Chương 14Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits. 

“Ca ca? Anh có khỏe không?”

Mạnh Khê nhìn chàng trai trong màn hình với gương mặt tuấn tú, góc cạnh, giữa hai hàng lông mày còn vương chút nét dữ dằn. Thấy người kia cứ ngồi bất động, vẻ mặt có chút mờ mịt, cậu không nhịn được mà vươn tay vẫy vẫy, ý đồ gọi hồn chàng trai đang ngẩn ngơ kia quay lại.

“Khụ khụ, chào… chào Khê Bảo…”

Chu Uẩn Dương nhìn ánh mắt đầy thắc mắc của Mạnh Khê trong màn hình, không kìm được đưa tay sờ mũi, lời nói thốt ra không qua não, nhạt nhẽo vô cùng.

“Ca ca, chào anh nha…”

Không đợi Chu Uẩn Dương kịp nghĩ cách chữa cháy cho sự lúng túng của mình, Mạnh Khê đã học theo dáng vẻ của hắn, thu lại nụ cười, bày ra vẻ mặt nghiêm túc chào hỏi lại.

Chu Uẩn Dương lập tức cứng họng. Thật ra trong đầu hắn lúc này đang rối như tơ vò, đủ mọi ý nghĩ chạy qua nhưng chẳng nắm bắt được cái nào. Hắn không biết mình nên báo cảnh sát tố cáo trò chơi này buôn bán người trái phép trước, hay là tự đấm mình một cái cho tỉnh táo lại rồi tính tiếp.

“Cái đó… Khê Bảo, hiện tại em đang ở đâu?”

Chu Uẩn Dương dò hỏi. Nếu đối phương thực sự bị lừa bán, hắn nhất định phải moi được vị trí cụ thể để báo cảnh sát giải cứu.

“Ta ở nhà nha. Ca ca, chẳng qua hiện tại ta đang ở bên ngoài băm cỏ heo. Vì chiều nay ta về muộn, việc nhà chưa làm xong nên giờ phải làm bù.”

Mạnh Khê vừa nói, vừa cầm nắm cỏ heo lên giơ trước màn hình cho Chu Uẩn Dương xem.

“Không phải, ý ta là nhà em ở vùng nào ấy?”

Hai hàng lông mày kiếm của Chu Uẩn Dương vô thức nhíu lại. Nhìn khung cảnh này thì có vẻ đối phương đang ở một vùng núi vô cùng lạc hậu. Cũng không biết Khê Bảo lớn lên ở đó từ nhỏ, hay là bị bọn buôn người tẩy não rồi.

“Ca ca hỏi nhà ta sao? Nhà ta ở thôn Kháo Sơn đó. Từ cổng thôn đi thẳng vào, rẽ phải qua hai cây liễu lớn, rồi lại đi sang trái một đoạn là thấy cửa nhà ta. Trước cửa nhà có hai cây ăn quả, tiếc là quả chua loét, đến chim chóc cũng chẳng thèm ăn…”

Nhớ ra mình còn hơn nửa rổ cỏ heo chưa băm xong, Mạnh Khê tay thì tiếp tục làm việc, miệng vẫn liến thoắng không ngừng, nhiệt tình chỉ đường dẫn lối cho Chu Uẩn Dương đến nhà mình ở thôn Kháo Sơn.

Nhưng cái Chu Uẩn Dương muốn nghe đâu phải là mấy thứ này. Thấy Mạnh Khê càng nói càng lạc đề, hắn vội vàng cắt ngang.

“Không phải, anh muốn hỏi em, hiện tại đang là ngày tháng năm nào? Em ở triều đại nào? Quốc gia nào? Dân tộc nữa.”

Mạnh Khê không hiểu vì sao Chu Uẩn Dương lại bày ra vẻ mặt nghiêm túc, giọng điệu sốt ruột để hỏi mấy thứ hiển nhiên như vậy. Nhưng cậu đã quen với những yêu cầu kỳ quái của hắn, nên lập tức ngoan ngoãn trả lời:

“Hôm nay là Tết Trung Thu, ngày rằm tháng tám năm Xương Đức thứ 25. Bây giờ chắc là giờ Tuất. Còn về quốc gia triều đại thì là triều Đại Vũ. Còn dân tộc thì… cái này ta không rõ lắm…”

Chu Uẩn Dương có thể nhận ra Mạnh Khê đang nói thật, không có bất kỳ dấu hiệu dối trá nào. Chính vì không có sơ hở nào nên tâm trạng Chu Uẩn Dương mới càng trở nên phát điên.

Nhớ tới trợ lý ảo của hệ thống game, Chu Uẩn Dương thu nhỏ cửa sổ video, vội vàng đi chất vấn xem cái tình huống huyền huyễn này rốt cuộc là thế nào.

Chỉ thấy câu trả lời của trợ lý ảo hiện lên rõ ràng:

[Gửi người trải nghiệm may mắn của hệ thống yêu đương 3000 thế giới:

Chúc mừng ngài đã phát hiện ra bí mật lớn nhất của trò chơi này. Tuy nhiên, mong người trải nghiệm chú ý bảo mật nhé. Nếu ngài có bất kỳ ý định hay hành động nào nhằm tiêu hủy hệ thống này, hệ thống sẽ mang theo người yêu độc quyền của ngài biến mất hoàn toàn, đồng thời sẽ ghép đôi người yêu độc quyền đó cho người trải nghiệm kế tiếp khác nha ~]

Chu Uẩn Dương nhìn chằm chằm mấy dòng chữ ngắn ngủi này mà rơi vào trầm tư. Câu cuối cùng của hệ thống thực chất là một lời đe dọa trắng trợn, còn cái dấu ngã ở cuối câu trông mới gợi đòn làm sao. Xem ra cái hệ thống này nắm bắt tính cách của hắn rõ như lòng bàn tay.

Bị kích động như vậy, hắn chắc chắn sẽ không chọn cách nộp hệ thống cho phòng nghiên cứu hay đập bỏ điện thoại để phần mềm này biến mất. Thay vào đó, hắn sẽ chọn cách khô máu với cái hệ thống này đến cùng.

“Ca ca, anh còn câu hỏi nào nữa không?”

Mạnh Khê nói xong đã lâu mà thấy bên phía Chu Uẩn Dương không có phản ứng gì, bèn lên tiếng nhắc nhở.

“Ca ca không còn thắc mắc gì nữa, vất vả cho Khê Bảo đã giải đáp giúp anh.”

Nắm tay đang siết chặt vì bị cái hệ thống cợt nhả chọc giận của Chu Uẩn Dương dần buông lỏng khi nghe thấy giọng nói trong trẻo, ngoan ngoãn của Mạnh Khê. Khê Bảo của hắn thật giống như một tiểu thiên sứ, ngốc đến đáng yêu, mà cũng ngoan đến mức khiến người ta thương xót.

Thôi, hắn cứ quan sát thêm đã. Nếu hệ thống này thực sự giở trò mang Khê Bảo đi mất, lúc đó hắn thật sự có khóc cũng chẳng biết tìm nơi nào mà khóc.

“Dạ. Ca ca, giờ cũng không còn sớm nữa, anh có muốn đi nghỉ ngơi trước không? Ta băm xong chỗ cỏ heo này rồi cũng đi ngủ đây.”

Đây là lần đầu tiên Mạnh Khê mặt đối mặt với một người đàn ông xa lạ lâu như vậy. Video do hệ thống cung cấp quá sắc nét, cậu thậm chí còn nhìn thấy rõ cả những sợi lông tơ nhỏ trên mặt Chu Uẩn Dương dưới ánh đèn điện.

Đối diện với khuôn mặt tuấn tú đầy nam tính của Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê rất dễ rơi vào trạng thái thẹn thùng và xấu hổ. Cậu chỉ đành vùi đầu, dồn toàn bộ tâm trí vào việc băm cỏ heo.

Chờ một lúc lâu, Mạnh Khê sợ tiếng băm cỏ ồn ào sẽ làm phiền Chu Uẩn Dương, nhưng lại không dám chủ động tắt video, nên chỉ đành dùng lời lẽ uyển chuyển để nhắc khéo hắn.

“Không sao đâu, ca ca không mệt, anh ngồi cùng Khê Bảo.”

Dù đã có lời giải thích của hệ thống, nhưng trong lòng Chu Uẩn Dương vẫn bán tín bán nghi. Tuy nhiên Mạnh Khê là vô tội. Hắn muốn ở bên cạnh Mạnh Khê nhiều hơn, tranh thủ sớm ngày giành được sự tin tưởng tuyệt đối của cậu.

Nói xong, Chu Uẩn Dương cắm tai nghe vào, mở sách các môn văn hóa ra bắt đầu học bài. Trước mặt hắn là giá đỡ điện thoại, chiếu cảnh Mạnh Khê đang cặm cụi băm cỏ.

Mạnh Khê không ngờ Chu Uẩn Dương lại sẵn lòng ngồi cùng cậu làm công việc nhàm chán này, trong lòng vô cùng cảm động. Cậu càng không ngờ người “ca ca” mà ban đầu cậu chỉ định lấy lòng vì thân phận chủ nhân, lại tuấn mỹ và anh khí đến thế, quả thực còn đẹp hơn cả mấy vị thiếu gia nhà giàu cậu từng thấy hồi nhỏ.

Thứ lỗi cho vốn từ ngữ nghèo nàn của Mạnh Khê, cậu căn bản không thể miêu tả hết hình tượng vĩ đại của Chu Uẩn Dương trong lòng mình lúc này. Tóm lại là, cậu ngày càng thích ca ca hơn rồi.

Một người học bài, một người băm cỏ heo, thời gian cứ thế trôi qua rất nhanh.

Chu Uẩn Dương đeo tai nghe, bị tiếng nhạc xập xình tẩy não nên hoàn toàn không phát hiện Triệu Minh đã về phòng.

Mãi đến khi bị Triệu Minh vỗ vai một cái, giật tai nghe ra, hắn mới giật mình hoàn hồn. Phản ứng lại, hắn lập tức tắt màn hình điện thoại với tốc độ ánh sáng. Hắn không muốn để người khác nhìn thấy Khê Bảo.

Đáng tiếc, hắn vẫn chậm một bước. Triệu Minh đã sớm nhìn rõ hình ảnh trên điện thoại.

“Sao thế? Có cái gì mà đến anh em cũng không cho xem? Làm gì mà phải cẩn thận thế hả?”

Triệu Minh bày ra vẻ mặt “tao hiểu mà”, nếu không biết đầu đuôi, người ta còn tưởng Chu Uẩn Dương đang xem thứ gì đó mờ ám không thể lộ ra ánh sáng.

Chu Uẩn Dương há miệng định giải thích, nhưng lại phát hiện mình chẳng biết phải nói sao. Chẳng lẽ bảo điện thoại tao bị công nghệ ngoài hành tinh xâm nhập, rồi phát cho tao một bà xã à? Triệu Minh chắc chắn sẽ nghĩ hắn muốn yêu đương đến phát điên rồi, đầu óc có vấn đề.

Không đợi Chu Uẩn Dương nghĩ ra lý do thoả đáng, Triệu Minh đã tiếp lời:

“Chậc chậc, không ngờ Dương ca nhà mình mà cũng thích xem mấy video của ‘Team khổ qua’ đấy. Nhưng mà tao thấy mấy cái ‘Team khổ qua’ này chắc chắn là có ekip đứng sau dàn dựng cả thôi. Chứ không thì một người phụ nữ vùng cao không có học thức, không được coi trọng, lấy đâu ra nhiều góc máy quay đẹp, lại còn cắt ghép chỉnh sửa xịn xò thế kia?”

Triệu Minh sờ cằm, vẻ mặt đầy suy tư mâu thuẫn. Một mặt y rất đồng cảm với những người phụ nữ chịu thương chịu khó nơi núi rừng, mặt khác lại cảm thấy nếu thực sự có ekip đứng sau, thì tất cả những thứ này chỉ là kịch bản bịa đặt để câu view mà thôi.

“Team khổ qua…?”

Chu Uẩn Dương nghệch mặt ra, không hiểu Triệu Minh đang nói gì. Đây là từ lóng kiểu mới gì nữa vậy?

“Team khổ qua, hay là ‘Hội số khổ’ ấy, là chỉ mấy người trên mấy nền tảng video ngắn. Có một số phụ nữ sống ở vùng núi nông thôn xa xôi, đa phần ít học, tuổi còn trẻ đã kết hôn sinh con. Ngày nào cũng sống trong hoàn cảnh khắc nghiệt, làm lụng vất vả, nấu cơm, không chỉ chăm sóc một đàn con nheo nhóc mà chồng còn không đoái hoài gì đến gia đình. Tóm lại cuộc sống khổ đau đắng nghét như ăn khổ qua ấy.”

Triệu Minh không ngờ Chu Uẩn Dương đã xem đến livestream của hội số khổ rồi mà còn không biết thuật ngữ này, nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích cặn kẽ cho hắn.

“Cũng may cái livestream mày xem là một thằng nhóc con nhà nghèo, không biết đẻ. Chứ nhìn mấy người phụ nữ vùng cao kia, tay dắt một đứa, lưng cõng một đứa, trong bụng còn đang chửa một đứa, thế mà ngày nào cũng phải ra đồng làm ruộng, bận tối mắt tối mũi. Còn lão chồng thì ngày ngày nằm ườn ra đó, thậm chí còn vũ phu đánh vợ. Xem mà ức chế thay luôn.”

Triệu Minh vừa nói vừa lắc đầu ngao ngán. Y thực sự rất khinh thường loại đàn ông bắt vợ làm trâu làm ngựa. Loại đó căn bản không xứng mặt đàn ông, nuôi con chó còn chân thành hơn, chó nuôi quen nó còn biết vẫy đuôi với mình.

Đối với màn chửi lèm bèm của Triệu Minh, Chu Uẩn Dương chỉ biết im lặng. Bình thường hắn cũng ít lướt video ngắn nên mấy thứ này hắn mù tịt. Thấy Triệu Minh tự mình hiểu sai hướng, hắn mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng khi nghe thấy câu “may mắn là con trai sẽ không mang thai” của Triệu Minh, Chu Uẩn Dương bỗng giật mình nhớ ra hình như mình đã lỡ tay chọn cái tag ‘Sinh con’. Chẳng lẽ là…

Dù sao cái hệ thống công nghệ đen này không thể dùng lẽ thường để giải thích, nó đã có thể ghép đôi hắn với Mạnh Khê – một người không cùng thời không, thì chuyện có thể sinh con biết đâu cũng xảy ra được.

Nhưng ngay giây tiếp theo, Chu Uẩn Dương liền gạt phăng cái ý nghĩ hoang đường vừa nhen nhóm trong đầu. Tuyệt đối không thể nào! Dù Mạnh Khê không ở thời đại này thì cũng không thể có chức năng sinh con được. Rõ ràng đối phương nhìn qua chỉ là một chàng trai bình thường, chẳng có bất kỳ đặc điểm nữ tính nào cả.

Hơn nữa, từ cổ chí kim, từ trong nước ra nước ngoài, làm gì có chuyện đàn ông đích thực nào sinh con thành công đâu. Tất cả đều là do phụ nữ phẫu thuật chuyển giới, hoặc là người lưỡng tính có hai bộ phận sinh dục, thậm chí là cấy ghép t* c*ng nhân tạo.

Tóm lại, Chu Uẩn Dương chưa từng nghe nói đến tích đàn ông xịn thụ thai tự nhiên và sinh con thuận lợi bao giờ.

Biết thế lúc trước hắn đã không nhất thời hồ đồ mà chọn cái tag “Sinh con” kia, đúng là tự mình rước họa vào thân.

Ngay từ ngày nhận ra xu hướng tính dục của bản thân, Chu Uẩn Dương đã chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ không có con cái nối dõi. Dù sao nhà hắn vẫn còn anh trai, không lo gia nghiệp to lớn của nhà họ Chu không có người thừa kế.

Hết chương 14.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện