Rất nhanh sau đó, đoạn video này được truyền đến điện thoại của Lý Ánh Kiều. Trong nhóm chat bốn người, Ngô Quyên và Phan Hiểu Lượng lập tức hỏi nếu lịch biểu diễn của ca sĩ không kín thì có thể để Du Tân Dương lên sân khấu đấu một trận không, cảm giác anh cũng sẽ làm lễ hội âm nhạc trở nên bùng nổ.

Lý Ánh Kiều không trả lời. Cô tranh thủ xem video, khu vực bình luận đã bị đủ loại phân tích chiếm hết, dòng bình luận dày như thể đan thành một chiếc áo len, gần như che lấp toàn bộ màn trình diễn. Cô tắt bình luận để xem cho xong video, thật ra trong lòng không cảm thấy quá sục sôi. Cô hoàn toàn không hiểu, rõ ràng động tác sàn kết thúc cuối cùng kia còn không khó bằng mấy động tác trước, sao cả khán trường người Trung Quốc lại bắt đầu phấn khích hô vang: “China! China!”

Nhưng cô vốn không mấy hiểu kiểu thể hiện bản năng nam tính ganh đua háo thắng giữa đàn ông. Dù là hình thức gì, nhảy đường phố hay đấu võ, cô đều không hứng thú. Điều này thậm chí còn làm đảo lộn ấn tượng của cô về Du Tân Dương, cô tưởng anh sẽ không thèm dùng kiểu biểu đạt nhiệt huyết và cởi mở như vậy để thể hiện hormone nam tính của mình.

Nếu là người khác, loại video này cô bấm vào là tắt ngay, nhưng vì người đàn ông đó ngày hôm qua vừa đập cửa nhà cô bỏ đi, Lý Ánh Kiều hiếm hoi chểnh mảng trong văn phòng, tò mò mở phần bình luận ra xem:

“Là bạn của người trong cuộc nên tiết lộ chút, ban đầu cậu ấy không định ra sân. Là vì thằng bím tóc ở giữa mấy lần nhắm vào tuyển thủ Trung Quốc, làm hành động kéo khóe mắt ba lần nên cậu ấy mới leo qua rào chắn khỏi hàng ghế khán giả mà xuống sàn nhảy đó.”

Lý Ánh Kiều lúc này mới quay lại xem lại từ đầu, quả thật lúc đầu Du Tân Dương không ở giữa sàn nhảy, là một gã lớn tuổi trong nhóm nhảy đối phương ba lần làm động tác kéo khóe mắt nhắm vào tuyển thủ Trung Quốc, vừa trắng trợn vừa khiêu khích, lúc đó cậu mới từ khán đài đứng dậy, một tay chống rào chắn leo thẳng xuống mà không nói một lời.

Anh không khiêu khích bất cứ ai khác, chỉ nhắm vào kẻ gây sự, thậm chí còn trực tiếp tái hiện động tác đặc trưng của đối phương – trụ một tay quay vòng, đối phương gắng gượng quay được ba vòng thì anh vững vàng thêm hai vòng, tay kia còn không quên giữ vạt áo thun theo lễ nghĩa Trung Hoa, để tránh hở cơ bụng.

“Cậu ấy có ý thức cao thật. Sự kiềm chế trong xương cốt của người phương Đông, cộng thêm nét hoang dại phương Tây. Loại bboy Trung Quốc như này khá hiếm.”

“Phổ cập chút, động tác Air Flare một tay này trong kỷ lục Guinness là quay liên tục 6 vòng, cậu này làm được 5 vòng. Hiện giờ chỉ từng thấy bboy người Mỹ – lão Thái Sơn biểu diễn số vòng này trong giải đấu quốc tế, mà ông ấy đã vô địch thế giới nhiều lần rồi. Cứ thế này mãi, breaking sau này có khi thành biểu diễn xiếc mất.”

“Mẹ tôi hỏi vì sao tôi quỳ xem video, ai hiểu được độ chất của trận này chứ.”

“Cái lõi sức mạnh này ghê thật, chiến thần sao lại ở nước ngoài. Nhóm nhảy trong nước không chứa nổi anh ấy à?”

“Cậu này chắc phải có hơn mười năm nền tảng rồi, mấy động tác này nếu không có vài nghìn giờ luyện tập thì chắc chắn không làm nổi, động tác sạch sẽ gọn gàng, khả năng kiểm soát cơ thể mạnh đến mức đáng sợ.”

“bboy đều có chiêu độc. Thật ra đỉnh nhất là, cậu ấy hoàn toàn có thể dùng chiêu độc của mình để kết thúc trận, nhưng không, cuối cùng lại chọn bản cơ bản của chiêu đối thủ để kết thúc. Đây không phải nương tay, mà là nghi thức đặc thù trong giới battle gọi là ‘nhường chiêu’ – dùng chiêu sát thủ của đối phương để phản đòn đè bẹp kẻ gây sự, sau đó lại dùng chiêu độc của đồng đội đối thủ để lịch sự đáp lại phần còn lại. Đó là lý do động tác cuối không khó bằng Air Flare một tay, nhưng lại khiến cả khán đài sục sôi vỗ tay vang dội. Đây cũng là tinh thần breaking luôn theo đuổi, thực sự tôn trọng đối thủ và văn hóa của nhau.”

Lý Ánh Kiều lại kéo xuống đọc thêm vài dòng, đa số đều cho rằng trận đấu này là một trong những khoảnh khắc huyền thoại của giới nhảy đường phố quốc tế. Từ nhỏ đến lớn cô không có hứng thú gì với thế giới tinh thần của đàn ông, cô không tò mò họ thích gì, nghĩ gì.

Người đàn ông duy nhất cô từng có hứng thú là 0315, nhưng cô vĩnh viễn không thể hoàn toàn hiểu được thế giới tinh thần của 0315. Điều đó khiến cô chợt nghĩ, từ nhỏ đến lớn, dường như cô cũng chưa từng cố gắng hiểu Du Tân Dương thích gì, nghĩ gì.

Cô chỉ biết anh luyện nhảy từ nhỏ, tiểu học học popping, sau này lên cấp ba bắt đầu học breaking, Cao Điển nói anh học nhảy là để cao hơn, anh cũng từng thừa nhận như vậy. Cô luôn nghĩ anh là thiếu gia nhà giàu chơi cho vui, cũng chưa từng thật sự suy nghĩ sâu, nếu bản thân anh không yêu thích, sao có thể kiên trì hơn hai mươi năm.

Cô cũng gần như chưa từng thật sự đến phòng nhảy của anh xem anh nhảy, lần nhờ anh biên đạo vũ đạo nhóm nữ, cô cũng bận họp, không vào phòng tập xem lớp của anh. Du Tân Dương cũng rất ít nói về những thứ này trước mặt cô, vì anh biết cô không hứng thú.

“Hoang dã” – từ này trong định kiến của cô gần như không thể xuất hiện ở Du Tân Dương. Nếu không có video này, có lẽ cô sẽ mãi không thấy được mặt đó của anh, nếu không có những bình luận phía dưới, có lẽ cô cũng không hiểu được ý nghĩa của những động tác kia, cô bỗng cảm thấy mình còn chẳng bằng một người xa lạ hiểu anh.

Vậy Du Tân Dương là người có máu lửa và bản năng hoang dã không? Có đấy. Chẳng trách lần đó anh lại hỏi cô: cô có ngại nếu anh vẫn còn thích không. Anh không hề lạnh nhạt và “peace and love” như vẻ ngoài.

Lý Ánh Kiều lần đầu tiên lên công cụ tìm kiếm tra tinh thần và văn hóa của breaking, xem đủ loại video battle, cuối cùng cũng hiểu được vì sao trận đấu đó của Du Tân Dương lại được ca ngợi là vừa tôn trọng đối thủ, vừa tôn trọng văn hóa – phần nhiều là trình diễn kỹ thuật và vẻ đẹp dữ dội của sự gan lì.

Ngay sau đó trên máy tính hiện ra một tin nhắn WeChat, là Ngô Quyên gửi: “Du Tân Dương nhuộm tóc rồi hả? Sáng nay lúc tôi đi kiểm tra cửa hàng ở khu du lịch thì gặp anh ấy, tóc nhuộm thành nâu hạt dẻ, suýt nữa không nhận ra. Mà sao anh ấy cũng có nhà ở Tiểu Họa Thành thế? Hồi học cấp ba tôi chuyển đến chưa từng thấy anh ấy. Hóa ra trai đẹp từng là hàng xóm của tôi, sao mẹ tôi không chuyển nhà sớm hơn chút kia chứ!”

Giây tiếp theo, Lý Ánh Kiều nghe thấy ngoài văn phòng giọng lạnh lùng của Phan Hiểu Lượng nói với cô: “Ngô Quyên, cô gửi nhầm rồi, gửi vào nhóm nhỏ của tụi mình kìa.”

Tin đó lập tức bị thu hồi, rồi ngay sau đó là giọng Ngô Quyên bối rối vang lên từ ngoài cửa: “…Xin lỗi, tôi định gửi cho Na Na.”

Phan Hiểu Lượng hừ lạnh: “Biết ngay hai người suốt ngày mê trai.”

“Cậu cứ nói đi, có đẹp trai không,” Ngô Quyên lúc này lại cực kỳ khí thế, “Tôi với Na Na cùng theo đuổi, không được à!”

Phan Hiểu Lượng cười khẩy: “Cứ mạnh miệng đi, nếu đẩy hai người lên theo đuổi thật, hai người dám chắc? Lần nào gặp anh ấy mà cô không biến mình thành con tôm luộc, mặt đỏ không dám nhìn. Ngô Quyên, nếu cô thật sự dám bước tới dõng dạc tỏ tình, tôi phục cô luôn.”

Ngô Quyên thẹn quá hoá giận, nói: “Phan Hiểu Lượng, cậu đang chờ cười vào mặt tôi đúng không, mong tôi bị từ chối đúng không!”

Phan Hiểu Lượng liếc cô ấy đầy châm chọc: “Cô cũng biết là anh ấy sẽ từ chối mà.”

Ngô Quyên lúc này mới thật thà nói: “Ban đầu thật ra là định thử một phen, nhưng xem xong video này thì tôi không dám nữa, không kiểm soát nổi, tôi giống cậu, tôi có chứng sợ trai phong cách thời thượng.”

Nói thì nói vậy, buổi tối tan làm về nhà, Ngô Quyên lại lật qua lật lại xem đoạn video thi đấu nhảy mà Tôn Thái Hòa chia sẻ cho cô, càng xem càng mê, càng xem càng cảm thấy kiểu đàn ông như Du Tân Dương dường như thật sự sẽ trở thành hình mẫu lý tưởng của cô, thế là cô nhắn WeChat hỏi Tôn Thái Hòa: “Anh thấy xác suất tôi theo đuổi được Du Tân Dương là bao nhiêu?”

Đúng lúc Tôn Thái Hòa đang ở cùng Du Tân Dương. Hai người đang mượn phòng tập nhảy ở trung tâm đào tạo nhảy đường phố của một người bạn, tiện thể thỉnh thoảng dạy vài học viên, toàn là mấy đứa nhỏ, cơ bản đều ở độ tuổi mà Du Tân Dương bắt đầu học popping hồi nhỏ, bây giờ mấy cuộc thi nhóm thiếu nhi cũng nhiều, trong phòng tập còn có một hot kid, lượng fan trên mạng xã hội còn nhiều hơn cả mấy người vượn ở Tiểu Họa Thành. Du Tân Dương dạy cậu ta kỹ thuật nhảy sàn cả buổi chiều, vừa mới nghỉ được mười phút.

Du Tân Dương ngồi xếp bằng dưới đất trò chuyện với đứa nhỏ, chính xác là hot kid đang than phiền với anh. Cậu bé hơi kiêu ngạo, nói tiền bối bboy mà cậu ta thích nhất chính là Lão Thái Sơn bên Mỹ, động tác đặc trưng của ông ấy hiện tại trong nước không ai bắt chước được, mấy giáo viên breaking ở Phong Đàm đều yếu quá, chẳng ai ra hồn, cậu thấy thiên phú của mình nên học với giáo viên giỏi hơn.

Hơn nữa cậu hoàn toàn không thích breaking, thật ra cậu thích popping hơn, cậu thấy breaking giống như pha trộn giữa xiếc và thể dục dụng cụ, đầu gối mỗi ngày đều bị bầm tím, thà để mẹ đưa cậu vào đoàn xiếc cho rồi.

Du Tân Dương nói hồi mười mấy tuổi mới học breaking anh cũng từng nghĩ như vậy, khi đó khớp khuỷu tay và đầu gối mỗi ngày đều bầm, luôn không hiểu tại sao thể loại nhảy này lại cứ phải vật lộn với sàn nhà, thấy rất khó hiểu, các thể loại nhảy khác đều có mấy động tác ngầu ngầu, đến breaking thì lại thành mấy động tác thách thức giới hạn con người.

“Sao? Sau đó anh yêu thích nó luôn à?” Đứa nhỏ chống hai tay ra sau, nằm ngửa trên sàn th* d*c, còn làm bộ già đời đánh giá anh, “Thật ra anh nhảy cũng khá đấy.”

Du Tân Dương cúi đầu nhìn cậu nhóc, kéo khóe miệng, chỉ trả lời câu hỏi trước đó, nhưng nói chính xác thì không phải là yêu, chính xác hơn là những năm ở Chicago mới khiến anh hiểu được ý nghĩa ra đời của thể loại nhảy này. Đứa nhỏ không hiểu cũng bình thường, lúc đầu anh cũng không hiểu, có một số tinh thần không phải sinh ra đã có, lần đầu tiên anh tham gia battle với người ta trong nhóm nhảy ngầm ở Chicago cũng thấy mơ hồ, không thả lỏng được, chính trong những lần khiêu khích phân biệt chủng tộc lặp đi lặp lại của đối phương, anh mới hiểu tại sao khu ổ chuột lại sinh ra thể loại nhảy này, tại sao họ lại vật lộn với một mảnh nền xi măng, tại sao phải dùng nỗi đau để chứng minh sự tồn tại.

Du Tân Dương không nói nhiều như vậy, chỉ hất cằm về phía sân tập ra hiệu cậu nhóc tiếp tục luyện. Đứa nhỏ cũng cảm thấy hôm nay anh này tâm trạng không tốt, dứt khoát đứng dậy, còn không quên mặt mày lạnh lùng quay đầu lại nói: “Anh, là em nể mặt anh đó.”

Du Tân Dương: “……”

Thật ra Tôn Thái Hòa có thể tưởng tượng được dáng vẻ đứa nhỏ này khi lớn lên, nhưng anh ta cũng không có hứng thú làm ba người ta, thế là đưa điện thoại nhét vào lòng người bên cạnh nói: “Tự cậu xử lý đi, chuyện này tôi thật sự chịu thua rồi.”

“Cái gì?” Du Tân Dương mơ màng nhận lấy xem một cái.

“……” Hoàn toàn im lặng.

Không khí thậm chí ngưng đọng nửa phút. Anh có chút bực bội đặt mạnh điện thoại trả lại lên ngực Tôn Thái Hòa: “Cậu lại phát tán video đó khắp nơi đúng không? Cậu gây ra thì tự giải quyết đi. Không phải cậu từ chối người ta giỏi lắm à? Sao đến Ngô Quyên lại đẩy qua cho tôi rồi?”

“Khốn thật.” Tôn Thái Hòa chửi một tiếng, lúng túng nhận lại điện thoại nói: “Tình huống khác nhau, Ngô Quyên không phải đồng nghiệp của Lý Ánh Kiều à? Nếu tôi từ chối thẳng quá, dọa người ta sụp đổ, lỡ như cái chậu nước bẩn này dội lên đầu cậu, bên Lý Ánh Kiều sẽ nghĩ gì về cậu?”

“Cô ấy muốn nghĩ sao thì nghĩ.” Anh nói.

Câu này đúng là lạnh thật, Tôn Thái Hòa chưa từng thấy Du Tân Dương vừa lạnh vừa cứng thế này. Khi battle với người ta, anh vẫn điều tiết tốt, thậm chí còn có thể nhìn ra được từ các động tác sàn uyển chuyển của anh tình yêu và sự kiên trì với breaking, mà anh cũng chỉ dùng cơ thể để giao tiếp, không có mấy động tác khiêu khích quá lố như các tuyển thủ bboy khác, cũng không có biểu cảm dư thừa nào.

Thế là Tôn Thái Hòa trả lời Ngô Quyên là số 0. Vừa định nhét điện thoại lại vào túi, thì nghe thấy câu kia, người anh ta cứng đờ. Tôn Thái Hoà đột nhiên nhớ ra lời nói nhảm đêm qua, mắt đảo qua đảo lại, cuối cùng nhìn anh nói: “Khoan đã, hai người không phải thật sự cạch mặt rồi đấy chứ? Tối qua tôi đùa cậu thôi mà…… Với lại cái bầu không khí giữa hai người, dù có ông trời cũng chen không vào đâu.”

“……”



“Làm gì có nhiều ông trời như thế. Mà có thật, chuyện này cũng không tránh khỏi việc tụi cháu phải khởi tố hình sự. Tân Dương đã nộp đơn lên tòa án yêu cầu chuyển lại cho cơ quan công an điều tra, vì trước đây không có giám định tổn thương cơ thể này, phía cảnh sát không cách nào lập án hình sự, bây giờ giấy chứng nhận này khó khăn lắm mới có, cháu xem hết toàn bộ hồ sơ rồi. Cháu và Tân Dương đều cảm thấy nên khởi tố hình sự, chú Du, tất nhiên nếu chú tin tưởng đội ngũ luật sư bên tổng giám đốc Trương thì cháu cũng không phản đối cùng làm việc với họ.”

Bên này Đàm Cửu vừa cúp điện thoại với Du Nhân Kiệt liền quay đầu đứng trước cửa sổ sát đất của khách sạn, lại cau mày lập tức gọi cho Du Tân Dương.

“…… Không liên quan đến cậu.” Du Tân Dương lạnh nhạt nói với Tôn Thái Hòa một câu, giây tiếp theo cảm nhận được điện thoại rung lên, móc ra khỏi túi quần nghe máy, “Lão Đàm, sao vậy.”

Đàm Cửu thở dài, nói: “Tôi vừa gọi cho ba cậu xong, nghe ý ông ấy thì ông ấy tin tưởng đội ngũ luật sư của tổng giám đốc Trương hơn, nếu cậu thấy ổn thì mai hẹn tôi gặp Trương Tông Hài một lần, tôi phải đồng bộ thông tin vụ án với họ.”



Cuối tuần này Lý Ánh Kiều hiếm khi về tiệm cạo gió, vừa bước vào cửa liền nhận được cùng lúc tin nhắn WeChat từ Trịnh Diệu Gia và Triệu Bình Nam, một người hỏi cô không phải nói tối qua sẽ đến khách sạn tìm cô ấy sao? Người đâu rồi. Một người nói cuối cùng cô cũng xuất quan rồi, cô đã hoàn thành một kiệt tác truyện tranh để đời, tên gọi là “Giáp Ất Bính Đinh”.

Cô trả lời từng tin nhắn một, Lý Xu Lị vừa xoa bóp cho khách xong, từ trong phòng đi ra, hai tay bôi đầy tinh dầu, giơ lơ lửng giữa không trung, thấy cô thì ngạc nhiên: “Sao hôm nay về rồi, Kiều Kiều. Mẹ chưa mua đồ ăn đâu, con nói sớm thì mẹ đi mua con cá cho con.”

“Không cần, con không ăn cơm, về ngồi chút rồi đi liền.” Lý Ánh Kiều nói xong nhét điện thoại vào túi, dang tay ra ôm mẹ một cái thật chặt. Lúc nhỏ Lý Ánh Kiều hay ôm bà như vậy, sau khi lên đại học thì rất hiếm khi dính người như thế này. Lý Xu Lị hơi ngẩn ra, hai tay dính dầu nên đành cứng ngắc nâng lên cao, dùng cánh tay ôm lại một cái nói: “Sao vậy? Gặp chuyện gì ở chỗ làm à?”

Lý Ánh Kiều vùi đầu vào hõm cổ của Lý Xu Lị, bỗng hít một hơi thật sâu, giọng trầm xuống nói: “Mẹ, con có thể nói chuyện với mẹ một lát được không?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện