Chương 20Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits.
“Được rồi, nếu em không chịu nhận quà anh tặng trực tiếp, vậy cứ coi như số trang sức này là anh cho em mượn tạm trước đi. Lát nữa em đi khám đại phu, trong người không thể không có đồng nào được, đúng không?”
Hiểu được lòng tự trọng nhỏ nhoi của Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương không ép buộc mà chọn một cách nói khéo léo hơn để giúp đỡ cậu.
“A? Dạ… hình như là vậy, ca ca.”
Mạnh Khê sực nhớ ra mình đang không một xu dính túi. Hai mươi văn tiền Trương thị đưa lúc nãy, cậu đã tiêu sạch vào việc mua đồ cúng rồi, giờ móc túi cũng chẳng ra nổi một đồng.
Lúc trước thấy Chu Uẩn Dương không nhắc gì, cậu còn tưởng hắn đã quên chuyện đưa mình đi khám bệnh. Giờ hắn đột ngột nhắc lại, làm Mạnh Khê vẫn đang chìm đắm trong cảm xúc hỗn độn, suýt chút nữa không phản ứng kịp.
“Vậy đi thôi, tiện thể em đang ở trên trấn, mình đến y quán khám luôn.”
Chu Uẩn Dương vốn hơi lo đại phu xích cước trong thôn Mạnh Khê không đáng tin cậy, không ngờ hôm nay cậu lại có dịp lên trấn, đúng là cơ hội tốt để tìm một đại phu tay nghề cao khám cho yên tâm.
“Y quán… Ca ca đợi ta hỏi đường chút nhé. Thú thực là đã lâu lắm rồi ta không lên trấn, nhiều chỗ cũng chẳng biết ở đâu.”
Mạnh Khê nhìn quanh, tìm một người phụ nữ có gương mặt hiền hậu để hỏi thăm vị trí của hiệu cầm đồ và y quán.
Dù sao đồ Chu Uẩn Dương đưa cho cậu đều là trang sức, cậu phải đổi chúng ra bạc trước mới có tiền đi khám bệnh.
Hỏi đường xong xuôi, Mạnh Khê vừa trò chuyện với Chu Uẩn Dương, vừa tìm đến hiệu cầm đồ.
Cậu chọn một chiếc vòng tay bằng vàng ròng từ trong kho chứa đồ ra, lấy hết can đảm bước vào hiệu cầm đồ. Tuy đây là lần đầu tiên, nhưng nhờ có Chu Uẩn Dương ở bên cạnh mách nước, mọi chuyện diễn ra khá suôn sẻ, không gặp rắc rối gì.
Chiếc vòng tay vàng nặng khoảng 50 gram, quy đổi theo đơn vị đo lường cổ đại là vừa tròn một lượng. Một lượng vàng đổi được mười lượng bạc.
Rất nhanh, chủ quán kiểm kê xong, gói mười lượng bạc vào khăn tay rồi đưa cho Mạnh Khê. Cầm bọc bạc nặng trĩu trên tay, Mạnh Khê nín thở vì hồi hộp.
Đây là lần đầu tiên trong đời cậu được cầm nhiều tiền như vậy. Từ bé đến lớn, ngay cả một lượng bạc nguyên vẹn cậu cũng chưa từng được nhìn thấy.
Thấy Mạnh Khê cứ đứng ngây ra đó với vẻ mặt ngơ ngác, Chu Uẩn Dương vội vàng lên tiếng nhắc nhở. Hắn sợ Mạnh Khê đi một mình, ra khỏi hiệu cầm đồ sẽ bị kẻ gian để mắt tới, nên giục cậu nhanh chóng chuyển số bạc đó vào kho chứa của trò chơi.
Đạo lý của không lộ ra ngoài, thời nào cũng đúng cả.
“Ca ca, ta… chúng ta giờ phải làm sao?”
Bị Chu Uẩn Dương nhắc nhở, Mạnh Khê bắt đầu lo lắng. Cậu chỉ là một tiểu ca nhi yếu ớt, nếu gặp phải bọn cướp hung hãn thì làm gì có sức phản kháng.
“Việc em cần làm bây giờ là giữ bình tĩnh, cứ cư xử như bình thường, quên chuyện trong người có bạc đi. Đừng căng thẳng, em càng căng thẳng càng dễ gây chú ý.”
Chu Uẩn Dương vừa đưa ra lời khuyên cho Mạnh Khê, vừa lướt nhanh cửa hàng hệ thống xem có vũ khí phòng thân nào đáng tin cậy để mua cho cậu không.
Cuối cùng, hắn chỉ tìm được mấy bình xịt hơi cay. Tiếc là không có dùi cui điện hay thứ gì mạnh hơn, nhưng có còn hơn không. Chu Uẩn Dương nhanh chóng đặt mua và chuyển mấy bình xịt vào kho chứa đồ cho Mạnh Khê.
“Khê Bảo, anh gửi cho em mấy bình xịt hơi cay trong kho đấy. Nếu gặp kẻ xấu, em cứ lấy ra xịt thẳng vào mắt hắn.”
Dù giá bình xịt khá rẻ, nhưng hệ thống vẫn rất chu đáo kèm theo video hướng dẫn sử dụng: cách mở chốt, cách ngắm bắn, cách cầm nắm… Nhờ đó, Mạnh Khê là người cổ đại chính hiệu cũng học được không ít kiến thức mới mẻ.
Có sự tiếp sức và dũng khí từ Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê dần bớt sợ hãi, từ từ lấy lại phong thái bình thường.
“Cảm ơn ca ca, Tiểu Khê thấy đỡ sợ hơn nhiều rồi.”
Hiệu cầm đồ cách y quán không xa, Mạnh Khê rảo bước một lát là đến nơi.
Không biết có phải do đã quá trưa, mọi người đi nghỉ trưa hết hay không mà trong y quán vắng tanh, không thấy bóng dáng đại phu đâu, chỉ có hai tiểu dược đồng đang cặm cụi phân loại thảo dược đã phơi khô.
“Vị khách quan này, ngài đến khám bệnh hay bốc thuốc ạ?”
Một tiểu dược đồng thấy Mạnh Khê bước vào liền ngừng tay, quay sang hỏi.
“Ta đến khám bệnh.”
Vừa bước vào y quán, mùi thảo dược nồng nặc xộc vào mũi khiến nỗi ám ảnh bấy lâu trong Mạnh Khê lại ùa về. Đối diện với câu hỏi của tiểu dược đồng, cậu chỉ có thể gượng cười trả lời.
“Vậy mời ngài ngồi đợi một lát, ta vào trong gọi sư phụ ra ngay.”
Tiểu dược đồng chỉ tay về phía dãy ghế chờ, rồi nhanh chân chạy tót ra sân sau y quán.
Chẳng bao lâu sau, một lão y sư râu tóc bạc phơ, gương mặt đầy nếp nhăn bước ra.
“Tiểu ca nhi này, ngươi thấy không khỏe ở đâu?”
Lão đại phu đang ngủ trưa thì bị dựng dậy nên giọng điệu có phần không vui.
“Ta… ta đến khám chân…”
Mạnh Khê vốn đã sợ khám bệnh, giờ gặp phải vị đại phu mặt mày nghiêm nghị thế này lại càng hoảng, nói năng lắp ba lắp bắp.
“Chân à? Vậy vào trong gian này đi.”
Lão đại phu xoay người dẫn Mạnh Khê vào gian phòng kín phía sau. Dù là khám bệnh nhưng cũng không tiện để một tiểu ca nhi vạch chân cho thiên hạ xem giữa chốn đông người.
Chu Uẩn Dương vẫn luôn dõi theo Mạnh Khê. Thấy cậu căng cứng cả người như chú mèo con bị túm gáy, hắn vội vàng dịu dàng an ủi, tiếp thêm sức mạnh cho cậu.
“Chân nào bị đau? Kéo ống quần lên ta xem.”
Mạnh Khê ngồi lên giường bệnh, vén ống quần lên, để lộ đầu gối đang sưng tấy tím bầm.
Làn da trắng ngần càng làm cho vết bầm tím trở nên đáng sợ. Lão đại phu thấy thế liền đưa tay ấn nắn xung quanh đầu gối kiểm tra.
“Ư… đau quá… Ca ca…”
Cơn đau buốt ập đến khiến Mạnh Khê không kìm được kêu lên. Nhưng tiếng “Ca ca” cuối cùng cậu không bật ra thành tiếng mà chỉ mấp máy nơi đầu môi, như thể làm vậy sẽ tiếp thêm sức mạnh cho cậu chịu đựng.
“Cũng may, không có vấn đề gì lớn, xương cốt chưa bị tổn thương. Lấy mấy hộp thuốc về bôi, tĩnh dưỡng một thời gian là khỏi thôi.”
Lão đại phu giàu kinh nghiệm khám qua loa là biết ngay chỉ là chấn thương phần mềm, nhìn thì ghê nhưng không nguy hiểm, liền dặn dò Mạnh Khê.
“À đúng rồi, về nhà nhớ tẩm bổ, ăn uống đầy đủ vào. Nhìn ngươi gầy trơ cả xương thế kia, cứ đà này thì sức khỏe sẽ sinh chuyện lớn đấy.”
“Không… không cần uống thuốc sao ạ?”
Mạnh Khê cứ tưởng vào y quán khám bệnh kiểu gì cũng bị kê đơn thuốc về uống, ai ngờ chỉ cần bôi thuốc là xong. Hại cậu lo lắng, sợ hãi suốt nãy giờ.
“Ngươi muốn uống thuốc à? Cũng được thôi. Ta sẽ kê cho ngươi vài thang thuốc bổ để điều dưỡng cơ thể, bồi bổ khí huyết.”
Lão đại phu bắt lấy cổ tay Mạnh Khê bắt mạch.
“Có phải thỉnh thoảng ngươi hay thấy tức ngực, khó thở, kèm theo chóng mặt hoa mắt không? Đó là do khí huyết không đủ. Vấn đề này phải coi trọng, đừng ỷ mình còn trẻ mà chủ quan. Giấu bệnh sợ thầy là không được đâu, hiểu chưa…”
“Không… không phải… Ta không có…”
Lão đại phu đã bắt đầu bài ca bệnh lý thì thao thao bất tuyệt không dứt, Mạnh Khê muốn chen ngang từ chối cũng không tìm được kẽ hở nào.
Mạnh Khê chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì đã thấy lão đại phu thoăn thoắt kê đơn thuốc dài mấy trang giấy. Cùng lúc đó, bên tai cậu vang lên giọng nói tán thưởng của Chu Uẩn Dương:
“Không ngờ lão đại phu cũng nhìn ra đấy. Khê Bảo, anh cũng thấy em gầy quá, nhân cơ hội này điều dưỡng cho tốt vào. Anh sẽ nghĩ cách mua thêm đồ ăn dinh dưỡng cho em.”
Mạnh Khê tối sầm mặt mũi. Lần này đến cả ca ca cũng đứng về phía đại phu, xem ra cậu không thoát khỏi kiếp nạn uống thuốc rồi.
“Tổng cộng hết chín lượng tám đồng bạc. Hộp này là thuốc bôi, mười lăm gói này là thuốc sắc uống. Đây chỉ là ba đợt trị liệu đầu, mỗi ngày một gói, năm gói một đợt trị liệu. Uống hết ba đợt, tức là nửa tháng sau, nhớ quay lại đây tái khám.”
Tiểu dược đồng gói ghém thuốc cẩn thận đưa cho Mạnh Khê, rồi thối lại tiền thừa.
Thấy Mạnh Khê còn trẻ, sợ cậu không biết sắc thuốc, tiểu dược đồng còn tận tình giảng giải quy trình sắc thuốc một lượt thật chi tiết.
Đầu óc Mạnh Khê lúc này chỉ toàn hình ảnh những bát thuốc đen ngòm đắng nghét, nên lời dặn dò của dược đồng cậu nghe câu được câu không.
Nhưng không sao, ở đầu dây bên kia, Chu Uẩn Dương đã cẩn thận lấy giấy bút ghi chép lại từng lời dặn của đại phu và dược đồng.
“Cảm ơn ngươi.”
Dù cảm thấy tương lai phía trước đen tối mịt mù vì đống thuốc thang, Mạnh Khê vẫn lễ phép cảm ơn tiểu dược đồng.
“Không có chi, chúc ngài sớm bình phục.”
Tiểu dược đồng mỉm cười vẫy tay chào Mạnh Khê.
Trong lòng Mạnh Khê lại thầm nhủ: Cả đời này mình không bao giờ muốn bước chân vào y quán nữa, đáng sợ quá đi mất.
Rời khỏi y quán được vài bước, bụng Mạnh Khê đã bắt đầu réo vang. Trời đã ngả về chiều mà cậu vẫn chưa có gì bỏ vào bụng, bảo sao không đói.
“Khê Bảo, nếu thiếu tiền thì cứ lấy thêm trang sức ra đổi, đừng lo lắng, em không tiêu hết tiền của ca ca được đâu.”
Chu Uẩn Dương không ngờ tiền khám bệnh lại đắt thế, mười lượng bạc vừa đổi nhoáng cái đã bay sạch. Hắn đành bảo Mạnh Khê đổi thêm trang sức lấy tiền.
Lần này Mạnh Khê không quay lại hiệu cầm đồ cũ mà tìm một hiệu khác. Trứng không nên để cùng một giỏ, đổi chỗ khác cho an toàn.
Lần này Mạnh Khê đổi hai chiếc vòng tay vàng và một chiếc dây chuyền vàng lấy được ba mươi lượng bạc. Nếu không phải tốn kém vào việc khám bệnh mua thuốc, thì mười lượng bạc lúc trước cũng đủ cho cậu tiêu xài mấy năm trời.
Thấy Mạnh Khê đổi tiền xong xuôi an toàn, Chu Uẩn Dương mới tạm biệt cậu. Chiều nay hắn có tiết học nên không thể tiếp tục đồng hành cùng Mạnh Khê được nữa.
Mạnh Khê lưu luyến chia tay Chu Uẩn Dương, nhưng trong lòng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm. Cậu sợ ca ca sẽ theo cậu về tận thôn.
Trước đây vì không có tiền, tấm vải lại bị mất nên kế hoạch làm quà tặng ca ca bị gác lại. Dù sau đó ca ca đã tặng cậu rất nhiều vải vóc tốt, nhưng đó đều là đồ của ca ca.
Nếu muốn tặng quà, chắc chắn phải dùng những thứ do chính tay cậu chuẩn bị mới được. Có như vậy mới thể hiện được hết tấm lòng thành kính và biết ơn của cậu.
Mạnh Khê ghé vào một quán mì ven đường ăn tạm cho no bụng, rồi lập tức đi thẳng đến con phố chuyên bán tơ lụa vải vóc.
Hết chương 20.
“Được rồi, nếu em không chịu nhận quà anh tặng trực tiếp, vậy cứ coi như số trang sức này là anh cho em mượn tạm trước đi. Lát nữa em đi khám đại phu, trong người không thể không có đồng nào được, đúng không?”
Hiểu được lòng tự trọng nhỏ nhoi của Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương không ép buộc mà chọn một cách nói khéo léo hơn để giúp đỡ cậu.
“A? Dạ… hình như là vậy, ca ca.”
Mạnh Khê sực nhớ ra mình đang không một xu dính túi. Hai mươi văn tiền Trương thị đưa lúc nãy, cậu đã tiêu sạch vào việc mua đồ cúng rồi, giờ móc túi cũng chẳng ra nổi một đồng.
Lúc trước thấy Chu Uẩn Dương không nhắc gì, cậu còn tưởng hắn đã quên chuyện đưa mình đi khám bệnh. Giờ hắn đột ngột nhắc lại, làm Mạnh Khê vẫn đang chìm đắm trong cảm xúc hỗn độn, suýt chút nữa không phản ứng kịp.
“Vậy đi thôi, tiện thể em đang ở trên trấn, mình đến y quán khám luôn.”
Chu Uẩn Dương vốn hơi lo đại phu xích cước trong thôn Mạnh Khê không đáng tin cậy, không ngờ hôm nay cậu lại có dịp lên trấn, đúng là cơ hội tốt để tìm một đại phu tay nghề cao khám cho yên tâm.
“Y quán… Ca ca đợi ta hỏi đường chút nhé. Thú thực là đã lâu lắm rồi ta không lên trấn, nhiều chỗ cũng chẳng biết ở đâu.”
Mạnh Khê nhìn quanh, tìm một người phụ nữ có gương mặt hiền hậu để hỏi thăm vị trí của hiệu cầm đồ và y quán.
Dù sao đồ Chu Uẩn Dương đưa cho cậu đều là trang sức, cậu phải đổi chúng ra bạc trước mới có tiền đi khám bệnh.
Hỏi đường xong xuôi, Mạnh Khê vừa trò chuyện với Chu Uẩn Dương, vừa tìm đến hiệu cầm đồ.
Cậu chọn một chiếc vòng tay bằng vàng ròng từ trong kho chứa đồ ra, lấy hết can đảm bước vào hiệu cầm đồ. Tuy đây là lần đầu tiên, nhưng nhờ có Chu Uẩn Dương ở bên cạnh mách nước, mọi chuyện diễn ra khá suôn sẻ, không gặp rắc rối gì.
Chiếc vòng tay vàng nặng khoảng 50 gram, quy đổi theo đơn vị đo lường cổ đại là vừa tròn một lượng. Một lượng vàng đổi được mười lượng bạc.
Rất nhanh, chủ quán kiểm kê xong, gói mười lượng bạc vào khăn tay rồi đưa cho Mạnh Khê. Cầm bọc bạc nặng trĩu trên tay, Mạnh Khê nín thở vì hồi hộp.
Đây là lần đầu tiên trong đời cậu được cầm nhiều tiền như vậy. Từ bé đến lớn, ngay cả một lượng bạc nguyên vẹn cậu cũng chưa từng được nhìn thấy.
Thấy Mạnh Khê cứ đứng ngây ra đó với vẻ mặt ngơ ngác, Chu Uẩn Dương vội vàng lên tiếng nhắc nhở. Hắn sợ Mạnh Khê đi một mình, ra khỏi hiệu cầm đồ sẽ bị kẻ gian để mắt tới, nên giục cậu nhanh chóng chuyển số bạc đó vào kho chứa của trò chơi.
Đạo lý của không lộ ra ngoài, thời nào cũng đúng cả.
“Ca ca, ta… chúng ta giờ phải làm sao?”
Bị Chu Uẩn Dương nhắc nhở, Mạnh Khê bắt đầu lo lắng. Cậu chỉ là một tiểu ca nhi yếu ớt, nếu gặp phải bọn cướp hung hãn thì làm gì có sức phản kháng.
“Việc em cần làm bây giờ là giữ bình tĩnh, cứ cư xử như bình thường, quên chuyện trong người có bạc đi. Đừng căng thẳng, em càng căng thẳng càng dễ gây chú ý.”
Chu Uẩn Dương vừa đưa ra lời khuyên cho Mạnh Khê, vừa lướt nhanh cửa hàng hệ thống xem có vũ khí phòng thân nào đáng tin cậy để mua cho cậu không.
Cuối cùng, hắn chỉ tìm được mấy bình xịt hơi cay. Tiếc là không có dùi cui điện hay thứ gì mạnh hơn, nhưng có còn hơn không. Chu Uẩn Dương nhanh chóng đặt mua và chuyển mấy bình xịt vào kho chứa đồ cho Mạnh Khê.
“Khê Bảo, anh gửi cho em mấy bình xịt hơi cay trong kho đấy. Nếu gặp kẻ xấu, em cứ lấy ra xịt thẳng vào mắt hắn.”
Dù giá bình xịt khá rẻ, nhưng hệ thống vẫn rất chu đáo kèm theo video hướng dẫn sử dụng: cách mở chốt, cách ngắm bắn, cách cầm nắm… Nhờ đó, Mạnh Khê là người cổ đại chính hiệu cũng học được không ít kiến thức mới mẻ.
Có sự tiếp sức và dũng khí từ Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê dần bớt sợ hãi, từ từ lấy lại phong thái bình thường.
“Cảm ơn ca ca, Tiểu Khê thấy đỡ sợ hơn nhiều rồi.”
Hiệu cầm đồ cách y quán không xa, Mạnh Khê rảo bước một lát là đến nơi.
Không biết có phải do đã quá trưa, mọi người đi nghỉ trưa hết hay không mà trong y quán vắng tanh, không thấy bóng dáng đại phu đâu, chỉ có hai tiểu dược đồng đang cặm cụi phân loại thảo dược đã phơi khô.
“Vị khách quan này, ngài đến khám bệnh hay bốc thuốc ạ?”
Một tiểu dược đồng thấy Mạnh Khê bước vào liền ngừng tay, quay sang hỏi.
“Ta đến khám bệnh.”
Vừa bước vào y quán, mùi thảo dược nồng nặc xộc vào mũi khiến nỗi ám ảnh bấy lâu trong Mạnh Khê lại ùa về. Đối diện với câu hỏi của tiểu dược đồng, cậu chỉ có thể gượng cười trả lời.
“Vậy mời ngài ngồi đợi một lát, ta vào trong gọi sư phụ ra ngay.”
Tiểu dược đồng chỉ tay về phía dãy ghế chờ, rồi nhanh chân chạy tót ra sân sau y quán.
Chẳng bao lâu sau, một lão y sư râu tóc bạc phơ, gương mặt đầy nếp nhăn bước ra.
“Tiểu ca nhi này, ngươi thấy không khỏe ở đâu?”
Lão đại phu đang ngủ trưa thì bị dựng dậy nên giọng điệu có phần không vui.
“Ta… ta đến khám chân…”
Mạnh Khê vốn đã sợ khám bệnh, giờ gặp phải vị đại phu mặt mày nghiêm nghị thế này lại càng hoảng, nói năng lắp ba lắp bắp.
“Chân à? Vậy vào trong gian này đi.”
Lão đại phu xoay người dẫn Mạnh Khê vào gian phòng kín phía sau. Dù là khám bệnh nhưng cũng không tiện để một tiểu ca nhi vạch chân cho thiên hạ xem giữa chốn đông người.
Chu Uẩn Dương vẫn luôn dõi theo Mạnh Khê. Thấy cậu căng cứng cả người như chú mèo con bị túm gáy, hắn vội vàng dịu dàng an ủi, tiếp thêm sức mạnh cho cậu.
“Chân nào bị đau? Kéo ống quần lên ta xem.”
Mạnh Khê ngồi lên giường bệnh, vén ống quần lên, để lộ đầu gối đang sưng tấy tím bầm.
Làn da trắng ngần càng làm cho vết bầm tím trở nên đáng sợ. Lão đại phu thấy thế liền đưa tay ấn nắn xung quanh đầu gối kiểm tra.
“Ư… đau quá… Ca ca…”
Cơn đau buốt ập đến khiến Mạnh Khê không kìm được kêu lên. Nhưng tiếng “Ca ca” cuối cùng cậu không bật ra thành tiếng mà chỉ mấp máy nơi đầu môi, như thể làm vậy sẽ tiếp thêm sức mạnh cho cậu chịu đựng.
“Cũng may, không có vấn đề gì lớn, xương cốt chưa bị tổn thương. Lấy mấy hộp thuốc về bôi, tĩnh dưỡng một thời gian là khỏi thôi.”
Lão đại phu giàu kinh nghiệm khám qua loa là biết ngay chỉ là chấn thương phần mềm, nhìn thì ghê nhưng không nguy hiểm, liền dặn dò Mạnh Khê.
“À đúng rồi, về nhà nhớ tẩm bổ, ăn uống đầy đủ vào. Nhìn ngươi gầy trơ cả xương thế kia, cứ đà này thì sức khỏe sẽ sinh chuyện lớn đấy.”
“Không… không cần uống thuốc sao ạ?”
Mạnh Khê cứ tưởng vào y quán khám bệnh kiểu gì cũng bị kê đơn thuốc về uống, ai ngờ chỉ cần bôi thuốc là xong. Hại cậu lo lắng, sợ hãi suốt nãy giờ.
“Ngươi muốn uống thuốc à? Cũng được thôi. Ta sẽ kê cho ngươi vài thang thuốc bổ để điều dưỡng cơ thể, bồi bổ khí huyết.”
Lão đại phu bắt lấy cổ tay Mạnh Khê bắt mạch.
“Có phải thỉnh thoảng ngươi hay thấy tức ngực, khó thở, kèm theo chóng mặt hoa mắt không? Đó là do khí huyết không đủ. Vấn đề này phải coi trọng, đừng ỷ mình còn trẻ mà chủ quan. Giấu bệnh sợ thầy là không được đâu, hiểu chưa…”
“Không… không phải… Ta không có…”
Lão đại phu đã bắt đầu bài ca bệnh lý thì thao thao bất tuyệt không dứt, Mạnh Khê muốn chen ngang từ chối cũng không tìm được kẽ hở nào.
Mạnh Khê chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì đã thấy lão đại phu thoăn thoắt kê đơn thuốc dài mấy trang giấy. Cùng lúc đó, bên tai cậu vang lên giọng nói tán thưởng của Chu Uẩn Dương:
“Không ngờ lão đại phu cũng nhìn ra đấy. Khê Bảo, anh cũng thấy em gầy quá, nhân cơ hội này điều dưỡng cho tốt vào. Anh sẽ nghĩ cách mua thêm đồ ăn dinh dưỡng cho em.”
Mạnh Khê tối sầm mặt mũi. Lần này đến cả ca ca cũng đứng về phía đại phu, xem ra cậu không thoát khỏi kiếp nạn uống thuốc rồi.
“Tổng cộng hết chín lượng tám đồng bạc. Hộp này là thuốc bôi, mười lăm gói này là thuốc sắc uống. Đây chỉ là ba đợt trị liệu đầu, mỗi ngày một gói, năm gói một đợt trị liệu. Uống hết ba đợt, tức là nửa tháng sau, nhớ quay lại đây tái khám.”
Tiểu dược đồng gói ghém thuốc cẩn thận đưa cho Mạnh Khê, rồi thối lại tiền thừa.
Thấy Mạnh Khê còn trẻ, sợ cậu không biết sắc thuốc, tiểu dược đồng còn tận tình giảng giải quy trình sắc thuốc một lượt thật chi tiết.
Đầu óc Mạnh Khê lúc này chỉ toàn hình ảnh những bát thuốc đen ngòm đắng nghét, nên lời dặn dò của dược đồng cậu nghe câu được câu không.
Nhưng không sao, ở đầu dây bên kia, Chu Uẩn Dương đã cẩn thận lấy giấy bút ghi chép lại từng lời dặn của đại phu và dược đồng.
“Cảm ơn ngươi.”
Dù cảm thấy tương lai phía trước đen tối mịt mù vì đống thuốc thang, Mạnh Khê vẫn lễ phép cảm ơn tiểu dược đồng.
“Không có chi, chúc ngài sớm bình phục.”
Tiểu dược đồng mỉm cười vẫy tay chào Mạnh Khê.
Trong lòng Mạnh Khê lại thầm nhủ: Cả đời này mình không bao giờ muốn bước chân vào y quán nữa, đáng sợ quá đi mất.
Rời khỏi y quán được vài bước, bụng Mạnh Khê đã bắt đầu réo vang. Trời đã ngả về chiều mà cậu vẫn chưa có gì bỏ vào bụng, bảo sao không đói.
“Khê Bảo, nếu thiếu tiền thì cứ lấy thêm trang sức ra đổi, đừng lo lắng, em không tiêu hết tiền của ca ca được đâu.”
Chu Uẩn Dương không ngờ tiền khám bệnh lại đắt thế, mười lượng bạc vừa đổi nhoáng cái đã bay sạch. Hắn đành bảo Mạnh Khê đổi thêm trang sức lấy tiền.
Lần này Mạnh Khê không quay lại hiệu cầm đồ cũ mà tìm một hiệu khác. Trứng không nên để cùng một giỏ, đổi chỗ khác cho an toàn.
Lần này Mạnh Khê đổi hai chiếc vòng tay vàng và một chiếc dây chuyền vàng lấy được ba mươi lượng bạc. Nếu không phải tốn kém vào việc khám bệnh mua thuốc, thì mười lượng bạc lúc trước cũng đủ cho cậu tiêu xài mấy năm trời.
Thấy Mạnh Khê đổi tiền xong xuôi an toàn, Chu Uẩn Dương mới tạm biệt cậu. Chiều nay hắn có tiết học nên không thể tiếp tục đồng hành cùng Mạnh Khê được nữa.
Mạnh Khê lưu luyến chia tay Chu Uẩn Dương, nhưng trong lòng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm. Cậu sợ ca ca sẽ theo cậu về tận thôn.
Trước đây vì không có tiền, tấm vải lại bị mất nên kế hoạch làm quà tặng ca ca bị gác lại. Dù sau đó ca ca đã tặng cậu rất nhiều vải vóc tốt, nhưng đó đều là đồ của ca ca.
Nếu muốn tặng quà, chắc chắn phải dùng những thứ do chính tay cậu chuẩn bị mới được. Có như vậy mới thể hiện được hết tấm lòng thành kính và biết ơn của cậu.
Mạnh Khê ghé vào một quán mì ven đường ăn tạm cho no bụng, rồi lập tức đi thẳng đến con phố chuyên bán tơ lụa vải vóc.
Hết chương 20.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









