“Được, được…” Phu nhân Lỗ hầu nóng lòng muốn đón nữ nhi về nhà, vô thức đáp liền mấy tiếng: “Phải đi nhanh, đi nhanh lên!”

Nào ngờ lại nghe Lỗ hầu nói: “Không, vẫn là để ta đích thân đi đón Châu nhi trở về.”

Phu nhân Lỗ hầu lập tức phản ứng, hiểu rõ đây mới là cách nhanh nhất để gặp lại nữ nhi, vừa rồi là bà xúc động quá mà hồ đồ, liền vội gật đầu: “Phải rồi… Hầu gia, thiếp đi cùng chàng!”

“Phụ thân mẫu thân đã lâu chưa từng đi xa, nay đang giữa mùa đông giá lạnh…” Phùng Tự thoáng lo lắng, nhưng chỉ trong chớp mắt, hắn đã đỏ hoe mắt nói: “Song Châu nhi vượt qua kiếp nạn trở về, hẳn cũng muôn phần mong nhớ phụ mẫu. Nếu có thể sớm gặp mặt, khiến lòng được yên ổn, thì còn quý hơn mọi điều. Vậy nên, hài nhi sẽ lập tức sai người chuẩn bị việc khởi hành.”

Lỗ hầu khẽ gật đầu, dặn dò Phùng Tự trông nom việc nhà, đợi họ trở về.

Phùng Tự cảm động nói: “Vâng, xin phụ thân yên lòng, Tự nhất định sẽ thu xếp mọi việc trong phủ chu toàn, chờ đợi Châu nhi hồi phủ —— Ngày Nguyên đán sắp tới, được trời thương xót, năm nay nhà ta rốt cuộc cũng có thể trải qua một cái Tết đoàn viên rồi!”

Hôm đó, phu thê Lỗ hầu liền vội vã rời kinh.

Vì vẫn chưa gặp lại nữ nhi, Lỗ hầu không để lộ tin tức, chỉ nói ra ngoài rằng phu nhân hầu gia muốn đi đến Hà Nội quận bái tế miếu Tây Vương Mẫu.

Lỗ hầu xuất thân thôn dã, nhưng nhà mẹ đẻ của phu nhân Lỗ hầu lại là họ Thân Đồ danh giá bậc nhất Hà Nội quận, vì thế bà còn được gọi là Thân Đồ phu nhân.

Nghe đồn miếu Tây Vương Mẫu ở Hà Nội linh nghiệm vô cùng, Thân Đồ phu nhân vì mất con mà u sầu thành bệnh đã nhiều năm, Lỗ hầu xưa nay rất mực yêu thương phu nhân, đi cùng phu nhân bái thần cũng là chuyện thường.

Đại quân khải hoàn do Lăng Kha chỉ huy sẽ đi qua Hà Nội quận.

protected text

Cỗ xe chở Phùng Châu đi sau đội khinh kỵ, được bảo vệ giữa trung quân.

Từ sau khi được cứu, phần lớn thời gian Phùng Châu đều trong trạng thái mê man, thương tích khắp người, tinh thần cũng bị tổn hại, dọc đường phát sốt cao suốt mấy ngày.

Lăng Kha đã cho người thân cận đến các quận huyện dọc đường mua vật dụng dành cho nữ tử, đồng thời mua luôn một nữ tỳ.

Nữ tỳ chỉ khoảng mười ba mười bốn tuổi, thân hình gầy yếu, nhưng tay chân lanh lẹ, chỉ tên một chữ “Bội”.

Nhà Bội nghèo túng, phụ thân nàng vừa mới qua đời, nghe nói là do say rượu mà ngã trong chuồng heo, đến sáng hôm sau người nhà phát hiện thì ông đã bị heo ăn mất nửa người.

Nghe tin có người muốn mua nữ nô, mẹ của Bội bế đứa bé còn chưa biết đi trong tay, tay kia kéo lấy Bội, chen qua đám người, miệng ra sức rao: con gái bà làm việc siêng năng nhất, mua về đáng giá nhất, chỉ cần ba ngàn tiền.

Thời bấy giờ chuyện mua bán nô tỳ là thường thấy, nam tráng và nữ tỳ có nhan sắc có thể bán đến một vạn tiền, Bội tay chân đầy đủ, mặt mũi cũng không xấu, ba ngàn tiền đúng là quá rẻ.

Thuộc hạ của Lăng Kha để lại bốn ngàn tiền, đưa Bội đi, bảo nàng hầu hạ Phùng Châu.

Bội rất tận tâm, nhìn thấy thương tích khủng khiếp trên thân Phùng Châu, cũng chưa từng hỏi han gì, chỉ lặng lẽ thoa thuốc, chăm sóc chu đáo.

Hôm ấy, Phùng Châu vẫn đang sốt nhẹ, giữa lúc mê man, miệng khẽ gọi, khi đứt đoạn khi hốt hoảng: “Thanh Nương, mau… mau chạy! Chạy thật xa!”

Bội lấy khăn định lau mồ hôi lạnh cho nàng, nào ngờ Phùng Châu chợt bừng tỉnh, mở choàng mắt, bất thình lình đẩy Bội ra, kinh hoảng lại đầy phòng bị: “…Ngươi là ai! Tránh ra!”

Bội vội quỳ ngồi đáp: “Nữ công tử, nô danh Bội…”

Đây coi như là lần “tỉnh táo” nhất của Phùng Châu trong mấy ngày gần đây, cũng chính vì thế, ba chữ “nữ công tử” đã lâu chưa nghe giống như một cánh cửa cũ kỹ bị đột ngột đẩy mở, ký ức cuồn cuộn trào ra không chút báo trước, suýt nữa khiến nàng bị nhấn chìm, đến mức trong đầu chỉ còn có thể dung chứa những hồi ức như thác đổ ấy——

Nàng nhìn quanh, nhận ra mình đang ở trong xe ngựa, sắc mặt lập tức trắng bệch: “Không, ta không muốn đến miếu Tây Vương Mẫu… Dọc đường sẽ có sơn tặc, bọn chúng sẽ giết người!”

Nàng đột ngột chống người ngồi dậy, kinh hãi kêu lên đòi nhảy khỏi xe ngựa: “Dừng lại, quay về, ta muốn về nhà!”

Bội hoảng sợ không thôi, nhanh tay ôm chặt lấy Phùng Châu, vội vàng nói: “Nữ công tử đừng hoảng, lúc này chính là đang trên đường trở về nhà đấy!”

Một câu nói ấy thật sự đã khiến Phùng Châu dịu lại, nàng xác nhận lại với Bội: “Thật vậy sao?”

Bội gật đầu thật mạnh.

Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!! Nghe tiếng động phía trước, Lưu Kỳ thúc ngựa lại gần, trông thấy cảnh tượng liền lên tiếng trấn an. Phùng Châu nhìn thấy hắn quen mắt, thần trí mơ hồ hỏi: “Cố công tử sao cũng ở đây?”

Nhân Đế khi chưa đăng cơ từng thân thiết với Phùng gia, Phùng Châu thuở nhỏ thường gọi các vị công tử nhà Nhân Đế bằng danh xưng “công tử”.

Năm xưa khi Phùng Châu mất tích, Lưu Cố thậm chí còn chưa lớn bằng Lưu Kỳ hiện tại, mà lúc ấy Lưu Kỳ còn chưa chào đời.

Lưu Kỳ trầm mặc một hồi, rốt cuộc vẫn không vạch trần, chỉ nói: “Xin nữ công tử yên vị trong xe, chẳng bao lâu nữa sẽ được gặp lại Lỗ hầu cùng Thân Đồ phu nhân.”

Phùng Châu gật đầu một cách miễn cưỡng, vẻ mặt khi rõ ràng khi mơ hồ, lại khi bất an, ngồi trở lại vào trong xe, lúc thì nghi hoặc, lúc lại lẩm bẩm lắc đầu.

Lưu Kỳ thúc ngựa theo kịp Trường Bình hầu, hạ giọng nói rõ tình hình của tiểu thư Phùng gia.

Trong quân doanh vốn cũng chẳng thiếu những chiến binh bị thương nặng rồi mất đi một phần ký ức đau thương, có khi chỉ là tạm thời, có khi lại là mãi mãi.

Lăng Kha khẽ thở dài: “Chưa chắc đã là chuyện xấu.”

Đại quân lại tiếp tục tiến thêm hai ngày, đến quan đạo bên ngoài Hà Nội quận, Lăng Kha xuống ngựa, đích thân ra đón xe ngựa phóng nhanh tới của phu thê Lỗ hầu.

Rèm xe được vén lên, Phùng Châu đang co ro nơi góc xe, ôm chặt hai đầu gối, chợt ngẩng đầu, trông thấy song thân tóc bạc da mồi.

Bàn tay Lỗ hầu đang nắm lấy rèm xe khẽ run lên, lệ nơi đáy mắt cũng theo đó mà run rẩy, trào ra như đê vỡ.

Chung quanh bỗng chốc tĩnh lặng, mẫu thân mắt chẳng thể nhìn rõ, phụ thân thì run rẩy chẳng nên lời, nữ nhi lại nhất thời chẳng nhận ra được song thân đã “già đi” quá nhanh.

Hai bên đều vừa tha thiết, lại vừa rụt rè.

Sau cùng, lại là Phùng Châu cất tiếng trước, nàng chẳng mấy chắc chắn, khẽ khàng gọi: “…A phụ? A mẫu?”

Gió đông lạnh buốt, tiếng khóc xé gan xé ruột của Thân Đồ phu nhân đột nhiên vang lên, bi thương đến chấn động lòng người.

Phải hai khắc sau, Lỗ hầu mới lau lệ xuống xe, điều chỉnh lại tâm tình, bước đến cảm tạ Trường Bình hầu đang chờ bên cạnh, rồi lại hành lễ với Lưu Kỳ.

Lưu Kỳ hồi lễ, đưa mắt nhìn Lỗ hầu cùng cữu phụ đi đến trước một rừng tuyết đàm đạo riêng.

Chốc lát sau, Lưu Kỳ quay đầu nhìn về phía Trường An.

Chẳng rõ có phải lòng mang tâm sự hay chăng, nhưng đường về càng gần, nỗi bất an trong lòng Lưu Kỳ – một kẻ còn non trẻ – lại càng nặng nề hơn, trong đầu hắn không ngừng hiện lên hàng chữ máu ngoằn ngoèo, đầy sát khí.

Trong xe, Phùng Châu tựa như con chim non bị cung tên dọa sợ, co rúc trong lòng mẫu thân, được mẫu thân nhẹ nhàng vỗ về sau lưng.

Phùng Châu run rẩy ôm lấy mẫu thân, trước mắt nàng lại hiện lên cảnh một tiểu nữ hài bé nhỏ nép trong lòng mẫu thân, khiến nàng bất chợt căng thẳng, cúi đầu nhìn vào lòng mình — trống rỗng.

Cảm giác trống rỗng ấy như thể có kẻ dùng dao khoét mất trái tim, khiến nàng nhất thời chẳng rõ mình đang mất mát điều chi, chỉ có thể ôm chặt lấy mẫu thân hơn, nhắm mắt, lệ tuôn rơi, run rẩy nói: “A mẫu, con sợ, con thật sự sợ hãi…”

“Đậu Đậu đừng sợ!” Giọng Thân Đồ phu nhân mạnh mẽ lạ thường, khàn khàn mà vô cùng dịu dàng, bà ôm chặt lấy nữ nhi, dỗ dành: “Đợi khi về tới nhà, a mẫu sẽ chiên bánh vòng cho Đậu Đậu, cho thật nhiều thạch mật, chịu không nào?”

Nước mía được lọc sạch, nấu chung với mật ong và hoa cúc, sau khi kết tinh sẽ trở thành những khối đường gọi là thạch mật.

Một miếng thạch mật nhỏ màu vàng nhạt, có hình dạng như tổ ong, được đưa đến bên miệng Thiếu Vi.

“Dậy đi nào? A, há miệng ra ——”

Thiếu Vi khó khăn mở mắt, đập vào mắt là gương mặt thiếu nữ trẻ tuổi đang mỉm cười, cùng miếng thạch mật nàng ta đang đưa đến
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện