Mặt bọn họ gần như dí sát vào lòng bàn tay Tùy Thất, hai cánh mũi không ngừng phập phồng, khóe miệng đã rỉ ra thứ chất lỏng lấp lánh.
Tùy Thất đưa tay ra phía trước thêm một chút: "Ăn đi."
Hai người quay ra nhìn Tùy Thất, mắt sáng như sao: "Thật sự cho bọn tôi sao?"
Tùy Thất khẽ gật đầu.
Diệp Tình cảm động vô cùng: "Cảm ơn cô, người tốt."
Cô ấy lấy mỗi vị một miếng.
Diệp Thừa chùi tay vào quần áo, cũng lấy đi ba miếng.
Hai chị em nâng niu bánh quy trong lòng bàn tay, trân trọng ăn từng miếng nhỏ.
"Ưm ~"
"Lâu lắm rồi mới được ăn món nào thơm tho ngọt ngào như vậy."
"Ngon thật, trước đây cũng không thấy bánh quy ngon như thế."
"Làm sao bây giờ chị, em có hơi muốn khóc rồi."
"Đừng nói nữa, chị cũng vậy."
Tùy Thất nhìn ba miếng bánh còn lại trong lòng bàn tay, và hai chị em sắp khóc đến nơi, lo lắng từ tận đáy lòng: "Hai người như thế, sẽ không bị người khác bắt nạt chứ?"
Diệp Tình l.i.ế.m vụn bánh quy dính trên khóe miệng: "Thường xuyên bị bắt nạt, nhưng bọn tôi cũng không phải dạng dễ chọc, thường thì luôn trả thù ngay tại chỗ."
Diệp Thừa gật đầu: "Đúng vậy, bọn em có thể sống được đến bây giờ, vẫn có chút thực lực đấy, không phải quả hồng mềm gì đâu."
Tùy Thất: "Ồ, vậy thì tốt rồi."
Hai chị em ăn xong hai miếng thì dừng lại, để lại một miếng không ăn.
Diệp Tình lại bày tỏ lòng biết ơn lần nữa: "Cảm ơn cô đã chia sẻ đồ ăn với chúng tôi, bánh quy ngon như vậy, có phải tốn rất nhiều tinh hạch không?"
Tùy Thất: … Tinh hạch là cái gì? Cô hơi cong khóe môi: "Đoán xem."
Diệp Tình đoán: "Chín miếng bánh quy, chắc cũng phải một trăm tinh hạch nhỉ?"
Diệp Thừa lắc đầu: "Còn giòn như vậy, em nghĩ ít nhất cũng phải hai trăm."
Tùy Thất làm bộ làm tịch nhìn Diệp Thừa: "Cũng không chênh lệch mấy."
Diệp Thừa ngưỡng mộ nhìn cô: "Thật tốt quá, có vẻ như chị g.i.ế.c zombie rất giỏi, chắc là không thiếu tinh hạch đâu nhỉ."
Nghe xong câu này, Tùy Thất thu được một thông tin hữu ích: G.i.ế.c zombie, lấy tinh hạch, đổi vật tư.
Cô ho nhẹ một tiếng, thầm nghĩ: Thiếu niên, không thể trông mặt mà bắt hình dong được, chị đây còn chưa g.i.ế.c con zombie nào đâu.
Cô mới đến, còn chưa thấy zombie nữa là.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Diệp Tình bên cạnh cũng gật đầu đồng tình: "Da cô trắng như vậy, chất tóc lại tốt như thế, nhìn là biết ngày nào cũng được ăn no rồi."
Cô ấy sờ khuôn mặt gầy gò của mình: "Không giống tôi, đói đến mức da mặt vàng vọt, tóc tai chẻ ngọn, hai mươi ba tuổi mà trông như ba mươi hai tuổi."
Tùy Thất hơi nhíu mày: "Bao lâu thì hai người ăn một bữa?"
"Không cố định." Diệp Thừa thở dài thườn thượt: "Phải xem đội đổi vật tư đến khi nào, còn phải xem tinh hạch trong tay đủ đổi bao nhiêu thức ăn nữa."
Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333
"Thức ăn rất đắt, số tinh hạch chúng tôi tích góp được, cũng chỉ đủ để mua bánh mì cứng hết hạn." Diệp Tình nâng niu miếng bánh quy cuối cùng: "Đây là lần đầu tiên trong ba tháng qua, hai chị em tôi được ăn đồ chưa hết hạn."
Ánh mắt cô ấy nhìn Tùy Thất, thậm chí có thể nói là đong đầy tình cảm.
Tùy Thất đặt ba miếng bánh cuối cùng vào tay cô ấy: "Cái này cũng cho hai người đấy, ăn đi."
Diệp Tình lập tức đẩy bánh quy vào tay cô: "Không được, chúng tôi ăn hết rồi thì cô ăn gì, cô ăn đi."
Tùy Thất ấn tay cô ấy lại, không cho phép từ chối nói: "Tôi vẫn còn, mấy miếng bánh này vốn là để cho hai người mà."
Hai chị em còn định từ chối, Tùy Thất nói thẳng: "Tôi muốn ra ngoài một chuyến."
Diệp Thừa: "Gì cơ? Chị đi ra ngoài một mình sao?"
Diệp Tình không đồng ý: "Tuy zombie xung quanh đây không nhiều, nhưng vẫn có, một mình cô đi ra ngoài nguy hiểm lắm, để chúng tôi đi cùng cô."
Tùy Thất từ chối, Kho Hàng Tuỳ Thân của cô không thể bị người khác phát hiện, vẫn nên hành động một mình thì phù hợp hơn.
Hơn nữa, cô có thể cảm nhận được xung quanh đây có điểm vật tư, phải mau ch.óng thu thập vật tư mới được.
Bản tính của hai chị em vốn lương thiện, hai người sợ Tùy Thất xảy ra chuyện, nắm c.h.ặ.t cây gậy sắt trong tay, định ra ngoài cùng cô.
Tùy Thất tàn nhẫn nói một câu "Hai người đi theo sẽ ảnh hưởng đến khả năng của tôi", mới khuyên ngăn được hai người, hai chị em ủ rũ co mình vào góc tường.
Tùy Thất xoa đầu hai người: "Ngoan ngoãn ở đây ăn bánh quy, tôi đi một lát rồi về."
Nói xong, cô lập tức ra ngoài.
Diệp Thừa ôm mặt: "Lúc ngủ chị gái này trông yếu ớt lắm, tỉnh rồi lại hoàn toàn biến thành người khác, khiến người ta cảm thấy rất an toàn."
Diệp Tình ngơ ngác sờ vào nơi Tùy Thất vừa chạm qua, vành mắt đỏ hoe: "Sao lại thế này nhỉ, tự nhiên lại có cảm giác được người khác xem như em gái mà yêu thương."
"Chị muốn khóc quá, em trai ơi." Cô ấy vừa định mở miệng, đã bị Diệp Thừa nhét một miếng bánh quy vào: "Lý trí chút đi, tiếng khóc sẽ dụ zombie đến đấy, ăn một ít bánh quy nén nước mắt lại nào."
"Em trai nói đúng lắm."
Diệp Tình nuốt tiếng khóc vào trong, ngoan ngoãn ăn bánh quy.
Tùy Thất vừa ra khỏi cửa đã thấy số tầng mờ ảo trên tường hành lang.
Đây là tầng tám.
Đúng là đã làm khó hai chị em kia, không ngờ bọn họ lại cõng cô leo tận tám tầng lầu.
Giỏi thật đấy.
Cô lấy Thuốc Khử Mùi ra xịt hai vòng từ đầu đến chân, cầm Cưa U Minh, nhấc chân bước lên lầu.
Tùy Thất đưa tay ra phía trước thêm một chút: "Ăn đi."
Hai người quay ra nhìn Tùy Thất, mắt sáng như sao: "Thật sự cho bọn tôi sao?"
Tùy Thất khẽ gật đầu.
Diệp Tình cảm động vô cùng: "Cảm ơn cô, người tốt."
Cô ấy lấy mỗi vị một miếng.
Diệp Thừa chùi tay vào quần áo, cũng lấy đi ba miếng.
Hai chị em nâng niu bánh quy trong lòng bàn tay, trân trọng ăn từng miếng nhỏ.
"Ưm ~"
"Lâu lắm rồi mới được ăn món nào thơm tho ngọt ngào như vậy."
"Ngon thật, trước đây cũng không thấy bánh quy ngon như thế."
"Làm sao bây giờ chị, em có hơi muốn khóc rồi."
"Đừng nói nữa, chị cũng vậy."
Tùy Thất nhìn ba miếng bánh còn lại trong lòng bàn tay, và hai chị em sắp khóc đến nơi, lo lắng từ tận đáy lòng: "Hai người như thế, sẽ không bị người khác bắt nạt chứ?"
Diệp Tình l.i.ế.m vụn bánh quy dính trên khóe miệng: "Thường xuyên bị bắt nạt, nhưng bọn tôi cũng không phải dạng dễ chọc, thường thì luôn trả thù ngay tại chỗ."
Diệp Thừa gật đầu: "Đúng vậy, bọn em có thể sống được đến bây giờ, vẫn có chút thực lực đấy, không phải quả hồng mềm gì đâu."
Tùy Thất: "Ồ, vậy thì tốt rồi."
Hai chị em ăn xong hai miếng thì dừng lại, để lại một miếng không ăn.
Diệp Tình lại bày tỏ lòng biết ơn lần nữa: "Cảm ơn cô đã chia sẻ đồ ăn với chúng tôi, bánh quy ngon như vậy, có phải tốn rất nhiều tinh hạch không?"
Tùy Thất: … Tinh hạch là cái gì? Cô hơi cong khóe môi: "Đoán xem."
Diệp Tình đoán: "Chín miếng bánh quy, chắc cũng phải một trăm tinh hạch nhỉ?"
Diệp Thừa lắc đầu: "Còn giòn như vậy, em nghĩ ít nhất cũng phải hai trăm."
Tùy Thất làm bộ làm tịch nhìn Diệp Thừa: "Cũng không chênh lệch mấy."
Diệp Thừa ngưỡng mộ nhìn cô: "Thật tốt quá, có vẻ như chị g.i.ế.c zombie rất giỏi, chắc là không thiếu tinh hạch đâu nhỉ."
Nghe xong câu này, Tùy Thất thu được một thông tin hữu ích: G.i.ế.c zombie, lấy tinh hạch, đổi vật tư.
Cô ho nhẹ một tiếng, thầm nghĩ: Thiếu niên, không thể trông mặt mà bắt hình dong được, chị đây còn chưa g.i.ế.c con zombie nào đâu.
Cô mới đến, còn chưa thấy zombie nữa là.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Diệp Tình bên cạnh cũng gật đầu đồng tình: "Da cô trắng như vậy, chất tóc lại tốt như thế, nhìn là biết ngày nào cũng được ăn no rồi."
Cô ấy sờ khuôn mặt gầy gò của mình: "Không giống tôi, đói đến mức da mặt vàng vọt, tóc tai chẻ ngọn, hai mươi ba tuổi mà trông như ba mươi hai tuổi."
Tùy Thất hơi nhíu mày: "Bao lâu thì hai người ăn một bữa?"
"Không cố định." Diệp Thừa thở dài thườn thượt: "Phải xem đội đổi vật tư đến khi nào, còn phải xem tinh hạch trong tay đủ đổi bao nhiêu thức ăn nữa."
Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333
"Thức ăn rất đắt, số tinh hạch chúng tôi tích góp được, cũng chỉ đủ để mua bánh mì cứng hết hạn." Diệp Tình nâng niu miếng bánh quy cuối cùng: "Đây là lần đầu tiên trong ba tháng qua, hai chị em tôi được ăn đồ chưa hết hạn."
Ánh mắt cô ấy nhìn Tùy Thất, thậm chí có thể nói là đong đầy tình cảm.
Tùy Thất đặt ba miếng bánh cuối cùng vào tay cô ấy: "Cái này cũng cho hai người đấy, ăn đi."
Diệp Tình lập tức đẩy bánh quy vào tay cô: "Không được, chúng tôi ăn hết rồi thì cô ăn gì, cô ăn đi."
Tùy Thất ấn tay cô ấy lại, không cho phép từ chối nói: "Tôi vẫn còn, mấy miếng bánh này vốn là để cho hai người mà."
Hai chị em còn định từ chối, Tùy Thất nói thẳng: "Tôi muốn ra ngoài một chuyến."
Diệp Thừa: "Gì cơ? Chị đi ra ngoài một mình sao?"
Diệp Tình không đồng ý: "Tuy zombie xung quanh đây không nhiều, nhưng vẫn có, một mình cô đi ra ngoài nguy hiểm lắm, để chúng tôi đi cùng cô."
Tùy Thất từ chối, Kho Hàng Tuỳ Thân của cô không thể bị người khác phát hiện, vẫn nên hành động một mình thì phù hợp hơn.
Hơn nữa, cô có thể cảm nhận được xung quanh đây có điểm vật tư, phải mau ch.óng thu thập vật tư mới được.
Bản tính của hai chị em vốn lương thiện, hai người sợ Tùy Thất xảy ra chuyện, nắm c.h.ặ.t cây gậy sắt trong tay, định ra ngoài cùng cô.
Tùy Thất tàn nhẫn nói một câu "Hai người đi theo sẽ ảnh hưởng đến khả năng của tôi", mới khuyên ngăn được hai người, hai chị em ủ rũ co mình vào góc tường.
Tùy Thất xoa đầu hai người: "Ngoan ngoãn ở đây ăn bánh quy, tôi đi một lát rồi về."
Nói xong, cô lập tức ra ngoài.
Diệp Thừa ôm mặt: "Lúc ngủ chị gái này trông yếu ớt lắm, tỉnh rồi lại hoàn toàn biến thành người khác, khiến người ta cảm thấy rất an toàn."
Diệp Tình ngơ ngác sờ vào nơi Tùy Thất vừa chạm qua, vành mắt đỏ hoe: "Sao lại thế này nhỉ, tự nhiên lại có cảm giác được người khác xem như em gái mà yêu thương."
"Chị muốn khóc quá, em trai ơi." Cô ấy vừa định mở miệng, đã bị Diệp Thừa nhét một miếng bánh quy vào: "Lý trí chút đi, tiếng khóc sẽ dụ zombie đến đấy, ăn một ít bánh quy nén nước mắt lại nào."
"Em trai nói đúng lắm."
Diệp Tình nuốt tiếng khóc vào trong, ngoan ngoãn ăn bánh quy.
Tùy Thất vừa ra khỏi cửa đã thấy số tầng mờ ảo trên tường hành lang.
Đây là tầng tám.
Đúng là đã làm khó hai chị em kia, không ngờ bọn họ lại cõng cô leo tận tám tầng lầu.
Giỏi thật đấy.
Cô lấy Thuốc Khử Mùi ra xịt hai vòng từ đầu đến chân, cầm Cưa U Minh, nhấc chân bước lên lầu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









