Chương 21Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits.
Hồi còn bé, Mạnh Khê thường lẽo đẽo theo mẫu thân qua không ít cửa tiệm tơ lụa. Ở đó, cậu được ngắm nhìn vô vàn loại vải vóc mềm mại, màu sắc rực rỡ, thậm chí đôi khi mẫu thân còn cho cậu những mảnh vải vụn thừa để chơi.
Tiếc thay năm tháng thoi đưa, người xưa đã khuất. Giờ đây, chỉ còn một mình cậu dạo thăm chốn cũ, chỉ còn mình cậu nhớ về những tháng ngày êm đềm đáng hoài niệm ấy.
Mạnh Khê không vội vàng mua ngay, mà dạo qua mấy cửa tiệm để xem xét. Cậu chưa xác định được mình muốn loại vải nào, có lẽ cứ ngắm nghía rồi sẽ tìm được tấm vải ưng ý khiến mắt mình sáng lên.
Nhưng đi mấy cửa hàng liền, Mạnh Khê vẫn chưa tìm được loại vải nào ngon bổ rẻ. Cái cậu ưng thì mua không nổi, cái mua nổi thì lại chẳng vừa mắt.
Mãi cho đến khi bước vào một cửa tiệm đang treo biển giảm giá thanh lý, Mạnh Khê mới phát hiện ra vài loại vải khá hợp ý mình.
“Chưởng quầy, cây vải này bán thế nào ạ?”
“Một thước hai mươi văn, nếu ngươi mua liền một trượng thì ta có thể bớt cho chút đỉnh.”
Chưởng quầy của cửa tiệm này là một người đàn ông trung niên mập mạp, tướng mạo hiền lành dễ gần. Thấy Mạnh Khê hỏi giá, ông vội vàng bước ra từ sau quầy.
“Vậy hai cây vải kia cũng đồng giá sao ạ?”
Mạnh Khê chỉ vào hai cây vải có màu sắc khá tươi sáng đặt ở một bên.
“Đúng rồi, mấy cây bày ở phía trước này đều đồng giá. Còn mấy cây đặt trên kệ phía sau thì sẽ đắt hơn một chút.”
Chưởng quầy dường như nhận ra sự đắn đo của Mạnh Khê, bèn ôn tồn hỏi:
“Không biết khách quan muốn tìm loại vải thế nào? Cứ nói yêu cầu ra để lão phu tư vấn cho.”
“Dạ, có loại vải nào thích hợp để may túi thơm cho nam tử không ạ? Tốt nhất là loại quý hiếm, đắt tiền một chút…”
Trong lòng Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương chắc chắn là bậc thiên chi kiêu tử có địa vị cao sang, ăn, mặc, ở, đi lại đều phải dùng những thứ tinh xảo nhất, quý giá nhất.
Cậu sợ nếu dùng vải kém chất lượng làm quà, đối phương có khi chẳng thèm dùng tới. Như vậy thì mong muốn ca ca thường xuyên mang theo túi thơm bên mình, rồi nhờ vật mà nhớ đến người, sẽ không bao giờ thành hiện thực.
“Có thì có, nhưng đều là mốt thịnh hành từ năm ngoái rồi. Nói thật với ngươi, sở dĩ cửa tiệm này của ta không trụ nổi nữa cũng là do năm ngoái ta tính toán sai lầm, ôm một đống vải không ai mua chất đống trong kho, cuối cùng đành ngậm đắng nuốt cay.”
Vừa nói, chưởng quầy vừa nhanh nhẹn lấy từ phía sau ra một cây vải màu xanh đen đưa cho Mạnh Khê.
“Cây vải này tuy không phải kiểu dáng mới nhất năm nay, nhưng chất lượng thì thuộc hàng thượng hạng, dù có dùng mười mấy năm cũng không hỏng được.”
Mạnh Khê đưa tay sờ thử, quả đúng như lời chưởng quầy nói, chất vải tốt hơn hẳn các loại thông thường, thậm chí còn nhỉnh hơn cả mấy loại vải đang thịnh hành mà cậu vừa xem lúc nãy.
“Ta cũng nhất thời hồ đồ, nhà giàu sang phú quý ai mà chịu mặc một bộ quần áo mười mấy năm không đổi chứ? Còn nhà nghèo ít quần áo thì lấy đâu ra tiền mà mua loại vải tốt thế này.”
Nhắc đến chuyện này, chưởng quầy chỉ muốn tự đấm vào đầu mình. Tin lời đường mật của gã lái buôn mà ôm hàng về đống lớn, kết quả chẳng bán được, đành để mốc meo trong kho. Cũng may ông không chỉ có mỗi sản nghiệp này, nên dù đóng cửa tiệm này cũng không đến nỗi chết đói.
“Chưởng quầy, tấm vải này giá cả thế nào ạ?”
Mạnh Khê khá ưng ý tấm vải này, nhưng lại lo giá quá đắt thì không mua nổi.
“Haizz, nhìn bộ dạng ngươi chắc cũng chẳng mua được bao nhiêu. Thôi coi như hôm nay ta làm việc thiện, tặng không cho ngươi đấy.”
“Không… không được đâu ạ. Cảm ơn ý tốt của chưởng quầy, nhưng sao ta có thể lấy không được.”
Mạnh Khê không ngờ chưởng quầy lại hào phóng như vậy, vội vàng đẩy cây vải trở lại.
“Dù sao để lại cũng chẳng bán được, chi bằng tặng cho ngươi, để nó còn có chút giá trị sử dụng, ngươi thấy đúng không?”
Chưởng quầy dúi cây vải vào lòng Mạnh Khê, ánh mắt đầy vẻ chân thành.
“Vậy… vậy được ạ, cảm ơn chưởng quầy.”
Thấy thái độ kiên quyết của chưởng quầy, Mạnh Khê do dự một lát rồi cũng nhận lấy.
Trước thiện ý của ông chủ, Mạnh Khê vẫn thấy áy náy trong lòng. Cậu quay đầu nhìn quanh xem có loại vải nào khác để mua ủng hộ thêm cho ông.
Bất chợt, ánh mắt cậu dừng lại ở một bức tranh thêu treo trên tường. Bức tranh đã khá cũ kỹ, vải nền ố vàng, xem chừng cũng có tuổi đời không nhỏ.
Nhưng dù đã cũ nát đến vậy mà chưởng quầy vẫn treo nó lên, chứng tỏ ông rất trân trọng bức tranh này.
Đã vậy thì cậu có thể thử tu sửa lại phần góc bị rách của bức tranh, coi như một cách trả ơn chưởng quầy.
“Chưởng quầy, nếu ngài không lấy tiền, ta cũng ngại lấy không của ngài. Ta thấy bức tranh thêu kia có chỗ bị rách, hay là để ta thử tu sửa lại giúp ngài nhé? Cũng coi như chút tấm lòng của ta.”
Giọng điệu chân thành, vẻ mặt ngoan ngoãn của Mạnh Khê khiến chưởng quầy nhớ đến đứa cháu nội cưng chiều ở nhà, lòng ông mềm nhũn, suy nghĩ một lát rồi gật đầu đồng ý.
Phải biết bức tranh thêu đó là do một cố nhân tặng ông, trên đời không có bức thứ hai, nên ông vô cùng quý trọng.
Đáng tiếc dù ông đã cố gắng bảo quản, nhưng vẫn không thắng nổi sự tàn phá của thời gian. Khi phát hiện bức tranh bị rách, ông đã tìm rất nhiều thợ thêu lành nghề, tay nghề cao siêu để nhờ tu sửa, nhưng ai nấy đều lắc đầu bó tay.
Họ bảo thủ pháp thêu trong tranh lạ quá, chưa từng thấy bao giờ, chỉ có tìm được người thợ thêu ban đầu mới mong phục hồi nguyên trạng. Nhưng chưởng quầy đã mất liên lạc với người cố nhân đó từ lâu, biết tìm đâu bây giờ.
Hết cách, ông đành cố gắng giữ gìn bức tranh cẩn thận nhất có thể. Không ngờ hôm nay, chỉ vì tặng một tấm vải cho một tiểu ca nhi xa lạ, mà cậu nhóc này lại ngỏ ý có thể tu sửa được bức tranh.
Dù trong lòng vẫn bán tín bán nghi về tay nghề của Mạnh Khê, nhưng cậu là người duy nhất chủ động đề nghị giúp ông tu sửa bức tranh trong suốt bao năm qua. Chưởng quầy quyết định cho cậu một cơ hội, coi ngựa chết như ngựa sống để chữa, dù sao cũng hơn là không làm gì.
Còn nếu lỡ càng sửa càng hỏng thì đành coi như số mệnh của bức tranh đã tận. Cũng là lúc ông nên nói lời từ biệt với quá khứ, với nơi này, để ông trời quyết định tất cả vậy.
Chưởng quầy cẩn thận gỡ bức tranh xuống khỏi tường, tháo bỏ lớp khung gỗ bảo vệ xung quanh rồi đưa tấm vải thêu cho Mạnh Khê.
Mạnh Khê quan sát kỹ lưỡng bố cục, đường kim mũi chỉ và cách thêu của cả bức tranh. Sau khi xác nhận mình không nhìn lầm, đây đúng là loại thêu pháp mà cậu biết, cậu mới yên tâm.
Thực ra Mạnh Khê không hề tùy tiện nhận lời. Đã dám mở miệng thì cậu nắm chắc đến tám phần thành công. Hai phần còn lại là do lo ngại lâu ngày không thêu thùa nên tay nghề có chút gượng gạo, sợ sẽ có chút tì vết nhỏ.
Sẵn có dụng cụ thêu trong tiệm, Mạnh Khê mượn luôn khung thêu và kim chỉ, bắt tay vào công việc phục chế.
Mạnh Khê không động đến phần khung xương chính của bức tranh, chỉ tập trung phục hồi những chỗ hư hại. Cậu cẩn thận tháo bỏ những sợi chỉ bị tưa, đứt gãy, màu sắc loang lổ, rồi dùng phương pháp cũ thêu lại y hệt.
Chưa đầy một canh giờ, Mạnh Khê đã hoàn thành việc tu sửa. Chỉ có điều những sợi chỉ mới thêu lên có màu sắc tươi sáng hơn một chút so với những sợi chỉ cũ kỹ ảm đạm của bức tranh gốc.
Điều này là không thể tránh khỏi, trừ khi có loại chỉ được làm cũ một cách cố ý thì mới mong phục hồi được đồng nhất màu sắc.
“Xong rồi, chưởng quầy xem thử xem có vấn đề gì không ạ?”
Mạnh Khê tháo bức tranh khỏi khung thêu, đưa cho chưởng quầy. Cậu ngạc nhiên khi thấy ánh mắt ông nhìn mình đã hoàn toàn thay đổi, trong đó ánh lên sự kinh ngạc và một nỗi hoài niệm sâu sắc.
“Ngươi… ngươi, tiểu ca nhi, chẳng lẽ ngươi là đồ đệ của Quan Hà cô nương sao?”
“Ngài biết mẫu thân ta?!”
Mạnh Khê hoàn toàn không ngờ sẽ nghe thấy tên thời con gái của mẫu thân từ miệng một chưởng quầy xa lạ.
Nhưng nghĩ lại thì cũng hợp lý, mẫu thân cậu làm nghề thêu, thường xuyên phải lên trấn mua vải vóc kim chỉ, việc các chưởng quầy cửa tiệm vải quen biết bà cũng không có gì lạ.
“Ngươi lại là con của Quan Hà sao! Cái thằng bé nhát gan, ít nói, suốt ngày lẽo đẽo theo sau mẹ nó ngày nào, thế mà giờ đã lớn tướng thế này rồi. Phải rồi, đôi mắt này của ngươi giống hệt mẹ ngươi, lúc nào cũng long lanh ngấn nước.”
Chưởng quầy không vội nhận lấy bức tranh thêu, mà kéo tay Mạnh Khê nhìn ngắm thật kỹ, cố tìm kiếm thêm bóng dáng của Quan Hà trên người cậu.
“Chẳng lẽ, bức tranh thêu này thực ra là tác phẩm của mẫu thân ta?”
Mạnh Khê không ngốc. Liên kết cảm giác quen thuộc khó tả với thủ pháp thêu thùa trong tranh, cộng thêm thái độ của chưởng quầy, cậu nhanh chóng hiểu ra vấn đề.
“Không sai, bức tranh này đúng là do mẹ ngươi tặng ta. Đáng tiếc, từ sau khi tặng bức tranh này cách đây bảy tám năm, ta không còn gặp lại mẹ ngươi lần nào nữa. À phải rồi, mẹ ngươi dạo này có khỏe không?”
Chưởng quầy vẫn luôn nhớ mong người bạn cũ này. Mười mấy năm trước, ông có thể đứng vững và mở được cửa tiệm ở đây, một phần lớn là nhờ vào mấy bức tranh thêu của Quan Hà. Hai người họ có thể coi là có ân tri ngộ với nhau.
“Mẫu thân ta… Mẫu thân ta, bảy năm trước đã vì bệnh mà qua đời rồi…”
Nhắc đến người mẹ đã khuất, tâm trạng vốn đang phấn chấn của Mạnh Khê bỗng chốc chùng xuống.
“Qua đời?! Sao lại thế được? Rõ ràng hồi đó nhìn nàng vẫn khỏe mạnh bình thường mà!”
Chưởng quầy đã nghĩ đến nhiều tình huống, nhưng tuyệt nhiên không ngờ Quan Hà lại ra đi vì bệnh tật sớm như vậy.
“Không phải đâu ạ. Thực ra sức khỏe mẫu thân vốn đã yếu do từng trải qua nạn đói và chạy loạn, lại thêm việc thêu thùa ngày đêm không ngơi nghỉ, không được nghỉ ngơi đầy đủ nên cơ thể suy kiệt rất nhanh. Chẳng qua bề ngoài người không để lộ ra mà thôi.”
Mạnh Khê nhớ lại lời chẩn đoán của đại phu năm xưa, nước mắt chực trào ra. Nếu cậu phát hiện ra sức khỏe của mẫu thân sớm hơn, bắt người đi khám bệnh sớm hơn, không để người thêu thùa vất vả nữa, thì có lẽ mẫu thân đã có thể sống thêm vài năm.
Đáng tiếc trên đời không có thuốc hối hận. Khi còn nhỏ Mạnh Khê ngây thơ chẳng hiểu gì, bởi cậu có một người mẹ tuyệt vời luôn che mưa chắn gió cho mình. Nhưng khi mẫu thân đi rồi, cậu buộc phải tự mình kiên cường mà sống tiếp.
Hết chương 21.
Hồi còn bé, Mạnh Khê thường lẽo đẽo theo mẫu thân qua không ít cửa tiệm tơ lụa. Ở đó, cậu được ngắm nhìn vô vàn loại vải vóc mềm mại, màu sắc rực rỡ, thậm chí đôi khi mẫu thân còn cho cậu những mảnh vải vụn thừa để chơi.
Tiếc thay năm tháng thoi đưa, người xưa đã khuất. Giờ đây, chỉ còn một mình cậu dạo thăm chốn cũ, chỉ còn mình cậu nhớ về những tháng ngày êm đềm đáng hoài niệm ấy.
Mạnh Khê không vội vàng mua ngay, mà dạo qua mấy cửa tiệm để xem xét. Cậu chưa xác định được mình muốn loại vải nào, có lẽ cứ ngắm nghía rồi sẽ tìm được tấm vải ưng ý khiến mắt mình sáng lên.
Nhưng đi mấy cửa hàng liền, Mạnh Khê vẫn chưa tìm được loại vải nào ngon bổ rẻ. Cái cậu ưng thì mua không nổi, cái mua nổi thì lại chẳng vừa mắt.
Mãi cho đến khi bước vào một cửa tiệm đang treo biển giảm giá thanh lý, Mạnh Khê mới phát hiện ra vài loại vải khá hợp ý mình.
“Chưởng quầy, cây vải này bán thế nào ạ?”
“Một thước hai mươi văn, nếu ngươi mua liền một trượng thì ta có thể bớt cho chút đỉnh.”
Chưởng quầy của cửa tiệm này là một người đàn ông trung niên mập mạp, tướng mạo hiền lành dễ gần. Thấy Mạnh Khê hỏi giá, ông vội vàng bước ra từ sau quầy.
“Vậy hai cây vải kia cũng đồng giá sao ạ?”
Mạnh Khê chỉ vào hai cây vải có màu sắc khá tươi sáng đặt ở một bên.
“Đúng rồi, mấy cây bày ở phía trước này đều đồng giá. Còn mấy cây đặt trên kệ phía sau thì sẽ đắt hơn một chút.”
Chưởng quầy dường như nhận ra sự đắn đo của Mạnh Khê, bèn ôn tồn hỏi:
“Không biết khách quan muốn tìm loại vải thế nào? Cứ nói yêu cầu ra để lão phu tư vấn cho.”
“Dạ, có loại vải nào thích hợp để may túi thơm cho nam tử không ạ? Tốt nhất là loại quý hiếm, đắt tiền một chút…”
Trong lòng Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương chắc chắn là bậc thiên chi kiêu tử có địa vị cao sang, ăn, mặc, ở, đi lại đều phải dùng những thứ tinh xảo nhất, quý giá nhất.
Cậu sợ nếu dùng vải kém chất lượng làm quà, đối phương có khi chẳng thèm dùng tới. Như vậy thì mong muốn ca ca thường xuyên mang theo túi thơm bên mình, rồi nhờ vật mà nhớ đến người, sẽ không bao giờ thành hiện thực.
“Có thì có, nhưng đều là mốt thịnh hành từ năm ngoái rồi. Nói thật với ngươi, sở dĩ cửa tiệm này của ta không trụ nổi nữa cũng là do năm ngoái ta tính toán sai lầm, ôm một đống vải không ai mua chất đống trong kho, cuối cùng đành ngậm đắng nuốt cay.”
Vừa nói, chưởng quầy vừa nhanh nhẹn lấy từ phía sau ra một cây vải màu xanh đen đưa cho Mạnh Khê.
“Cây vải này tuy không phải kiểu dáng mới nhất năm nay, nhưng chất lượng thì thuộc hàng thượng hạng, dù có dùng mười mấy năm cũng không hỏng được.”
Mạnh Khê đưa tay sờ thử, quả đúng như lời chưởng quầy nói, chất vải tốt hơn hẳn các loại thông thường, thậm chí còn nhỉnh hơn cả mấy loại vải đang thịnh hành mà cậu vừa xem lúc nãy.
“Ta cũng nhất thời hồ đồ, nhà giàu sang phú quý ai mà chịu mặc một bộ quần áo mười mấy năm không đổi chứ? Còn nhà nghèo ít quần áo thì lấy đâu ra tiền mà mua loại vải tốt thế này.”
Nhắc đến chuyện này, chưởng quầy chỉ muốn tự đấm vào đầu mình. Tin lời đường mật của gã lái buôn mà ôm hàng về đống lớn, kết quả chẳng bán được, đành để mốc meo trong kho. Cũng may ông không chỉ có mỗi sản nghiệp này, nên dù đóng cửa tiệm này cũng không đến nỗi chết đói.
“Chưởng quầy, tấm vải này giá cả thế nào ạ?”
Mạnh Khê khá ưng ý tấm vải này, nhưng lại lo giá quá đắt thì không mua nổi.
“Haizz, nhìn bộ dạng ngươi chắc cũng chẳng mua được bao nhiêu. Thôi coi như hôm nay ta làm việc thiện, tặng không cho ngươi đấy.”
“Không… không được đâu ạ. Cảm ơn ý tốt của chưởng quầy, nhưng sao ta có thể lấy không được.”
Mạnh Khê không ngờ chưởng quầy lại hào phóng như vậy, vội vàng đẩy cây vải trở lại.
“Dù sao để lại cũng chẳng bán được, chi bằng tặng cho ngươi, để nó còn có chút giá trị sử dụng, ngươi thấy đúng không?”
Chưởng quầy dúi cây vải vào lòng Mạnh Khê, ánh mắt đầy vẻ chân thành.
“Vậy… vậy được ạ, cảm ơn chưởng quầy.”
Thấy thái độ kiên quyết của chưởng quầy, Mạnh Khê do dự một lát rồi cũng nhận lấy.
Trước thiện ý của ông chủ, Mạnh Khê vẫn thấy áy náy trong lòng. Cậu quay đầu nhìn quanh xem có loại vải nào khác để mua ủng hộ thêm cho ông.
Bất chợt, ánh mắt cậu dừng lại ở một bức tranh thêu treo trên tường. Bức tranh đã khá cũ kỹ, vải nền ố vàng, xem chừng cũng có tuổi đời không nhỏ.
Nhưng dù đã cũ nát đến vậy mà chưởng quầy vẫn treo nó lên, chứng tỏ ông rất trân trọng bức tranh này.
Đã vậy thì cậu có thể thử tu sửa lại phần góc bị rách của bức tranh, coi như một cách trả ơn chưởng quầy.
“Chưởng quầy, nếu ngài không lấy tiền, ta cũng ngại lấy không của ngài. Ta thấy bức tranh thêu kia có chỗ bị rách, hay là để ta thử tu sửa lại giúp ngài nhé? Cũng coi như chút tấm lòng của ta.”
Giọng điệu chân thành, vẻ mặt ngoan ngoãn của Mạnh Khê khiến chưởng quầy nhớ đến đứa cháu nội cưng chiều ở nhà, lòng ông mềm nhũn, suy nghĩ một lát rồi gật đầu đồng ý.
Phải biết bức tranh thêu đó là do một cố nhân tặng ông, trên đời không có bức thứ hai, nên ông vô cùng quý trọng.
Đáng tiếc dù ông đã cố gắng bảo quản, nhưng vẫn không thắng nổi sự tàn phá của thời gian. Khi phát hiện bức tranh bị rách, ông đã tìm rất nhiều thợ thêu lành nghề, tay nghề cao siêu để nhờ tu sửa, nhưng ai nấy đều lắc đầu bó tay.
Họ bảo thủ pháp thêu trong tranh lạ quá, chưa từng thấy bao giờ, chỉ có tìm được người thợ thêu ban đầu mới mong phục hồi nguyên trạng. Nhưng chưởng quầy đã mất liên lạc với người cố nhân đó từ lâu, biết tìm đâu bây giờ.
Hết cách, ông đành cố gắng giữ gìn bức tranh cẩn thận nhất có thể. Không ngờ hôm nay, chỉ vì tặng một tấm vải cho một tiểu ca nhi xa lạ, mà cậu nhóc này lại ngỏ ý có thể tu sửa được bức tranh.
Dù trong lòng vẫn bán tín bán nghi về tay nghề của Mạnh Khê, nhưng cậu là người duy nhất chủ động đề nghị giúp ông tu sửa bức tranh trong suốt bao năm qua. Chưởng quầy quyết định cho cậu một cơ hội, coi ngựa chết như ngựa sống để chữa, dù sao cũng hơn là không làm gì.
Còn nếu lỡ càng sửa càng hỏng thì đành coi như số mệnh của bức tranh đã tận. Cũng là lúc ông nên nói lời từ biệt với quá khứ, với nơi này, để ông trời quyết định tất cả vậy.
Chưởng quầy cẩn thận gỡ bức tranh xuống khỏi tường, tháo bỏ lớp khung gỗ bảo vệ xung quanh rồi đưa tấm vải thêu cho Mạnh Khê.
Mạnh Khê quan sát kỹ lưỡng bố cục, đường kim mũi chỉ và cách thêu của cả bức tranh. Sau khi xác nhận mình không nhìn lầm, đây đúng là loại thêu pháp mà cậu biết, cậu mới yên tâm.
Thực ra Mạnh Khê không hề tùy tiện nhận lời. Đã dám mở miệng thì cậu nắm chắc đến tám phần thành công. Hai phần còn lại là do lo ngại lâu ngày không thêu thùa nên tay nghề có chút gượng gạo, sợ sẽ có chút tì vết nhỏ.
Sẵn có dụng cụ thêu trong tiệm, Mạnh Khê mượn luôn khung thêu và kim chỉ, bắt tay vào công việc phục chế.
Mạnh Khê không động đến phần khung xương chính của bức tranh, chỉ tập trung phục hồi những chỗ hư hại. Cậu cẩn thận tháo bỏ những sợi chỉ bị tưa, đứt gãy, màu sắc loang lổ, rồi dùng phương pháp cũ thêu lại y hệt.
Chưa đầy một canh giờ, Mạnh Khê đã hoàn thành việc tu sửa. Chỉ có điều những sợi chỉ mới thêu lên có màu sắc tươi sáng hơn một chút so với những sợi chỉ cũ kỹ ảm đạm của bức tranh gốc.
Điều này là không thể tránh khỏi, trừ khi có loại chỉ được làm cũ một cách cố ý thì mới mong phục hồi được đồng nhất màu sắc.
“Xong rồi, chưởng quầy xem thử xem có vấn đề gì không ạ?”
Mạnh Khê tháo bức tranh khỏi khung thêu, đưa cho chưởng quầy. Cậu ngạc nhiên khi thấy ánh mắt ông nhìn mình đã hoàn toàn thay đổi, trong đó ánh lên sự kinh ngạc và một nỗi hoài niệm sâu sắc.
“Ngươi… ngươi, tiểu ca nhi, chẳng lẽ ngươi là đồ đệ của Quan Hà cô nương sao?”
“Ngài biết mẫu thân ta?!”
Mạnh Khê hoàn toàn không ngờ sẽ nghe thấy tên thời con gái của mẫu thân từ miệng một chưởng quầy xa lạ.
Nhưng nghĩ lại thì cũng hợp lý, mẫu thân cậu làm nghề thêu, thường xuyên phải lên trấn mua vải vóc kim chỉ, việc các chưởng quầy cửa tiệm vải quen biết bà cũng không có gì lạ.
“Ngươi lại là con của Quan Hà sao! Cái thằng bé nhát gan, ít nói, suốt ngày lẽo đẽo theo sau mẹ nó ngày nào, thế mà giờ đã lớn tướng thế này rồi. Phải rồi, đôi mắt này của ngươi giống hệt mẹ ngươi, lúc nào cũng long lanh ngấn nước.”
Chưởng quầy không vội nhận lấy bức tranh thêu, mà kéo tay Mạnh Khê nhìn ngắm thật kỹ, cố tìm kiếm thêm bóng dáng của Quan Hà trên người cậu.
“Chẳng lẽ, bức tranh thêu này thực ra là tác phẩm của mẫu thân ta?”
Mạnh Khê không ngốc. Liên kết cảm giác quen thuộc khó tả với thủ pháp thêu thùa trong tranh, cộng thêm thái độ của chưởng quầy, cậu nhanh chóng hiểu ra vấn đề.
“Không sai, bức tranh này đúng là do mẹ ngươi tặng ta. Đáng tiếc, từ sau khi tặng bức tranh này cách đây bảy tám năm, ta không còn gặp lại mẹ ngươi lần nào nữa. À phải rồi, mẹ ngươi dạo này có khỏe không?”
Chưởng quầy vẫn luôn nhớ mong người bạn cũ này. Mười mấy năm trước, ông có thể đứng vững và mở được cửa tiệm ở đây, một phần lớn là nhờ vào mấy bức tranh thêu của Quan Hà. Hai người họ có thể coi là có ân tri ngộ với nhau.
“Mẫu thân ta… Mẫu thân ta, bảy năm trước đã vì bệnh mà qua đời rồi…”
Nhắc đến người mẹ đã khuất, tâm trạng vốn đang phấn chấn của Mạnh Khê bỗng chốc chùng xuống.
“Qua đời?! Sao lại thế được? Rõ ràng hồi đó nhìn nàng vẫn khỏe mạnh bình thường mà!”
Chưởng quầy đã nghĩ đến nhiều tình huống, nhưng tuyệt nhiên không ngờ Quan Hà lại ra đi vì bệnh tật sớm như vậy.
“Không phải đâu ạ. Thực ra sức khỏe mẫu thân vốn đã yếu do từng trải qua nạn đói và chạy loạn, lại thêm việc thêu thùa ngày đêm không ngơi nghỉ, không được nghỉ ngơi đầy đủ nên cơ thể suy kiệt rất nhanh. Chẳng qua bề ngoài người không để lộ ra mà thôi.”
Mạnh Khê nhớ lại lời chẩn đoán của đại phu năm xưa, nước mắt chực trào ra. Nếu cậu phát hiện ra sức khỏe của mẫu thân sớm hơn, bắt người đi khám bệnh sớm hơn, không để người thêu thùa vất vả nữa, thì có lẽ mẫu thân đã có thể sống thêm vài năm.
Đáng tiếc trên đời không có thuốc hối hận. Khi còn nhỏ Mạnh Khê ngây thơ chẳng hiểu gì, bởi cậu có một người mẹ tuyệt vời luôn che mưa chắn gió cho mình. Nhưng khi mẫu thân đi rồi, cậu buộc phải tự mình kiên cường mà sống tiếp.
Hết chương 21.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









