mắt nàng sáng rực, nhìn vào thấy lòng vui lây. Trong lòng hắn dâng lên một cảm giác kỳ lạ, chính hắn cũng không giải thích nổi.

Lúc hai người về đến nhà, ba chị em đều đang ủ rũ ngồi xổm trước cổng, như những nhành lá bị nắng gắt hun héo rũ. Lâm Xuân Đào nghĩ chắc các em đã đợi hai người từ sớm, đợi mãi cho đến tận bây giờ. Mọi khi giờ này đã về rồi, hôm nay vì Bùi Anh tìm việc nên mới về muộn. Nàng quên không dặn dò các em, mấy con bé chưa từng ra phố làm việc nên không biết điều này.

"Chúng ta về rồi đây." Giọng Xuân Đào vừa dứt, ba muội muội đồng loạt ngẩng phắt đầu dậy, động tác đều tăm tắp khiến Xuân Đào bật cười.

"Sao đều ngồi xổm ngoài này thế? Đã nấu cơm chưa? Tỷ đói bụng quá rồi." Xuân Đào nói.

Lâm Xuân Hạnh đứng dậy đáp: "Cơm muội đã đồ hai lần rồi... Sao hôm nay hai người về muộn thế?"

Xuân Đào bảo: "Tỷ phu tìm việc chắc chắn không nhanh được, quên không dặn các em, đói lắm phải không?"

"Đói ạ, nhị tỷ bảo phải đợi hai người về mới được ăn."

"Sau này nếu chúng ta về muộn thì các em cứ tự làm mà ăn trước, không cần phải đợi."

Lâm Xuân Hạnh thấy không ổn, người đi kiếm tiền là Xuân Đào còn chưa được ăn, các nàng ở nhà lại ăn trước sao? Nhưng Xuân Đào đã nói vậy, nàng cũng không phản bác, chỉ đỡ lấy giỏ tre trong tay tỷ tỷ. Xuân Đào nói: "Tỷ mua một miếng thịt, lát nữa nấu ăn, xem xem nên nấu thế nào nào."

Đóa Nhi nghe thấy chữ "thịt" mắt sáng rực, nhanh ch.óng chạy lại bên cạnh Xuân Hạnh, định đưa tay vén lá sen. Xuân Hạnh giữ tay con bé lại, nhìn quanh thấy không có ai mới cho nó xem một cái. Xem xong, con bé hớn hở nhìn Xuân Hạnh: "Nhị tỷ, là thịt nạc!"

Xuân Hà cũng tò mò ghé mắt nhìn, cười hỏi Đóa Nhi: "Em muốn ăn thịt mỡ hay thịt nạc?"

"Muốn hết ạ."

"Đồ mèo ham ăn." Xuân Hà trêu.

Đóa Nhi bĩu môi vặn lại: "Chẳng lẽ tỷ không muốn ăn?"

Xuân Hà bật cười: "Tất nhiên là muốn, nên tỷ cũng là mèo ham ăn."

Các chị em vừa nói vừa vào viện. Bùi Anh cõng gùi vào trong phòng cất rồi ra múc nước rửa tay. Xuân Hạnh đặt giỏ tre lên bàn, chuẩn bị nhóm lửa xào rau. Xuân Đào nghe thấy tiếng động trong gian nhà bên cạnh, liền quay sang xem con lợn con.

Con lợn con nằm trên đống lá khô, mỗi lần động đậy lại phát ra tiếng sột soạt. Trước mặt nó là một đống rau lợn, nó nhâm nhi từng chút một. Thời buổi này lương thực không đủ, mọi người cũng không nỡ dùng lương thực nuôi lợn, lợn ăn cỏ lớn rất chậm, không béo, nuôi cả năm trời được hai trăm cân đã là tốt lắm rồi. Hai con gà cũng ở bên trong, đang mổ lá rau cạnh con lợn. Gà phải nuôi thả, nhưng mới đến nhà mới nên cứ để chúng quen dần đã, kẻo thả ra chúng lại chạy về nhà cũ thì không đòi lại được.

Thấy khói bếp đã lên, nàng mới bước tới. Đóa Nhi đứng cạnh cái gùi xem hạt giống ngô, thấy Xuân Đào quay lại liền hỏi: "Tỷ tỷ, ngô này mua về để ăn ạ?"

"Không phải, đó là hạt giống ngô, mấy ngày tới chúng ta phải đi lật đất rồi gieo ngô."

Nghe vậy, Đóa Nhi há hốc mồm: "Bây giờ còn trồng được sao tỷ? Ngô nhà người ta đã cao thế kia rồi, ngô nhà mình liệu có lớn bằng nhà người ta không?"

Xuân Đào bật cười: "Thế thì có sao đâu, ngô nhà người ta chín sớm, nhà mình chín muộn một chút thôi."

Lâm Xuân Hạnh cũng lấy làm kinh ngạc, hôm qua Xuân Đào còn bảo đợi đến mùa thu hoạch mới trồng mì mạch, sao đột nhiên lại muốn trồng ngô? Hơn nữa bây giờ trồng ngô không dễ đậu, hàng năm gieo ngô đều có những hạt không nảy mầm, mọi người đều phải gieo bù, đến cuối cùng cây mọc lên, lớn lên nhưng lại không kết bắp, chỉ thu hoạch được thân ngô thôi.

"Tỷ, đất của chúng ta đều trồng ngô hết ạ?"

Xuân Đào gật đầu: "Chừa lại một khoảnh nhỏ trồng rau, còn lại đều trồng ngô."

Lâm Xuân Hạnh mím môi, vẻ mặt có chút phức tạp: "Vậy sau này chúng ta còn trồng mì mạch được không?"

"Được chứ, ngô này muộn nhất tháng Mười cũng thu hoạch xong rồi, thu xong ngô là trồng tiếp mì mạch được luôn."

Lời Xuân Đào nói rất chắc chắn, Xuân Hạnh tuy trong lòng vẫn lo lắng nhưng nàng tin tưởng tỷ tỷ: "Vậy cũng được ạ." Muốn trồng thì phải nhanh lên, càng muộn càng không tốt. Nàng hỏi Xuân Đào: "Vậy ăn cơm xong chúng ta đi tìm người trong thôn, phải mau ch.óng cuốc đất ra."

Nghe đến hai chữ "cuốc đất", lại nghĩ đến mười hai mẫu, Xuân Đào đứng hình tại chỗ. Nàng nuốt nước miếng nói: "Cuốc đất không kịp đâu, chúng ta cần trâu."

Lâm Xuân Hạnh cau mày, Bùi Anh hỏi: "Trong thôn này có trâu không?"

"Không có." Xuân Hạnh đáp: "Người trong thôn hầu như đều dùng người kéo cày hoặc tự cuốc, chỉ có nhà lý chính là từng đi thuê trâu, hình như đắt lắm."

Điều này khiến Xuân Đào cũng thấy khó khăn, nàng quên mất ở thời cổ đại, trâu là sức sản xuất cực kỳ quan trọng và hiếm hoi.

"Không sao, chúng ta cứ ăn cơm đã, ăn xong sang nhà lý chính hỏi xem sao."

Dứt lời, Xuân Đào nhanh ch.óng mang thịt đi rửa sạch, thái thành từng miếng vuông bỏ vào bát, thêm ba lát gừng khô và một chút nước vào ngâm. Từ lúc nàng bắt đầu rửa thịt, Đóa Nhi cứ quẩn quanh bên cạnh không rời.

"Tỷ ơi, thịt này nấu thế nào ạ?"

Thấy Đóa Nhi nhìn chằm chằm vào bát thịt, Xuân Đào bảo: "Thịt hầm khoai tây, em đi lấy mấy củ khoai tây ra đây cho tỷ."

Nhận lệnh, Đóa Nhi chạy đi bê mấy củ khoai tây lại. Không có d.a.o nạo, Xuân Đào cảm thấy mình như không biết gọt khoai nữa, dùng liềm loay hoay mãi mới xong. Nàng xem bát thịt ngâm, đã ra bớt m.á.u, gừng cũng đã dậy mùi. Nàng đổ nước m.á.u đi, rửa sạch, đun nóng chảo rồi cho dầu vào, đổ gừng và thịt vào đảo đều cho đến khi thịt ngả vàng. Thấy dầu trong chảo hơi nhiều, nàng múc bớt ra một bát, thái khoai tây thành miếng rồi cho vào đảo tiếp, sau đó mới thêm nước vào, lượng nước vừa đủ ngập thịt và khoai.

Thấy Xuân Đào lấy nắp tranh đậy lại, Xuân Hà nhìn nàng hỏi: "Tỷ tỷ, cứ thế này là được ạ?"

"Ừ, đợi nước sôi thì rút bớt củi, để lửa nhỏ hầm cho đến khi chín nhừ, thêm chút muối là ăn được."

Nhân lúc hầm thịt, Xuân Đào đi rửa một nắm ớt xanh, bẻ thành từng đoạn bỏ vào bát. Thịt hầm khoai tây thực ra nếu cho thêm vài quả ớt khô và hạt tiêu xào cùng thì sẽ ngon hơn, tiếc là nhà không có, đành làm tạm thế này vậy.

Củi cháy rất đượm, nước trong nồi nhanh ch.óng sôi sùng sục, hơi nóng bốc lên từ nắp tranh. Xuân Đào mở nắp xem thử, dùng xẻng tre đảo đều rồi đậy lại, cúi xuống rút bớt hai thanh củi, lửa nhỏ lại hẳn. Dù hầm lửa nhỏ nhưng chẳng mấy chốc mùi thơm đã lan tỏa, mấy người ngửi thấy mùi thơm nồng nàn đều không ngừng nuốt nước miếng, Đóa Nhi sốt ruột nhất, cứ mím môi liên tục.

"Tỷ ơi, cho thêm củi cho nó nhanh chín được không ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Không được." Xuân Đào dứt khoát từ chối: "Lửa to sẽ nhanh cạn nước, phải lửa nhỏ mới nhừ được." Khoai tây nhiều tinh bột, hầm chậm cho nhừ thì tinh bột sẽ tan vào nước canh, bao bọc lấy miếng thịt. Lửa to nước cạn nhanh, cuối cùng chỉ còn thịt và khoai khô khốc, không ngon.

"Thơm quá, bao giờ mới được ăn ạ?"

Xuân Đào bưng bát ớt xanh lại, mở nắp xem, nước canh đã bắt đầu đặc lại.

"Sắp xong rồi." Nàng nói rồi đổ ớt xanh vào nồi, lấy hũ muối thêm lượng vừa đủ: "Đợi ớt xanh chín là ăn được, đi lấy bát đũa xới cơm đi."

Thấy cả nồi thịt hầm khoai tây lớn, dụng cụ không đủ dùng nên Xuân Đào không xào thêm rau xanh nữa, vả lại ai nấy đều thèm thịt, chắc cũng chẳng thiết tha gì rau xanh.

Đợi các em tranh nhau xới cơm về, Bùi Anh mới đứng dậy, tiện tay xới luôn cả phần cho Xuân Đào mang lại. Ớt xanh đã chín, Xuân Đào rút nốt hai thanh củi cuối cùng ra, tiếng nước sôi ùng ục trong nồi dần lịm đi. Nàng múc một muôi thịt rưới vào bát, nước canh phủ lên cơm, khoai tây và thịt tỏa hương thơm ngào ngạt.

"Nước canh này trộn cơm ngon lắm, các em có lấy không?" Xuân Đào hỏi.

"Có ạ!" "Em cũng lấy!" Đóa Nhi và Xuân Hà vừa nói vừa đưa bát lại gần. Sau khi Xuân Đào múc cho hai con bé, Xuân Hạnh và Bùi Anh cũng múc thêm hai thìa rưới vào bát mình.

Khoai tây mềm nhừ thấm đượm vị thịt, miếng thịt bùi bùi vị khoai, cảm giác rất tuyệt. Bùi Anh cứ ngỡ sẽ bị ngấy, nhưng Xuân Đào đã cho thêm ớt xanh, ớt xanh vừa giải ngấy vừa mang vị cay thanh, càng ăn càng cuốn, khiến người ta ngon miệng vô cùng. Đã thế Đóa Nhi cái miệng nhỏ cứ vừa ăn vừa xuýt xoa: "Ngon quá, tỷ tỷ ơi, đây là món khoai tây ngon nhất em từng được ăn!!"

Xuân Hà miệng vẫn còn đầy cơm, ú ớ hỏi: "Thịt không ngon sao?"

Đóa Nhi cười hì hì: "Cũng là miếng thịt ngon nhất em từng ăn!"

Lâm Xuân Hạnh ít nói, chỉ cắm cúi ăn, nước canh dính đầy khóe miệng cũng không hay. Xuân Đào vốn sợ thịt sẽ có mùi hôi, may mà hôm đó nàng mua gừng khô, vốn định để phòng lúc cảm mạo nấu nước gừng uống, không ngờ lại quên mất mà đem hầm thịt. Nước canh trộn cơm thơm phức, bữa này mấy người ăn đến bụng tròn căng. Đặt bát đũa xuống chẳng ai muốn dọn dẹp, cứ ngồi nghỉ một lúc lâu mới bắt đầu động tay động chân.

Mấy chị em ngồi xổm ngoài sân rửa bát, Xuân Hạnh sực nhớ ra chưa hỏi Bùi Anh đã tìm được việc chưa. Nàng ghé sát tai Xuân Đào hỏi nhỏ: "Tỷ phu tìm được việc chưa ạ?"

"Tìm được việc thợ mổ lợn rồi, sáng mai là bắt đầu lên phố làm việc." Xuân Đào vừa nói xong, Đóa Nhi thính tai liền kinh ngạc nhìn Bùi Anh đang rửa nồi ở góc sân, phấn khởi hỏi: "Tỷ phu, ngày mai huynh đi mổ lợn ạ?"

Bùi Anh nhìn vẻ hớn hở của con bé, dịu dàng đáp: "Ừ, sáng mai là đi rồi."

"Vậy là bữa nào cũng có thịt ăn rồi phải không ạ?"

Bùi Anh nghe vậy mỉm cười. Điều này khiến hắn nhớ về thời thơ ấu, hắn cứ lảng vảng bên sạp thịt mãi, lảng vảng lâu ngày, sư phụ thấy hắn không nơi nương tựa liền sai bảo hắn làm việc. Lúc đó hắn vui mừng khôn xiết, nghĩ bụng làm việc ở tiệm thịt thì chắc chắn ngày nào cũng có thịt ăn. Nhưng thực tế không phải vậy, sư phụ mê rượu hơn mê thịt, loại rượu một lạng bạc một cân ở t.ửu quán danh giá ông ấy cũng thường xuyên mua uống, nhưng cái đuôi lợn thừa trên sạp ông ấy cũng phải bán rẻ đi để đổi lấy tiền bạc.

Hắn chưa kịp nói gì thì Xuân Đào đã lên tiếng dạy bảo Đóa Nhi: "Em tưởng tiệm thịt là do tỷ phu em mở chắc, ăn thịt đều phải bỏ tiền ra cả đấy! Muốn ngày nào cũng có thịt ăn, chi bằng em chịu khó cắt cỏ, nuôi con lợn con nhà mình cho lớn, Tết mổ ra ăn cho thỏa thuê."

Đóa Nhi cười hì hì vẻ ngô nghê. Bùi Anh nghĩ đến món thịt hầm hôm nay, nhìn cô bé nhỏ nhắn liền cười bảo: "Ta sẽ cố gắng mang thêm thịt về."

Xuân Đào nhìn Bùi Anh, mỉm cười bất lực. Bùi Anh chắc vẫn nhớ cái bộ dạng thèm thịt hồi nhỏ của mình. Hắn làm việc ở tiệm thịt mấy năm trời, đến khi học được cách mổ lợn, mỗi ngày có thể tự mình mổ và trông sạp bán thịt, lão đầu t.ử mới bảo muốn ăn thịt thì tự mình mà làm. Hắn chẳng biết nấu ăn, thái thịt ra xào xào, cho ít muối vào, cũng không biết sai ở đâu mà thịt hắn xào vừa khô vừa dai như củi. Lão đầu t.ử nếm thử một miếng, chắc là nhai nửa ngày không nát, nhổ ra rồi mắng nhiếc, bảo hắn làm thịt kiểu đó ch.ó cũng không thèm ăn. Sao có thể chứ? Chỉ cần là thịt, hắn đều ăn được để sống, nhai không nát thì nuốt chửng, miễn là no bụng là được.

Hắn từng ngửi thấy mùi thịt thơm từ các quán ăn, khác hẳn vị hắn nấu, nhưng giá cao lượng ít, tiền bạc lão đầu t.ử đưa cho không nhiều, dù có chút ít hắn cũng chẳng nỡ vào quán ăn một bữa. Đến hôm nay, được ăn món thịt hầm khoai tây Xuân Đào nấu, hắn mới biết tuy đều là no bụng, nhưng ngon và không ngon thì tâm trạng sau khi ăn hoàn toàn khác biệt. Thực ra hắn vẫn còn chút tiền bạc, là tiền hắn nỗ lực dành dụm bao năm qua, định bụng ngày nào đó cưới vợ về cùng chung sống. Nhưng tình cờ đến Ích Châu, không sính lễ, chẳng tiệc rượu mà đã thành thân với Xuân Đào. Tuy Xuân Đào dường như không bận tâm đến những chuyện này, nhưng sau này hắn vẫn phải sắp xếp chu toàn.

Dọn dẹp bát đũa xong, Xuân Đào cũng không để tay chân nhàn rỗi, phải mau ch.óng lo xong việc gieo ngô. Trồng trọt phải thuê người thì không nói, nhưng trâu thì thuê thế nào? Hết bao nhiêu bạc? Nàng phải mau ch.óng hỏi cho rõ, lỡ như tiền không đủ thuê trâu thì sao? Đã là tháng Năm rồi, trời mỗi ngày một nóng, ngô này gieo sớm được ngày nào hay ngày nấy.

"Tỷ sang nhà lý chính, các em có đi không?"

Đóa Nhi và mọi người vừa ăn quá no, giờ bụng còn căng tròn nên có chút lười vận động. Bùi Anh bảo: "Ta đi cùng nàng."

"Vậy cũng được." Xuân Đào nhìn Xuân Hạnh dặn: "Ở nhà trông coi đồ đạc cho kỹ."

Xuân Hạnh gật đầu đáp: "Vâng ạ."

Lúc này cổng nhà lý chính đóng c.h.ặ.t, người hàng xóm thấy Xuân Đào và Bùi Anh liền cười nói: "Xuân Đào, cháu tìm đại gia gia sao? Họ vừa đi ra đồng rồi."

"Thẩm có biết họ đi hướng nào không ạ?"

Phụ nhân đáp: "Hướng núi sau, nhà ông ấy trồng khoai tây bên đó, ra lật đất rồi. Cháu chạy nhanh chắc còn đuổi kịp đấy."

"Vâng, đa tạ thẩm."

Xuân Đào dắt Bùi Anh bảo: "Chúng ta đi nhanh lên, đuổi theo đại gia gia."

Nàng hành động theo bản năng, giống như dắt các muội muội vậy, còn Bùi Anh thì vô cùng ngượng ngùng khi bị nàng dắt đi. Hắn nghĩ thầm may mà dân làng đều ra đồng cả rồi, không ai nhìn thấy. Xuân Đào dắt hắn rẽ qua một ngã rẽ, con đường nhỏ trong thôn chật hẹp không thể đi song song, nàng mới buông tay ra. Bùi Anh lặng lẽ đi theo sau nàng, hai người chạy nhỏ ra đến cổng thôn mới thấy toán người nhà lý chính.

Lâm lý chính và Tôn thị đi phía trước, hai thiếu niên hôm trước vác rơm sang cho nàng đi cuối cùng, họ là người phát hiện ra nàng và Bùi Anh đầu tiên. Sau đó liền nói với người lớn đi trước: "Nương, hình như Xuân Đào tỷ đang đuổi theo chúng ta."

Nghe lời con trai, Trần Đông Nương quay lại nhìn, thấy Xuân Đào và Bùi Anh đúng là đang chạy theo, liền nói với Tôn thị: "Nương, vợ chồng Xuân Đào ở phía sau kìa, không biết có chuyện gì tìm nương và cha không."

Trần Đông Nương nói to, Lâm lý chính và Tôn thị dừng bước, cả nhà cũng đứng lại chờ. Khi Xuân Đào lại gần, Tôn thị cao giọng hỏi: "Xuân Đào, cháu đi đâu mà vội thế?"

Xuân Đào chạy đến thở hổn hển, nghỉ một lát mới nói: "Cháu tìm bà và đại gia gia ạ."

Trong lúc nói chuyện, nàng đã đến trước mặt họ. Tôn thị thấy mặt nàng rạng rỡ, chắc cũng không có chuyện gì lớn, mỉm cười nói: "Đứa nhỏ này, chuyện gì mà vội thế?"

Xuân Đào cười đáp: "Cháu nghe thẩm hàng xóm nói đuổi theo chắc sẽ kịp nên cháu chạy đến đây, chuyện không gấp đâu ạ. Chúng ta vừa đi vừa nói."

Tôn thị vỗ vỗ lưng nàng cho xuôi hơi. Xuân Đào bình tĩnh lại mới hỏi: "Cháu nhớ nhà mình từng thuê trâu cày cấy, cháu muốn hỏi hết bao nhiêu tiền, có đắt không? Thuê được trong bao lâu ạ?"

Nghe nói thuê trâu, Tôn thị vô cùng ngạc nhiên: "Các cháu định cày ruộng sao? Sao đột nhiên lại muốn thuê trâu?"

Xuân Đào thành thật đáp: "Cháu mua được ít hạt giống, định gieo trồng trên mấy mẫu đất được chia hôm trước. Nhưng cuốc đất thì chậm quá, cháu muốn mau ch.óng lật đất để gieo hoa màu."

"Ôi chao cái con bé này, bây giờ mới trồng thì muộn quá rồi, không thành đâu, chỉ phí hạt giống thôi."

Xuân Đào cười cười: "Cháu muốn trồng thử xem sao, thu hoạch được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Nếu một hạt cũng không gieo thì đến cuối năm chị em cháu thật sự chẳng có hạt lương thực nào dắt lưng cả."

Nàng nói rất kiên quyết, Lâm lý chính liền bảo: "Thuê trâu thì có thể lên huyện thành, hoặc sang thôn của Lý chính thôn bên cạnh. Thuê trâu quan thì cần Lý chính lên huyện bảo lãnh, trâu của thôn bên kia thì không cần, ta có thể trực tiếp dẫn cháu đi tìm Lý chính bên đó. Trâu quan thuê theo năm, giá thuê từ ba đến bốn thạch gạo tùy năm. Đất nhà mình ít, thuê trâu quan không kinh tế đâu. Trâu tư nhân ở trong vùng thì tùy thời điểm, mùa bận rộn sẽ tăng giá, bây giờ chắc sẽ rẻ hơn chút, có thể thuê ngắn hạn hoặc thuê theo ngày, cái này phải sang hỏi mới biết."

"Nhưng bây giờ cháu mới gieo trồng, đến mùa thu hoạch liệu có đủ tiền trả tiền thuê trâu không nữa." Lâm lý chính lại nói tiếp: "Ruộng thượng đẳng mỗi mẫu cũng chỉ thu hoạch được chưa đầy hai thạch thóc, xay ra gạo chỉ được hơn một thạch, năm nào mất mùa thì đến một thạch cũng chẳng có, cả năm coi như làm không công cho con trâu thôi."

Tiền thuê từ ba đến bốn thạch gạo, Xuân Đào cũng hít một hơi lạnh. Tính ra khoảng một lạng bạc là đủ, nhưng ngặt nỗi năng suất lương thực hiện tại thấp, canh tác mười mẫu đất mà phải mất hơn một phần ba tiền thuê trâu, may mà không phải nộp địa tô, chứ nếu vừa nộp địa tô vừa trả tiền thuê trâu lại thêm thuế má, bận rộn cả năm trời thì lấy gì mà ăn? "Cháu định trồng gì?" Tôn thị tò mò hỏi.

Xuân Đào đáp: "Trồng ngô ạ."

Mấy người con trai con dâu của lý chính đi phía sau nghe Xuân Đào nói chuyện với người già, lúc này nghe thấy trồng ngô, không nhịn được đồng thanh hít một hơi lạnh. Tiếng động hơi lớn, Xuân Đào quay lại nhìn, mấy vị thúc bá thẩm nương mặt lộ vẻ ái ngại.

Trần Đông Nương mới nói: "Xuân Đào, cháu trồng ngô thà rằng đợi thu hoạch mùa xong trồng ít mì mạch, sản lượng cũng chẳng kém bao nhiêu mà trồng mì mạch lại nhàn hơn."

Lâm Xuân Đào bất lực mím môi, nhìn Trần Đông Nương nói: "Bá nương, hạt giống ngô cháu đã mua về rồi ạ. Người bán giống nói với cháu đây là giống mới, mùa này trồng cũng không muộn, bảo là sản lượng rất tốt nên cháu mới mua."

Cả nhà lý chính nghe vậy đều im lặng, vẻ mặt như thể Xuân Đào đã bị người ta lừa rồi. Lâm lý chính nhìn sang Bùi Anh hỏi: "Tiểu Bùi, cháu đã xem qua hạt giống đó chưa?"

Bùi Anh thực ra cũng không rành, nhưng hạt giống ngô Xuân Đào mua hắn đã thấy rồi, màu vàng óng, mầm dài, hạt tròn trịa căng mẩy, trông quả thực rất tốt.

"Cháu thấy rồi ạ đại gia gia, hạt giống Xuân Đào mua trông rất mẩy, hạt cũng lớn."

Lâm lý chính sao cứ cảm thấy không tin nổi, ông nghi hoặc nhìn Bùi Anh, nghĩ bụng chẳng lẽ Bùi Anh cũng chẳng am hiểu việc đồng áng? Ông thở dài một tiếng, chung quy vẫn là quá trẻ tuổi. Lâm lý chính nói: "Dù có muốn trồng thì các cháu cũng thiếu phân bón, định tính thế nào?"

Cái này Xuân Đào đã có tính toán, nhà nào cũng tích phân bón, nàng không thể bỏ tiền ra mua, nông dân coi trọng việc trồng trọt nhất, phân bón với họ cực kỳ quan trọng nên sẽ không bán cho nàng. Hiện tại chỉ có cách gom cỏ dại, cành cây và lá khô ra đồng đốt, tro bếp thu được khi cày ruộng sẽ lật xuống dưới đất, cũng cung cấp được một ít chất khoáng, phòng sâu bệnh.

Nàng nói ra cách đốt tro bếp, Lâm lý chính khẽ gật đầu: "Cũng được, có còn hơn không."

"Đúng rồi đại gia gia, cày bừa có thể thuê cùng với trâu không ạ?" Xuân Đào hỏi.

Lâm lý chính nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm, dường như có ý bảo đứa nhỏ này không biết quý trọng tiền bạc. Đã qua mùa rồi mới trồng trọt, thu hoạch được hay không còn chưa biết, đã tốn tiền mua giống, lại còn thuê trâu, không lo tiết kiệm lại còn muốn thuê cả cày?

"Cày thì không cần, nhà ta có, cháu không cần thuê nữa, lúc nào dùng cứ sang mà lấy."

Xuân Đào khẽ gật đầu: "Vâng ạ, đa tạ đại gia gia." Nàng cũng thấy hơi ngại, lúc trồng chắc chắn phải thuê người, đã thuê người lại còn mượn cả nông cụ của người ta.

"Thế theo ý cháu là quyết định trồng rồi phải không?" Ông trầm giọng nói: "Nếu đã quyết định trồng thì đám cỏ dại ngoài đồng sâu lắm sẽ làm vướng cày, các cháu phải ra cắt bớt đi, cắt xong không cần mang đi đâu, cứ vứt ngay tại ruộng, lúc cày đất lấp lên nó sẽ tự thối mục. Còn tro bếp cháu định làm, mỗi khoảnh đất cứ gom một ít mà đốt. Rồi xem ngày nào trồng được, ta dẫn cháu sang chỗ Lý chính bên kia thuê trâu, mười hai mẫu đất thuê chừng bảy tám ngày chắc là đủ."

Nghe những lời này của lý chính, Xuân Đào gật đầu, hỏi câu cuối cùng: "Đại gia gia, cái này có cần đặt cọc tiền không ạ? Khoảng bao nhiêu? Tiền thuê trả ngay hay thế nào ạ?"

Nàng hỏi dồn dập, Lâm lý chính bảo: "Có thể thế chấp nông cụ và cày, nếu không có thì chắc là đặt cọc tiền. Không sao, các cháu về bàn bạc đi, đến chập tối ta dẫn sang nhà Lý chính bên đó hỏi cho rõ."

Xuân Đào vội cảm ơn rồi cùng Bùi Anh ra về để làm việc. Nhìn bóng họ đi xa, những người lớn tuổi đều thở dài: "Con bé Xuân Đào này gan thật đấy."

Trần Đông Nương nói: "Nghe nó nói giống đã mua xong rồi, chúng nó cũng giỏi thật, mấy ngày nay đã kiếm được từng đó tiền." Tôn thị nghe lời con dâu cả nói thì chỉ mỉm cười.

Lâm Xuân Đào dự định dẫn Xuân Hạnh và mọi người chia công việc, mấy người đi cắt cỏ dại, mấy người gom cỏ khô lá khô cành khô ra đồng đốt. Hiện tại đang thiếu nông cụ, trong nhà chỉ có một cái liềm, ít nhất phải mượn thêm hai cái nữa, lực lượng lao động chính chỉ có nàng, Xuân Hạnh và Bùi Anh.

Xuân Đào không về nhà ngay mà dẫn Bùi Anh sang nhà thẩm Quế Chi. Thẩm Quế Chi đang một mình bưng bát ngồi trong sân ăn cơm trưa. Thấy Xuân Đào và Bùi Anh đến, bà hớn hở đứng dậy chào mời họ ngồi xuống.

"Thẩm sao giờ mới ăn cơm ạ?"

Thẩm Quế Chi cười đáp: "Sáng nay ta lên huyện bán rau, vừa mới về."

"Thế nào ạ? Bán hết không thẩm?" Xuân Đào tò mò hỏi.

"Rau thì bán hết từ sớm rồi, ta còn mang theo ít mẹt, rổ, gùi đi bán nữa, mải bán mấy thứ đó nên về muộn." Nghe vậy, Xuân Đào thở phào nhẹ nhõm.

Mẹ chồng của thẩm Quế Chi từ trong nhà đi ra, thấy Xuân Đào cũng cười híp mắt, lấy hai cái ghế cho nàng và Bùi Anh ngồi. Đợi họ ngồi xuống, thẩm Quế Chi bảo bà cụ: "Nương, nương pha cho Xuân Đào hai chén nước mật đi."

Xuân Đào vội từ chối: "Không cần đâu ạ, Lục nãi nãi đừng pha, chúng cháu vừa ăn cơm xong còn no lắm, không uống được đâu."

Bà cụ đứng ở cửa nói: "Chỉ là chút nước thôi mà, có chiếm chỗ bụng đâu, uống đi."

"Không uống đâu ạ, Lục nãi nãi đừng pha, cháu mà muốn uống cháu chẳng khách sáo đâu, nhưng thật sự là không uống nổi nữa." Thấy nàng từ chối dứt khoát, bà cụ mới bước ra sân.

"Vậy lát nữa khát thì cứ bảo nhé, ta pha cho."

Xuân Đào vâng một tiếng. Thẩm Quế Chi nhanh ch.óng ăn xong bữa, kể cho nàng nghe chuyện giỏ rau bán sáng nay, chỉ là mất thêm chút thời gian phân loại buổi sáng nhưng kiếm được nhiều hơn hẳn, lại nói lời cảm ơn ý tưởng của nàng.

Xuân Đào cười đáp: "Cái này có gì đâu mà cảm ơn ạ, cháu có làm gì đâu."

Thẩm Quế Chi lườm nàng một cái, chợt nhớ ra lúc đi trên đường gặp mẹ con Trần thị, nghe họ than vãn về Xuân Đào một hồi, bà liền hỏi: "Sáng nay mẹ con Trần Hoa Hoa theo cháu vào núi hái nấm à?"

Xuân Đào nhướng mày: "Sao thẩm biết ạ?"

"Ta đi lên huyện gặp họ trên đường, thấy mặt mày hầm hầm tức tối lắm."

Xuân Đào cười: "Lúc trước bà ta sang nhà tìm cháu, muốn cháu dẫn hai đứa con gái bà ta đi hái nấm cùng, hái được thì mang lên phố bán. Cháu đã từ chối rồi, trời tối om om lại ở trong núi, không sao thì thôi chứ có chuyện gì cháu gánh không nổi trách nhiệm. Đạo lý là vậy." Xuân Đào tiếp tục: "Sáng nay cháu và Bùi Anh đi từ lúc trời chưa sáng, ai dè tứ thẩm còn sớm hơn, dắt mấy đứa em đứng đợi ở cổng thôn. Vào núi có người đi cùng cháu cũng không phản đối nên mới đi cùng. Ai ngờ vào núi rồi bà ta lại trách cháu không mang đuốc làm bà ta không nhìn rõ đường, cứ bám riết lấy cháu không chịu đi tìm nấm. Sau đó cháu tìm thấy nấm thì bà ta nhào lại định hái luôn, làm việc kiểu gì vậy chứ? Thế nên mới lời qua tiếng lại một chút."

Nghe Xuân Đào kể, thẩm Quế Chi nghĩ đến những lời Trần thị rêu rao rằng Xuân Đào dẫn theo Bùi Anh rất ngang ngược, bao chiếm hết chỗ không cho bà ta hái nấm, nói năng phi lý hết sức. Lúc đó bà cũng đang vội lên huyện nên không rảnh mà đôi co với bà ta. Bây giờ nghe Xuân Đào nói vậy, bà càng cau mày khó chịu.

"Thật là trơ trẽn hết chỗ nói, cháu ít qua lại với bà ta thôi. Cái hạng người đó không chịu được thấy người khác hơn mình đâu. Ruộng nhà ta sát vách ruộng nhà bà ta, có năm ta trồng nam quả (*bí ngô), ruộng nhà bà ta bị bóng râm che mất nên không đậu quả, bà ta liền chạy sang ruộng ta hái mất mấy quả, còn bảo là quả nhà bà ta bò sang ruộng nhà ta."

Chuyện này khiến Xuân Đào không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Thẩm Quế Chi thấy nàng cười cũng chỉ biết lắc đầu ngao ngán.

"Bà ta chắc thấy cháu hái nấm bán được tiền nên cũng muốn hái bán."

Xuân Đào nói: "Núi thì ở đó, chẳng của riêng nhà ai, ai cũng có thể hái nấm bán, nhưng nấm cháu đã tìm ra thì chắc chắn không để người khác hái mất, bà ta muốn nghĩ sao thì tùy."

"Đúng là vậy." Thẩm Quế Chi lại hỏi: "Lát nữa các cháu còn vào núi không?"

Xuân Đào lắc đầu: "Không đi ạ, mải nói chuyện suýt quên mất việc chính. Cháu sang đây là muốn hỏi thẩm xem có tiện cho cháu mượn hai cái liềm không ạ. Hôm nay cháu mua ít hạt giống định gieo trồng, phải ra đồng cắt bớt cỏ dại."

"Trồng gì vậy? Bây giờ trồng liệu có muộn quá không?"

Xuân Đào bất lực đáp: "Cháu định trồng thử xem sao, thu hoạch được bao nhiêu hay bấy nhiêu, chứ không thì năm nay chúng cháu chẳng có hạt lương thực nào."

Thẩm Quế Chi cũng hiểu cho hoàn cảnh của các nàng, chỉ bảo: "Muốn trồng thì phải làm nhanh lên, có cần ta giúp một tay không?"

"Không cần đâu ạ, chúng cháu chỉ thiếu nông cụ thôi nên phải đi mượn khắp nơi."

Thẩm Quế Chi nói: "Không sao, liềm nhà ta nhiều lắm, chú cháu vót tre nên tốn d.a.o liềm lắm, để ta vào lấy cho, hai cái đủ không?"

"Đủ rồi ạ, đa tạ thẩm."

"Khách sáo thế làm gì, người trong thôn giúp đỡ lẫn nhau là chuyện thường mà." Bà nói rồi mang hai cái liềm ra, lại xách thêm hai cái cuốc: "Cái này các cháu cũng mang đi mà dùng, dùng xong trả ta là được."

Nhìn những nông cụ trong tay thẩm Quế Chi, Xuân Đào vô cùng cảm động. Nông cụ đối với người trong thôn cũng quý giá như con trâu thuê vậy, một cái cuốc dùng ba đời, nhà mình dùng còn phải giữ gìn cẩn thận, đặc biệt là không thích cho mượn. Liềm cũng vậy, thật sự vì cần gấp không còn cách nào nàng mới mạo muội hỏi mượn. Lần trước thẩm ấy tặng các nàng cái giỏ tre, lần này lại chủ động cho mượn cuốc, Xuân Đào cười nói: "Đa tạ thẩm, cháu sẽ giữ gìn cẩn thận ạ." Nói xong nàng nhận lấy cuốc, việc đồng áng quan trọng nên nàng không nán lại lâu, gọi Bùi Anh chuẩn bị đi.

Vừa ra đến cổng, thẩm Quế Chi mới gọi với theo: "Đã định ngày nào trồng chưa?"

"Hôm nào định thuê người thì bảo ta một tiếng, ta sang làm giúp hai ngày."

Xuân Đào ngoái lại đáp: "Cháu vẫn chưa định ạ, thẩm ơi, khi nào định xong cháu sẽ sang tìm thẩm."

Về đến nhà, Xuân Đào sắp xếp cho Xuân Hạnh cùng nàng ra đồng cắt cỏ dại. Việc đốt tro bếp hiện tại chưa có nhiều củi nên phải c.h.ặ.t thêm, cành sam và cành thông tươi là dễ cháy nhất, Bùi Anh đi c.h.ặ.t về để đốt, nhân tiện tỉa bớt cành của mấy cây sam che bóng mát sau nhà. Xuân Hà và Đóa Nhi được giao việc kéo cành cây, Bùi Anh c.h.ặ.t xuống đến đâu, hai đứa kéo ra đồng đến đó. Mỗi người một việc, bắt đầu bận rộn.

Lúc nàng và Xuân Hạnh ra đến đồng, những người làm ruộng xung quanh đã làm xong một lượt và đang nghỉ ngơi giữa giờ. Thấy hai chị em cúi rạp người cắt cỏ dại, họ đều cau mày hỏi: "Xuân Đào, hai đứa đang cắt rau lợn đấy à? Cỏ này già quá rồi."

Xuân Đào ngẩng đầu đáp: "Không phải đâu bá nương, chúng cháu cắt bớt cỏ dại để chuẩn bị gieo hoa màu ạ."

Lời vừa dứt, phụ nhân kia chưa kịp đáp lời thì một người đàn ông cách đó không xa đã kinh ngạc thốt lên: "Cái gì? Gieo hoa màu? Tầm này mà gieo các cháu không sợ trắng tay sao!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện