Vài ngày sau, trong cung mọi việc vẫn như thường.
Chỉ là hè qua thu đến, tiết trời dần chuyển mát, băng trong hầm cũng cạn dần.
Không còn khoản "mua đá" từ Tư Đồ mỹ nhân, Khương Vân Nhiễm có hơi tiếc, đùa với Thanh Đại:
"Thiếu mất một mục, thật đáng tiếc. Có điều, Tư Đồ mỹ nhân đúng là người hào phóng, cũng coi như người tốt."
Thanh Đại chớp mắt:
"Tiểu chủ, băng kia e không phải dùng cho bản thân Tư Đồ mỹ nhân. Nô tỳ nghe ngóng, trong cung đều nói nàng và Đức phi tình cảm sâu đậm, ngày thường hay qua lại. Đức phi thân thể yếu, nóng lạnh đều kỵ, chắc là Linh Tâm cung không đủ băng dùng, nên Tư Đồ mỹ nhân mới vì nàng tính toán như vậy."
Khương Vân Nhiễm gật đầu:
"Thế thì cũng dễ hiểu."
Tư Đồ thị vốn xuất thân võ tướng, chỉ là không thuộc hàng huân quý lâu đời.
Tổ tiên nàng ta từ cuối đời tiên đế mới nhờ chiến công mà được ban thưởng, hiện đóng ở Nam Xuyên, giữ vững cõi Nam Cương.
Tư Đồ gia vốn không liên hệ nhiều với Trung Nghĩa Bá phủ Từ gia, nhưng do đồng lòng về đường lối – đều chủ trương xuất binh, nên cũng xem như minh hữu.
Khương Vân Nhiễm nghĩ thông suốt, nàng cũng hiểu rõ tính tình của Cảnh Hoa Diễm – hắn là người sẽ không vì tư tình mà đặt ai lên địa vị, mọi việc đều phải có lợi ích rõ ràng.
Lúc này Từ gia thế lực lớn mạnh, cuối đời tiên đế vì Diêu hoàng hậu nắm quyền quá lâu, văn thần không dễ đề bạt, bèn nâng đỡ võ tướng, mà Từ gia chính là trọng tâm.
Từ gia là công thần khai quốc, theo Cao Tổ chinh chiến nam bắc.
Tước vị Trung Nghĩa Bá đã truyền mười đời, đến đời phụ thân Từ Đức phi, cũng vẫn giữ được thế lực.
Tuy Từ Sấm không dũng mãnh như tổ tiên, nhưng cũng là một trong những võ tướng hàng đầu triều đình.
Sau khi Cảnh Hoa Diễm lên ngôi, theo di mệnh của tiên đế, vẫn trọng dụng Từ gia, nhờ vậy mà Từ thị độc chiếm quyền võ, trên triều nhiều phen đối đầu với Diêu thị.
Nhờ thế, Từ Đức phi có thể áp chế Chu Nghi phi, đứng đầu Tứ phi.
Tư Đồ thị tuy cũng là cánh tay đắc lực, nhưng không bằng Từ gia. Muốn có chỗ đứng trong triều, tự nhiên phải dựa vào thế lực kia.
Tư Đồ mỹ nhân làm như thế, rõ ràng là có người trong nhà tính toán sắp đặt.
Khương Vân Nhiễm khẽ nghĩ ngợi, chậm rãi nói:
“Tư Đồ mỹ nhân gần đây được sủng ái, từ tuyển thị mà lên mỹ nhân, ta đoán không bao lâu nữa sẽ vào hàng cửu tần. Bệ hạ hẳn cũng coi trọng Tư Đồ thị.”
Thanh Đại hạ giọng hỏi:
“Ý tiểu chủ là... Tư Đồ mỹ nhân và Đức phi thật ra không thân thiết như lời đồn?”
Khương Vân Nhiễm cười khẽ, đưa tay điểm nhẹ trán cô:
“Thông minh đó.”
Thanh Đại mím môi, cũng bật cười theo:
“Trải qua lần này, nô tỳ không khôn ra thì sao có thể hầu hạ tiểu chủ cho tốt được?”
Làm người, phải trải việc mới hiểu đời.
Hai người đang trò chuyện, bên ngoài T.ử Diệp vội vã bước vào:
“Tiểu chủ, bên Thượng cung cục đưa người tới quét dọn rồi.”
Khương Vân Nhiễm nhướng mày, nhoẻn cười:
“Bệ hạ quả là người nói được làm được, ta càng ngày càng thích người như vậy.”’
Hôm ấy từ Ngự hoa viên trở về, Lưu cô cô bên Thượng cung cục tự mình đến, ban thưởng thăng phẩm cho Thanh Đại cùng Tiền Tiểu Đa.
Người quét dọn cung tuy đến trễ mấy ngày, nhưng cũng vừa khéo.
Khương Vân Nhiễm đỡ tay Thanh Đại bước vào nhà chính, vừa liếc mắt đã thấy Oanh Ca đứng dưới mái hiên, lén đưa mắt ra hiệu.
Khương Vân Nhiễm bật cười khẽ.
Cô cô Thượng cung mới đến không biết nguyên cớ, thấy nàng cười mà lấy làm lạ.
Cô cô vội hành lễ:
“Bái kiến tiểu chủ, chẳng hay tiểu chủ có căn dặn gì?”
Khương Vân Nhiễm lắc đầu:
“Không có.”
Cô cô nọ gật đầu, chỉ ba người phía sau:
“Nghe nói Thính Tuyết cung trước đây vẫn bỏ trống, không có người quét dọn, đều là lỗi của bọn nô tỳ.
Nay tiểu chủ an cư nơi này, Mục Thượng cung phân phó chọn vài người lanh lẹ tới hầu hạ. Đây là Oanh Ca, Lam Vận, còn đây là Tiểu Lục Tử, xin bái kiến tiểu chủ.”
Người quét dọn mới tới, Thượng cung cục không để Khương Vân Nhiễm chọn lựa, trực tiếp đưa đến hai cung nữ, một tiểu hoàng môn.
Ba người đồng loạt quỳ lạy. Khương Vân Nhiễm chỉ gật đầu đáp, rồi bảo Thanh Đại tiễn cô cô kia ra ngoài.
Chờ người lui hết, nàng dặn đôi câu, rồi cho Lam Vận và Tiểu Lục T.ử đi làm việc.
Chỉ để lại một mình Oanh Ca.
“Sao lại là ngươi?”
Khương Vân Nhiễm bật cười, đưa cho cô một hà bao dày cộp.
“Lúc trước ở Chức Tạo Cục, ngươi giúp ta không ít, đây là tấm lòng của ta.”
Oanh Ca cũng không khách sáo, nhận lấy hà bao, cười toe:
“Tiểu chủ, nô tỳ nghe Thính Tuyết cung thiếu người hầu, liền đến xin Chân cô cô cho theo tới. Nô tỳ biết tính tình tiểu chủ, ở đây hẳn là tốt, nô tỳ mặt dày cầu xin được theo hầu, sau này ăn ngon uống cay theo người.”
T.ử Diệp cười:
“Nha đầu ngươi, miệng ngọt như đường.”
Thanh Đại lại bảo:
“Sau này ra ngoài nên thận trọng, đừng lanh lẹ quá mức.”
Hiện trong Thính Tuyết cung, trong có Thanh Đại, ngoài có Tiền Tiểu Đa, đều là người đứng đầu, đương nhiên tâm tư cũng sâu sắc hơn.
Một người nghiêm cẩn, một người dịu dàng, phối hợp với nhau rất hợp tình.
Oanh Ca vội vã đáp:
“Các tỷ tỷ cứ yên tâm, ta biết chừng mực.”
Khương Vân Nhiễm cũng yên lòng, chỉ dặn:
“Về sau ra ngoài, ngươi không còn là người của Chức Tạo Cục, lời nói việc làm phải cẩn trọng hơn, Chức Tạo Cục không đủ thế lực che chở đâu.”
Oanh Ca cúi đầu:
“Vâng, tiểu chủ cứ yên tâm.”
Khương Vân Nhiễm lại hỏi đến những người khác, Oanh Ca đáp:
“Hồng Tụ tỷ tỷ mấy hôm trước không biết chuyện, đi tìm tiểu chủ khắp nơi. Sau nghe nói người bị trách phạt, rồi lại được phong phi, Hồng Tụ tỷ tỷ trốn một mình khóc một hồi.”
Khương Vân Nhiễm nghe vậy, trong lòng vừa nhẹ nhõm, lại thấy chua xót.
Thanh Đại bên cạnh mím môi, cuối cùng khẽ thở dài:
“Hồng Tụ tỷ tỷ ngoài lạnh trong ấm là thế, trước kia còn lén đến Trường Xuân cung thăm ta, chuyện của ta nàng cũng lo lắng không yên.”
Khương Vân Nhiễm khẽ cười:
"Vậy cũng tốt, có Chân cô cô trông nom, nàng ấy ở Chức Tạo Cục cũng có người chăm sóc."
Oanh Ca lanh lợi, Khương Vân Nhiễm giao cho cô quản việc quét dọn trong cung, từ đó Thính Tuyết cung mới dần dần đâu vào đấy.
Thấm thoắt đã sang giữa tháng chín.
Gió thu thổi tan cái oi nóng đầu mùa, lá xanh đầu cành cũng dần úa vàng, tiết trời chuyển dần sang cái lạnh hiu hắt cuối thu.
Vào buổi sớm hay chiều muộn, nếu không khoác thêm áo bối tử, đứng lâu ngoài viện sẽ cảm thấy tay chân lạnh ngắt.
Tính ra, Khương Vân Nhiễm vào cung đã tròn một tháng. Trong tháng ấy, tuy thỉnh thoảng bệ hạ có ban thưởng, nhưng chưa từng truyền nàng thị tẩm. Các ti cục vì thế cũng dần sinh lười, tuy không dám ức h.i.ế.p người bên nàng, nhưng cũng chẳng sốt sắng.
Khương Vân Nhiễm không truy cứu. Chỉ cần cung nhân không bị ép buộc hay bị bắt nạt, không bị mùi nhàn khí bên ngoài làm hư, nàng liền mắt nhắm mắt mở cho qua.
Hai mươi tháng chín là sinh thần của trưởng công chúa Vĩnh Ninh, trong cung sẽ mở tiệc mừng. Hôm ấy, tất cả phi tần trong cung đều phải dự yến.
Khương Vân Nhiễm chẳng có của cải gì quý giá, chỉ có tay nghề thêu là khá. Một tháng qua, nàng không đi đâu ngoài ngự hoa viên, dành thời gian thêu thùa, tích được không ít vật nhỏ tinh xảo.
Nghe nói yến tiệc không quá long trọng, nàng liền chọn một món thêu tinh tế nhất để dâng lên làm quà mừng.
Sáng sớm hôm sinh nhật, nàng đã tỉnh dậy.
Thanh Đại và T.ử Diệp giúp nàng rửa mặt chải đầu, Oanh Ca thì vừa dẫn cung nhân quét dọn cung đạo xong, trở về báo:
"Bên ngoài hơi lạnh, Thanh Đại tỷ, lát nữa nhớ mang theo áo choàng mỏng, lỡ có mưa thì còn tránh rét."
Khương Vân Nhiễm hỏi:
"Các cung đều đã náo nhiệt cả rồi?"
Oanh Ca híp mắt cười:
"Vâng, trưởng công chúa Vĩnh Ninh là ái nữ của Thái hậu nương nương, từ nhỏ đã được yêu chiều. Bệ hạ cũng rất thương muội muội, khi mới đăng cơ đã lập phong hào. Trong cung ai dám lơ là được?"
“Trưởng công chúa cũng là công chúa, nhưng thường là tỷ muội ruột của hoàng đế, địa vị cao hơn một bậc, bổng lộc ngang hàng nhất đẳng thân vương, quả là vinh hiển tột cùng.
Tiên đế lúc trước không khỏe, chỉ có bốn trai bốn gái. Ngoài Vĩnh Ninh do Nhân Tuệ Thái hậu sinh, còn có Đại công chúa Vĩnh Thọ do Đức Thái phi sinh, Nhị công chúa Vĩnh Thuận do Thục Thái phi sinh, đều đã xuất giá gả phò mã, hiện đều ở phủ công chúa.
Chỉ còn tam công chúa và tứ công chúa còn nhỏ tuổi, chưa xuất giá, vẫn ở trong cung học hành cùng Tĩnh thân vương.”
Khương Vân Nhiễm nghe xong, gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Hôm nay là sinh thần công chúa, nàng tuy là tiểu chủ nhưng không được sủng, nên cũng không ăn mặc quá mức. Chỉ chọn một cây trâm kim tua hoa lầu, trang điểm đơn giản rồi xem như xong xuôi.
Ra khỏi Thính Tuyết cung, trời đã sáng rõ.
Yến tiệc hôm nay không quá trọng thể, phần nhiều chỉ có các Thái phi, cung phi trong cung, thêm vài vị Vương gia, Vương phi. Dù sao cũng toàn người trong nhà.
Trên đường đi, nàng thấy các cung nhân tấp nập ngược xuôi, đều bận rộn chuẩn bị cho buổi yến.
Vừa rẽ qua con đường dài bên đông, sau lưng bỗng vang lên tiếng bước chân gấp gáp…
Khương Vân Nhiễm dừng bước, nghe Thanh Đại khẽ nói bên tai:
“Tiểu chủ, là quý phi nương nương.”
Nàng lập tức lùi sang một bên, khom người chờ đợi.
Nghi trượng quý phi kéo dài, lễ nghi rườm rà. Khi đến gần, một giọng nữ ôn nhu vang lên: “Dừng.”
Nghi trượng ngừng lại. Khương Vân Nhiễm vội vàng hành lễ:
“Tham kiến quý phi nương nương, nương nương kim an.”
Diêu quý phi vận xiêm y đỏ thêu hoa bạc, đầu đội mũ hoa quý giá, dung mạo đoan trang tươi tắn, như phù dung nở rộ, vừa quý khí vừa đoan chính.
Cô cúi mắt nhìn Khương Vân Nhiễm, mỉm cười dịu dàng:
“Ngươi là… Khương Tuyển thị?”
Khương Vân Nhiễm đáp: “Vâng, thiếp tham kiến quý phi nương nương.”
Diêu quý phi cười khẽ: “Vẫn chưa gặp qua ngươi. Nào, ngẩng đầu để ta nhìn kỹ một chút. Nghe nói là người như tiên giáng trần.”
Khương Vân Nhiễm vội vàng nói:
“Không dám nhận. Trước mặt nương nương, thiếp chẳng đáng gì.”
Diêu quý phi cúi đầu cười nhẹ, nói:
“Không sao, ngẩng đầu lên đi, ta không phải Hinh Liên, sợ gì chứ?”
Chu Hinh Liên là khuê danh của Chu Nghi phi. Nghe vậy, cũng đoán được quan hệ giữa hai người khá hòa hảo.
Khương Vân Nhiễm chậm rãi ngẩng đầu.
Diêu quý phi than nhẹ:
“Ngươi đó, đúng là thời vận đưa đẩy.”
Giọng cô nhẹ nhàng hiền hậu, đúng với danh tiếng là chủ t.ử nhân từ trong cung.
“Nay ngươi cũng là người trong cung, xem như tỷ muội với ta." Diêu quý phi nói tiếp: "Về sau nếu có điều khó xử, cứ đến Lâm Phương cung tìm bổn cung, ta có thể thay ngươi làm chủ.”
Khương Vân Nhiễm lập tức cúi người tạ ơn:
“Tạ ơn nương nương ban ơn.”
Vừa dứt lời, bỗng có một giọng nữ khác lạnh lùng xen vào.
Là Chu Nghi phi.
“Nay bổn cung là người đứng đầu Đông Lục cung, ai muốn gì cũng đều phải đến tìm bổn cung. Bàn tay người, vươn hơi dài rồi.”
Đúng lúc ấy, nghi trượng của Chu Nghi phi cũng vừa đến.
Dù Diêu quý phi nói lời nhỏ nhẹ, nhưng lời ấy ai nghe cũng hiểu, hiển nhiên Chu Nghi phi càng không bỏ sót.
Sau khi sinh con, tính khí Chu Nghi phi ngày càng khó chiều, dù với Diêu quý phi cũng không nể nang mấy phần, càng thêm cứng cỏi.
Diêu quý phi chẳng giận, quay đầu nhìn lại, thấy nghi trượng của Chu Nghi phi đã đi tới gần, chỉ còn cách chừng hai trượng, xem như nhường bậc cho quý phi.
Diêu quý phi còn mỉm cười hỏi han:
“Dạo này thân thể khá hơn chưa?”
Mấy hôm nay, Chu Nghi phi bị hỏa khí công tâm, thường choáng đầu hoa mắt, chẳng đi thỉnh an, ở mãi Cẩm Tú cung dưỡng bệnh.
Chu Nghi phi hừ một tiếng, chẳng đáp, chỉ lạnh lùng liếc về phía Khương Vân Nhiễm.
“Ngẩng đầu lên cho ta xem.”
Khương Vân Nhiễm lập tức đáp:
“Thiếp bái kiến Nghi phi nương nương, nương nương vạn phúc kim an.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nói rồi, nàng hơi ngẩng đầu, song ánh mắt vẫn cụp xuống, chỉ dừng nơi mép xe. Đó là phép tắc trong cung, không được nhìn thẳng.
Chu Nghi phi không như Diêu quý phi dè dặt, vừa thấy mặt Khương Vân Nhiễm liền hít một hơi lạnh.
Nàng ta kinh ngạc buột miệng:
“Khuôn mặt này của ngươi…”
Hinh Liên còn chưa kịp đáp, Diêu quý phi đã mở miệng ngắt lời:
“Giờ cũng không còn sớm, đi thôi.”
Khương Vân Nhiễm nhận ra, tuy Diêu quý phi cắt lời, nhưng ánh mắt cô vẫn dừng lại trên người mình, không rời một khắc.
Nàng hơi nghiêng tai, loáng thoáng nghe Chu Nghi phi thì thầm:
“Khó trách…”
Khó trách bệ hạ phong nàng làm tuyển thị, lại chẳng từng triệu thị tẩm.
Suy cho cùng, vẫn là vì gương mặt kia giống người cũ.
Câu đó, tuy Chu Nghi phi không nói hết, nhưng Khương Vân Nhiễm trong lòng đã ngầm hiểu.
Diêu quý phi đã lên tiếng, Chu Nghi phi cũng không tiện nhiều lời, chỉ hờ hững bảo:
“Đi thôi.”
Khương Vân Nhiễm cung kính tiễn hai vị phi tần, đợi cho nghi trượng đi khuất, mới cùng Thanh Đại chậm rãi bước tiếp.
Nàng khẽ chau mày, nhớ lại Chu Nghi phi khi trước bị bệnh, chẳng phải nói chỉ là hỏa khí công tâm, cảm phong nhẹ thôi sao? Nhưng khi nãy liếc mắt nhìn thoáng qua, nàng thấy sắc mặt Chu Nghi phi cực kém.
Quầng mắt xanh đen, mắt đầy tơ máu, sắc môi tím tái, trông thật sự không ổn.
Bệnh phong hàn thông thường, đâu đến mức ấy?
Thanh Đại hạ giọng:
“Lúc trước Oanh Ca có hỏi, nhưng người Cẩm Tú cung rất kín miệng, chẳng ai chịu hé lời. Chỉ biết dạo gần đây thân thể Nghi phi nương nương yếu hơn trước.”
Khương Vân Nhiễm gật đầu:
“Ta nhớ Đại hoàng t.ử cũng đã chín tháng rồi phải không?”
“Vâng." Thanh Đại đáp.
“Chín tháng, nhưng thân thể vẫn nhỏ gầy, không biết lật người, cũng chẳng khóc to, lại hay tiêu chảy, ho khan. Thái y viện đã xoay hết cách, vẫn chẳng chữa được.”
Khương Vân Nhiễm trầm ngâm.
Đây e là bệnh từ trong thai, thái y viện không thể không rõ.
Nếu quả thật là do sơ suất của họ, bệ hạ đâu có thể bình thản như vậy.
Nàng khẽ thở ra:
“Về dặn Oanh Ca để mắt thêm, e là Cẩm Tú cung sắp có biến.”
Nàng chưa từng gặp Đại hoàng tử, chẳng rõ tình trạng thế nào, nhưng cảm giác trong lòng lại rõ ràng – đứa trẻ ấy, e là khó nuôi lớn.
Còn Chu Nghi phi…
Khương Vân Nhiễm nhẹ giọng:
“Chung quy cũng là tấm lòng người mẹ.”
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, chẳng bao lâu đã tới trước lầu Bách Hi.
Yến hội hôm nay vẫn bày ở Bách Hi lâu, vì Diêu quý phi có ý đặc biệt cho Nam Âm quán diễn một vở tuồng vui, cần dùng đến sân khấu lớn của Tứ Hải Thính Âm.
Khương Vân Nhiễm im lặng bước vào.
Cung nữ canh cửa cao giọng xướng:
“Khương Tuyển thị đến!”
Một tiếng vang lên, ánh mắt trong sảnh đồng loạt đổ dồn về phía nàng.
Có người tò mò, có người dò xét, cũng có kẻ mang theo vẻ khinh thường rõ ràng, giống như đang nhìn cỏ dại mọc bên đường.
Khương Vân Nhiễm hơi ngẩng đầu, thấy trong điện các phi tần đã đến đông đủ, liền đứng dậy hành lễ:
“Tham kiến các vị nương nương.”
Diêu Quý phi mỉm cười ôn nhu:
“Nhiều tỷ muội thế này, chắc ngươi còn chưa gặp hết đâu. Hôm nay cơ hội hiếm, cùng nhau nhận mặt một thể.”
Diêu Quý phi, Chu Nghi phi, Thôi Ninh Tần, Nguyễn Bảo lâm và Tô Bảo lâm trước đó đều đã gặp, vừa hay lúc này Mai Chiêu nghi cùng Mộ Dung Tiệp dư cũng đến, Khương Vân Nhiễm bước tới chào.
Mai Chiêu nghi chỉ khẽ “ừm” một tiếng, ngược lại Mộ Dung Tiệp dư lại nhìn nàng sững sờ, chậm rãi nói:
“Bổn cung ở Vọng Nguyệt cung, nếu có việc khó xử, cứ đến tìm bổn cung.”
Lời nói thân thiết, thái độ hòa nhã.
Kế đó, lại gặp thêm Vệ Bảo lâm và một vài vị phi tần khác, cuối cùng Khương Vân Nhiễm được sắp ngồi bên cạnh Hàn Tuyển thị.
Hàn Tuyển thị vốn là cung nữ hầu hạ Từ Đức phi, sau này được chọn ra phong làm tuyển thị vì tính tình hiền lành, hiểu chuyện.
Khi mới được sủng, nàng ấy rất được bệ hạ yêu thích, nhưng Từ Đức phi lại không vừa lòng.
Một tháng sau, thấy nàng ấy không mang thai, Từ Đức phi bèn viện cớ trách phạt, lệnh đóng cửa suy xét ba tháng.
Ba tháng trôi qua, chẳng còn ai nhớ tới nàng ấy.
Từ đó về sau, Hàn Tuyển thị bị ghét bỏ, đuổi ra khỏi Linh Tâm cung. Nay ở Cẩm Tú cung, chịu sự sai khiến của Chu Nghi phi, tuy không được tự do, nhưng cũng đỡ hơn trước.
Khương Vân Nhiễm ngồi xuống, nghĩ tới những chuyện ấy, trong lòng âm thầm trách Cảnh Hoa Diễm lãng phí người tốt, rồi quay sang cười nói:
“Tham kiến Hàn tỷ tỷ.”
Hàn Tuyển thị mỉm cười đáp:
“Khương muội muội hữu lễ.”
Hàn Tuyển thị dung mạo thanh tú, giọng nói dịu dàng, vừa nhìn đã biết là người hiền hòa dễ gần.
Nàng ấy nhìn Khương Vân Nhiễm một lát, rồi khẽ thở than:
“Muội muội quả thật như tiên nữ hạ phàm.”
Nói xong, chính nàng ấy cũng đỏ mặt.
Khương Vân Nhiễm thấy nàng ấy dịu dàng đáng mến, liền mỉm cười đáp:
“Tỷ tỷ cũng vậy.”
Hàn Tuyển thị lại khẽ lắc đầu:
“Ta thì có gì đáng kể đâu…”
Lời nói như than thở, như buồn bã, nhưng sắc mặt lại bình tĩnh.
Khương Vân Nhiễm không nói thêm, chỉ đưa mắt nhìn tách trà trên bàn rồi bảo:
“Hôm nay trà rất ngon.”
Hàn Tuyển thị liền nhỏ giọng giải thích:
“Đây là sương trắng Vân Đỉnh, là loại trà tiến cống quý giá nhất của Vân Đỉnh sơn, mỗi năm đến mùa hạ mới hái. Chắc là trà mới năm nay.”
Nàng ấy nói rất dè dặt, sợ Khương Vân Nhiễm không hiểu sẽ bị người khác cười chê.
Khương Vân Nhiễm cảm kích, khẽ gật đầu:
“Đa tạ tỷ tỷ chỉ bảo.”
Hàn Tuyển thị mỉm cười nhạt nhẽo:
“Ta cũng chỉ vào cung sớm hơn ngươi vài năm, chẳng đáng gì. Chúng ta không sánh với các vị nương nương, trước kia ít được học hỏi, nên tự nhiên phải chịu khó để hiểu thêm.”
Lời nói mang chút tự giễu.
Khương Vân Nhiễm như không để tâm, chỉ tiếp lời:
“Hôm nay lúc đến, có gặp qua Nghi phi nương nương. Thấy nương nương hình như vẫn chưa khoẻ, không biết đến bao giờ mới bình phục hẳn.”
Hàn Tuyển thị khẽ thở dài.
Xem ra, quan hệ giữa nàng ấy và Chu Nghi phi cũng khá gần gũi.
“Nương nương rất tốt." Hàn tuyển thị dịu giọng nói: "Ta cũng mong người mau khỏe lại.”
Nàng ấy thoáng ngượng ngùng:
“Ngày thường có thứ gì ngon, nương nương đều ban cho ta một phần. Trong lòng ta vẫn luôn cảm kích, chỉ tiếc không biết lấy gì đáp lại.”
Khương Vân Nhiễm hiểu rõ, phụ thân của Chu Nghi phi nay đang giữ chức Tư chính – chưởng quản Cục công vụ trong triều, đã ngồi vị trí này suốt tám năm.
Chức Tư chính tuy chỉ là chính lục phẩm, không thuộc hàng trọng thần, nhưng cũng chẳng dễ ngồi. Cục công vụ phần lớn là nơi sắp đặt cho con cháu các lão tướng, hậu nhân thân vệ từng theo Cao Tổ lập quốc. Ai vào được cục này, đều không đơn giản.
Phụ thân Chu Nghi phi có thể trụ vững tám năm, hẳn là người có bản lĩnh, tâm cơ cũng chẳng vừa.
Thế nhưng trong lòng Khương Vân Nhiễm hiểu rõ, Cảnh Hoa Diễm chỉ đang tạm nhẫn nại. Chức ấy, hắn đã sớm để mắt tới.
Nghĩ đến đây, nàng không khỏi cảm thán:
“Nghi phi nương nương quả thật khoan hậu. Nói ra cũng phải, tỷ tỷ có thể hầu hạ bên người nương nương, thật khiến người khác hâm mộ.”
Hàn tuyển thị khẽ cười. Nụ cười không chua chát, trái lại có mấy phần đạm nhiên, tựa như người từng trải qua sóng gió.
“Đúng vậy. Chính ta cũng cảm thấy mình may mắn.”
Nàng ấy cầm chén trà trong tay, thấp giọng nói tiếp:
“Ta thường ngày ít ra ngoài, quanh mình cũng chẳng có ai để trò chuyện. Giờ cùng ngươi hợp ý, liền lỡ lời đôi chút.”
Thật ra chẳng phải hợp ý gì, chỉ là hai người xuất thân tương tự, Hàn tuyển thị mới dám mở lòng như thế.
“Nương nương hôm nay được ban hai bộ chén lưu ly hoa sen." Nàng ấy cười nói: "Người giữ một bộ, còn lại ban cho ta.”
Nụ cười của nàng ấy hiền lành, ánh mắt rõ ràng rất yêu thích món đồ ấy:
“Ta không nỡ dùng, chỉ cất kỹ trong rương. Lâu lâu đem ra ngắm, quả thực là tinh xảo tuyệt luân.”
Nghe đến đây, lòng Khương Vân Nhiễm khẽ động. Tựa hồ có cơn gió nhè nhẹ lướt qua trong tâm, như thoảng một làn hương mà không bắt được.
Nàng mỉm cười:
“Nương nương thật hậu đãi người dưới. Ta đến nay còn chưa từng thấy qua lưu ly. Cứ tưởng men trắng là đẹp lắm rồi.”
Trong kinh tuy có lò nung lưu ly, nhưng phần lớn lưu ly làm ra đều đục, không trong. Loại lưu ly thượng phẩm thường từ Ô Thành hoặc Tây Vực nhập về, vô cùng quý giá.
_Bản dịch thuộc về Hân Nghiên Lâu - MonkeyD. Vui lòng không ăn cắp dưới mọi hình thức.
Dtruyen, Truyenfull, Truyenplus, Wattpad, Cáo Truyện,..v..v.. là ĐỒ ĂN CẮP CHƯA ĐƯỢC CHO PHÉP!!!!!~_
Trong cung dẫu có lưu ly, cũng đều là vật trân quý, ngày thường chủ yếu dùng đồ sứ. Bản thân Khương Vân Nhiễm từ lúc vào cung đến giờ cũng chưa từng thấy món nào bằng lưu ly.
Không phải nó hiếm, mà là rất khó thấy được. Mà vật khó thấy, tự nhiên thành quý.
“Đúng vậy." Hàn tuyển thị mỉm cười nói: "Lưu ly kia quả thật rất đẹp, trong veo sáng ngời, gõ nhẹ còn vang tiếng thanh, khiến người nhìn thấy cũng vui lòng.”
Khương Vân Nhiễm hơi hiếu kỳ: “Là bệ hạ ban thưởng sao?”
Cảnh Hoa Diễm thường ngày ban thưởng đều trọng thực dụng, rất ít khi đưa đồ chỉ đẹp mà vô dụng.
“Không phải.”
Hàn tuyển thị lén nhìn về phía trước, không nói thêm nữa.
Khương Vân Nhiễm lập tức hiểu ra, chén trà lưu ly hoa sen kia hẳn là vật nhà mẹ đẻ Chu Nghi phi đưa vào, nàng nhịn không được bật cười.
Dù gì, Chu đại nhân là người giữ chức tại Tư Chính cục vụ, trong tay có ít đồ quý cũng chẳng lạ.
Chu Nghi phi trước đây thế nào, Khương Vân Nhiễm không rõ. Nhưng nay nhìn nàng ta mặc y phục thường ngày đơn giản, ít khoa trương, cũng không hay phô trương lãng phí. Khiến người ta đôi khi quên mất, sau lưng nàng ta là thế gia chốn quan trường.
Hai người đang trò chuyện, vài vị phi tần khác đã lần lượt đến.
Nghe tin Từ Đức phi giá lâm, Hàn tuyển thị lập tức thu lại nụ cười, cúi đầu, không dám nhiều lời nữa.
Chờ các cung phi an vị, các vị mệnh phụ trong hoàng thân tông thất cũng lần lượt vào chào, chưa được bao lâu, tiếng nhạc vang lên, Cảnh Hoa Diễm và Nhân Tuệ thái hậu cùng một thiếu nữ dung mạo đoan trang bước vào Bách Hi Lâu.
Chúng phi tần đồng loạt đứng dậy, cung nghênh hai mẫu t.ử thiên gia.
Cảnh Hoa Diễm ngồi xuống, nhẹ giọng nói:
“Đều ngồi cả đi.”
Thanh âm vẫn lãnh đạm, nhưng mang theo ý cười ít thấy.
“Hôm nay là sinh nhật Vĩnh Ninh, là gia yến trong cung, có làm phiền chư vị trưởng bối tới dự, đều là người nhà cả, không cần đa lễ.”
Sau đó, Cảnh Hoa Diễm lại nói tiếp:
“Vĩnh Ninh, còn không mau cảm tạ các vị trưởng bối?”
Khương Vân Nhiễm ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một thiếu nữ mặc y phục rực rỡ đứng dậy hành lễ, dung mạo xinh xắn, mắt hạnh mày cong, ngũ quan có vài phần giống Cảnh Hoa Diễm, trông lại càng linh hoạt đáng yêu.
Cô bé nhoẻn miệng cười, thanh âm trong trẻo như tiếng chim hoàng oanh:
“Tham kiến các vị trưởng bối, tạ ơn các vị đã đến mừng sinh thần Vĩnh Ninh.”
Rồi cô khẽ phất tay áo, cười nói tiếp:
“Yến tiệc hôm nay, để ta mời!”
Cả điện đều bật cười vui vẻ.
Nhân Tuệ thái hậu nhìn nữ nhi, hiền hòa mỉm cười:
“Với chút bổng lộc ít ỏi của con, mời ai được chứ?”
Vĩnh Ninh đảo mắt một vòng, rồi nhìn thẳng về phía Diêu quý phi:
“Con không mời được, còn có tẩu tẩu, có phải không?”
Lời vừa dứt, trong điện Bách Hi Lâu đột nhiên trở nên yên tĩnh.
Chỉ là hè qua thu đến, tiết trời dần chuyển mát, băng trong hầm cũng cạn dần.
Không còn khoản "mua đá" từ Tư Đồ mỹ nhân, Khương Vân Nhiễm có hơi tiếc, đùa với Thanh Đại:
"Thiếu mất một mục, thật đáng tiếc. Có điều, Tư Đồ mỹ nhân đúng là người hào phóng, cũng coi như người tốt."
Thanh Đại chớp mắt:
"Tiểu chủ, băng kia e không phải dùng cho bản thân Tư Đồ mỹ nhân. Nô tỳ nghe ngóng, trong cung đều nói nàng và Đức phi tình cảm sâu đậm, ngày thường hay qua lại. Đức phi thân thể yếu, nóng lạnh đều kỵ, chắc là Linh Tâm cung không đủ băng dùng, nên Tư Đồ mỹ nhân mới vì nàng tính toán như vậy."
Khương Vân Nhiễm gật đầu:
"Thế thì cũng dễ hiểu."
Tư Đồ thị vốn xuất thân võ tướng, chỉ là không thuộc hàng huân quý lâu đời.
Tổ tiên nàng ta từ cuối đời tiên đế mới nhờ chiến công mà được ban thưởng, hiện đóng ở Nam Xuyên, giữ vững cõi Nam Cương.
Tư Đồ gia vốn không liên hệ nhiều với Trung Nghĩa Bá phủ Từ gia, nhưng do đồng lòng về đường lối – đều chủ trương xuất binh, nên cũng xem như minh hữu.
Khương Vân Nhiễm nghĩ thông suốt, nàng cũng hiểu rõ tính tình của Cảnh Hoa Diễm – hắn là người sẽ không vì tư tình mà đặt ai lên địa vị, mọi việc đều phải có lợi ích rõ ràng.
Lúc này Từ gia thế lực lớn mạnh, cuối đời tiên đế vì Diêu hoàng hậu nắm quyền quá lâu, văn thần không dễ đề bạt, bèn nâng đỡ võ tướng, mà Từ gia chính là trọng tâm.
Từ gia là công thần khai quốc, theo Cao Tổ chinh chiến nam bắc.
Tước vị Trung Nghĩa Bá đã truyền mười đời, đến đời phụ thân Từ Đức phi, cũng vẫn giữ được thế lực.
Tuy Từ Sấm không dũng mãnh như tổ tiên, nhưng cũng là một trong những võ tướng hàng đầu triều đình.
Sau khi Cảnh Hoa Diễm lên ngôi, theo di mệnh của tiên đế, vẫn trọng dụng Từ gia, nhờ vậy mà Từ thị độc chiếm quyền võ, trên triều nhiều phen đối đầu với Diêu thị.
Nhờ thế, Từ Đức phi có thể áp chế Chu Nghi phi, đứng đầu Tứ phi.
Tư Đồ thị tuy cũng là cánh tay đắc lực, nhưng không bằng Từ gia. Muốn có chỗ đứng trong triều, tự nhiên phải dựa vào thế lực kia.
Tư Đồ mỹ nhân làm như thế, rõ ràng là có người trong nhà tính toán sắp đặt.
Khương Vân Nhiễm khẽ nghĩ ngợi, chậm rãi nói:
“Tư Đồ mỹ nhân gần đây được sủng ái, từ tuyển thị mà lên mỹ nhân, ta đoán không bao lâu nữa sẽ vào hàng cửu tần. Bệ hạ hẳn cũng coi trọng Tư Đồ thị.”
Thanh Đại hạ giọng hỏi:
“Ý tiểu chủ là... Tư Đồ mỹ nhân và Đức phi thật ra không thân thiết như lời đồn?”
Khương Vân Nhiễm cười khẽ, đưa tay điểm nhẹ trán cô:
“Thông minh đó.”
Thanh Đại mím môi, cũng bật cười theo:
“Trải qua lần này, nô tỳ không khôn ra thì sao có thể hầu hạ tiểu chủ cho tốt được?”
Làm người, phải trải việc mới hiểu đời.
Hai người đang trò chuyện, bên ngoài T.ử Diệp vội vã bước vào:
“Tiểu chủ, bên Thượng cung cục đưa người tới quét dọn rồi.”
Khương Vân Nhiễm nhướng mày, nhoẻn cười:
“Bệ hạ quả là người nói được làm được, ta càng ngày càng thích người như vậy.”’
Hôm ấy từ Ngự hoa viên trở về, Lưu cô cô bên Thượng cung cục tự mình đến, ban thưởng thăng phẩm cho Thanh Đại cùng Tiền Tiểu Đa.
Người quét dọn cung tuy đến trễ mấy ngày, nhưng cũng vừa khéo.
Khương Vân Nhiễm đỡ tay Thanh Đại bước vào nhà chính, vừa liếc mắt đã thấy Oanh Ca đứng dưới mái hiên, lén đưa mắt ra hiệu.
Khương Vân Nhiễm bật cười khẽ.
Cô cô Thượng cung mới đến không biết nguyên cớ, thấy nàng cười mà lấy làm lạ.
Cô cô vội hành lễ:
“Bái kiến tiểu chủ, chẳng hay tiểu chủ có căn dặn gì?”
Khương Vân Nhiễm lắc đầu:
“Không có.”
Cô cô nọ gật đầu, chỉ ba người phía sau:
“Nghe nói Thính Tuyết cung trước đây vẫn bỏ trống, không có người quét dọn, đều là lỗi của bọn nô tỳ.
Nay tiểu chủ an cư nơi này, Mục Thượng cung phân phó chọn vài người lanh lẹ tới hầu hạ. Đây là Oanh Ca, Lam Vận, còn đây là Tiểu Lục Tử, xin bái kiến tiểu chủ.”
Người quét dọn mới tới, Thượng cung cục không để Khương Vân Nhiễm chọn lựa, trực tiếp đưa đến hai cung nữ, một tiểu hoàng môn.
Ba người đồng loạt quỳ lạy. Khương Vân Nhiễm chỉ gật đầu đáp, rồi bảo Thanh Đại tiễn cô cô kia ra ngoài.
Chờ người lui hết, nàng dặn đôi câu, rồi cho Lam Vận và Tiểu Lục T.ử đi làm việc.
Chỉ để lại một mình Oanh Ca.
“Sao lại là ngươi?”
Khương Vân Nhiễm bật cười, đưa cho cô một hà bao dày cộp.
“Lúc trước ở Chức Tạo Cục, ngươi giúp ta không ít, đây là tấm lòng của ta.”
Oanh Ca cũng không khách sáo, nhận lấy hà bao, cười toe:
“Tiểu chủ, nô tỳ nghe Thính Tuyết cung thiếu người hầu, liền đến xin Chân cô cô cho theo tới. Nô tỳ biết tính tình tiểu chủ, ở đây hẳn là tốt, nô tỳ mặt dày cầu xin được theo hầu, sau này ăn ngon uống cay theo người.”
T.ử Diệp cười:
“Nha đầu ngươi, miệng ngọt như đường.”
Thanh Đại lại bảo:
“Sau này ra ngoài nên thận trọng, đừng lanh lẹ quá mức.”
Hiện trong Thính Tuyết cung, trong có Thanh Đại, ngoài có Tiền Tiểu Đa, đều là người đứng đầu, đương nhiên tâm tư cũng sâu sắc hơn.
Một người nghiêm cẩn, một người dịu dàng, phối hợp với nhau rất hợp tình.
Oanh Ca vội vã đáp:
“Các tỷ tỷ cứ yên tâm, ta biết chừng mực.”
Khương Vân Nhiễm cũng yên lòng, chỉ dặn:
“Về sau ra ngoài, ngươi không còn là người của Chức Tạo Cục, lời nói việc làm phải cẩn trọng hơn, Chức Tạo Cục không đủ thế lực che chở đâu.”
Oanh Ca cúi đầu:
“Vâng, tiểu chủ cứ yên tâm.”
Khương Vân Nhiễm lại hỏi đến những người khác, Oanh Ca đáp:
“Hồng Tụ tỷ tỷ mấy hôm trước không biết chuyện, đi tìm tiểu chủ khắp nơi. Sau nghe nói người bị trách phạt, rồi lại được phong phi, Hồng Tụ tỷ tỷ trốn một mình khóc một hồi.”
Khương Vân Nhiễm nghe vậy, trong lòng vừa nhẹ nhõm, lại thấy chua xót.
Thanh Đại bên cạnh mím môi, cuối cùng khẽ thở dài:
“Hồng Tụ tỷ tỷ ngoài lạnh trong ấm là thế, trước kia còn lén đến Trường Xuân cung thăm ta, chuyện của ta nàng cũng lo lắng không yên.”
Khương Vân Nhiễm khẽ cười:
"Vậy cũng tốt, có Chân cô cô trông nom, nàng ấy ở Chức Tạo Cục cũng có người chăm sóc."
Oanh Ca lanh lợi, Khương Vân Nhiễm giao cho cô quản việc quét dọn trong cung, từ đó Thính Tuyết cung mới dần dần đâu vào đấy.
Thấm thoắt đã sang giữa tháng chín.
Gió thu thổi tan cái oi nóng đầu mùa, lá xanh đầu cành cũng dần úa vàng, tiết trời chuyển dần sang cái lạnh hiu hắt cuối thu.
Vào buổi sớm hay chiều muộn, nếu không khoác thêm áo bối tử, đứng lâu ngoài viện sẽ cảm thấy tay chân lạnh ngắt.
Tính ra, Khương Vân Nhiễm vào cung đã tròn một tháng. Trong tháng ấy, tuy thỉnh thoảng bệ hạ có ban thưởng, nhưng chưa từng truyền nàng thị tẩm. Các ti cục vì thế cũng dần sinh lười, tuy không dám ức h.i.ế.p người bên nàng, nhưng cũng chẳng sốt sắng.
Khương Vân Nhiễm không truy cứu. Chỉ cần cung nhân không bị ép buộc hay bị bắt nạt, không bị mùi nhàn khí bên ngoài làm hư, nàng liền mắt nhắm mắt mở cho qua.
Hai mươi tháng chín là sinh thần của trưởng công chúa Vĩnh Ninh, trong cung sẽ mở tiệc mừng. Hôm ấy, tất cả phi tần trong cung đều phải dự yến.
Khương Vân Nhiễm chẳng có của cải gì quý giá, chỉ có tay nghề thêu là khá. Một tháng qua, nàng không đi đâu ngoài ngự hoa viên, dành thời gian thêu thùa, tích được không ít vật nhỏ tinh xảo.
Nghe nói yến tiệc không quá long trọng, nàng liền chọn một món thêu tinh tế nhất để dâng lên làm quà mừng.
Sáng sớm hôm sinh nhật, nàng đã tỉnh dậy.
Thanh Đại và T.ử Diệp giúp nàng rửa mặt chải đầu, Oanh Ca thì vừa dẫn cung nhân quét dọn cung đạo xong, trở về báo:
"Bên ngoài hơi lạnh, Thanh Đại tỷ, lát nữa nhớ mang theo áo choàng mỏng, lỡ có mưa thì còn tránh rét."
Khương Vân Nhiễm hỏi:
"Các cung đều đã náo nhiệt cả rồi?"
Oanh Ca híp mắt cười:
"Vâng, trưởng công chúa Vĩnh Ninh là ái nữ của Thái hậu nương nương, từ nhỏ đã được yêu chiều. Bệ hạ cũng rất thương muội muội, khi mới đăng cơ đã lập phong hào. Trong cung ai dám lơ là được?"
“Trưởng công chúa cũng là công chúa, nhưng thường là tỷ muội ruột của hoàng đế, địa vị cao hơn một bậc, bổng lộc ngang hàng nhất đẳng thân vương, quả là vinh hiển tột cùng.
Tiên đế lúc trước không khỏe, chỉ có bốn trai bốn gái. Ngoài Vĩnh Ninh do Nhân Tuệ Thái hậu sinh, còn có Đại công chúa Vĩnh Thọ do Đức Thái phi sinh, Nhị công chúa Vĩnh Thuận do Thục Thái phi sinh, đều đã xuất giá gả phò mã, hiện đều ở phủ công chúa.
Chỉ còn tam công chúa và tứ công chúa còn nhỏ tuổi, chưa xuất giá, vẫn ở trong cung học hành cùng Tĩnh thân vương.”
Khương Vân Nhiễm nghe xong, gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Hôm nay là sinh thần công chúa, nàng tuy là tiểu chủ nhưng không được sủng, nên cũng không ăn mặc quá mức. Chỉ chọn một cây trâm kim tua hoa lầu, trang điểm đơn giản rồi xem như xong xuôi.
Ra khỏi Thính Tuyết cung, trời đã sáng rõ.
Yến tiệc hôm nay không quá trọng thể, phần nhiều chỉ có các Thái phi, cung phi trong cung, thêm vài vị Vương gia, Vương phi. Dù sao cũng toàn người trong nhà.
Trên đường đi, nàng thấy các cung nhân tấp nập ngược xuôi, đều bận rộn chuẩn bị cho buổi yến.
Vừa rẽ qua con đường dài bên đông, sau lưng bỗng vang lên tiếng bước chân gấp gáp…
Khương Vân Nhiễm dừng bước, nghe Thanh Đại khẽ nói bên tai:
“Tiểu chủ, là quý phi nương nương.”
Nàng lập tức lùi sang một bên, khom người chờ đợi.
Nghi trượng quý phi kéo dài, lễ nghi rườm rà. Khi đến gần, một giọng nữ ôn nhu vang lên: “Dừng.”
Nghi trượng ngừng lại. Khương Vân Nhiễm vội vàng hành lễ:
“Tham kiến quý phi nương nương, nương nương kim an.”
Diêu quý phi vận xiêm y đỏ thêu hoa bạc, đầu đội mũ hoa quý giá, dung mạo đoan trang tươi tắn, như phù dung nở rộ, vừa quý khí vừa đoan chính.
Cô cúi mắt nhìn Khương Vân Nhiễm, mỉm cười dịu dàng:
“Ngươi là… Khương Tuyển thị?”
Khương Vân Nhiễm đáp: “Vâng, thiếp tham kiến quý phi nương nương.”
Diêu quý phi cười khẽ: “Vẫn chưa gặp qua ngươi. Nào, ngẩng đầu để ta nhìn kỹ một chút. Nghe nói là người như tiên giáng trần.”
Khương Vân Nhiễm vội vàng nói:
“Không dám nhận. Trước mặt nương nương, thiếp chẳng đáng gì.”
Diêu quý phi cúi đầu cười nhẹ, nói:
“Không sao, ngẩng đầu lên đi, ta không phải Hinh Liên, sợ gì chứ?”
Chu Hinh Liên là khuê danh của Chu Nghi phi. Nghe vậy, cũng đoán được quan hệ giữa hai người khá hòa hảo.
Khương Vân Nhiễm chậm rãi ngẩng đầu.
Diêu quý phi than nhẹ:
“Ngươi đó, đúng là thời vận đưa đẩy.”
Giọng cô nhẹ nhàng hiền hậu, đúng với danh tiếng là chủ t.ử nhân từ trong cung.
“Nay ngươi cũng là người trong cung, xem như tỷ muội với ta." Diêu quý phi nói tiếp: "Về sau nếu có điều khó xử, cứ đến Lâm Phương cung tìm bổn cung, ta có thể thay ngươi làm chủ.”
Khương Vân Nhiễm lập tức cúi người tạ ơn:
“Tạ ơn nương nương ban ơn.”
Vừa dứt lời, bỗng có một giọng nữ khác lạnh lùng xen vào.
Là Chu Nghi phi.
“Nay bổn cung là người đứng đầu Đông Lục cung, ai muốn gì cũng đều phải đến tìm bổn cung. Bàn tay người, vươn hơi dài rồi.”
Đúng lúc ấy, nghi trượng của Chu Nghi phi cũng vừa đến.
Dù Diêu quý phi nói lời nhỏ nhẹ, nhưng lời ấy ai nghe cũng hiểu, hiển nhiên Chu Nghi phi càng không bỏ sót.
Sau khi sinh con, tính khí Chu Nghi phi ngày càng khó chiều, dù với Diêu quý phi cũng không nể nang mấy phần, càng thêm cứng cỏi.
Diêu quý phi chẳng giận, quay đầu nhìn lại, thấy nghi trượng của Chu Nghi phi đã đi tới gần, chỉ còn cách chừng hai trượng, xem như nhường bậc cho quý phi.
Diêu quý phi còn mỉm cười hỏi han:
“Dạo này thân thể khá hơn chưa?”
Mấy hôm nay, Chu Nghi phi bị hỏa khí công tâm, thường choáng đầu hoa mắt, chẳng đi thỉnh an, ở mãi Cẩm Tú cung dưỡng bệnh.
Chu Nghi phi hừ một tiếng, chẳng đáp, chỉ lạnh lùng liếc về phía Khương Vân Nhiễm.
“Ngẩng đầu lên cho ta xem.”
Khương Vân Nhiễm lập tức đáp:
“Thiếp bái kiến Nghi phi nương nương, nương nương vạn phúc kim an.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nói rồi, nàng hơi ngẩng đầu, song ánh mắt vẫn cụp xuống, chỉ dừng nơi mép xe. Đó là phép tắc trong cung, không được nhìn thẳng.
Chu Nghi phi không như Diêu quý phi dè dặt, vừa thấy mặt Khương Vân Nhiễm liền hít một hơi lạnh.
Nàng ta kinh ngạc buột miệng:
“Khuôn mặt này của ngươi…”
Hinh Liên còn chưa kịp đáp, Diêu quý phi đã mở miệng ngắt lời:
“Giờ cũng không còn sớm, đi thôi.”
Khương Vân Nhiễm nhận ra, tuy Diêu quý phi cắt lời, nhưng ánh mắt cô vẫn dừng lại trên người mình, không rời một khắc.
Nàng hơi nghiêng tai, loáng thoáng nghe Chu Nghi phi thì thầm:
“Khó trách…”
Khó trách bệ hạ phong nàng làm tuyển thị, lại chẳng từng triệu thị tẩm.
Suy cho cùng, vẫn là vì gương mặt kia giống người cũ.
Câu đó, tuy Chu Nghi phi không nói hết, nhưng Khương Vân Nhiễm trong lòng đã ngầm hiểu.
Diêu quý phi đã lên tiếng, Chu Nghi phi cũng không tiện nhiều lời, chỉ hờ hững bảo:
“Đi thôi.”
Khương Vân Nhiễm cung kính tiễn hai vị phi tần, đợi cho nghi trượng đi khuất, mới cùng Thanh Đại chậm rãi bước tiếp.
Nàng khẽ chau mày, nhớ lại Chu Nghi phi khi trước bị bệnh, chẳng phải nói chỉ là hỏa khí công tâm, cảm phong nhẹ thôi sao? Nhưng khi nãy liếc mắt nhìn thoáng qua, nàng thấy sắc mặt Chu Nghi phi cực kém.
Quầng mắt xanh đen, mắt đầy tơ máu, sắc môi tím tái, trông thật sự không ổn.
Bệnh phong hàn thông thường, đâu đến mức ấy?
Thanh Đại hạ giọng:
“Lúc trước Oanh Ca có hỏi, nhưng người Cẩm Tú cung rất kín miệng, chẳng ai chịu hé lời. Chỉ biết dạo gần đây thân thể Nghi phi nương nương yếu hơn trước.”
Khương Vân Nhiễm gật đầu:
“Ta nhớ Đại hoàng t.ử cũng đã chín tháng rồi phải không?”
“Vâng." Thanh Đại đáp.
“Chín tháng, nhưng thân thể vẫn nhỏ gầy, không biết lật người, cũng chẳng khóc to, lại hay tiêu chảy, ho khan. Thái y viện đã xoay hết cách, vẫn chẳng chữa được.”
Khương Vân Nhiễm trầm ngâm.
Đây e là bệnh từ trong thai, thái y viện không thể không rõ.
Nếu quả thật là do sơ suất của họ, bệ hạ đâu có thể bình thản như vậy.
Nàng khẽ thở ra:
“Về dặn Oanh Ca để mắt thêm, e là Cẩm Tú cung sắp có biến.”
Nàng chưa từng gặp Đại hoàng tử, chẳng rõ tình trạng thế nào, nhưng cảm giác trong lòng lại rõ ràng – đứa trẻ ấy, e là khó nuôi lớn.
Còn Chu Nghi phi…
Khương Vân Nhiễm nhẹ giọng:
“Chung quy cũng là tấm lòng người mẹ.”
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, chẳng bao lâu đã tới trước lầu Bách Hi.
Yến hội hôm nay vẫn bày ở Bách Hi lâu, vì Diêu quý phi có ý đặc biệt cho Nam Âm quán diễn một vở tuồng vui, cần dùng đến sân khấu lớn của Tứ Hải Thính Âm.
Khương Vân Nhiễm im lặng bước vào.
Cung nữ canh cửa cao giọng xướng:
“Khương Tuyển thị đến!”
Một tiếng vang lên, ánh mắt trong sảnh đồng loạt đổ dồn về phía nàng.
Có người tò mò, có người dò xét, cũng có kẻ mang theo vẻ khinh thường rõ ràng, giống như đang nhìn cỏ dại mọc bên đường.
Khương Vân Nhiễm hơi ngẩng đầu, thấy trong điện các phi tần đã đến đông đủ, liền đứng dậy hành lễ:
“Tham kiến các vị nương nương.”
Diêu Quý phi mỉm cười ôn nhu:
“Nhiều tỷ muội thế này, chắc ngươi còn chưa gặp hết đâu. Hôm nay cơ hội hiếm, cùng nhau nhận mặt một thể.”
Diêu Quý phi, Chu Nghi phi, Thôi Ninh Tần, Nguyễn Bảo lâm và Tô Bảo lâm trước đó đều đã gặp, vừa hay lúc này Mai Chiêu nghi cùng Mộ Dung Tiệp dư cũng đến, Khương Vân Nhiễm bước tới chào.
Mai Chiêu nghi chỉ khẽ “ừm” một tiếng, ngược lại Mộ Dung Tiệp dư lại nhìn nàng sững sờ, chậm rãi nói:
“Bổn cung ở Vọng Nguyệt cung, nếu có việc khó xử, cứ đến tìm bổn cung.”
Lời nói thân thiết, thái độ hòa nhã.
Kế đó, lại gặp thêm Vệ Bảo lâm và một vài vị phi tần khác, cuối cùng Khương Vân Nhiễm được sắp ngồi bên cạnh Hàn Tuyển thị.
Hàn Tuyển thị vốn là cung nữ hầu hạ Từ Đức phi, sau này được chọn ra phong làm tuyển thị vì tính tình hiền lành, hiểu chuyện.
Khi mới được sủng, nàng ấy rất được bệ hạ yêu thích, nhưng Từ Đức phi lại không vừa lòng.
Một tháng sau, thấy nàng ấy không mang thai, Từ Đức phi bèn viện cớ trách phạt, lệnh đóng cửa suy xét ba tháng.
Ba tháng trôi qua, chẳng còn ai nhớ tới nàng ấy.
Từ đó về sau, Hàn Tuyển thị bị ghét bỏ, đuổi ra khỏi Linh Tâm cung. Nay ở Cẩm Tú cung, chịu sự sai khiến của Chu Nghi phi, tuy không được tự do, nhưng cũng đỡ hơn trước.
Khương Vân Nhiễm ngồi xuống, nghĩ tới những chuyện ấy, trong lòng âm thầm trách Cảnh Hoa Diễm lãng phí người tốt, rồi quay sang cười nói:
“Tham kiến Hàn tỷ tỷ.”
Hàn Tuyển thị mỉm cười đáp:
“Khương muội muội hữu lễ.”
Hàn Tuyển thị dung mạo thanh tú, giọng nói dịu dàng, vừa nhìn đã biết là người hiền hòa dễ gần.
Nàng ấy nhìn Khương Vân Nhiễm một lát, rồi khẽ thở than:
“Muội muội quả thật như tiên nữ hạ phàm.”
Nói xong, chính nàng ấy cũng đỏ mặt.
Khương Vân Nhiễm thấy nàng ấy dịu dàng đáng mến, liền mỉm cười đáp:
“Tỷ tỷ cũng vậy.”
Hàn Tuyển thị lại khẽ lắc đầu:
“Ta thì có gì đáng kể đâu…”
Lời nói như than thở, như buồn bã, nhưng sắc mặt lại bình tĩnh.
Khương Vân Nhiễm không nói thêm, chỉ đưa mắt nhìn tách trà trên bàn rồi bảo:
“Hôm nay trà rất ngon.”
Hàn Tuyển thị liền nhỏ giọng giải thích:
“Đây là sương trắng Vân Đỉnh, là loại trà tiến cống quý giá nhất của Vân Đỉnh sơn, mỗi năm đến mùa hạ mới hái. Chắc là trà mới năm nay.”
Nàng ấy nói rất dè dặt, sợ Khương Vân Nhiễm không hiểu sẽ bị người khác cười chê.
Khương Vân Nhiễm cảm kích, khẽ gật đầu:
“Đa tạ tỷ tỷ chỉ bảo.”
Hàn Tuyển thị mỉm cười nhạt nhẽo:
“Ta cũng chỉ vào cung sớm hơn ngươi vài năm, chẳng đáng gì. Chúng ta không sánh với các vị nương nương, trước kia ít được học hỏi, nên tự nhiên phải chịu khó để hiểu thêm.”
Lời nói mang chút tự giễu.
Khương Vân Nhiễm như không để tâm, chỉ tiếp lời:
“Hôm nay lúc đến, có gặp qua Nghi phi nương nương. Thấy nương nương hình như vẫn chưa khoẻ, không biết đến bao giờ mới bình phục hẳn.”
Hàn Tuyển thị khẽ thở dài.
Xem ra, quan hệ giữa nàng ấy và Chu Nghi phi cũng khá gần gũi.
“Nương nương rất tốt." Hàn tuyển thị dịu giọng nói: "Ta cũng mong người mau khỏe lại.”
Nàng ấy thoáng ngượng ngùng:
“Ngày thường có thứ gì ngon, nương nương đều ban cho ta một phần. Trong lòng ta vẫn luôn cảm kích, chỉ tiếc không biết lấy gì đáp lại.”
Khương Vân Nhiễm hiểu rõ, phụ thân của Chu Nghi phi nay đang giữ chức Tư chính – chưởng quản Cục công vụ trong triều, đã ngồi vị trí này suốt tám năm.
Chức Tư chính tuy chỉ là chính lục phẩm, không thuộc hàng trọng thần, nhưng cũng chẳng dễ ngồi. Cục công vụ phần lớn là nơi sắp đặt cho con cháu các lão tướng, hậu nhân thân vệ từng theo Cao Tổ lập quốc. Ai vào được cục này, đều không đơn giản.
Phụ thân Chu Nghi phi có thể trụ vững tám năm, hẳn là người có bản lĩnh, tâm cơ cũng chẳng vừa.
Thế nhưng trong lòng Khương Vân Nhiễm hiểu rõ, Cảnh Hoa Diễm chỉ đang tạm nhẫn nại. Chức ấy, hắn đã sớm để mắt tới.
Nghĩ đến đây, nàng không khỏi cảm thán:
“Nghi phi nương nương quả thật khoan hậu. Nói ra cũng phải, tỷ tỷ có thể hầu hạ bên người nương nương, thật khiến người khác hâm mộ.”
Hàn tuyển thị khẽ cười. Nụ cười không chua chát, trái lại có mấy phần đạm nhiên, tựa như người từng trải qua sóng gió.
“Đúng vậy. Chính ta cũng cảm thấy mình may mắn.”
Nàng ấy cầm chén trà trong tay, thấp giọng nói tiếp:
“Ta thường ngày ít ra ngoài, quanh mình cũng chẳng có ai để trò chuyện. Giờ cùng ngươi hợp ý, liền lỡ lời đôi chút.”
Thật ra chẳng phải hợp ý gì, chỉ là hai người xuất thân tương tự, Hàn tuyển thị mới dám mở lòng như thế.
“Nương nương hôm nay được ban hai bộ chén lưu ly hoa sen." Nàng ấy cười nói: "Người giữ một bộ, còn lại ban cho ta.”
Nụ cười của nàng ấy hiền lành, ánh mắt rõ ràng rất yêu thích món đồ ấy:
“Ta không nỡ dùng, chỉ cất kỹ trong rương. Lâu lâu đem ra ngắm, quả thực là tinh xảo tuyệt luân.”
Nghe đến đây, lòng Khương Vân Nhiễm khẽ động. Tựa hồ có cơn gió nhè nhẹ lướt qua trong tâm, như thoảng một làn hương mà không bắt được.
Nàng mỉm cười:
“Nương nương thật hậu đãi người dưới. Ta đến nay còn chưa từng thấy qua lưu ly. Cứ tưởng men trắng là đẹp lắm rồi.”
Trong kinh tuy có lò nung lưu ly, nhưng phần lớn lưu ly làm ra đều đục, không trong. Loại lưu ly thượng phẩm thường từ Ô Thành hoặc Tây Vực nhập về, vô cùng quý giá.
_Bản dịch thuộc về Hân Nghiên Lâu - MonkeyD. Vui lòng không ăn cắp dưới mọi hình thức.
Dtruyen, Truyenfull, Truyenplus, Wattpad, Cáo Truyện,..v..v.. là ĐỒ ĂN CẮP CHƯA ĐƯỢC CHO PHÉP!!!!!~_
Trong cung dẫu có lưu ly, cũng đều là vật trân quý, ngày thường chủ yếu dùng đồ sứ. Bản thân Khương Vân Nhiễm từ lúc vào cung đến giờ cũng chưa từng thấy món nào bằng lưu ly.
Không phải nó hiếm, mà là rất khó thấy được. Mà vật khó thấy, tự nhiên thành quý.
“Đúng vậy." Hàn tuyển thị mỉm cười nói: "Lưu ly kia quả thật rất đẹp, trong veo sáng ngời, gõ nhẹ còn vang tiếng thanh, khiến người nhìn thấy cũng vui lòng.”
Khương Vân Nhiễm hơi hiếu kỳ: “Là bệ hạ ban thưởng sao?”
Cảnh Hoa Diễm thường ngày ban thưởng đều trọng thực dụng, rất ít khi đưa đồ chỉ đẹp mà vô dụng.
“Không phải.”
Hàn tuyển thị lén nhìn về phía trước, không nói thêm nữa.
Khương Vân Nhiễm lập tức hiểu ra, chén trà lưu ly hoa sen kia hẳn là vật nhà mẹ đẻ Chu Nghi phi đưa vào, nàng nhịn không được bật cười.
Dù gì, Chu đại nhân là người giữ chức tại Tư Chính cục vụ, trong tay có ít đồ quý cũng chẳng lạ.
Chu Nghi phi trước đây thế nào, Khương Vân Nhiễm không rõ. Nhưng nay nhìn nàng ta mặc y phục thường ngày đơn giản, ít khoa trương, cũng không hay phô trương lãng phí. Khiến người ta đôi khi quên mất, sau lưng nàng ta là thế gia chốn quan trường.
Hai người đang trò chuyện, vài vị phi tần khác đã lần lượt đến.
Nghe tin Từ Đức phi giá lâm, Hàn tuyển thị lập tức thu lại nụ cười, cúi đầu, không dám nhiều lời nữa.
Chờ các cung phi an vị, các vị mệnh phụ trong hoàng thân tông thất cũng lần lượt vào chào, chưa được bao lâu, tiếng nhạc vang lên, Cảnh Hoa Diễm và Nhân Tuệ thái hậu cùng một thiếu nữ dung mạo đoan trang bước vào Bách Hi Lâu.
Chúng phi tần đồng loạt đứng dậy, cung nghênh hai mẫu t.ử thiên gia.
Cảnh Hoa Diễm ngồi xuống, nhẹ giọng nói:
“Đều ngồi cả đi.”
Thanh âm vẫn lãnh đạm, nhưng mang theo ý cười ít thấy.
“Hôm nay là sinh nhật Vĩnh Ninh, là gia yến trong cung, có làm phiền chư vị trưởng bối tới dự, đều là người nhà cả, không cần đa lễ.”
Sau đó, Cảnh Hoa Diễm lại nói tiếp:
“Vĩnh Ninh, còn không mau cảm tạ các vị trưởng bối?”
Khương Vân Nhiễm ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một thiếu nữ mặc y phục rực rỡ đứng dậy hành lễ, dung mạo xinh xắn, mắt hạnh mày cong, ngũ quan có vài phần giống Cảnh Hoa Diễm, trông lại càng linh hoạt đáng yêu.
Cô bé nhoẻn miệng cười, thanh âm trong trẻo như tiếng chim hoàng oanh:
“Tham kiến các vị trưởng bối, tạ ơn các vị đã đến mừng sinh thần Vĩnh Ninh.”
Rồi cô khẽ phất tay áo, cười nói tiếp:
“Yến tiệc hôm nay, để ta mời!”
Cả điện đều bật cười vui vẻ.
Nhân Tuệ thái hậu nhìn nữ nhi, hiền hòa mỉm cười:
“Với chút bổng lộc ít ỏi của con, mời ai được chứ?”
Vĩnh Ninh đảo mắt một vòng, rồi nhìn thẳng về phía Diêu quý phi:
“Con không mời được, còn có tẩu tẩu, có phải không?”
Lời vừa dứt, trong điện Bách Hi Lâu đột nhiên trở nên yên tĩnh.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









