Có thể chủ động rời khỏi cuộc chơi, có lá chắn bảo vệ và t.h.u.ố.c tiêm kháng virus đã là rất tốt rồi.

Có thể giữ mạng nhỏ là được, biết đủ thì sẽ vui, biết đủ thì sẽ vui.

Tùy Thất đóng Mẹo Nhỏ Sinh Tồn lại, uống hai hớp nước, tâm trạng đã bình tĩnh hơn nhiều.

Vết thương trên bắp chân cũng không còn cảm thấy đau nữa.

Để cẩn thận, cô kéo miếng vải đen ra, kiểm tra kỹ vết c.ắ.n kia lần nữa, sau khi xác nhận không có dấu hiệu thâm đen mới hoàn toàn yên tâm.

Đang định lấy hộp bánh quy ra làm vài miếng, bên ngoài cánh cửa nhà vệ sinh đang đóng c.h.ặ.t bất chợt vang lên tiếng bước chân.

Tùy Thất nhanh ch.óng cất nước tinh khiết vào Kho Hàng Tuỳ Thân.

Cô chậm rãi đứng dậy, tay cầm Cưa U Minh, lặng lẽ đứng sau cửa.

Tiếng đối thoại bên ngoài truyền vào tai cô qua một cánh cửa mỏng.

Giọng nam: "Đã hai tiếng rồi, bên trong vẫn không có động tĩnh gì, có lẽ cô ta không sao hết đúng không?"

Giọng nữ: "Không biết. Hay là, em vào xem thử đi?"

Giọng nam: "Em không vào đâu, là chị một hai đòi cứu cô ta về, chị vào xem đi."

Giọng nữ: "Cái gì mà chị nhất quyết đòi cứu chứ, em không giúp một tay à?"

Giọng nam: "… Lỡ như cô ta biến dị, lao đến c.ắ.n em thì sao?"

Giọng nữ: "Tay chân người ta đã bị chúng ta trói lại rồi, không nhào đến được đâu."

Giọng nam: "Vậy chị vào đi."

Giọng nữ: "Khụ, hay là lát nữa chúng ta hẵng qua xem?"

Giọng nam: "Em thấy được đấy."

Tùy Thất khẽ nhướng mày, cất Cưa U Minh vào Kho Hàng Tuỳ Thân, nắm lấy tay nắm cửa, đột ngột đẩy cửa ra, mặt đối mặt với hai người ngoài cửa đang định xoay người rời đi.

"A… Ưm!"

Tiếng thét ch.ói tai của hai chị em mới gào lên một nửa vì bị dọa, cả hai đã đồng loạt đưa tay lên bịt miệng, vung cây gậy sắt trong tay về phía Tùy Thất.

Tùy Thất lùi lại một bước, dễ dàng né được.

Một đòn đ.á.n.h hụt, lý trí bị dọa bay mất của hai chị em cũng trở lại phần nào, thấy ánh mắt Tùy Thất vẫn sáng tỏ, hành động vẫn bình thường, thoạt nhìn không giống như đã biến thành zombie, cả hai mới dần bình tĩnh lại.

Hai người cùng lúc nhìn về phía bắp chân bị c.ắ.n của Tùy Thất.

Tùy Thất phóng khoáng vén ống quần lên cho bọn họ xem: "Tôi băng bó hơi đơn giản, nhưng cũng được mà nhỉ?"

Cô gái đối diện, Diệp Tình, gật đầu: "À, băng bó đẹp lắm."

Chàng trai Diệp Thừa cũng hùa theo: "Ừm, đúng vậy."

Tùy Thất cười khẽ hỏi: "Hai người đã cứu tôi sao?"

Diệp Tình đặt cây gậy sắt trong tay xuống bên cạnh: "Cũng không hẳn, chúng tôi chỉ cõng cô từ bên ngoài về thôi."

Tùy Thất: "Nếu hai người không cõng tôi về, tôi đã bị c.ắ.n c.h.ế.t rồi."

Cô thành khẩn cảm ơn: "Cảm ơn hai người đã cứu tôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Diệp Tình vuốt lại lọn tóc mái trước trán: "Chỉ tiện tay thôi, đừng khách sáo."

Diệp Thừa lặp lại như cái máy, cũng hùa theo nói: "Đừng khách sáo, đừng khách sáo."

Trên thế giới này, kẻ thấy c.h.ế.t không cứu thì rất nhiều, nhưng người tiện tay cứu giúp lại không thường thấy.

Huống chi còn là ở thời kỳ mạt thế có zombie hoành hành, người khác lo thân mình chưa xong.

Trong lòng, Tùy Thất ghi nhớ ân tình của hai chị em, nhưng ngoài miệng, cô chỉ hỏi: "Vết thương trên chân tôi, từ đâu mà có vậy?"

"Ồ, bị một đứa trẻ c.ắ.n." Diệp Tình có gì nói đấy.

"Trẻ con mà c.ắ.n ra được vết răng to như vậy sao?" Tùy Thất có hơi kinh ngạc.

"Ừm, nói là trẻ con, nhưng cũng phải mười hai, mười ba tuổi rồi." Diệp Thừa vừa nói vừa khoa tay múa chân: "Miệng nó há to… thế này này, cái điệu bộ kia trông như thể muốn ăn tươi nuốt sống chị ấy."

Diệp Tình xác nhận: "A Thừa miêu tả rất chân thực, không hề khoa trương chút nào đâu."

"Nó thấy chúng tôi thì bỏ chạy, chúng tôi thấy đứa bé đó cũng không giống zombie, nên đưa cô về xem sao."

"Để cô lại đó, sợ cô lại bị người khác ăn thịt thật."

Nói xong, cô ấy thấy cổ tay sưng đỏ của Tùy Thất, hơi ngượng ngùng sờ cổ.

"Cái đó, chúng tôi trói tay chân cô lại cũng là để phòng hờ thôi, cô đừng trách nhé."

Tùy Thất xoay cổ tay: "Vết thương nhỏ thôi, không sao cả."

"Ầm!"

Một tiếng sấm đột ngột vang lên, khiến cô giật nảy mình.

Chẳng ngửi thấy mùi mưa gì cả, sao lại có sét đ.á.n.h vậy.

Toang rồi, không khí hôi thối ở đây sẽ không hun hỏng mũi cô đấy chứ? Tùy Thất lo lắng sờ ch.óp mũi mấy cái, Diệp Thừa ở đối diện siết c.h.ặ.t thắt lưng của mình: "Ngại quá, bụng em kêu hơi to."

Tùy Thất im lặng hai giây, sau đó giơ ngón cái lên: "Vang dội lắm."

Diệp Thừa ngại ngùng cười.

Diệp Tình vỗ lên cánh tay em trai một cái: "Em thắt dây lưng c.h.ặ.t thêm chút nữa đi, lần trước tiếng bụng kêu của em dụ cả zombie tới đấy."

Diệp Thừa cãi lại: "Chị, lần đó em trai chị đã không ăn gì suốt hai ngày liền, em cũng đâu cố ý."

Tùy Thất nhìn hai chị em xanh xao vàng vọt, quay người lấy bánh quy từ trong Kho Hàng Tuỳ Thân ra.

Một hộp bánh quy có ba vị, tổng cộng 20 miếng nhỏ.

Tùy Thất lấy mỗi vị ba miếng, sau đó cất lại hộp bánh vào kho.

Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333

Sau khi quay lại, cô vờ như lấy đồ từ trong túi quần ra, đưa bánh quy cho hai chị em: "Mời hai người ăn."

Hai chị em thấy chín miếng bánh quy nhỏ trong tay Tùy Thất, mắt sáng rực lên.

Diệp Tình nuốt nước bọt: "Ông thần ơi, đây là bánh quy ư?"

Bụng Diệp Thừa lại khua chiêng gõ trống réo vang: "Mùi thơm nồng nàn thế này, là bánh quy chưa hết hạn!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện