Ngô Quyên cũng úp đầu vào chăn, hít một hơi thật sâu, vì cô nhận được hồi âm từ Tôn Thái Hòa, là một con số không trơ trọi. Thế là cô vẫn chưa từ bỏ, gửi thêm một tin nữa: “Vậy Na Na thì sao?”
Không rơi vào tay cô, rơi vào tay Na Na cũng được mà.
Lần này Tôn Thái Hòa trả lời còn dứt khoát hơn: “Đừng hỏi nữa, Quyên à, hai người không có khả năng đâu.”
Nhưng ba mẹ của Ngô Quyên thì nghĩ khác, hơn nữa lại rất ủng hộ. Ngô Quyên là con một, từ nhỏ cô và mẹ đã không có bí mật gì, thời niên thiếu từng thích mấy cậu con trai cũng không ngần ngại chia sẻ với mẹ. Cô lớn lên trong một gia đình có thể nói là còn lành mạnh hơn cả Du Tân Dương, suy cho cùng thì ba của Ngô Quyên không có những thăng trầm như Du Nhân Kiệt, tuy ông bình thường nhưng biết đủ, cả tấm lòng đều đặt hết lên vợ con. Đừng thấy Ngô Quyên bình thường vậy, nhưng mà ba mẹ cô đã mua một căn hộ ở thành phố tỉnh cho cô từ sớm rồi, tỏ ý muốn tìm người đến ở rể.
Lúc này ba Ngô đang băm nhân bánh trong bếp, nghe thấy con gái miệng cứ ba câu lại nhắc đến tên một người đàn ông, tất nhiên cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mẹ cô thì đang cán vỏ sủi cảo ở bàn ăn ngoài bếp, nói: “Có gì đâu mà. Con thích thì cứ tiến tới, nếu bị từ chối thì chứng tỏ đối phương không có mắt nhìn, con gái nhà mình tốt như vậy thì sợ gì không tìm được bạn trai? Mẹ thấy cái cậu Tôn Thái Hòa đó cũng không tệ, nói chuyện dứt khoát, không mập mờ.”
Ngô Quyên không biết gói sủi cảo, chỉ ngồi đợi ăn, kiên quyết lắc đầu: “Không được, Du Tân Dương đẹp trai hơn nhiều.”
Mẹ Ngô biết con gái là kiểu cực kỳ mê trai đẹp, cũng không nói gì thêm, xếp vỏ sủi cảo lại nói: “Quan trọng là con có dám theo đuổi không. Chuyện này không cần suy nghĩ nhiều, thích thì hỏi một câu: chúng mình có thể làm bạn trai bạn gái không. Không được thì thôi. Vừa hay, con kiếm cái cớ xin phép sếp nghỉ vài ngày, ba con có tiền thưởng rồi, bảo ba chuyển tiền cho con đi chơi.”
“Con nói cậu ta tên gì, Du Tân Dương?” Ba Ngô bỗng ló đầu từ bếp ra hỏi, “Ba cậu ta có phải là Du Nhân Kiệt không?”
Ngô Quyên vội gật đầu: “Chắc vậy đó, ba biết ạ?”
“Quen lâu rồi.” Ba Ngô mang nhân sủi cảo vừa băm ra ngoài, “Mấy năm trước làm ăn lớn lắm, ngân hàng nào mà chẳng biết ông ta. Khi đó ai cũng trông vào ông ấy để kiếm hợp đồng cho cơ quan mình. Ở Phong Đàm, ông ta đều có tài khoản cá nhân riêng của bốn ngân hàng lớn. Trước kia thì oai phong lắm, giờ chắc không bằng xưa nữa. Hồi đó con trai ông ta đang du học nước ngoài, còn muốn vay tiền ba để gửi học phí cho con trai nữa kìa.”
“Ôi? Thảm dữ vậy ạ?”
Ba Ngô có vẻ biết chút nội tình: “Du Nhân Kiệt hồi đó nổi lắm, lúc đó ông ta muốn mở rộng thị trường ra nước ngoài, gom tám doanh nghiệp đồ chơi gỗ lập một khoản vay bảo lãnh liên doanh. Ngân hàng thấy trong danh sách bảo lãnh có ông ta, không nói hai lời liền giải ngân. Ai ngờ sau này ngành đó xuống dốc, đúng lúc con trai ông ấy đi du học, tám doanh nghiệp thì bốn phá sản, hai trốn nợ, chỉ còn Du Nhân Kiệt và một xưởng nhỏ cố trụ lại. Thật ra lúc đó nếu ông ta tuyên bố phá sản thì ngân hàng cũng đành chịu.
Nhưng Du Nhân Kiệt là người ‘dở dở’ vậy đó, trên dây chuyền có cả trăm công nhân, toàn là thợ già theo ông ta hai chục năm, còn nhiều người là khiếm thính nữa, ông ấy nói nếu mình sụp thì mấy người đó không biết đi đâu, nên ông ấy cố gắng chống đỡ, đi khắp nơi gom tiền. Bắt đầu bán nhà trả nợ, nhưng cũng không hết. Nhà cung cấp và ngân hàng kiện ông ta, tòa án phong tỏa hết tài sản.”
Mẹ Ngô xen vào hỏi: “Công ty Du Nhân Kiệt tên là Ngu Nhân Lạc Viên đúng không? Lần trước mẹ lên thành phố, thấy hình như họ vẫn còn mở đấy?”
“Cũng chỉ cầm cự được chút thôi,” Ba Ngô vừa gói sủi cảo vừa nói, “Tiền kiếm được cũng chỉ đủ trả lương nhân viên, mấy thợ già biết ông chủ có tình nghĩa, có người còn nói có thể giảm lương để ông ấy lo cho bản thân trước. Nói chung là thấy tiếc, một xưởng đồ chơi lớn vậy mà sau vụ vay bảo lãnh đó giờ thành dở sống dở chết. Bảo lãnh cho người khác không thể bừa được, nhưng quả thật số phận trêu ngươi. Sau này Du Nhân Kiệt vất vả lắm mới trả hết nợ, con trai cũng tự học xong, kết quả thì mất chân.”
Ngô Quyên thở dài: “Ba đừng nói nữa, con nghe càng nghe càng thấy yêu rồi. Đây chẳng phải kiểu nam chính trong tiểu thuyết cần một nữ chính mặt trời nhỏ như con đến cứu rỗi sao! Tụi con quá hợp luôn.”
“…Con ít đọc tiểu thuyết lại đi, Quyên Quyên.” Ba Ngô bất lực nói.
Câu này Phan Hiểu Lượng cũng từng nói, nhưng Ngô Quyên chỉ cho là mấy gã đàn ông bị nhân vật 2D làm cho tự ti rồi phát ra mấy lời sáo rỗng: “Con cứ đọc đấy. Mẹ nói đúng, con phải mạnh dạn tỏ tình.”
Mẹ Ngô đặt miếng vỏ sủi cảo lên lòng bàn tay, lập tức cho con gái ánh mắt kiên định: “Đúng vậy! Cứ đọc đi. Thích đọc thì sao nào, mình cứ tìm như trong tiểu thuyết, mẹ ủng hộ con.”
Ngô Quyên máu nóng xông lên não, cắn răng mở điện thoại ra tìm WeChat của Du Tân Dương, mặt đầy vẻ quyết liệt gửi luôn. Cô gửi xong “bốp” một tiếng đặt điện thoại xuống bàn, bày ra dáng vẻ “yêu hay không thì nói luôn đi”.
Du Tân Dương định chuyển về Tiểu Họa Thành, tối mấy hôm trước anh về hơi trễ, làm ồn khiến Kem Ốc Quế thức giấc, nửa đêm kéo anh chơi tàu hỏa tíu tít cả đêm.
Anh đành nói với Đường Tương là anh sẽ dọn về Tiểu Họa Thành một thời gian, nên sáng gọi hai người dọn dẹp đến, lúc này vừa sắp xếp lại xong ghế sofa và bàn trà thì tin nhắn WeChat của Ngô Quyên tới, thực ra chỉ là một sticker chào hỏi.
Ngô Quyên: [hi trai đẹp.jpg]
Ngô Quyên: [Có thể nói chuyện chút không?]
Trai đẹp trả lời cũng nhanh: [Thái Hòa nói với tôi rồi.]
Rồi gửi thêm sticker “sorry” hay dùng của Cao Điển.
Ngô Quyên cũng lập tức trả lời: [Oke]
Du Tân Dương cũng không nhịn được cười, cái gì thế này. Nhưng ngay giây sau, khóe mắt liếc thấy avatar phía dưới của Ngô Quyên thì chậm rãi thu lại nụ cười. Anh khom lưng, khuỷu tay chống lên đầu gối, ngồi trên sofa. Điện thoại đặt trên bàn trà, cửa sổ trò chuyện phía dưới đã được mở sẵn, còn đang dừng lại ở emoji hôn.
Anh mở đoạn tin nhắn thoại trước đó của Lý Ánh Kiều: “Sao không nói ‘xin chào’ với mình?”
“Sao không nói ‘xin chào’ với mình?”
“Sao không nói ‘xin chào’ với mình?”
“Sao không nói ‘xin chào’ với mình?”
……
Giọng nói của người phụ nữ vang vọng khắp căn phòng trống trải và u tối, giống như một chiếc máy ghi âm bị kẹt băng, lặp đi lặp lại một câu nói, như thể từ một cái giếng cạn đen ngòm trăm năm tuổi phát ra âm vang ẩm ướt, nặng nề.
Du Tân Dương gần như có thể tưởng tượng ra biểu cảm sống động của cô khi gửi tin nhắn thoại, anh vừa ở phòng tập nhảy không nhịn được mà hỏi Tôn Thái Hòa: “Cậu từng có kiểu bạn như thế chưa?”
Anh nói không rõ ràng, Tôn Thái Hòa bảo anh nói rõ hơn chút.
Du Tân Dương mồ hôi đầm đìa. Khi mọi người gần như đã về hết, anh lại luyện thêm một tiếng đồng hồ các động tác trên sàn. Lúc rời khỏi đó thì đã mệt đến mức nằm bẹp trên đất, áo thun bị mồ hôi thấm ướt, dính chặt vào người, cơ lưng, cơ bụng đều lộ rõ đường nét, anh hiếm khi không giữ khuôn phép như vậy. Hai tay chống ra sau một cách tùy ý, ánh mắt nhìn về phía Tôn Thái Hòa, có chút mệt mỏi và lạnh nhạt nói: “Nói thế nào nhỉ, kiểu quan hệ chỉ lên giường chứ không yêu đương ấy.”
Tôn Thái Hòa ậm à ậm ừ nửa ngày như con ngỗng lớn đẻ trứng tí hon nhưng chẳng ậm ừ ra nổi một chữ.
Du Tân Dương bất lực cúi đầu cười nhẹ một cái: “Coi như tôi chưa hỏi gì đi.”
“Sao tự nhiên lại hỏi chuyện này?” Tôn Thái Hòa rõ ràng rất ngạc nhiên, dù sao thì anh ta cũng là người có cái miệng, đôi lúc cũng đấu võ mồm với người khác. Còn Du Tân Dương thì miệng cũng không có, đôi khi anh em với nhau đùa giỡn một chút thôi, vậy mà cậu ta chưa từng nói chuyện liên quan đến ba điều cơ bản đó với ai.
Thật ra cũng không có gì, lý do anh giữ kín về mấy chuyện kiểu này chẳng qua là vì từ nhỏ đã có hai người bạn nữ, Lý Ánh Kiều và Trịnh Diệu Gia, anh và Cao Điển đều theo bản năng muốn bảo vệ mối quan hệ bạn bè này. Lúc đó ai cũng nghĩ đó là tình bạn thuần túy, cứ như thể một khi nâng lên thành quan hệ nam nữ thì sẽ làm ô uế mối quan hệ ấy vậy. Du Tân Dương dứt khoát ngửa mặt nằm trên sàn, cơ thể vẫn còn th* d*c sau khi vận động, chỉ là không biểu cảm gì mà nhìn lên trần nhà nói: “Không có gì, chỉ là tò mò thôi, kiểu quan hệ chỉ lên giường mà không yêu đương là như thế nào? Mấy người đó gặp nhau bình thường chẳng phải rất ngại à?”
Tôn Thái Hòa: “Bình thường thì ai mà gặp. Quy tắc của chuyện này là gặp nhau thì chỉ làm chuyện đó, những lúc khác thì không gặp nhau, cho dù có gặp thì cũng coi như không quen biết, nên thường kiểu này toàn tìm người ngoài vòng quan hệ của mình, ai mà động đến người trong vòng, ngại chết đi được.”
Du Tân Dương không nói gì.
Tôn Thái Hòa nói tiếp: “Nhưng cũng có chuyển thành mối quan hệ chính thức mà, ngủ riết rồi cũng có tình cảm, bình thường thôi.”
Du Tân Dương suy nghĩ một lúc, vẫn không hiểu, nằm dưới đất lắc đầu mấy cái: “Thật sự không hiểu nổi.”
—
Lý Xu Lị vẫn nấu cho Lý Ánh Kiều một tô mì, mấy năm nay bất kể Lý Ánh Kiều về lúc nào, về mấy giờ, phản ứng đầu tiên của Lý Xu Lị luôn là con bé ở ngoài chắc chắn bị đói. Bà lấy một nắm mì cho vào nồi, đậy nắp lại rồi mới quay sang nhìn con gái, nói: “Con nói sớm thì mẹ đã đi chợ mua con cá về rồi. Con làm sao vậy, lớn chừng này mà không biết gọi điện về báo trước à? Giờ thì hay rồi, trong nhà đến quả trứng cũng không có, con đành ăn mì nước thanh đạm thôi.”
Đối với con gái, Lý Xu Lị thật sự không hề nổi giận chút nào. Chỉ hay bực mình vì con không cho mình thời gian chuẩn bị nguyên liệu, sợ rằng con khó khăn lắm mới về nhà được một lần mà lại chẳng được ăn gì ngon rồi vội vàng đi mất. Lý Ánh Kiều ôm chầm lấy bà không buông tay, cười nói: “Con thật sự không đói mà, chỉ là muốn nói chuyện với mẹ vài câu thôi.”
Lý Xu Lị thật ra đã có linh cảm là con gái muốn nói gì, bởi vì suốt mười năm ở ngoài, chuyện công việc Ánh Kiều chưa bao giờ chủ động nói với bà một chữ, kể cả nghỉ việc hay đi làm lại, nó chỉ gọi một cú điện thoại báo cho bà——
“Mẹ ơi, thật ra con nghỉ công ty cũ từ lâu rồi. Giờ con đã vào công ty mới là Convey Travel, cuối năm còn có phiếu giảm giá du lịch nội bộ, cả du thuyền cao cấp nữa. Công ty mới thật sự rất tốt! Mẹ đừng lo, con sẽ làm việc chăm chỉ!”
Lý Xu Lị đương nhiên không lo. Bà chỉ bảo “ừ”, công việc chỉ là thứ yếu, quan trọng là ở Bắc Kinh phải ăn uống đàng hoàng. Bà lo nhất là con không ăn uống tử tế, suốt ngày đặt đồ ăn ngoài hay ăn mì gói. Ở Phong Đàm thì bà chẳng giúp gì được, lại toàn thấy mấy tin tức video nói giới trẻ thức đêm đột tử, làm việc quá sức mà chết, ăn mì gói lâu ngày bị ung thư gì đó, khiến bà càng lo hơn. Lần nào cũng gửi cho Ánh Kiều, bảo con đừng bao giờ ăn mì gói nữa.
Cho nên khi nãy bà mới hỏi có phải là chuyện công việc không, nhưng trong lòng cũng biết tám chín phần không phải.
Mấy năm nay hai mẹ con hiếm khi có thời gian thế này, cả hai ở trong bếp, Lý Xu Lị châm cho mình một điếu thuốc, hỏi con có hút không, Lý Ánh Kiều không nói gì, im lặng cầm lấy một điếu. Lý Xu Lị cười như thể chẳng ngạc nhiên gì: “Mẹ biết ngay là con hút.”
Lý Xu Lị là hút thuốc từ thời còn lái xe tải, lúc đó hay phải lái đêm. Có lúc bà dừng xe bên đường, xuống hút vài điếu, Ánh Kiều thì ngồi trên xe tò mò nhìn bà nhả khói, bám lấy cửa sổ xe bằng giọng non nớt hỏi: “Mẹ ơi, mùi gì thế ạ?”
Giờ thì đến lượt Lý Xu Lị dựa vào bếp cười hỏi lại: “Mùi gì?”
Lý Ánh Kiều không châm, chỉ đưa lên ngửi, rồi để sang một bên: “Thật ra con không hút mấy, chỉ tò mò thôi, hồi mẹ chạy xe hàng ở ngoài tỉnh cứ hút suốt. Sau đó lên cấp ba, con nhờ Du Tân Dương lấy từ ba cậu ấy một bao, thử hút xem sao, lúc đó chưa học được, suýt thì hun cho bốn đứa bọn con chết ngạt.”
Lý Xu Lị rít một hơi, phả ra làn khói mỏng, nhìn con nói: “Mẹ sợ nhất là con cái gì cũng học theo mẹ.”
“Ý mẹ là sợ con cũng làm mẹ đơn thân hả.”
“Đúng, đừng sinh con lung tung.” Lý Xu Lị kẹp điếu thuốc, chỉ vào con.
“Thế sao mẹ lại sinh con?”
“Đó là duyên phận của hai mẹ con mình.” Lý Xu Lị nói.
“Con cũng có thể có duyên phận của con mà.” Lý Ánh Kiều phản bác.
Lý Xu Lị sững người, theo bản năng liếc xuống người con gái: “Con đừng có gây chuyện, trong chuyện này mẹ là ví dụ phản diện, mẹ sinh ra cô con gái rất tốt, không có nghĩa là chuyện mẹ làm là đúng, chỉ chứng minh là mẹ gặp may——”
Lý Ánh Kiều đột nhiên ngắt lời: “Vậy mẹ ơi, mẹ chấp nhận chuyện con thích Du Tân Dương không?”
Lý Xu Lị dần dần hiểu ra, thì ra là chờ câu này.
Lý Xu Lị: “Nhưng mà nói lại——”
Lý Ánh Kiều nhún vai: “Thấy chưa, mẹ đơn thân vẫn là lựa chọn tốt hơn đúng không?”
Lý Xu Lị dụi tắt thuốc, nghĩ một chút rồi nói: “Muốn nghe lời nói thật không?”
Thật ra từ lúc Du Tân Dương đập cửa rời khỏi nhà cô, lòng cô chưa từng nhẹ nhõm, như có cục đá nặng treo lơ lửng, đè nặng trong lòng, cứ nghĩ ngủ một giấc là qua, ai ngờ hôm nay lại càng khó chịu hơn, ngay cả công việc vốn luôn giúp cô giải tỏa cũng mất tập trung, đầu óc toàn hiện lên hình ảnh anh rời đi tối hôm đó.
Đối với Du Tân Dương, cô có quá nhiều điều cho là đương nhiên. Vì nền tảng từ nhỏ anh cho cô quá vững chãi, giống như cô từng nói, anh giống một bức tượng kỷ niệm của Tiểu Hoạ Thành, là của cô, mãi mãi là của cô. Anh không có cáu giận, chỉ biết phục tùng vô điều kiện, dù bao nhiêu năm không gặp, anh vẫn cho cô đặc quyền đó, có thể là ảo giác của cô. Cứ như thể dù cô đưa ra bao nhiêu yêu cầu quá đáng, anh cũng sẽ không từ chối, không giận dữ.
Chọc ghẹo anh giống như chọc mèo vậy, nhưng cô lại quên mất điều kiện tiên quyết: phải là con mèo đó đồng ý chơi cùng cô, nếu không thì giống như bây giờ, đã xoè móng bỏ đi rồi.
Cô cũng hoảng thật sự. Cho nên cô muốn hỏi Lý Xu Lị, mối quan hệ này nên định nghĩa thế nào. Nếu định nghĩa là yêu đương, thì có ảnh hưởng đến mối quan hệ mẹ con không? Dù sao từ nhỏ đến lớn Lý Xu Lị chưa từng dẫn đàn ông nào về nhà, kể cả lúc người khác muốn giới thiệu đối tượng, bà cũng nói “Ánh Kiều còn nhỏ”, “Ánh Kiều không thích”, “Ánh Kiều không đồng ý”, vậy thì nếu sau này cô muốn dẫn đàn ông về nhà, có nên hỏi ý mẹ trước không.
Giây phút này, Lý Xu Lị mới nhận ra trên đời này không có người mẹ hoàn hảo, cũng không có gia đình hoàn hảo, bất cứ kiểu quan hệ nào cũng sẽ ảnh hưởng đến con cái, thậm chí kéo theo những vấn đề mà bà chưa từng nghĩ đến.
“Con b**n th** rồi, Ánh Kiều.”
“…Mẹ ơi, có phải mẹ lén con yêu đương bao nhiêu người rồi không…”
“Chúng ta chỉ là mẹ con thôi, con đang vượt ranh giới rồi.” Lý Xu Lị nói.
“……”
“Mẹ chưa từng học hành gì, chẳng nói được đạo lý lớn lao nào, từ nhỏ đến lớn mẹ chỉ có một yêu cầu với con: lớn lên vui vẻ, sống khỏe mạnh. Còn chuyện con yêu mười người hay hai mươi người, yêu nhiều thành cả Liên Hợp Quốc cũng là bản lĩnh của con, kết hôn rồi báo cho mẹ một tiếng là được. Nhưng nếu con nói đối tượng là Du Tân Dương, thì quan hệ giữa hai bên gia đình thế nào là chuyện khác. Mẹ chỉ muốn nhắc con, điều quan trọng là nó còn có một cô em gái ba bốn tuổi, nghe nói toàn là nó chăm. Nếu con muốn yêu nó thì cũng giống như đang yêu một người cha đơn thân đấy.” Lý Xu Lị lặng lẽ tắt lửa bếp nói.
Góc nhìn này cô thật sự chưa từng nghĩ đến. Nhưng nghe Du Tân Dương kể, bé Kem Ốc Quế thật sự rất bám anh.
Hôm sau là thứ bảy, Lý Ánh Kiều hiếm khi ngủ một giấc ngon lành, nhưng giữa chừng vẫn tỉnh hai lần, cô mơ thấy Du Tân Dương bóp cổ cô hỏi tại sao không hôn chết anh đi, dám để miệng anh vẫn còn thở! Quả thực không thể tha thứ! Cô sợ đến mức vội vàng lục điện thoại, cảm giác ngọt ngào ngột ngạt trong mơ và khung trò chuyện trống rỗng rõ ràng trước mắt như một cú đập thẳng đầu— khung chat của hai người vẫn dừng ở biểu cảm hôn lần trước, không có tin nhắn tiếp theo.
Du Tân Dương thật sự mặc kệ cô rồi.
Lý Ánh Kiều rửa mặt xong, lên tầng cao nhất khách sạn hẹn hôm qua tìm Triệu Bình Nam. Trịnh Diệu Gia đã có mặt, đang cầm bộ truyện tranh mới nhất đưa cho Triệu Bình Nam xem, Lý Ánh Kiều mơ mơ màng màng ghé đầu vào, giây tiếp theo sợ đến dụi mắt liên tục: “Gì vậy? Trịnh Diệu Gia! Cái gì đây!”
Chỉ thấy một cái tủ lạnh hai cánh gào lên thê thảm với một chiếc xe tăng nhỏ:
—“Xe tăng, tới đây đi! Bắn pháo đi! Bắn vào đây nè! Bắn thật mạnh vào tim tôi đi!”
—“Xe tăng, không dám hả? Vì cậu cũng biết, tôi là cửa chống đạn đấy!”
—“Xe tăng, vậy thì hôn tôi đi! Dùng đầu pháo của cậu ép thật chặt vào ngực tôi, chỉ có lớp mạ chỗ này là không chống đạn, chỉ cần cậu dám, tôi sẽ rò điện cho cậu coi!”
—“Tủ lạnh! Cậu điên rồi! Như vậy sẽ chập mạch đó!”
—“Vậy thì để tất cả đồ điện trong Phong Thành chôn cùng tình yêu của chúng ta!”
—Bên cạnh, một nồi cơm điện đang chăm chỉ nấu nướng run rẩy kêu lên đau khổ: “Đừng đánh nữa mà! Cơm sống ăn không được đâu! Cơm sống ăn không được đâu!”
Lý Ánh Kiều kéo xuống xem tiếp, thấy toàn là một loạt đồ điện, robot hút bụi, lò vi sóng, các loại máy giặt đều ôm đầu chạy toán loạn: “Cái gì vậy trời, Trịnh Diệu Gia!”
Trịnh Diệu Gia nói: “Tổng tài bá đạo yêu tôi phiên bản Liên minh Đồ điện đó.”
—
Phòng bên cạnh, Đàm Cửu đang nhét tài liệu cuối cùng vào cặp công văn, cài chốt kim loại, chuẩn bị ra ngoài gặp Trương Tông Hài. Anh ta ngẩng đầu nhìn Du Tân Dương đang im lặng chờ ở cửa, nói: “Phòng bên cạnh à, cười từ sáng đến giờ, không biết phát điên cái gì nữa.”
Không rơi vào tay cô, rơi vào tay Na Na cũng được mà.
Lần này Tôn Thái Hòa trả lời còn dứt khoát hơn: “Đừng hỏi nữa, Quyên à, hai người không có khả năng đâu.”
Nhưng ba mẹ của Ngô Quyên thì nghĩ khác, hơn nữa lại rất ủng hộ. Ngô Quyên là con một, từ nhỏ cô và mẹ đã không có bí mật gì, thời niên thiếu từng thích mấy cậu con trai cũng không ngần ngại chia sẻ với mẹ. Cô lớn lên trong một gia đình có thể nói là còn lành mạnh hơn cả Du Tân Dương, suy cho cùng thì ba của Ngô Quyên không có những thăng trầm như Du Nhân Kiệt, tuy ông bình thường nhưng biết đủ, cả tấm lòng đều đặt hết lên vợ con. Đừng thấy Ngô Quyên bình thường vậy, nhưng mà ba mẹ cô đã mua một căn hộ ở thành phố tỉnh cho cô từ sớm rồi, tỏ ý muốn tìm người đến ở rể.
Lúc này ba Ngô đang băm nhân bánh trong bếp, nghe thấy con gái miệng cứ ba câu lại nhắc đến tên một người đàn ông, tất nhiên cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mẹ cô thì đang cán vỏ sủi cảo ở bàn ăn ngoài bếp, nói: “Có gì đâu mà. Con thích thì cứ tiến tới, nếu bị từ chối thì chứng tỏ đối phương không có mắt nhìn, con gái nhà mình tốt như vậy thì sợ gì không tìm được bạn trai? Mẹ thấy cái cậu Tôn Thái Hòa đó cũng không tệ, nói chuyện dứt khoát, không mập mờ.”
Ngô Quyên không biết gói sủi cảo, chỉ ngồi đợi ăn, kiên quyết lắc đầu: “Không được, Du Tân Dương đẹp trai hơn nhiều.”
Mẹ Ngô biết con gái là kiểu cực kỳ mê trai đẹp, cũng không nói gì thêm, xếp vỏ sủi cảo lại nói: “Quan trọng là con có dám theo đuổi không. Chuyện này không cần suy nghĩ nhiều, thích thì hỏi một câu: chúng mình có thể làm bạn trai bạn gái không. Không được thì thôi. Vừa hay, con kiếm cái cớ xin phép sếp nghỉ vài ngày, ba con có tiền thưởng rồi, bảo ba chuyển tiền cho con đi chơi.”
“Con nói cậu ta tên gì, Du Tân Dương?” Ba Ngô bỗng ló đầu từ bếp ra hỏi, “Ba cậu ta có phải là Du Nhân Kiệt không?”
Ngô Quyên vội gật đầu: “Chắc vậy đó, ba biết ạ?”
“Quen lâu rồi.” Ba Ngô mang nhân sủi cảo vừa băm ra ngoài, “Mấy năm trước làm ăn lớn lắm, ngân hàng nào mà chẳng biết ông ta. Khi đó ai cũng trông vào ông ấy để kiếm hợp đồng cho cơ quan mình. Ở Phong Đàm, ông ta đều có tài khoản cá nhân riêng của bốn ngân hàng lớn. Trước kia thì oai phong lắm, giờ chắc không bằng xưa nữa. Hồi đó con trai ông ta đang du học nước ngoài, còn muốn vay tiền ba để gửi học phí cho con trai nữa kìa.”
“Ôi? Thảm dữ vậy ạ?”
Ba Ngô có vẻ biết chút nội tình: “Du Nhân Kiệt hồi đó nổi lắm, lúc đó ông ta muốn mở rộng thị trường ra nước ngoài, gom tám doanh nghiệp đồ chơi gỗ lập một khoản vay bảo lãnh liên doanh. Ngân hàng thấy trong danh sách bảo lãnh có ông ta, không nói hai lời liền giải ngân. Ai ngờ sau này ngành đó xuống dốc, đúng lúc con trai ông ấy đi du học, tám doanh nghiệp thì bốn phá sản, hai trốn nợ, chỉ còn Du Nhân Kiệt và một xưởng nhỏ cố trụ lại. Thật ra lúc đó nếu ông ta tuyên bố phá sản thì ngân hàng cũng đành chịu.
Nhưng Du Nhân Kiệt là người ‘dở dở’ vậy đó, trên dây chuyền có cả trăm công nhân, toàn là thợ già theo ông ta hai chục năm, còn nhiều người là khiếm thính nữa, ông ấy nói nếu mình sụp thì mấy người đó không biết đi đâu, nên ông ấy cố gắng chống đỡ, đi khắp nơi gom tiền. Bắt đầu bán nhà trả nợ, nhưng cũng không hết. Nhà cung cấp và ngân hàng kiện ông ta, tòa án phong tỏa hết tài sản.”
Mẹ Ngô xen vào hỏi: “Công ty Du Nhân Kiệt tên là Ngu Nhân Lạc Viên đúng không? Lần trước mẹ lên thành phố, thấy hình như họ vẫn còn mở đấy?”
“Cũng chỉ cầm cự được chút thôi,” Ba Ngô vừa gói sủi cảo vừa nói, “Tiền kiếm được cũng chỉ đủ trả lương nhân viên, mấy thợ già biết ông chủ có tình nghĩa, có người còn nói có thể giảm lương để ông ấy lo cho bản thân trước. Nói chung là thấy tiếc, một xưởng đồ chơi lớn vậy mà sau vụ vay bảo lãnh đó giờ thành dở sống dở chết. Bảo lãnh cho người khác không thể bừa được, nhưng quả thật số phận trêu ngươi. Sau này Du Nhân Kiệt vất vả lắm mới trả hết nợ, con trai cũng tự học xong, kết quả thì mất chân.”
Ngô Quyên thở dài: “Ba đừng nói nữa, con nghe càng nghe càng thấy yêu rồi. Đây chẳng phải kiểu nam chính trong tiểu thuyết cần một nữ chính mặt trời nhỏ như con đến cứu rỗi sao! Tụi con quá hợp luôn.”
“…Con ít đọc tiểu thuyết lại đi, Quyên Quyên.” Ba Ngô bất lực nói.
Câu này Phan Hiểu Lượng cũng từng nói, nhưng Ngô Quyên chỉ cho là mấy gã đàn ông bị nhân vật 2D làm cho tự ti rồi phát ra mấy lời sáo rỗng: “Con cứ đọc đấy. Mẹ nói đúng, con phải mạnh dạn tỏ tình.”
Mẹ Ngô đặt miếng vỏ sủi cảo lên lòng bàn tay, lập tức cho con gái ánh mắt kiên định: “Đúng vậy! Cứ đọc đi. Thích đọc thì sao nào, mình cứ tìm như trong tiểu thuyết, mẹ ủng hộ con.”
Ngô Quyên máu nóng xông lên não, cắn răng mở điện thoại ra tìm WeChat của Du Tân Dương, mặt đầy vẻ quyết liệt gửi luôn. Cô gửi xong “bốp” một tiếng đặt điện thoại xuống bàn, bày ra dáng vẻ “yêu hay không thì nói luôn đi”.
Du Tân Dương định chuyển về Tiểu Họa Thành, tối mấy hôm trước anh về hơi trễ, làm ồn khiến Kem Ốc Quế thức giấc, nửa đêm kéo anh chơi tàu hỏa tíu tít cả đêm.
Anh đành nói với Đường Tương là anh sẽ dọn về Tiểu Họa Thành một thời gian, nên sáng gọi hai người dọn dẹp đến, lúc này vừa sắp xếp lại xong ghế sofa và bàn trà thì tin nhắn WeChat của Ngô Quyên tới, thực ra chỉ là một sticker chào hỏi.
Ngô Quyên: [hi trai đẹp.jpg]
Ngô Quyên: [Có thể nói chuyện chút không?]
Trai đẹp trả lời cũng nhanh: [Thái Hòa nói với tôi rồi.]
Rồi gửi thêm sticker “sorry” hay dùng của Cao Điển.
Ngô Quyên cũng lập tức trả lời: [Oke]
Du Tân Dương cũng không nhịn được cười, cái gì thế này. Nhưng ngay giây sau, khóe mắt liếc thấy avatar phía dưới của Ngô Quyên thì chậm rãi thu lại nụ cười. Anh khom lưng, khuỷu tay chống lên đầu gối, ngồi trên sofa. Điện thoại đặt trên bàn trà, cửa sổ trò chuyện phía dưới đã được mở sẵn, còn đang dừng lại ở emoji hôn.
Anh mở đoạn tin nhắn thoại trước đó của Lý Ánh Kiều: “Sao không nói ‘xin chào’ với mình?”
“Sao không nói ‘xin chào’ với mình?”
“Sao không nói ‘xin chào’ với mình?”
“Sao không nói ‘xin chào’ với mình?”
……
Giọng nói của người phụ nữ vang vọng khắp căn phòng trống trải và u tối, giống như một chiếc máy ghi âm bị kẹt băng, lặp đi lặp lại một câu nói, như thể từ một cái giếng cạn đen ngòm trăm năm tuổi phát ra âm vang ẩm ướt, nặng nề.
Du Tân Dương gần như có thể tưởng tượng ra biểu cảm sống động của cô khi gửi tin nhắn thoại, anh vừa ở phòng tập nhảy không nhịn được mà hỏi Tôn Thái Hòa: “Cậu từng có kiểu bạn như thế chưa?”
Anh nói không rõ ràng, Tôn Thái Hòa bảo anh nói rõ hơn chút.
Du Tân Dương mồ hôi đầm đìa. Khi mọi người gần như đã về hết, anh lại luyện thêm một tiếng đồng hồ các động tác trên sàn. Lúc rời khỏi đó thì đã mệt đến mức nằm bẹp trên đất, áo thun bị mồ hôi thấm ướt, dính chặt vào người, cơ lưng, cơ bụng đều lộ rõ đường nét, anh hiếm khi không giữ khuôn phép như vậy. Hai tay chống ra sau một cách tùy ý, ánh mắt nhìn về phía Tôn Thái Hòa, có chút mệt mỏi và lạnh nhạt nói: “Nói thế nào nhỉ, kiểu quan hệ chỉ lên giường chứ không yêu đương ấy.”
Tôn Thái Hòa ậm à ậm ừ nửa ngày như con ngỗng lớn đẻ trứng tí hon nhưng chẳng ậm ừ ra nổi một chữ.
Du Tân Dương bất lực cúi đầu cười nhẹ một cái: “Coi như tôi chưa hỏi gì đi.”
“Sao tự nhiên lại hỏi chuyện này?” Tôn Thái Hòa rõ ràng rất ngạc nhiên, dù sao thì anh ta cũng là người có cái miệng, đôi lúc cũng đấu võ mồm với người khác. Còn Du Tân Dương thì miệng cũng không có, đôi khi anh em với nhau đùa giỡn một chút thôi, vậy mà cậu ta chưa từng nói chuyện liên quan đến ba điều cơ bản đó với ai.
Thật ra cũng không có gì, lý do anh giữ kín về mấy chuyện kiểu này chẳng qua là vì từ nhỏ đã có hai người bạn nữ, Lý Ánh Kiều và Trịnh Diệu Gia, anh và Cao Điển đều theo bản năng muốn bảo vệ mối quan hệ bạn bè này. Lúc đó ai cũng nghĩ đó là tình bạn thuần túy, cứ như thể một khi nâng lên thành quan hệ nam nữ thì sẽ làm ô uế mối quan hệ ấy vậy. Du Tân Dương dứt khoát ngửa mặt nằm trên sàn, cơ thể vẫn còn th* d*c sau khi vận động, chỉ là không biểu cảm gì mà nhìn lên trần nhà nói: “Không có gì, chỉ là tò mò thôi, kiểu quan hệ chỉ lên giường mà không yêu đương là như thế nào? Mấy người đó gặp nhau bình thường chẳng phải rất ngại à?”
Tôn Thái Hòa: “Bình thường thì ai mà gặp. Quy tắc của chuyện này là gặp nhau thì chỉ làm chuyện đó, những lúc khác thì không gặp nhau, cho dù có gặp thì cũng coi như không quen biết, nên thường kiểu này toàn tìm người ngoài vòng quan hệ của mình, ai mà động đến người trong vòng, ngại chết đi được.”
Du Tân Dương không nói gì.
Tôn Thái Hòa nói tiếp: “Nhưng cũng có chuyển thành mối quan hệ chính thức mà, ngủ riết rồi cũng có tình cảm, bình thường thôi.”
Du Tân Dương suy nghĩ một lúc, vẫn không hiểu, nằm dưới đất lắc đầu mấy cái: “Thật sự không hiểu nổi.”
—
Lý Xu Lị vẫn nấu cho Lý Ánh Kiều một tô mì, mấy năm nay bất kể Lý Ánh Kiều về lúc nào, về mấy giờ, phản ứng đầu tiên của Lý Xu Lị luôn là con bé ở ngoài chắc chắn bị đói. Bà lấy một nắm mì cho vào nồi, đậy nắp lại rồi mới quay sang nhìn con gái, nói: “Con nói sớm thì mẹ đã đi chợ mua con cá về rồi. Con làm sao vậy, lớn chừng này mà không biết gọi điện về báo trước à? Giờ thì hay rồi, trong nhà đến quả trứng cũng không có, con đành ăn mì nước thanh đạm thôi.”
Đối với con gái, Lý Xu Lị thật sự không hề nổi giận chút nào. Chỉ hay bực mình vì con không cho mình thời gian chuẩn bị nguyên liệu, sợ rằng con khó khăn lắm mới về nhà được một lần mà lại chẳng được ăn gì ngon rồi vội vàng đi mất. Lý Ánh Kiều ôm chầm lấy bà không buông tay, cười nói: “Con thật sự không đói mà, chỉ là muốn nói chuyện với mẹ vài câu thôi.”
Lý Xu Lị thật ra đã có linh cảm là con gái muốn nói gì, bởi vì suốt mười năm ở ngoài, chuyện công việc Ánh Kiều chưa bao giờ chủ động nói với bà một chữ, kể cả nghỉ việc hay đi làm lại, nó chỉ gọi một cú điện thoại báo cho bà——
“Mẹ ơi, thật ra con nghỉ công ty cũ từ lâu rồi. Giờ con đã vào công ty mới là Convey Travel, cuối năm còn có phiếu giảm giá du lịch nội bộ, cả du thuyền cao cấp nữa. Công ty mới thật sự rất tốt! Mẹ đừng lo, con sẽ làm việc chăm chỉ!”
Lý Xu Lị đương nhiên không lo. Bà chỉ bảo “ừ”, công việc chỉ là thứ yếu, quan trọng là ở Bắc Kinh phải ăn uống đàng hoàng. Bà lo nhất là con không ăn uống tử tế, suốt ngày đặt đồ ăn ngoài hay ăn mì gói. Ở Phong Đàm thì bà chẳng giúp gì được, lại toàn thấy mấy tin tức video nói giới trẻ thức đêm đột tử, làm việc quá sức mà chết, ăn mì gói lâu ngày bị ung thư gì đó, khiến bà càng lo hơn. Lần nào cũng gửi cho Ánh Kiều, bảo con đừng bao giờ ăn mì gói nữa.
Cho nên khi nãy bà mới hỏi có phải là chuyện công việc không, nhưng trong lòng cũng biết tám chín phần không phải.
Mấy năm nay hai mẹ con hiếm khi có thời gian thế này, cả hai ở trong bếp, Lý Xu Lị châm cho mình một điếu thuốc, hỏi con có hút không, Lý Ánh Kiều không nói gì, im lặng cầm lấy một điếu. Lý Xu Lị cười như thể chẳng ngạc nhiên gì: “Mẹ biết ngay là con hút.”
Lý Xu Lị là hút thuốc từ thời còn lái xe tải, lúc đó hay phải lái đêm. Có lúc bà dừng xe bên đường, xuống hút vài điếu, Ánh Kiều thì ngồi trên xe tò mò nhìn bà nhả khói, bám lấy cửa sổ xe bằng giọng non nớt hỏi: “Mẹ ơi, mùi gì thế ạ?”
Giờ thì đến lượt Lý Xu Lị dựa vào bếp cười hỏi lại: “Mùi gì?”
Lý Ánh Kiều không châm, chỉ đưa lên ngửi, rồi để sang một bên: “Thật ra con không hút mấy, chỉ tò mò thôi, hồi mẹ chạy xe hàng ở ngoài tỉnh cứ hút suốt. Sau đó lên cấp ba, con nhờ Du Tân Dương lấy từ ba cậu ấy một bao, thử hút xem sao, lúc đó chưa học được, suýt thì hun cho bốn đứa bọn con chết ngạt.”
Lý Xu Lị rít một hơi, phả ra làn khói mỏng, nhìn con nói: “Mẹ sợ nhất là con cái gì cũng học theo mẹ.”
“Ý mẹ là sợ con cũng làm mẹ đơn thân hả.”
“Đúng, đừng sinh con lung tung.” Lý Xu Lị kẹp điếu thuốc, chỉ vào con.
“Thế sao mẹ lại sinh con?”
“Đó là duyên phận của hai mẹ con mình.” Lý Xu Lị nói.
“Con cũng có thể có duyên phận của con mà.” Lý Ánh Kiều phản bác.
Lý Xu Lị sững người, theo bản năng liếc xuống người con gái: “Con đừng có gây chuyện, trong chuyện này mẹ là ví dụ phản diện, mẹ sinh ra cô con gái rất tốt, không có nghĩa là chuyện mẹ làm là đúng, chỉ chứng minh là mẹ gặp may——”
Lý Ánh Kiều đột nhiên ngắt lời: “Vậy mẹ ơi, mẹ chấp nhận chuyện con thích Du Tân Dương không?”
Lý Xu Lị dần dần hiểu ra, thì ra là chờ câu này.
Lý Xu Lị: “Nhưng mà nói lại——”
Lý Ánh Kiều nhún vai: “Thấy chưa, mẹ đơn thân vẫn là lựa chọn tốt hơn đúng không?”
Lý Xu Lị dụi tắt thuốc, nghĩ một chút rồi nói: “Muốn nghe lời nói thật không?”
Thật ra từ lúc Du Tân Dương đập cửa rời khỏi nhà cô, lòng cô chưa từng nhẹ nhõm, như có cục đá nặng treo lơ lửng, đè nặng trong lòng, cứ nghĩ ngủ một giấc là qua, ai ngờ hôm nay lại càng khó chịu hơn, ngay cả công việc vốn luôn giúp cô giải tỏa cũng mất tập trung, đầu óc toàn hiện lên hình ảnh anh rời đi tối hôm đó.
Đối với Du Tân Dương, cô có quá nhiều điều cho là đương nhiên. Vì nền tảng từ nhỏ anh cho cô quá vững chãi, giống như cô từng nói, anh giống một bức tượng kỷ niệm của Tiểu Hoạ Thành, là của cô, mãi mãi là của cô. Anh không có cáu giận, chỉ biết phục tùng vô điều kiện, dù bao nhiêu năm không gặp, anh vẫn cho cô đặc quyền đó, có thể là ảo giác của cô. Cứ như thể dù cô đưa ra bao nhiêu yêu cầu quá đáng, anh cũng sẽ không từ chối, không giận dữ.
Chọc ghẹo anh giống như chọc mèo vậy, nhưng cô lại quên mất điều kiện tiên quyết: phải là con mèo đó đồng ý chơi cùng cô, nếu không thì giống như bây giờ, đã xoè móng bỏ đi rồi.
Cô cũng hoảng thật sự. Cho nên cô muốn hỏi Lý Xu Lị, mối quan hệ này nên định nghĩa thế nào. Nếu định nghĩa là yêu đương, thì có ảnh hưởng đến mối quan hệ mẹ con không? Dù sao từ nhỏ đến lớn Lý Xu Lị chưa từng dẫn đàn ông nào về nhà, kể cả lúc người khác muốn giới thiệu đối tượng, bà cũng nói “Ánh Kiều còn nhỏ”, “Ánh Kiều không thích”, “Ánh Kiều không đồng ý”, vậy thì nếu sau này cô muốn dẫn đàn ông về nhà, có nên hỏi ý mẹ trước không.
Giây phút này, Lý Xu Lị mới nhận ra trên đời này không có người mẹ hoàn hảo, cũng không có gia đình hoàn hảo, bất cứ kiểu quan hệ nào cũng sẽ ảnh hưởng đến con cái, thậm chí kéo theo những vấn đề mà bà chưa từng nghĩ đến.
“Con b**n th** rồi, Ánh Kiều.”
“…Mẹ ơi, có phải mẹ lén con yêu đương bao nhiêu người rồi không…”
“Chúng ta chỉ là mẹ con thôi, con đang vượt ranh giới rồi.” Lý Xu Lị nói.
“……”
“Mẹ chưa từng học hành gì, chẳng nói được đạo lý lớn lao nào, từ nhỏ đến lớn mẹ chỉ có một yêu cầu với con: lớn lên vui vẻ, sống khỏe mạnh. Còn chuyện con yêu mười người hay hai mươi người, yêu nhiều thành cả Liên Hợp Quốc cũng là bản lĩnh của con, kết hôn rồi báo cho mẹ một tiếng là được. Nhưng nếu con nói đối tượng là Du Tân Dương, thì quan hệ giữa hai bên gia đình thế nào là chuyện khác. Mẹ chỉ muốn nhắc con, điều quan trọng là nó còn có một cô em gái ba bốn tuổi, nghe nói toàn là nó chăm. Nếu con muốn yêu nó thì cũng giống như đang yêu một người cha đơn thân đấy.” Lý Xu Lị lặng lẽ tắt lửa bếp nói.
Góc nhìn này cô thật sự chưa từng nghĩ đến. Nhưng nghe Du Tân Dương kể, bé Kem Ốc Quế thật sự rất bám anh.
Hôm sau là thứ bảy, Lý Ánh Kiều hiếm khi ngủ một giấc ngon lành, nhưng giữa chừng vẫn tỉnh hai lần, cô mơ thấy Du Tân Dương bóp cổ cô hỏi tại sao không hôn chết anh đi, dám để miệng anh vẫn còn thở! Quả thực không thể tha thứ! Cô sợ đến mức vội vàng lục điện thoại, cảm giác ngọt ngào ngột ngạt trong mơ và khung trò chuyện trống rỗng rõ ràng trước mắt như một cú đập thẳng đầu— khung chat của hai người vẫn dừng ở biểu cảm hôn lần trước, không có tin nhắn tiếp theo.
Du Tân Dương thật sự mặc kệ cô rồi.
Lý Ánh Kiều rửa mặt xong, lên tầng cao nhất khách sạn hẹn hôm qua tìm Triệu Bình Nam. Trịnh Diệu Gia đã có mặt, đang cầm bộ truyện tranh mới nhất đưa cho Triệu Bình Nam xem, Lý Ánh Kiều mơ mơ màng màng ghé đầu vào, giây tiếp theo sợ đến dụi mắt liên tục: “Gì vậy? Trịnh Diệu Gia! Cái gì đây!”
Chỉ thấy một cái tủ lạnh hai cánh gào lên thê thảm với một chiếc xe tăng nhỏ:
—“Xe tăng, tới đây đi! Bắn pháo đi! Bắn vào đây nè! Bắn thật mạnh vào tim tôi đi!”
—“Xe tăng, không dám hả? Vì cậu cũng biết, tôi là cửa chống đạn đấy!”
—“Xe tăng, vậy thì hôn tôi đi! Dùng đầu pháo của cậu ép thật chặt vào ngực tôi, chỉ có lớp mạ chỗ này là không chống đạn, chỉ cần cậu dám, tôi sẽ rò điện cho cậu coi!”
—“Tủ lạnh! Cậu điên rồi! Như vậy sẽ chập mạch đó!”
—“Vậy thì để tất cả đồ điện trong Phong Thành chôn cùng tình yêu của chúng ta!”
—Bên cạnh, một nồi cơm điện đang chăm chỉ nấu nướng run rẩy kêu lên đau khổ: “Đừng đánh nữa mà! Cơm sống ăn không được đâu! Cơm sống ăn không được đâu!”
Lý Ánh Kiều kéo xuống xem tiếp, thấy toàn là một loạt đồ điện, robot hút bụi, lò vi sóng, các loại máy giặt đều ôm đầu chạy toán loạn: “Cái gì vậy trời, Trịnh Diệu Gia!”
Trịnh Diệu Gia nói: “Tổng tài bá đạo yêu tôi phiên bản Liên minh Đồ điện đó.”
—
Phòng bên cạnh, Đàm Cửu đang nhét tài liệu cuối cùng vào cặp công văn, cài chốt kim loại, chuẩn bị ra ngoài gặp Trương Tông Hài. Anh ta ngẩng đầu nhìn Du Tân Dương đang im lặng chờ ở cửa, nói: “Phòng bên cạnh à, cười từ sáng đến giờ, không biết phát điên cái gì nữa.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









