Ta liếc mắt một cái đã nhìn thấy khóm trúc tím ở góc viện, trong lòng thoáng chốc ngẩn ngơ.

Đó là do chính tay ta trồng ở đây năm lên bảy tuổi.

Khi ấy ta kiễng chân đỡ cây non, còn Diệp Huyền Tranh lúc đó vẫn là thế t.ử Hầu phủ, đào hố lấp đất.

Sau này ta c.h.ặ.t một cây, nhờ người làm thành sáo trúc tặng hắn.

Ta nói: trao người một cây sáo trúc, mong nhận lại một khúc nhạc mới.

Thế nên mỗi khi hắn học được khúc mới, đều thổi cho ta nghe.

Thiếu nữ trên tường, váy sen phất phơ lay động.

Thiếu niên dưới tường, ánh mắt sao long lanh, tiếng sáo ngân dài.

Chỉ tiếc năm tháng trôi qua, rốt cuộc cũng là trao lầm một đoạn tình.

Ta quay đầu, nhìn chiếc đèn l.ồ.ng dưới mái hiên đề chữ “Hỷ” lay lắt cô độc trong gió.

Những suy nghĩ ngưng trệ trong đầu dần tan biến.

Ta đưa tay gõ cửa thư phòng.

7

Trong phòng, ánh nến mờ tối.

Ta đem đầu đuôi sự việc nói rõ với hắn.

Hắn nhíu mày, trừng mắt nhìn ta.

Là đang trách ta đi quấy rầy người trong lòng của hắn sao? Ta c.ắ.n răng.

“Hầu gia, cây trâm đó là di vật của mẫu thân ta, xin ngài nói giúp với Lâm tiểu thư một lời…”

“Ta không giúp được ngươi.”

Hắn từ chối dứt khoát, không chút do dự.

“Chỉ cần Hầu gia chịu giúp, bao nhiêu bạc ta cũng nhất định sẽ trả, ta có thể lập giấy cam đoan.”

Hắn nhìn ta bằng ánh mắt giễu cợt.

“Ngươi hình như rất có tiền nhỉ!”

Từ nội dung lời nói đến biểu cảm và giọng điệu đều giống hệt, ta càng thêm chắc chắn suy đoán của mình.

“Hầu gia, ta biết ngài không muốn vì ta mà làm hỏng tình cảm giữa hai người, nhưng cây trâm ấy thật sự rất quan trọng với ta!”

“Ngươi nói gì?”

Một tia kinh ngạc lướt qua trong mắt hắn.

Ngay sau đó, hắn cười, như thể bị chọc tức.

Hắn thì có gì đáng để tức giận?

“Nếu đã vậy, ngươi không thấy sao? Ta càng đứng ra nói giúp, nàng ta lại càng hận ngươi hơn.”

Ta sững người.

Nếu nói như vậy… dường như cũng có lý.

Chẳng lẽ thật sự không còn cách nào sao?

Chẳng lẽ… thật sự phải dùng đến thân phận đó?

Nhưng ta không muốn.

“Hầu gia, ngài chẳng phải đã nói sẽ hậu đãi ta sao? Nếu…”

“Đổi chuyện khác đi.”

Ta nghẹn lời, xem ra hắn đã quyết tâm không muốn giúp ta.

Việc này chỉ đành tính lâu dài.

Nghĩ một chút, ta nói:

“Vậy Hầu gia… có thể giúp đệ đệ ta một chuyện được không?”

Giữa chân mày và khóe mắt Diệp Huyền Tranh đều là vẻ mất kiên nhẫn:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Nói.”

“Hầu gia từ nhỏ văn thao võ lược, nghe nói rất được sơn trưởng Học viện Hồng Văn coi trọng.

“Đệ đệ ta tên Minh Triệt, năm nay mười hai tuổi, từ nhỏ yêu thích đọc sách. Chỉ tiếc vì thân phận thương tịch bị hạn chế, không thể vào học đường chính quy. Học viện Hồng Văn là học phủ cao nhất triều ta, nếu có thể vào đó…”

“Ngươi muốn ta tranh cho hắn một suất vào Học viện Hồng Văn?”

Hắn cắt ngang lời ta, bật cười khinh miệt.

“Học viện Hồng Văn là nơi nào? Đừng nói là con cháu quan lại bình thường, cho dù là thế gia hiển hách, nếu không có chân tài thực học, cũng không chạm được đến ngưỡng cửa. Đệ đệ ngươi mới mười hai tuổi, đã đọc được mấy quyển sách?”

Bị khinh rẻ như vậy, n.g.ự.c ta nghẹn lại.

Minh Triệt ba tuổi khai tâm, sáu tuổi biết làm thơ, tám tuổi thông sách luận, nếu không bị thương tịch trói buộc, hà tất phải cầu đến hắn!

Trước mặt sĩ tộc, chỉ cần một chữ “thương” đứng đầu, đã đủ ép cong sống lưng ta.

Cũng như chuyện đệ đệ ta nhập học, nếu không có người thuộc sĩ tộc tiến cử thì tuyệt đối không thành.

Sự khác biệt về đẳng cấp là hố sâu ta vĩnh viễn không thể vượt qua.

Một luồng huyết khí dâng lên, ta gắng gượng nhịn xuống.

“Xem ra cái gọi là hậu đãi mà Hầu gia nói, cũng không phải chuyện gì cũng làm được. Nếu đã vậy, coi như thôi.”

Trong mắt hắn lập tức cuộn trào tức giận.

Một lát sau, hắn cười.

“Kỳ Nguyệt Hoa, ngươi đúng là càng ngày càng gian xảo. Dục cầm cố túng, lấy lui làm tiến, mấy thủ đoạn này bây giờ ngươi dùng cũng thuần thục thật.”

Gian xảo? Dục cầm cố túng?

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Trước kia, những toan tính nhỏ nhoi của ta, hắn sẽ cười cạo mũi ta, nói ta lanh lợi thông tuệ, còn cười giúp ta chạy vạy khắp nơi.

Hóa ra khen hay chê, chỉ khác nhau ở một thân phận.

Hắn hừ nhẹ một tiếng.

“Thôi vậy, chuyện năm đó, Hầu phủ quả thật có chút thua thiệt. Việc này nếu thành, coi như đôi bên thanh toán xong.”

Chút thua thiệt?

Năm đó, Kỳ gia sụp đổ.

Ta ôm đệ đệ quỳ trước cổng Hầu phủ, từ lúc trời sáng quỳ đến khi trời tối, cửa son đóng c.h.ặ.t, không một ai đoái hoài.

Sau đó, ta rốt cuộc cũng gặp được Diệp Huyền Tranh.

Nhưng cách một cánh cửa sổ, ta lại nghe thấy giọng nói lạnh lẽo của mẫu thân hắn:

“Nuôi Nguyệt Hoa trong phủ, sau này làm một thị thiếp cũng được. Còn tiểu t.ử họ Kỳ kia, sống c.h.ế.t tùy mệnh đi!”

Thế thái nhân tình lạnh lẽo, đau đến tận xương tủy, là gam màu đen tối nhất trong đoạn đời đó của ta.

Ta không còn tin bất kỳ ai nữa.

Nếu mẫu thân đã giao phó chúng ta cho biểu cữu, vậy ta chỉ tin lựa chọn của mẫu thân.

Vậy mà nay, sự lạnh lùng vô tình của bọn họ, lại chỉ bị hắn dùng hai chữ “chút ít” mà lướt qua cho xong.

Ta cười lạnh, đứng dậy cáo từ.

Nhưng ngay khoảnh khắc xoay người, khóe mắt ta thoáng quét qua một vật trên giá sách.

Sáo trúc?

Ta sững người.

Bao nhiêu năm rồi, hắn vậy mà vẫn chưa vứt đi.

8

Nếu một vạn lượng kia đã không dùng đến, ta liền chọn một ngày ghé qua tiền trang.

Vừa bước ra khỏi tiền trang, ta đã bị một tiếng gọi làm sững người tại chỗ.

“Kỳ Nguyệt Hoa!”

Ta chậm rãi xoay người, nhìn về phía kẻ vừa lên tiếng.

Áo choàng xanh dính tuyết, gương mặt trầm xuống như sấm sét, ánh mắt hắn khóa c.h.ặ.t lấy ta.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện