Trong Trường Tín cung, hay nói đúng hơn là khắp thiên hạ, người có thể được trưởng công chúa gọi là “tẩu tẩu”, cũng chỉ có hoàng hậu – chính thê của hoàng đế, mẫu nghi thiên hạ.

Vậy mà giờ phút này, Vĩnh Ninh trưởng công chúa lại gọi Diêu quý phi một tiếng “tiểu tẩu tẩu”.

Trên đời nào có ai gọi như thế? Diêu quý phi thân là quý phi, dù tôn quý đến đâu, rốt cuộc vẫn là thiếp. Tiếng “tẩu tẩu”, cô không xứng.

Khương Vân Nhiễm đứng xa xa nhìn thiếu nữ hoạt bát kia, trong lòng khẽ thở dài:

Quả nhiên, trong cung không có ai đơn giản.

Diêu quý phi nhập cung đã năm năm, sớm sinh trưởng nữ cho hoàng đế. Dưới sự nâng đỡ của Nhân Tuệ thái hậu cùng Diêu tướng ngoại, tưởng chừng địa vị đã vững như bàn thạch, vậy mà Cảnh Hoa Diễm vẫn không phong làm hậu.

Triều thần bị Diêu thị tác động, mấy phen dâng tấu xin lập hậu, lần nào cũng bị hoàng đế bỏ sang một bên.

Nghe nói lần cuối là vào đầu năm ngoái, khi Diêu quý phi sinh con gái – tức đại công chúa, tấu chương xin lập hậu chất cao như núi. Nhưng đó cũng là lần duy nhất bệ hạ tức giận chuyện hậu vị.

Những chuyện này đều là Oanh Ca kể lại.

Tiểu nha đầu bắt chước bộ dáng bệ hạ, mày cau mặt lạnh, giọng nói nghiêm nghị, nói:

“Trẫm là vua một nước, lập ai làm hậu chẳng lẽ còn cần các khanh định đoạt? Hoàng hậu là mẫu nghi thiên hạ, là người giữ ổn hậu cung, phụ tá quốc sự, không thể lập bừa. Hôm nay trẫm nói rõ, về sau lập ai làm hậu, đều do lòng trẫm mà quyết. Ai còn nhiều lời, giáng chức ba năm, không được vào triều!”

Oanh Ca nói giống như thật, khiến Khương Vân Nhiễm cười đau cả bụng.

Những chuyện này không hề bí mật. Diêu quý phi lúc ấy bị mất mặt lớn, lấy cớ mang bệnh rút bài tử, ở yên trong Lâm Phương cung một thời gian, mãi mới chịu ra ngoài.

Oanh Ca lại biết tường tận chi tiết đến thế, thật là giỏi.

Khi ấy, Khương Vân Nhiễm từng hỏi:

“Diêu gia hành sự âm thầm đến vậy sao?”

Cảnh Hoa Diễm nổi giận đã là chuyện lớn. Dù Diêu gia quyền thế nghiêng trời, cũng không thể không chừa mặt mũi hoàng thượng.

Huống chi, giờ Diêu gia cũng không còn mạnh như trước. Vài năm qua, bệ hạ âm thầm tính toán, khiến thế lực Diêu thị bắt đầu lung lay.

Năm nay, bệ hạ tăng chỉ tiêu khoa cử, trọng dụng người trẻ, khích lệ sĩ tử, khiến triều đình có thêm sinh khí. Trong hoàn cảnh đó, Diêu gia lo lắng cũng là lẽ thường, nhưng không dám làm càn.

Bởi vì hoàng đế này… không giống tiên đế.

Nghĩ kỹ thì, khi Nghi phi sinh con, Đại hoàng t.ử lại thể trạng yếu ớt, Diêu gia mới lại dấy lòng tham vọng.

Lời này là do Oanh Ca thì thầm cùng Khương Vân Nhiễm khi hai người ở Thính Tuyết cung, đêm khuya cùng gối trò chuyện.

Oanh Ca nghĩ tiểu chủ mình chẳng biết gì về cung sự, nên mới cố ý nói rõ:

“Muốn đứng vững trong cung, tin tức là thứ không thể thiếu.”

Oanh Ca biết rõ tiểu chủ không cam tâm chỉ là một tuyển thị, nhưng thấy Hoàng thượng mấy lần ban thưởng cho Thính Tuyết cung, bèn nói mấy lời này.

Cô vào cung chưa lâu, chỉ một năm, nhưng thân thích cùng quê thì đầy khắp hậu cung, nên chuyện lớn nhỏ đều biết đôi phần.

Từ khi bệ hạ ban thưởng, Oanh Ca đã hiểu: Hoàng thượng không phải không thích tiểu chủ, chẳng qua chưa triệu thị tẩm là vì cớ khác.

Vì vậy, lời nói ra đều rất dè dặt.

Cô nói:

“Hôm Nghi phi nương nương sinh, Nhân Tuệ Thái hậu lại ngã bệnh. Thái hậu nương nương khi ấy vì sinh Vĩnh Ninh công chúa mà thân thể tổn hao, về sau cứ tới mùa đông là đầu gối đau nhức. Năm ấy bệnh phát nặng, Thái hậu không thể xử lý chính sự.”

Khương Vân Nhiễm khẽ gật đầu:

“Lúc đó bệ hạ để Diêu quý phi coi sóc lục cung, lại để Từ Đức phi cùng chia quyền, là để cân bằng.”

Oanh Ca nghe thế thì mắt sáng lên:

“Tiểu chủ thật thông minh!”

Khương Vân Nhiễm khẽ cười, tiếng sáo trúc ngoài sân vang lên du dương, khiến lòng nàng càng thêm rõ ràng.

Hôm nay, điều quan trọng không phải là sinh nhật của trưởng công chúa Vĩnh Ninh, mà là Diêu gia muốn nhân dịp này củng cố thế lực, cả trong cung lẫn ngoài triều.

Dù lời kia là chân tình hay là mưu tính, Vĩnh Ninh công chúa đều nhất định phải nói.

Cảnh Hoa Diễm đưa lưng về phía Khương Vân Nhiễm, nàng không thấy vẻ mặt của hắn, nhưng cũng đoán được: nhất định là lạnh nhạt như cũ.

Hắn không mở miệng, câu nói của Vĩnh Ninh công chúa cứ lơ lửng trong không trung, rơi chẳng xuống đất.

_Bản dịch thuộc về Hân Nghiên Lâu - MonkeyD. Vui lòng không ăn cắp dưới mọi hình thức.

Dtruyen, Truyenfull, Truyenplus, Wattpad, Cáo Truyện,..v..v.. là ĐỒ ĂN CẮP CHƯA ĐƯỢC CHO PHÉP!!!!!~_

Tiểu công chúa còn nhỏ tuổi, đỏ cả mắt, mím môi nhìn Cảnh Hoa Diễm đầy lo lắng.

Nếu là thường ngày, cô bé làm nũng, có khi bệ hạ đã mủi lòng.

Nhưng hôm nay, Cảnh Hoa Diễm lại tuyệt không dung tha.

Hiển nhiên, hoàng thượng không muốn vì một câu nói mà để Diêu gia chiếm thế thượng phong.

Hắn không nói, người khác cũng không dám xen vào.

Trong điện im lặng như tờ, ngay cả hơi thở cũng nhẹ đi.

Ngoài sân, nhạc công Nam Âm Các đang ra sức thổi sáo, âm thanh du dương như suối chảy, nhưng không ai thưởng thức nổi.

Bỗng, Nhân Tuệ Thái hậu mở miệng:

“Hoàng đế…”

Vừa dứt lời, Diêu quý phi đã vội đứng dậy.

Nét mặt cô tái nhợt, nụ cười vốn điểm nhẹ nơi môi cũng tan biến, vội vàng khom người hành lễ:

“Bệ hạ, đều là lỗi của thần thiếp, xin bệ hạ trách phạt.”

Cô đem lỗi “nói năng không đúng mực” của trưởng công chúa Vĩnh Ninh gánh hết lên mình.

Một chiêu này đúng là khôn khéo, đem cơn sóng lớn ép xuống.

Nhưng, danh xưng “tẩu tẩu" mà Vĩnh Ninh vừa gọi vẫn không thể xóa đi, vô tình lại khiến người ta nhớ lại chuyện cũ của Diêu thị.

Nhân Tuệ Thái hậu lạnh nhạt liếc Diêu quý phi một cái, rồi quay đầu dịu giọng với nữ nhi:

“Đều là người trong nhà, nói sai một hai câu cũng chẳng sao. Vĩnh Ninh, mau ngồi xuống đi.”

Bà cười từ ái, như thể chưa từng để tâm.

“Đứa nhỏ này vẫn nghịch ngợm, nói năng chẳng suy nghĩ.”

Thái hậu đã mở lời, lúc này Cảnh Hoa Diễm mới chậm rãi lên tiếng:

“Vĩnh Ninh còn nhỏ, tâm tư chưa vững. Ngày mai, trẫm sẽ sai Đỗ thái phó giảng lại kinh nghĩa cho nàng, đọc thêm tam mộ ngũ điển, học cho vững cái lễ cái đạo.”

Lời kia có phần nặng nề.

Vĩnh Ninh trưởng công chúa bị trách mắng, đôi mắt lập tức đỏ hoe, sắc mặt thoáng lộ vẻ kinh hãi.

Dẫu trong lòng có ấm ức, cô cũng không dám rời khỏi lầu Bách Hi, vẫn cố ở lại, cùng mọi người mừng thọ chính mình.

“Vâng.”

Cô bé đứng dậy, hướng về phía Cảnh Hoa Diễm, nhẹ giọng:

“Tạ ơn hoàng huynh ban ân.”

Phong ba vừa lắng, hí khúc lại bắt đầu vang lên.

Buổi diễn hôm ấy kéo dài từ đầu giờ Tỵ đến tận giờ Ngọ, không ngừng nghỉ, đến khi nắng lên cao mới kết thúc.

Tiếng hát rộn rã, lầu Bách Hi thêm phần náo nhiệt.

Các vị vương gia, phò mã lần lượt bước lên mời rượu Cảnh Hoa Diễm.

Cảnh Hoa Diễm chỉ nhấp môi đôi ba chén lấy lệ, rồi dùng khăn lau tay.

Lương Tam Thái ghé sát, hạ giọng:

“Bệ hạ, khi nãy Khương tuyển thị đã rời đi, hoàng quý thái phi cũng đã hồi cung.”

Cảnh Hoa Diễm nghiêng mắt nhìn về sau, ánh mắt u lãnh:

“Trẫm biết rồi.”

Lúc ấy, Khương Vân Nhiễm đang thay xiêm y trong một gian sương phòng.

Thay y phục xong, nàng rửa tay, tô lại chút son nhẹ.

Thanh Đại vừa buộc lại dải lưng cho nàng vừa nói:

“Quả nhiên sắp mưa, Oanh Ca đúng là miệng linh.”

Khương Vân Nhiễm mỉm cười, khoác thêm một tấm áo choàng mỏng:

“Con bé ấy khôn ngoan, biết nhìn trời đoán gió.”

Hai người vừa dứt lời, chợt một bóng người quen thuộc bước vào.

Thẩm thừa chỉ mỉm cười, bước chậm rãi tới:

“Bái kiến Khương tuyển thị.”

Khương Vân Nhiễm dừng bước, khẽ nói:

“Thẩm thừa chỉ, chẳng hay thái phi nương nương có điều gì phân phó?”

Thẩm thừa chỉ vẫn giữ nụ cười ôn hòa:

“Tiểu chủ quả là hiểu ý, nương nương mời người một chuyến.”

Khương Vân Nhiễm hít một hơi thật sâu, sau đó gật đầu, theo bà đến gian sương phòng bên cạnh.

Ngoài trời tiếng mưa rơi lộp bộp, vừa bước vào, đập vào mắt là một tấm bình phong vẽ mặt phù dung thanh nhã.

Hoàng quý thái phi ngồi ngay ngắn trên ghế chủ vị. Bà là đường muội của Cung Túc hoàng hậu, tuổi mới ba mươi tám, dung mạo đoan trang, khí độ bất phàm.

Tóc bà đen nhánh, búi mẫu đơn, cài đỉnh hoa đơn giản mà trang nhã.

Khương Vân Nhiễm thấy thế, không chút do dự, bước lên quỳ xuống hành lễ:

“Thiếp bái kiến hoàng quý thái phi nương nương, kính chúc nương nương vạn phúc kim an.”

Thái phi không mỉm cười, chỉ lặng lẽ nhìn nàng, hồi lâu vẫn không cất tiếng.

Trên đất không trải bồ đoàn, Khương Vân Nhiễm quỳ hồi lâu, đầu gối bắt đầu đau âm ỉ.

Nàng không giả vờ bình thản, ngược lại c.ắ.n môi, để lộ đôi chút ủy khuất.

Hoàng quý thái phi xoay chuỗi phật châu trong tay, thấy thân hình nàng khẽ run, khẽ hừ một tiếng lạnh:

“Mới chút ủy khuất như thế đã chịu không nổi?”

Khương Vân Nhiễm cúi đầu, cần cổ trắng ngần như ngọc.

“Xin nương nương bớt giận, thiếp biết sai rồi.”

Thái phi chậm rãi hỏi:

“Nói thử xem, ngươi sai chỗ nào?”

Khương Vân Nhiễm ngừng một lát mới nhẹ giọng đáp:

“Hôm ấy ở ngự thiện phòng, thiếp nóng nảy, lỡ đắc tội với Thẩm thừa chỉ, làm Thừa chỉ mất mặt.”

Nói đến đây, nàng như nghẹn ngào, đưa khăn lên chấm nhẹ nơi khóe mắt.

“Thiếp xuất thân dân dã, từ nhỏ ít học, chẳng rõ tôn ti lễ nghi, quy củ trong cung cũng chẳng biết gì, chỉ lo tranh hơn thua, hành sự hồ đồ, không cân nhắc hậu quả. Việc không nghe theo lời Thẩm thừa chỉ, tự nhiên là phụ lòng tốt của nương nương, là lỗi của thiếp.”

Nói là không hiểu quy củ, nhưng lời nói khéo léo, ai nghe qua cũng phải tán thưởng.

Ngày ấy nàng ra mặt quá đà, hôm nay lại giả vờ nhún nhường, e là lộ vẻ giả tạo.

Chi bằng bày ra bộ dáng dân nữ thật thà, ngược lại khiến Hoàng quý thái phi dễ mềm lòng.

Quả nhiên, Hoàng quý thái phi cười lạnh một tiếng, ngón tay gõ nhẹ lên tay vịn:

“Hay cho một người thích tranh hơn thua.”

“Ngươi có thể nói ra lời ấy, cũng chưa hẳn là kẻ ngu dốt." Giọng thái phi dần dịu lại: "Giờ ngươi cũng nhìn ra rồi đó, trong cung này biết bao nhiêu phi tần quyền cao, mỹ mạo lại khéo lấy lòng bệ hạ, còn ngươi…”

“Ngươi chỉ là một kẻ trong muôn người, được tuyển vào cung, chẳng qua cũng là nhờ chút ánh sáng chiếu rọi mà thôi.”

Không nói ra là ánh sáng của ai, nhưng ai cũng hiểu rõ.

Khương Vân Nhiễm và Nguyễn Tiệp dư ngày trước giống nhau đến lạ, điều ấy trong hậu cung không còn là điều bí mật.

Mọi người không ai nói ra miệng, nhưng ánh mắt thì không giấu được tò mò.

Hơn nữa, bệ hạ cũng không hề hạ chỉ cấm miệng.

Dường như trong mắt Cảnh Hoa Diễm, việc nhớ đến Nguyễn Tiệp dư chẳng phải điều gì khó nói.

“Thái phi dạy rất đúng.”

Khương Vân Nhiễm lập tức cúi người hành lễ, giọng điệu cung kính.

Hoàng quý thái phi nhìn thân hình thướt tha của nàng, một lúc sau mới khẽ thở dài:

“Bệ hạ là do ta nuôi lớn, tính tình hắn thế nào, ta là người rõ nhất.”

“Khương tuyển thị, ngươi có muốn thăng tiến, hưởng vinh hoa?”

Khương Vân Nhiễm không đáp.

Nàng hơi cúi đầu, thần sắc không gợn sóng, dường như chẳng động lòng bởi lời dụ dỗ.

Thanh Đại đứng phía sau không lộ vẻ gì, nhưng trong lòng vô cùng kinh ngạc.

Lần trước sau chuyện ở ngự thiện phòng, tiểu chủ về liền nghiêm khắc căn dặn các nàng, từ đó đến nay dù là Hoàng quý thái phi hay Nguyễn Bảo lâm cũng không dám làm càn.

Lúc ấy cô còn chưa hiểu rõ, nay nghe lời Hoàng quý thái phi, mới biết chủ t.ử nhà mình đã sớm đoán ra ý đồ, nên mới dè chừng trước.

Tiểu chủ quả là thần nhân...

Cô nghĩ trong lòng. Vì sao phải kéo tiểu chủ vào cuộc? Không cần đoán, Hoàng quý thái phi đã nói rõ:

“Bệ hạ tuổi trẻ trải nhiều sóng gió, đến nay kế vị, nhưng cuối cùng vẫn chỉ một thân đơn bóng.”

Giọng Hoàng quý thái phi mềm lại:

“Đứng lên đi.”

Khương Vân Nhiễm lúc này mới thong thả đứng dậy, ngoan ngoãn đứng trước mặt Hoàng quý thái phi, hàng mi khẽ động, thần sắc chăm chú.

“Cung cấm hôm nay nhìn thì rực rỡ, ai cũng giống như hoa nở, nhưng thân là di mẫu của hoàng đế, ta là người hiểu nó rõ nhất.”

Ánh mắt bà hơi nhướng lên, thẳng tắp nhìn vào Khương Vân Nhiễm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Những phi tần trong cung, bệ hạ chưa từng thực lòng tín nhiệm, lại càng không có ai để dốc bầu tâm sự. Mấy năm nay, ta lo lắng từng ngày, sợ người sinh lòng u uất, cũng sợ cô phụ tâm nguyện của a tỷ."

Bà dừng một chút, giọng chậm rãi:

"Cũng may, hiện giờ đã có ngươi."

Lời ấy có phần quá lố. Khương Vân Nhiễm chỉ là một tuyển thị chưa được sủng hạnh, làm gì có tư cách trở thành người thân cận của hoàng đế?

Hoàng quý thái phi e là đã quá xem trọng nàng.

Nàng cúi đầu, nhỏ giọng đáp:

"Nương nương nâng đỡ, thiếp chẳng qua chỉ là con gái nhà quê, không có bản lĩnh gì, thực không dám nhận trọng trách ấy."

Hoàng quý thái phi cười khẽ:

"Không, ngươi khác những người khác."

Bà nhìn Khương Vân Nhiễm, ánh mắt nghiêm nghị mà ôn hòa:

"Khương tuyển thị, e là chính ngươi cũng chưa biết, bản thân mình may mắn dường nào."

Khương Vân Nhiễm ngẩn ra, hỏi lại:

"Nương nương nói vậy, là vì dung mạo thiếp... giống Tiệp dư Nguyễn thị đúng không?"

Ý tứ này, ai trong cung đều đoán được. Nàng giống Nguyễn Tiệp dư – người từng được sủng ái sâu sắc, nên hoàng quý thái phi tin rằng nàng có thể thay thế vị trí đó.

Hoàng quý thái phi đáp:

"Đúng là có phần như thế, nhưng cũng không hoàn toàn."

Bà nói tiếp:

"Ta từ nhỏ đã theo a tỷ học lễ nghĩa, hai tỷ muội tình thâm nghĩa nặng. Cả đời ta không mong gì nhiều, chỉ mong a tỷ có thể trọn ý nguyện, cũng mong bệ hạ được người thấu hiểu, được yên lòng."

"Khương Vân Nhiễm, nếu ngươi chịu nghe theo an bài của ta, thật lòng phụng dưỡng bệ hạ, ta chắc chắn sẽ bảo hộ ngươi phú quý suốt đời."

Khương Vân Nhiễm nghe xong, trong lòng khẽ run.

Trong khoảnh khắc, nàng như có chút d.a.o động, nét mặt cũng thoáng rối bời, vẻ ủy khuất cố che giấu cũng không còn, chỉ lộ rõ vẻ hoảng loạn.

Một người mềm yếu như nàng, dễ bị lay động đến thế sao?

Nhưng giây lát ấy qua đi, Khương Vân Nhiễm đã nhanh chóng trấn định lại, lập tức quỳ xuống, dập đầu một cái.

Sắc mặt hoàng quý thái phi khẽ đổi.

"Nương nương." Nàng ngẩng đầu, giọng nghèn nghẹn, một giọt lệ rơi xuống má: "Thiếp thật sự không xứng."

"Bất quá là một lần gặp gỡ ngoài ý muốn, khiến thiếp trở thành tuyển thị, nhưng từ đó đến nay, bệ hạ chưa từng triệu kiến thiếp một lần."

Giọt lệ nối nhau tuôn rơi, từng hạt như châu ngọc, khiến người nhìn cũng động lòng.

Hoàng quý thái phi nhìn nàng, rốt cuộc cũng hơi d.a.o động:

"Hoàng thượng chẳng qua là bận việc, chứ không phải..."

Lời chưa dứt, Khương Vân Nhiễm lại dập đầu lần nữa.

"Thiếp biết nương nương lòng dạ nhân hậu, một lòng suy nghĩ cho bệ hạ. Nhưng thiếp sợ..."

"Chỉ một lần gặp mặt, Nguyễn nương nương đã muốn đưa thiếp vào chỗ c.h.ế.t. Nếu một ngày nào đó thiếp thật sự có được chút cơ duyên, chỉ e tai họa càng lớn."

"Nương nương, thiếp không ham vinh hoa phú quý, hoàng mệnh đã ban, thiếp không thể trái, chỉ mong được sống yên ổn trong cung, bình bình qua ngày, là đã đủ mãn nguyện."

Nói rồi, nàng dập đầu lần thứ ba.

"Nương nương kỳ vọng cao, thiếp không thể đáp ứng, xin nương nương thứ lỗi."

Lời nói đến thế, ai còn có thể ép nàng thêm?

Hoàng quý thái phi rũ mắt nhìn dáng người gầy nhỏ trước mặt, chuỗi Phật châu trong tay khẽ vang lên từng tiếng đều đặn. Một hồi sau, bà thở dài một tiếng:

"Thôi vậy."

Giọng nói cũng đã trở nên ôn nhu:

"Ngươi đứng lên đi."

Khương Vân Nhiễm nói:

"Đa tạ ơn nương nương, thiếp suốt đời không quên."

Chờ nàng đứng dậy, hoàng quý thái phi nghiêng đầu liếc nhìn Thẩm Thừa Chỉ.

Thẩm Thừa Chỉ tiến lên, đưa một cái hà bao cho Thanh Đại.

Hoàng quý thái phi dịu giọng bảo:

“Không thể để ngươi quỳ uổng phen này, thôi thì cầm lấy làm kỷ niệm. Nếu ngươi không muốn cũng được, bổn cung không ép. Chỉ là về sau có khổ sở gì, cứ đến tìm bổn cung. Dù sao bổn cung cũng là hoàng quý thái phi, giúp được một tay thì sẽ giúp.”

Khương Vân Nhiễm cúi người hành lễ, lần nữa tạ ơn, rồi cùng Thanh Đại lui ra.

Ra đến hành lang, Thanh Đại liền bước tới đỡ tay nàng.

Nàng quỳ lâu, đầu gối tê dại, phải vịn lấy Thanh Đại mà đi chậm rãi vài bước, mới duỗi thắt lưng ra được.

“Trang điểm của ta có chỗ nào không ổn không?”

Thanh Đại khẽ lắc đầu: “Không sao, tiểu chủ cứ yên tâm.”

Lúc này Khương Vân Nhiễm mới nhẹ nhõm thở ra.

Thanh Đại nhìn thấy hà bao trong tay, khẽ mở ra, không khỏi kinh ngạc:

“Tiểu chủ, là một thỏi vàng.”

Khương Vân Nhiễm chỉ nói:

“Cất kỹ.”

Rồi nàng lại khôi phục dáng vẻ cung kính nhã nhặn, chậm rãi quay về lầu Bách Hi.

Cảnh Hoa Diễm vẫn ngồi đấy, đưa lưng về phía nàng, tay cầm chén trà, chậm rãi uống từng ngụm.

Lương Tam Thái khom người thấp giọng bẩm:

“Bệ hạ, Khương tuyển thị hình như đã khóc.”

Người ngoài không nhìn ra, chứ Lương Tam Thái thì mắt tinh như cú vọ.

Y vào cung nhiều năm, mắt nhìn sáu đường, tai nghe tám hướng, sớm đã luyện thành thói quen quan sát kỹ.

Cảnh Hoa Diễm liếc mắt nhìn y một cái.

Lương Tam Thái liền vội cười, tự đ.á.n.h nhẹ vào mặt mình:

“Là tiểu nhân lắm miệng.”

Kịch hôm nay, xem đến phát ngán.

Khương Vân Nhiễm còn có thể kiên nhẫn, chứ người xem như hắn đến cuối cùng cũng thấy mệt. Nói gì tới mấy vị thái phi tuổi cao sức yếu.

Chưa đến buổi trưa, Cảnh Hoa Diễm đã rời yến tiệc, về Càn Nguyên cung xử lý chính sự.

Sau bữa trưa, Đức thái phi và Thục thái phi cùng nhau cáo lui. Chừng hai khắc sau, mấy vị vương phi lớn tuổi cũng lần lượt rời đi.

Bách Hi Lâu vì thế mà vắng đi một nửa.

Cung yến như vậy thường có, cũng chẳng phải lễ tiết trọng đại gì, nên Nhân Tuệ thái hậu chẳng hề lấy làm phiền.

Bà vừa ăn hạt dưa, vừa trò chuyện cùng hoàng quý thái phi:

“T.ử Hiên mới thành hôn, dạo này thế nào rồi?”

T.ử Hiên là Tam hoàng tử, hiệu là Lễ thân vương, do hoàng quý thái phi sinh ra.

Đầu năm vừa cưới vợ — là cháu gái bên ngoại của chính hoàng quý thái phi, cũng là con gái trưởng tộc Thẩm thị.

Năm xưa biến cố xảy ra, Cung Túc hoàng hậu bệnh nặng, Thẩm gia sa sút.

May thay, chi của hoàng quý thái phi vẫn ổn định, nhờ vào thân phận mẫu thân hoàng tử, một lần nữa gây dựng lại thanh thế.

Đệ đệ của hoàng quý thái phi hiện là tộc trưởng Thẩm thị, xem như nâng lại cơ nghiệp.

Tuy lực còn yếu, nhưng có hậu thuẫn của hoàng đế, Thẩm thị dần lấy lại tiếng tăm nơi kinh thành.

Năm ngoái khi luận hôn, Cảnh Hoa Diễm ra chỉ để cho hoàng quý thái phi và Lễ vương tự chọn.

Chọn tới chọn lui, cuối cùng cưới luôn đích nữ của Thẩm thị, xét theo vai vế, cũng là biểu muội của hoàng thượng.

Vị vương phi này ôn hòa nhã nhặn, giỏi thơ văn, nổi danh trong kinh thành.

Nếu không vì Diêu gia và Thẩm gia nước lửa khó dung, e rằng Nhân Tuệ thái hậu đã muốn nàng ấy làm con dâu rồi.

Hoàng quý thái phi thở dài:

“Người trẻ thường sống theo tình cảm, Vương phi tính tình tốt như vậy, lại thường vì chuyện nhỏ mà giận dỗi với T.ử Hiên, cứ khóc lóc kể lể trong cung hoài.”

“Ngươi còn trẻ, khuyên bảo bọn chúng thêm một chút.”

Hoàng quý thái phi than nhẹ:

“Tỷ tỷ cũng biết, T.ử Hiên là đứa nhỏ ngu ngơ vụng về, học chẳng vào, làm việc cũng dở, suốt ngày chỉ biết rong chơi, thật hổ thẹn với kỳ vọng của bệ hạ.”

Bà lại thở dài, cười có phần gượng gạo:

“Vẫn là tỷ tỷ thảnh thơi. T.ử Thành nghe lời hiểu chuyện, nay lại có danh tiếng trong triều, không để tỷ tỷ lo lắng.”

Nhân Tuệ thái hậu chỉ cười nhàn nhạt:

“Nó tính tình quá thật thà, không lanh lợi, không biết tùy cơ ứng biến. Bệ hạ bảo đi tra sổ sách ở Hộ bộ, nó liền vội vội vàng vàng tra thật, kết quả bị người ta đ.â.m đơn hạch tội, mà bản thân còn chẳng hay.”

Bà dừng một chút, nhẹ giọng:

“Nếu không phải bệ hạ thương hoàng đệ, sai ta nhắc nhở một tiếng, sợ là chuyện đã ầm ĩ đến tai người ngoài rồi.”

Hai người nói chuyện rất khẽ, cách khá xa chỗ Khương Vân Nhiễm. Nhưng nàng chăm chú lắng nghe, nên vẫn nghe được vài câu.

Nghĩ kỹ lại, hai vị hoàng thúc kia tuổi xấp xỉ Cảnh Hoa Diễm, người có nết lành, kẻ lại có chỗ thiếu. Nhưng rốt cuộc là mẹ ruột, lòng thương vẫn đặt nơi con mình.

Mà hoàng đế bệ hạ – người ngồi trên muôn dân – lại là người cô đơn nhất.

Chợt nghe hoàng quý thái phi hỏi:

“Tỷ tỷ, T.ử Thành thành thân cũng hơn một năm rồi phải không?”

Nhân Tuệ thái hậu giọng vẫn điềm tĩnh:

“Không gấp. Nó gần đây bận rộn ở Hộ bộ, ít khi về vương phủ. Vương phi cũng biết điều, không nhắc đến, chỉ âm thầm chăm lo.”

Hoàng quý thái phi khẽ thở dài:

“Hài t.ử đều là tốt cả, chỉ là... chuyện con nối dõi vẫn luôn khiến người ta lo.”

Nhân Tuệ thái hậu cũng lặng lẽ gật đầu:

“Phải, ta cũng phiền lòng vì điều đó.”

Hai người không nói gì thêm nữa.

Khương Vân Nhiễm cúi đầu, trong lòng lại cảm thấy thú vị.

Đều là con cháu hoàng tộc, có ngự y chăm sóc, có thái y viện ngày đêm lo t.h.u.ố.c thang, vậy mà sinh con đẻ cái cũng khó như lên trời. Nghĩ đến thật thấy trớ trêu.

Nàng uống ba chén trà, ăn hết một đĩa đậu phộng giòn, lại nếm thêm hai miếng bánh đậu xanh, đến mức thắt lưng tê rần mới nghe vở kịch kết thúc.

Nhân Tuệ thái hậu đứng dậy tuyên bố tan tiệc. Khương Vân Nhiễm nhìn khắp một vòng, thấy sắc mặt ai nấy đều nhẹ nhõm rõ rệt.

Xem như qua được một hồi rồi.

Diêu quý phi từ đầu yến chỉ yên lặng, giờ mới bước lên, nhẹ giọng nói:

“Thần thiếp lo toan không chu toàn, muốn chuẩn bị náo nhiệt thêm, để mọi người vui vẻ, ai ngờ lại thành ra khiến người ta không hài lòng.”

Nhân Tuệ thái hậu vẫn giữ thể diện cho cô trước mặt người ngoài:

“Ngươi còn trẻ, lần đầu tổ chức yến tiệc lớn, chưa quen việc là điều dễ hiểu. Sau này có kinh nghiệm rồi sẽ khác.”

Vừa dứt lời, bà chậm rãi rời đi. Diêu quý phi bước theo, đỡ thái hậu và công chúa Vĩnh Ninh về Thọ Khang cung.

Đến nơi, cô cúi người nói nhỏ:

“Thái hậu nương nương nên nghỉ ngơi sớm, thần thiếp xin cáo lui.”

Nhân Tuệ thái hậu lại quét mắt liếc nhìn cô, mặt lạnh nhạt:

“Ngươi theo ta vào.”

Diêu quý phi thoáng cứng người.

Vĩnh Ninh công chúa liền bước lên, làm nũng:

“Mẫu hậu, biểu tỷ cũng mệt rồi, hay là để tỷ ấy….”

“Con im miệng.”

Vĩnh Ninh lập tức tái mặt, không dám nói thêm lời nào.

Nhân Tuệ Thái hậu liếc nhìn Bành Thượng cung, lạnh nhạt phân phó:

“Dẫn nó lui về.”

Vĩnh Ninh trưởng công chúa mím môi, cuối cùng chỉ đành ngoái đầu nhìn Diêu quý phi một cái, rồi ngoan ngoãn lui xuống.

Diêu quý phi sắc mặt trắng bệch, lặng lẽ theo sau Nhân Tuệ Thái hậu trở lại nội điện.

Cánh cửa sau lưng khép lại két một tiếng, cô còn chưa kịp quỳ xuống hành lễ, liền ăn ngay một cái tát.

“Ngươi lá gan không nhỏ, dám trái lời bổn cung?”

Một bên mặt Diêu quý phi lệch hẳn, trâm Đan Phượng Triều Dương cài trên tóc nàng lắc lư rơi ánh sáng loáng.

Trên má bỏng rát, ánh mắt nàng vẫn bình thản, nhưng nơi đáy lòng lại chua xót khôn tả.

Đau đớn, bất lực, nhưng cô không dám hé lời, chỉ c.ắ.n chặt môi dưới, trắng bệch đến mức gần như bật máu.

“Thế nào, còn thấy oan ức ư?”

Nước mắt đã lưng tròng, cô gắng gượng không để rơi xuống.

“Vì để ngươi ngồi được vào vị trí hoàng hậu, cả dòng họ cử tộc đã bỏ ra bao nhiêu tâm lực. Nếu có người phải chịu ủy khuất, phải là ta, là phụ thân ngươi!”

“Ngươi sao lại vô dụng đến thế hả?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện