Chương 15Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits. 

Mạnh Khê không hề hay biết những chuyện đang xảy ra bên phía Chu Uẩn Dương. Chờ băm xong cỏ heo, cậu ngẩng đầu lên mới phát hiện bức tranh trước mặt đã biến mất, chắc là ca ca đã tắt máy rồi.

Mạnh Khê không để tâm lắm, dọn dẹp xong xuôi đống cỏ heo, cậu mới lê tấm thân đau nhức đi rửa mặt qua loa, rồi trở về phòng nằm nghỉ và bôi thuốc lại cho đầu gối.

Loại thuốc mỡ này hiệu quả thật thần kỳ, Mạnh Khê cảm thấy đầu gối và hai chân không còn đau nhức như trước nữa. Chắc hẳn thuốc này đắt tiền lắm, cậu tự nhủ phải dùng tiết kiệm một chút, kẻo dùng hết nhanh quá, ca ca lại phải tốn tiền mua hộp mới.

Mạnh Khê đã quen sống tằn tiện. Dù biết Chu Uẩn Dương không thiếu tiền, nhưng cậu vẫn vô thức muốn tiết kiệm cho hắn. Cái thói quen đã khắc sâu vào xương tủy này, trong một sớm một chiều thật khó mà thay đổi.

Hôm nay Mạnh Khê đã trải qua một ngày mệt mỏi rã rời, không chỉ về thể xác mà cả tinh thần cũng kiệt quệ vì những biến động cảm xúc liên tục. Thế nên vừa chui vào chiếc chăn bông nhỏ êm ái lấy từ trong không gian ra, cậu liền chìm ngay vào giấc mộng đẹp.

Mạnh Khê biết Trương thị hay lén vào phòng lục lọi đồ đạc, nên tất cả những món quà ca ca tặng, cậu đều cất kỹ trong kho chứa của trò chơi. Như cái chăn này, chỉ đến tối đi ngủ cậu mới lấy ra dùng, sáng hôm sau tỉnh dậy lại cất ngay vào đó.

Tuy hơi phiền phức một chút nhưng Mạnh Khê lại thấy vui vẻ khi làm vậy. Cậu quyết không để Trương thị động vào bất cứ thứ gì ca ca tặng cho cậu.

Bên này, Chu Uẩn Dương qua loa vài câu đuổi khéo Triệu Minh. Phùng Tĩnh và Trang Hành cũng lần lượt trở về phòng. Thấy thế, Chu Uẩn Dương leo tót lên giường của mình.

Giường trong ký túc xá trường hắn là kiểu giường tầng kết hợp bàn học bên dưới, nên khi Chu Uẩn Dương kéo rèm lại, không gian trên giường trở nên khá kín đáo và riêng tư.

Ngồi yên vị trên giường, hắn mở lại game định chúc Mạnh Khê ngủ ngon, nhưng phát hiện cậu nhóc đã cuộn mình trong chiếc chăn mây xanh ngủ say sưa. Chu Uẩn Dương mỉm cười đầy cưng chiều, cũng nằm xuống theo.

Đeo tai nghe vào, tiếng thở đều đều khe khẽ của Mạnh Khê vang lên rõ mồn một bên tai. Lần này Chu Uẩn Dương đã chuẩn bị sẵn sạc dự phòng, vừa cắm sạc vừa treo game, rồi cứ thế chìm vào giấc ngủ sâu trong tiếng nói mớ đáng yêu của Mạnh Khê.

Sau một giấc ngủ ngon lành, việc đầu tiên Chu Uẩn Dương làm khi tỉnh dậy là ngó xem Mạnh Khê thế nào. Thấy cậu nhóc vẫn đang say giấc nồng, hắn không kìm được gọi yêu một tiếng “Đồ heo lười”, rồi mới rời giường bắt đầu ngày mới.

Vụ tập kích bất ngờ của Triệu Minh hôm qua khiến Chu Uẩn Dương nhận ra một vấn đề nghiêm trọng: Nếu cứ tiếp tục sống ở ký túc xá, sớm muộn gì bí mật về sự tồn tại của Mạnh Khê cũng sẽ bị bại lộ.

Nếu đây chỉ là một game nuôi vợ ảo bình thường thì bị bạn cùng phòng phát hiện cùng lắm chỉ bị cười nhạo một trận là xong. Dù sao ở cùng nhau hai năm, tật xấu nào của hắn mà bọn họ chẳng biết.

Nhưng ngặt nỗi game này là một sự tồn tại phi logic, không thể giải thích bằng lẽ thường. Nếu cố giải thích, kết quả rất có thể là Chu Uẩn Dương tự thấy mình bị điên, hoặc ba thằng bạn cùng phòng sẽ nghĩ hắn bị điên thật.

Để không bị coi là kẻ tâm thần, Chu Uẩn Dương quyết định dọn ra ngoài thuê nhà.

Tất nhiên hắn vẫn giữ chỗ ở ký túc xá để trưa về nghỉ ngơi cho tiện, chỉ là tối không ngủ lại nữa thôi.

Chu Uẩn Dương là người quyết đoán, một khi đã quyết là làm ngay. Sáng nay có tiết các môn văn hóa, hắn vừa ngồi nghe giảng vừa tranh thủ tìm kiếm, liên hệ với một môi giới nhà đất uy tín.

Vì Chu Uẩn Dương ở một mình lại không thiếu tiền, nên môi giới giới thiệu toàn những căn hộ chung cư cao cấp. Nhược điểm duy nhất là hơi xa trường, đạp xe mất hơn mười phút, đi bộ thì phải nửa tiếng.

Nhưng chút khoảng cách này với người ngày nào cũng chạy bộ năm cây số như hắn thì chẳng nhằm nhò gì. Xem qua căn nhà, thấy không có gì để chê, Chu Uẩn Dương liền ký hợp đồng thuê nửa năm.

Nửa năm nữa là đến Tết, trường cho nghỉ đông, hắn phải về nhà nên không cần thuê tiếp.

Thực ra ban đầu Chu Uẩn Dương định mua đứt một căn biệt thự đơn lập. Tiếc là những căn đẹp quanh đây đã bán gần hết, còn lại toàn hàng dạt người ta chê, hắn không ưng.

Sau khi liên hệ với một người bạn chơi cùng có gia đình làm bất động sản, Chu Uẩn Dương đã nhờ đặt trước một căn biệt thự nhỏ có thiết kế đẹp nhất trong khu biệt thự sắp mở bán. Đợi sang năm bàn giao, hắn có thể dọn thẳng vào đó ở.

Căn hộ chung cư này vẫn hơi nhỏ. Căn hắn chọn là dạng penthouse, gồm hai tầng trên cùng cộng thêm sân thượng được cải tạo thành một không gian rộng rãi kiểu biệt thự trên không.

Đặc biệt là bức tường kính kịch trần, không chỉ đón trọn ánh nắng ban mai và hoàng hôn mà còn có thể nhìn bao quát toàn cảnh khuôn viên trường đại học.

Vì căn hộ đã đầy đủ nội thất, chỉ việc xách vali vào ở, nên đợi khi mọi thứ đâu vào đấy, Chu Uẩn Dương mới thông báo tin chuyển ra ngoài cho ba người bạn cùng phòng.

Vừa nghe tin sét đánh ngang tai, ba tên kia phản ứng dữ dội, thi nhau oanh tạc trong nhóm chat bốn người, lên án Chu Uẩn Dương dám bỏ rơi anh em ra ngoài sống sung sướng một mình, tội đáng muôn chết.

Không nói một tiếng đã làm chuyện lớn thế này, còn coi bọn này là bạn không hả? Phải phạt! Tóm lại là ba người liệt kê ra một sớ tội trạng dài dằng dặc cho Chu Uẩn Dương, tất nhiên chủ mưu vẫn là Triệu Minh và Trang Hành, còn mọt sách Phùng Tĩnh chỉ là tòng phạm hùa theo thôi.

Cuối cùng, trước sự công kích của mọi người, Chu Uẩn Dương đành phải hứa thứ bảy tuần này sẽ mời cả bọn đến nhà mới ăn tiệc tân gia, tiện thể cho biết nhà biết cửa.

Đừng nhìn ba tên kia la ó ầm ĩ thế thôi, chứ thực ra họ đều biết mình không có quyền can thiệp vào quyết định của Chu Uẩn Dương. Hắn muốn ở đâu là quyền tự do của hắn, bọn họ chẳng qua chỉ muốn nhân cơ hội trấn lột của hắn một bữa ra trò mà thôi.

Hôm nay đã là thứ năm, chỉ còn ngày mai nữa là đến thứ bảy, thời gian có vẻ hơi gấp.

Nhưng đừng quên, có tiền mua tiên cũng được. Chu Uẩn Dương đầu tiên liên hệ công ty dịch vụ gia đình đến dọn dẹp nhà cửa vào thứ sáu, sau đó gọi điện cho Tiên Chích Hiên đặt tiệc tối thứ bảy mang đến tận nhà.

Tiên Chích Hiên là thương hiệu ẩm thực cao cấp thuộc sở hữu của nhà họ Chu, một bữa ăn ở đây rẻ nhất cũng phải 5000 tệ, còn đắt nhất thì vô cùng.

Vì đánh vào phân khúc thượng lưu, nguyên liệu đều được vận chuyển bằng đường hàng không từ khắp nơi trên thế giới về trong ngày, nên số lượng món ăn phục vụ mỗi ngày đều có hạn, ai đến trước phục vụ trước. Gần đây nhất, lịch đặt bàn đã kín đến tận tháng sau.

Chu Uẩn Dương phải dựa vào danh phận “tiểu thiếu gia nhà họ Chu” mới có thể chen ngang vào lịch cuối tuần này, nếu không muốn ăn một bữa cũng phải đợi đến tháng sau.

Chuẩn bị xong xuôi đồ ăn cho buổi tối, Chu Uẩn Dương mới nhớ ra mình đã gần một ngày chưa mở game thăm Mạnh Khê, không biết cậu nhóc hôm nay có tự chăm sóc bản thân tốt không.

Giờ đã có chức năng gọi video, Chu Uẩn Dương không còn thỏa mãn với việc chỉ nhìn hình chibi của Mạnh Khê nữa. Hắn trực tiếp gọi video call, đầu bên kia bắt máy rất nhanh.

Hôm nay của Mạnh Khê vẫn diễn ra bình thường như mọi ngày. Dù đôi chân đi lại vẫn còn hơi đau âm ỉ, nhưng không hề ảnh hưởng đến năng suất làm việc của cậu.

Lúc này cậu đang đeo gùi đi cắt cỏ heo dưới chân núi. Hôm qua cậu đã băm hết cỏ rồi, không còn cỏ tươi nên nấu cơm tối xong là phải tranh thủ đi cắt ngay.

Cỏ dại dưới chân núi sắp bị người trong thôn vặt trụi cả rồi. Loại cỏ này không chỉ cho heo ăn mà gà vịt cũng ăn được, nên lúc nào cũng đắt hàng. Nếu không nhanh chân đi cắt thì có khi chẳng còn cọng nào.

Mạnh Khê chân tay thoăn thoắt, nhìn là biết người làm quen tay. Nhận được cuộc gọi video của Chu Uẩn Dương, cậu vội vàng quệt mồ hôi trên trán, phủi sạch cỏ vụn dính trên người, chỉnh đốn lại dung nhan rồi mới dám bắt máy.

Đập vào mắt Chu Uẩn Dương là nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời của Mạnh Khê, khiến tâm trạng hắn cũng vui vẻ lây. Hắn không kìm được hỏi: “Làm gì đấy, sao cười tươi thế?”

“Ca ca, ta đang cắt cỏ heo dưới chân núi nè. Cũng chẳng biết tại sao nữa, cứ nhìn thấy ca ca là ta vui thôi, hì hì.”

Mạnh Khê ngượng ngùng gãi đầu. Cậu không biết nói dối, đối diện với người ca ca đã giúp đỡ mình nhiều như vậy, cậu cứ thế bộc bạch cảm xúc chân thật nhất trong lòng.

Chu Uẩn Dương đối mặt với đòn tấn công thẳng thắn này của Mạnh Khê quả thực không đỡ nổi, chỉ biết cố nén khóe miệng đang cong lên, lảng sang chuyện khác.

“Cắt cỏ heo có mệt không? Có muốn ngồi nghỉ một lát không?”

Vừa nói, Chu Uẩn Dương vừa vào cửa hàng hệ thống xem có bán cỏ heo không, định bụng mua luôn mấy gùi lớn cho Mạnh Khê giống như mua củi lần trước, để cậu đỡ vất vả đi cắt.

Tiếc là cửa hàng hệ thống không bán cỏ heo. Hết cách, Chu Uẩn Dương đành mua cho cậu ít thuốc xịt chống muỗi và côn trùng. Dù đã vào cuối thu nhưng ở vùng núi chắc chắn vẫn còn nhiều muỗi và kiến, phòng trước vẫn hơn.

Dưới sự chỉ đạo của Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê bôi thuốc lên những vùng da hở, lập tức cảm thấy lũ muỗi vo ve xung quanh không dám lại gần nữa. Cậu vội vàng nhìn vào màn hình, rối rít cảm ơn Chu Uẩn Dương.

“Ấy! Ấy! Đằng kia có phải Khê ca nhi không? Qua giúp ta một tay với!”

Mạnh Khê vừa nói chuyện với Chu Uẩn Dương xong, định cúi xuống tiếp tục cắt cỏ thì nghe thấy tiếng gọi thất thanh cách đó không xa.

Cậu vội vàng ló đầu ra khỏi thân cây, nhìn xuống sườn dốc thì phát hiện người gọi mình là con dâu của bác gái hàng xóm – một tiểu ca nhi hơn cậu chưa đến hai tuổi, gả về đây không lâu đã sinh con trai đầu lòng, giờ đang mang thai đứa thứ hai được sáu bảy tháng rồi.

“Là ta đây, Đinh ca, ngươi cẩn thận chút nhé, ta qua giúp ngay đây.”

Mạnh Khê nhìn qua là biết Đinh ca nhi cần giúp gì. Bụng mang dạ chửa to vượt mặt thế kia, muốn tự mình đeo cái gùi đầy cỏ lên lưng là cả một vấn đề, phải có người đứng sau đỡ gùi hộ mới đeo được.

Mạnh Khê không ngờ Đinh ca nhi bụng to thế rồi mà vẫn phải một mình ra đồng cắt cỏ, rõ ràng trước đây cậu toàn thấy bác gái hàng xóm đi cắt cơ mà.

Mạnh Khê rảo bước qua giúp Đinh ca nhi nâng gùi lên. Hỏi ra mới biết sáng nay bác gái hàng xóm không cẩn thận bị trẹo chân, không đi lại được, cực chẳng đã mới phải để Đinh ca nhi đi làm thay.

Tuy nhà họ không nuôi lợn nhưng lại có cả đàn gà vịt, ngày nào cũng ngốn không ít thức ăn, không đi cắt cỏ thì lấy gì cho chúng ăn.

“Đại nương có sao không? Đã mời đại phu chưa? Ngươi không nói ta cũng không biết, để mai ta qua thăm đại nương nhé.”

Mạnh Khê không yên tâm để Đinh ca nhi về một mình, cũng may cậu cắt cỏ cũng hòm hòm rồi, bèn đeo gùi lên cùng Đinh ca nhi đi về.

“Không cần đâu Khê ca nhi, mẹ ta không sao, đại phu cũng xem rồi, bảo chỉ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng là khỏi. Với lại mấy cái bánh bao hôm nọ ngươi cho vẫn chưa ăn hết đâu.”

Đinh ca nhi không muốn làm phiền Mạnh Khê. Dù sao Mạnh Khê cũng chẳng dư dả gì, nếu đến thăm mẹ chồng y chắc chắn sẽ không đi tay không. Lần trước Mạnh Khê cho mấy cái bánh bao thịt đã tốn kém lắm rồi.

“Sao mọi người biết…”

Mạnh Khê bỗng im bặt. Cậu cứ tưởng mình làm kín đáo lắm chứ.

“Ha ha, chỉ có ngươi mới dùng cách đó tặng đồ cho nhà ta thôi. Mấy lần trước nào là trái cây, cá, rồi củi lửa, chẳng phải cũng toàn dùng cách đó lén đưa vào sao? Nhà ta đoán cái là ra ngay.”

Đinh ca nhi mỉm cười, cách tặng đồ kiểu này đã thành thương hiệu riêng của Mạnh Khê rồi.

“Vậy hay là để ta giúp nhà ngươi cắt cỏ mấy hôm nhé, ngươi đang mang thai, phải cẩn thận giữ gìn cho đứa bé chứ.”

Mạnh Khê nhìn cái bụng nhô cao của Đinh ca nhi, ánh mắt không giấu nổi vẻ ngưỡng mộ. Sau này cậu cũng muốn sinh cho phu quân hai đứa con, cả nhà sống êm ấm hạnh phúc bên nhau.

“Muốn sờ thử không?”

Thấy ánh mắt háo hức của Mạnh Khê, Đinh ca nhi dừng lại, ưỡn bụng ra cho cậu xem.

“Ta… Ta sờ được thật sao?” Mạnh Khê vừa sợ sệt lại vừa phấn khích.

“Đương nhiên rồi, ta không yếu ớt như ngươi nghĩ đâu.”

Nói xong, Đinh ca nhi nắm lấy tay Mạnh Khê, nhẹ nhàng đặt lên bụng mình.

Xúc cảm mềm mại, ấm áp lại có chút căng cứng dưới lòng bàn tay khiến Mạnh Khê sững sờ, không kìm được thốt lên một tiếng cảm thán.

“Oa ~”

Chưa kịp cảm nhận kỹ hơn thì bên tai cậu đột ngột vang lên tiếng hét thất thanh.

“Không thể nào!!!”

Chu Uẩn Dương nhìn người đàn ông bụng mang dạ chửa xuất hiện trong video, đôi mắt mở to hết cỡ, tràn ngập sự kinh hoàng và không thể tin nổi.

Tiếng hét lớn của Chu Uẩn Dương làm Mạnh Khê giật bắn mình, vội vàng rụt tay lại khỏi bụng Đinh ca nhi. Cậu nhìn sang màn hình điện thoại thì thấy bên phía Chu Uẩn Dương chẳng có gì bất thường, trong lòng đầy rẫy những thắc mắc.

“Sao thế? Không sờ nữa à?”

Đinh ca nhi thấy Mạnh Khê đột nhiên quay đầu, tưởng cậu nhìn thấy người quen, cũng nhìn theo nhưng chẳng thấy ai, bèn hỏi.

“A, sờ một chút là đủ rồi ạ. Chúng ta mau về thôi, kẻo bác gái ở nhà trông.”

Vì có Đinh ca nhi ở bên cạnh, Mạnh Khê không tiện hỏi han, đành đưa Đinh ca nhi về trước rồi sẽ hỏi ca ca sau xem có chuyện gì.

Chân núi cách nhà không xa, Mạnh Khê rất nhanh đã đưa Đinh ca nhi về đến cổng. Vì lo lắng cho ca ca nên cậu từ chối lời mời vào nhà ngồi chơi của Đinh ca nhi, lấy cớ nhà còn việc phải làm rồi về thẳng.

Cuối cùng chỉ còn lại một mình, Mạnh Khê mới lộ rõ vẻ lo lắng, vội vàng hỏi thăm Chu Uẩn Dương.

“Ca ca, vừa nãy bên anh xảy ra chuyện gì thế? Có thể kể cho ta nghe được không, ta lo quá.”

Hết chương 15.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện