Bàn tay lần tràng hạt của lão phu nhân dừng lại, bà mở mắt.
“Nửa năm sao?”
Vị ma ma phía sau lộ vẻ bất lực.
“Tiểu hầu gia rốt cuộc vẫn cưới nha đầu đó. Ngài năm xưa đã làm bao nhiêu chuyện như vậy, thế mà suốt năm năm nay hắn lại…”
“Haiz~ nói gì mà nửa năm sau hòa ly, chẳng biết chính hắn có tin hay không!”
Lão phu nhân dường như hoàn toàn không nghe thấy, chỉ lắc đầu.
“Hắn bị lừa rồi!”
Bà cụp mắt xuống, gương mặt một mảnh tĩnh lặng như tro tàn.
“Thứ độc đó… chưa từng được giải! Bị cưỡng ép áp chế suốt mười năm, đã sớm phát tác rồi, nó… không sống nổi qua mùa đông này đâu!”
5
Lần này vào kinh, ta còn có một mục đích khác.
Đó là lấy lại vật duy nhất mẫu thân ta để lại trên đời này: cây trâm Nguyệt Thùy Ngô Đồng.
Những năm qua ta dò hỏi khắp nơi, biết được nó đã qua tay nhiều người, cuối cùng trong một buổi đấu giá bị đích nữ của Thượng thư Bộ Lại là Lâm Uyển Thanh mua đi.
Nghe nói năm đó nàng đã bỏ ra một nghìn năm trăm lượng bạc.
Vì thế, ta mang theo toàn bộ một vạn lượng mà Thái t.ử cho ta.
Bất kể nàng ta ra giá cao đến đâu, ta cũng nhất định phải chuộc lại cây trâm ấy.
Trời chiều u ám, gió lạnh mang theo hơi rét, dường như sắp có tuyết rơi.
Ta khép c.h.ặ.t áo choàng, bước lên bậc đá, đến trước cửa phủ Lại bộ thượng thư.
Cửa hông mở ra, người dẫn đường là một tiểu nha hoàn.
Ta gặp được Lâm Uyển Thanh.
Nàng ta vóc dáng thướt tha, da trắng nõn, dung mạo đoan trang dịu dàng.
Trong bảng xếp hạng mỹ nhân kinh thành cũng đứng hàng đầu.
Chỉ là, ánh mắt nàng ta nhìn ta lại có phần không thiện cảm.
Ta thấy lạ, thuở nhỏ ta với nàng ta chẳng giao tình bao nhiêu, hẳn là chưa từng đắc tội chứ? Ta nói rõ mục đích chuyến đến này.
Nàng ta khẽ cười, ra hiệu cho nha hoàn, giữa hàng mày khóe mắt lại để lộ một tia đắc ý.
Chẳng bao lâu sau, tiểu nha hoàn bưng tới một chiếc hộp gấm.
Lâm Uyển Thanh thong thả mở ra, một cây trâm điểm thúy lặng lẽ nằm bên trong.
Cành ngô đồng bằng kim tuyến chạm trổ mạnh mẽ, lá điểm thúy mỏng như cánh ve, đầu trâm là vầng trăng bằng ngọc mỡ cừu trắng ngần, buông rủ giữa cành ngô đồng, ánh sáng lưu chuyển.
Nguyệt Thùy Ngô Đồng trâm.
Lấy ý “phượng hoàng đậu ngô đồng, lấy trăng sáng làm chứng”.
Là thiết kế độc đáo năm xưa của phụ thân ta, hứa cùng mẫu thân ta một đời nương tựa.
Tên của ta, cũng từ đó mà có.
Tim ta đập dồn dập, vành mắt nóng lên, gần như không kìm nén được.
“Lâm tiểu thư, xin hỏi… cây trâm này, ngài muốn bao nhiêu bạc?”
Nàng ta nhướng mày.
“Kỳ tiểu thư cho rằng, Lâm gia ta thiếu bạc sao?”
Ta sững người, mơ hồ cảm nhận được một tia địch ý.
“Năm nghìn lượng, được chứ?”
Nàng ta lắc đầu.
“Một vạn lượng!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta báo ra mức cuối cùng, nhưng nếu vẫn không được, ta còn có thể tăng thêm.
Nụ cười nơi khóe môi nàng ta càng sâu, nhưng lại càng lạnh.
“Kỳ tiểu thư dường như… rất có tiền nhỉ? Nghe nói Diệp tiểu hầu gia lợi dụng ngươi làm tấm chắn để né tránh liên hôn, sau đó trả cho ngươi hậu lễ. Sao nào? Kỳ tiểu thư coi Hầu phủ là tiền trang rồi sao?”
Chuyện này, cũng chẳng phải bí mật gì.
Nàng ta đứng dậy, chậm rãi bước đến trước mặt ta, hương lan nhàn nhạt trên người bao trùm lấy một cảm giác áp bức.
“Dù là mười vạn lượng, ta cũng không bán.”
Nàng ta nhìn thẳng vào mắt ta, từng chữ từng chữ nói rõ ràng:
“Có những thứ, không phải cứ có tiền là có thể có được.”
Ngay lúc này, địch ý trong lời nói của nàng ta đã rõ ràng đến như vậy.
Trong khoảnh khắc lóe sáng như điện, một ý nghĩ đ.á.n.h thẳng vào ta.
Chẳng lẽ… người mà Diệp Huyền Tranh nói là “người trong lòng”, chính là Lâm Uyển Thanh?
Phải rồi.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Hôm đó trước cổng Hầu phủ, trong đám công t.ử cưỡi ngựa có một người dường như chính là trưởng t.ử Lâm gia, ca ca ruột của nàng ta, cũng là kẻ nói những lời bôi nhọ ta độc địa nhất.
Thảo nào!
Môn đăng hộ đối, tài mạo xứng đôi, kim đồng ngọc nữ.
Thì ra là thế.
Trong n.g.ự.c dâng lên một cơn đau quen thuộc, âm ỉ lan ra.
Ta biết, cây trâm này hôm nay là không thể lấy lại được.
Chỉ cần Lâm Uyển Thanh vẫn là người trong tim Diệp Huyền Tranh, chỉ cần địch ý nàng ta dành cho ta vẫn còn đó.
Di vật của mẫu thân ta, sẽ vĩnh viễn chỉ có thể bị khóa trong hộp trang sức của Lâm phủ, trở thành một dấu ấn chế giễu ta.
Ta lơ mơ bước ra ngoài phủ, cũng không nghe thấy tiếng c.h.ử.i rủa của tiểu nha hoàn phía sau.
“Chỉ là một thương nữ hạ tiện mang tiện tịch, đến xách giày cho tiểu thư cũng không xứng! Cũng chẳng biết tiểu hầu gia nghĩ gì, chỉ vì loại nữ nhân như thế mà hết lần này đến lần khác từ chối ý tốt của tiểu thư, thật là…”
“Im miệng!”
6
Khi bước ra khỏi Lâm phủ, đèn l.ồ.ng ven đường lần lượt được thắp sáng.
Ánh sáng vàng mờ lan tỏa trong màn chiều, soi rõ con đường trở về.
Người qua kẻ lại vội vã, bước chân ai nấy đều có nơi muốn đến.
Chỉ riêng ta, như một mảng màu cũ đang phai nhạt, lạc lõng giữa dòng đời, sắp sửa tan biến không dấu vết.
Cơn đau âm ỉ trong n.g.ự.c mỗi lúc một dồn dập, ta vội lục trong n.g.ự.c áo lấy ra một chiếc lọ sứ, nuốt vội một viên t.h.u.ố.c vào cổ họng.
Chợt cảm thấy nơi đầu mũi một điểm lạnh.
Ta ngẩng đầu lên.
Những hạt tuyết trắng mịn thưa thớt đang rơi xuống.
Đọng trên hàng mi, tan thành giọt nước, làm mờ tầm mắt.
Ta vươn tay muốn đón lấy, nhưng chỉ còn lại một mảnh lạnh buốt.
Tuyết rất nhẹ.
Mệnh cũng rất nhẹ.
Trở về Hầu phủ, ta do dự chốc lát, cuối cùng vẫn quyết định đi tìm Diệp Huyền Tranh.
Có lẽ, kẻ thắt nút thì cũng phải là người tháo nút.
Vừa đi đến Thư Lam Viện của Diệp Huyền Tranh, bước chân ta chợt dừng lại.
“Nửa năm sao?”
Vị ma ma phía sau lộ vẻ bất lực.
“Tiểu hầu gia rốt cuộc vẫn cưới nha đầu đó. Ngài năm xưa đã làm bao nhiêu chuyện như vậy, thế mà suốt năm năm nay hắn lại…”
“Haiz~ nói gì mà nửa năm sau hòa ly, chẳng biết chính hắn có tin hay không!”
Lão phu nhân dường như hoàn toàn không nghe thấy, chỉ lắc đầu.
“Hắn bị lừa rồi!”
Bà cụp mắt xuống, gương mặt một mảnh tĩnh lặng như tro tàn.
“Thứ độc đó… chưa từng được giải! Bị cưỡng ép áp chế suốt mười năm, đã sớm phát tác rồi, nó… không sống nổi qua mùa đông này đâu!”
5
Lần này vào kinh, ta còn có một mục đích khác.
Đó là lấy lại vật duy nhất mẫu thân ta để lại trên đời này: cây trâm Nguyệt Thùy Ngô Đồng.
Những năm qua ta dò hỏi khắp nơi, biết được nó đã qua tay nhiều người, cuối cùng trong một buổi đấu giá bị đích nữ của Thượng thư Bộ Lại là Lâm Uyển Thanh mua đi.
Nghe nói năm đó nàng đã bỏ ra một nghìn năm trăm lượng bạc.
Vì thế, ta mang theo toàn bộ một vạn lượng mà Thái t.ử cho ta.
Bất kể nàng ta ra giá cao đến đâu, ta cũng nhất định phải chuộc lại cây trâm ấy.
Trời chiều u ám, gió lạnh mang theo hơi rét, dường như sắp có tuyết rơi.
Ta khép c.h.ặ.t áo choàng, bước lên bậc đá, đến trước cửa phủ Lại bộ thượng thư.
Cửa hông mở ra, người dẫn đường là một tiểu nha hoàn.
Ta gặp được Lâm Uyển Thanh.
Nàng ta vóc dáng thướt tha, da trắng nõn, dung mạo đoan trang dịu dàng.
Trong bảng xếp hạng mỹ nhân kinh thành cũng đứng hàng đầu.
Chỉ là, ánh mắt nàng ta nhìn ta lại có phần không thiện cảm.
Ta thấy lạ, thuở nhỏ ta với nàng ta chẳng giao tình bao nhiêu, hẳn là chưa từng đắc tội chứ? Ta nói rõ mục đích chuyến đến này.
Nàng ta khẽ cười, ra hiệu cho nha hoàn, giữa hàng mày khóe mắt lại để lộ một tia đắc ý.
Chẳng bao lâu sau, tiểu nha hoàn bưng tới một chiếc hộp gấm.
Lâm Uyển Thanh thong thả mở ra, một cây trâm điểm thúy lặng lẽ nằm bên trong.
Cành ngô đồng bằng kim tuyến chạm trổ mạnh mẽ, lá điểm thúy mỏng như cánh ve, đầu trâm là vầng trăng bằng ngọc mỡ cừu trắng ngần, buông rủ giữa cành ngô đồng, ánh sáng lưu chuyển.
Nguyệt Thùy Ngô Đồng trâm.
Lấy ý “phượng hoàng đậu ngô đồng, lấy trăng sáng làm chứng”.
Là thiết kế độc đáo năm xưa của phụ thân ta, hứa cùng mẫu thân ta một đời nương tựa.
Tên của ta, cũng từ đó mà có.
Tim ta đập dồn dập, vành mắt nóng lên, gần như không kìm nén được.
“Lâm tiểu thư, xin hỏi… cây trâm này, ngài muốn bao nhiêu bạc?”
Nàng ta nhướng mày.
“Kỳ tiểu thư cho rằng, Lâm gia ta thiếu bạc sao?”
Ta sững người, mơ hồ cảm nhận được một tia địch ý.
“Năm nghìn lượng, được chứ?”
Nàng ta lắc đầu.
“Một vạn lượng!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta báo ra mức cuối cùng, nhưng nếu vẫn không được, ta còn có thể tăng thêm.
Nụ cười nơi khóe môi nàng ta càng sâu, nhưng lại càng lạnh.
“Kỳ tiểu thư dường như… rất có tiền nhỉ? Nghe nói Diệp tiểu hầu gia lợi dụng ngươi làm tấm chắn để né tránh liên hôn, sau đó trả cho ngươi hậu lễ. Sao nào? Kỳ tiểu thư coi Hầu phủ là tiền trang rồi sao?”
Chuyện này, cũng chẳng phải bí mật gì.
Nàng ta đứng dậy, chậm rãi bước đến trước mặt ta, hương lan nhàn nhạt trên người bao trùm lấy một cảm giác áp bức.
“Dù là mười vạn lượng, ta cũng không bán.”
Nàng ta nhìn thẳng vào mắt ta, từng chữ từng chữ nói rõ ràng:
“Có những thứ, không phải cứ có tiền là có thể có được.”
Ngay lúc này, địch ý trong lời nói của nàng ta đã rõ ràng đến như vậy.
Trong khoảnh khắc lóe sáng như điện, một ý nghĩ đ.á.n.h thẳng vào ta.
Chẳng lẽ… người mà Diệp Huyền Tranh nói là “người trong lòng”, chính là Lâm Uyển Thanh?
Phải rồi.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Hôm đó trước cổng Hầu phủ, trong đám công t.ử cưỡi ngựa có một người dường như chính là trưởng t.ử Lâm gia, ca ca ruột của nàng ta, cũng là kẻ nói những lời bôi nhọ ta độc địa nhất.
Thảo nào!
Môn đăng hộ đối, tài mạo xứng đôi, kim đồng ngọc nữ.
Thì ra là thế.
Trong n.g.ự.c dâng lên một cơn đau quen thuộc, âm ỉ lan ra.
Ta biết, cây trâm này hôm nay là không thể lấy lại được.
Chỉ cần Lâm Uyển Thanh vẫn là người trong tim Diệp Huyền Tranh, chỉ cần địch ý nàng ta dành cho ta vẫn còn đó.
Di vật của mẫu thân ta, sẽ vĩnh viễn chỉ có thể bị khóa trong hộp trang sức của Lâm phủ, trở thành một dấu ấn chế giễu ta.
Ta lơ mơ bước ra ngoài phủ, cũng không nghe thấy tiếng c.h.ử.i rủa của tiểu nha hoàn phía sau.
“Chỉ là một thương nữ hạ tiện mang tiện tịch, đến xách giày cho tiểu thư cũng không xứng! Cũng chẳng biết tiểu hầu gia nghĩ gì, chỉ vì loại nữ nhân như thế mà hết lần này đến lần khác từ chối ý tốt của tiểu thư, thật là…”
“Im miệng!”
6
Khi bước ra khỏi Lâm phủ, đèn l.ồ.ng ven đường lần lượt được thắp sáng.
Ánh sáng vàng mờ lan tỏa trong màn chiều, soi rõ con đường trở về.
Người qua kẻ lại vội vã, bước chân ai nấy đều có nơi muốn đến.
Chỉ riêng ta, như một mảng màu cũ đang phai nhạt, lạc lõng giữa dòng đời, sắp sửa tan biến không dấu vết.
Cơn đau âm ỉ trong n.g.ự.c mỗi lúc một dồn dập, ta vội lục trong n.g.ự.c áo lấy ra một chiếc lọ sứ, nuốt vội một viên t.h.u.ố.c vào cổ họng.
Chợt cảm thấy nơi đầu mũi một điểm lạnh.
Ta ngẩng đầu lên.
Những hạt tuyết trắng mịn thưa thớt đang rơi xuống.
Đọng trên hàng mi, tan thành giọt nước, làm mờ tầm mắt.
Ta vươn tay muốn đón lấy, nhưng chỉ còn lại một mảnh lạnh buốt.
Tuyết rất nhẹ.
Mệnh cũng rất nhẹ.
Trở về Hầu phủ, ta do dự chốc lát, cuối cùng vẫn quyết định đi tìm Diệp Huyền Tranh.
Có lẽ, kẻ thắt nút thì cũng phải là người tháo nút.
Vừa đi đến Thư Lam Viện của Diệp Huyền Tranh, bước chân ta chợt dừng lại.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









