Du Tân Dương quăng lại một câu rồi đứng dậy bỏ đi.
Anh không thể tưởng tượng nổi mấy năm nay Lý Ánh Kiều ở dưới trướng hắn ta đã làm sao để tự thuyết phục bản thân, bị người ta phớt lờ hết lần này đến lần khác, vậy mà vẫn phải giữ lễ độ trước một kẻ ngạo mạn như thế. Càng không thể tưởng tượng nổi, một người đàn ông xa lạ như Trương Tông Hài khi mới gặp đã có thể đối xử với một cô gái như vậy, thế thì trước mặt những kẻ cùng một giuộc với hắn, thái độ xem thường của hắn còn đến mức nào, anh cũng có thể đoán ra.
Cũng đúng. Không thì với tinh thần cầu tiến như Lý Ánh Kiều, sao có thể đã làm đến chức VP bộ phận thương hiệu rồi mà vẫn quyết định từ chức, phần lớn chắc là vì ghét Trương Tông Hài đến tột cùng.
—
Nửa tiếng sau. Lý Ánh Kiều tìm đến hồ bơi, Trương Tông Hài ngồi một mình bên mép bể, áo quần vẫn mặc chỉnh tề, tóc cũng khô ráo, hiển nhiên là chưa xuống nước, giờ này trong hồ bơi chẳng còn ai, chỉ có ánh sáng xanh lấp lánh phản chiếu lên khuôn mặt tuấn tú của anh ta, phải nói là, màu xanh quả thật làm da trông trắng hơn, đến cả kẻ tư bản máu lạnh như Trương Tông Hài cũng bị ánh đèn chiếu cho thành một chàng trai trẻ trung phơi phới.
Cô nhớ lại vẻ mặt Trương Tông Hài lúc rời văn phòng giữa trưa, chẳng trách gì mà anh ta lại dứt khoát xách áo vest lên rồi đi thẳng một mạch không ngoái đầu lại, thì ra là anh biết cô sẽ đến tìm.
Lý Ánh Kiều ngồi xuống chỗ trống bên cạnh anh ta, ánh mắt luôn dõi theo mặt nước xanh lấp lánh trong hồ bơi, không thèm nhìn mà hỏi: “Đồ đâu.”
Trương Tông Hài cũng chẳng nhìn cô, ánh mắt lại phóng ra ngoài hồ bơi: “Đưa cho tổng giám đốc Du rồi.”
Lý Ánh Kiều nghĩ bụng, vậy cũng được. Chỉ cần chú Du nhận được thì có thể mở phiên tòa thuận lợi, thế thì bao công sức cô và Lý Liên Phong bỏ ra bấy lâu cũng không uổng phí.
Trương Tông Hài chậm rãi liếc nhìn cô một cái: “Không thấy thất vọng sao? Du Tân Dương không biết những việc em làm vì cậu ta.”
Lý Ánh Kiều lúc này mới quay đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào đáy mắt hắn: “Anh hỏi Lý Liên Phong được gì rồi?”
Sau một lúc trầm mặc ngắn ngủi, chỉ còn ánh nước lay động trong hồ bơi. Hắn đột ngột quay đầu lại, đón lấy ánh nhìn của cô, hiếm hoi thẳng thắn: “Lý Ánh Kiều, tôi muốn nghe em nói.”
“…Đừng điên, Trương Tông Hài.” Lý Ánh Kiều điềm tĩnh dời mắt nhìn đi chỗ khác, “Anh mau quay về Bắc Kinh đi, đừng có lấy ba trăm triệu đó ra để đùa bỡn người khác. Nếu chuyện ở Cầu Vồng Dũ Lý các anh không rút được bài học, tôi rời bộ phận thương hiệu của Convey chưa được mấy tháng, trong kế hoạch chiến lược năm năm tới của các anh có định thu mua khu du lịch nào không, tôi vẫn nắm rất rõ.”
Trương Tông Hài bật cười, làm đồng nghiệp bao năm, phần lớn thời gian anh ta lạnh lùng như băng, dù có là xã giao trên bàn rượu cũng chỉ là giả tạo của giới tư bản, hiếm khi lộ ra vẻ dịu dàng như thế này, Lý Ánh Kiều chỉ thấy anh ta đang cố giả heo ăn thịt hổ.
Cô lại mất kiên nhẫn hỏi: “Anh vẫn kiên quyết như vậy sao?”
Giọng Lý Ánh Kiều trong vắt vang vọng trong hồ bơi, ẩn chứa sự tức giận bị kìm nén. Trương Tông Hài cuối cùng cũng lên tiếng, mang theo chút tức giận: “Tôi đã nói rồi, vốn của Convey đang được tái cấu trúc, kế hoạch chiến lược cũng điều chỉnh, nội dung cụ thể tôi không tiện nói với em, dù sao em cũng đã nghỉ việc. Nhưng em cũng rõ, môi trường ngành nghề hiện tại đã không còn là logic ‘cá lớn nuốt cá bé’ hay ‘cá nhanh nuốt cá chậm’ để kiếm tiền nữa rồi. Bây giờ là thời đại like view, em xuất thân từ thương hiệu, chắc chắn hiểu điều này. Mà mấy năm nay nhiều nền tảng mới đều làm du lịch đặt lịch online, nhóm khách của họ không hề nhỏ hơn chúng ta, nên gây sức ép rất lớn với các nền tảng OTA lớn, nói trắng ra, mấy ông già ở tầng 38 cho dù có tiền trong tay cũng không biết nên đầu tư vào đâu. Tôi xin ba trăm triệu này cho em, em còn cho rằng tôi có ý đồ xấu?”
Lý Ánh Kiều không nói gì. Quả thật với hệ sinh thái ngành nghề bây giờ, đừng nói ba tháng, với tình hình kinh tế tệ hại như hiện tại, chỉ cần một tháng là có thể thay đổi rồi. Vốn của Convey muốn chuyển hướng cũng không phải chuyện một sớm một chiều, giờ chỉ cần vận hành vốn hợp lý, cá nhỏ cũng có thể nuốt cá lớn. Thời đại Internet chính là sau khi phá vỡ rào cản thông tin, rào cản về nguồn lực của tư bản cũng dần bị phá bỏ.
Trương Tông Hài đưa điện thoại trượt sang cho cô xem, ánh mắt hướng đi nơi khác, lại lên tiếng: “Tôi đã nói tôi sẽ cùng em đánh cược lần này, thua thì tôi cũng chấp nhận. Đây là toàn bộ đoạn ghi hình ngày xảy ra chuyện ở khu du lịch và một phần ghi âm trong quá trình thương lượng với con gái tài xế. Theo quy trình, lẽ ra phải hủy hết vào ngày thương hiệu tập đoàn đưa ra tuyên bố, nhưng tôi đã giữ lại. Một khi công khai ra ngoài, em cũng biết chỉ với việc này thôi, hình ảnh thương hiệu mà Convey dày công xây dựng sẽ bị chỉ trích nặng nề, bao gồm cả tôi và em, chúng ta sẽ bị đưa vào danh sách đen của cả ngành.
“Trừ khi em có thể tạo ra một Cầu Vồng Dũ Lý thứ hai ở Phong Đàm, chứng minh giá trị thương mại của bản thân, thì mới có người sẵn sàng bỏ tiền ra vì chính nghĩa của em, cho em một cơ hội khác. Đây cũng là lý do tôi nhắc đến Phong Đàm, vì cả tôi và em đều biết, cơ sở hạ tầng của Phong Đàm hoàn toàn không bằng lợi thế địa lý tự nhiên khi Cầu Vồng Dũ Lý dựa vào tỉnh du lịch. Chỉ có như vậy, chúng ta mới có cơ hội lật ngược thế cờ. Thế còn em, em đang làm gì? “Tôi biết Lý Bá thanh không giúp được gì, chính tập đoàn đồ chơi gỗ của ông ấy cũng đang nợ trước trả sau, nên tôi đã tốn biết bao công sức giúp em đàm phán với đám ông già tầng 38 mới lấy được ba trăm triệu này,” Trương Tông Hài quay đầu nhìn cô nói, “Còn em thì sao, em dốc sức đi xin giấy chứng nhận thương tật cho người khác. Còn dùng cả mánh tôi từng dùng để đối phó ngân hàng, tôi nhớ lúc đó em còn khinh thường chiêu đó của tôi, thế mà em học cũng nhanh thật.”
“Lý Liên Phong còn nói gì với anh nữa?”
“Một tên chỉ biết chìm trong tửu sắc vô dụng, em trông mong tôi nói chuyện với anh ta được bao lâu? Tôi chỉ cho anh ta thời gian hút một điếu thuốc.” Trương Tông Hài quay lại nhìn hồ bơi: “Tôi chỉ hỏi em, em còn cược không?”
“Sao lại không cược.” Lý Ánh Kiều không hề do dự nói, “Tôi chỉ là không ưa Lý Bá Thanh ỷ thế h**p người, chuyện đó không làm mất của tôi bao nhiêu thời gian.”
“Thật sao?” Anh ta nhìn cô cười lạnh, “Theo hiệu suất làm việc trước kia của em thì tối nay em phải đưa ra phương án tích hợp tài nguyên và phản hồi ba câu hỏi tôi đưa ra trưa nay rồi, chứ không phải ngồi đây tranh luận với tôi về chuyện có lỡ việc hay không. Sự thật là em đã chậm trễ, bởi vì em dựa vào việc tôi không làm khó em. Nếu lần này người cần mua lại không phải là Convey mà là người khác, em nghĩ em còn tư cách ngồi đây bàn luận chuyện có lỡ việc không sao?”
Lý Ánh Kiều đứng dậy định đi, Trương Tông Hài lại gọi cô, hít sâu một hơi rồi dịu giọng: “Tôi đã bảo Lilith sắp xếp luật sư từ Bắc Kinh đến, ngày mai sẽ gặp tổng giám đốc Du để xác nhận chi tiết phiên tòa lần này. Tôi không biết Du Tân Dương có nói với em không, nhưng lúc tôi còn đi học, là chú Du đã không tiếc công sức giúp đỡ tôi. Nên vụ kiện này của chú Du, tôi sẽ đích thân theo dõi, bất kể tay Lý Bá Thanh có thò dài đến đâu, chỉ cần chú Du không hài lòng với kết quả, tôi sẽ thay đổi đội ngũ luật sư để kháng cáo đến khi nào tay Lý Bá Thanh với không tới nữa mới thôi.”
Lý Ánh Kiều quay đầu nhìn anh ta: “Anh đã nói với Du Tân Dương chưa?”
Trương Tông Hài vẫn ngồi đó, ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt bình tĩnh: “Em rất để ý cảm nhận của cậu ta à? Cậu ta từ Chicago về cũng gần nửa năm rồi nhỉ, đến cả giấy chứng nhận thương tật cũng là em đi làm, tôi làm sao tin được cậu ta? Quan tòa có vì đẹp trai mà tuyên án lâu hơn cho đối phương vài năm không? Hay là vì cậu ta có tính tình tốt, nhân phẩm tốt mà tuyên lâu hơn vài năm?”
“Đó là vì anh không hiểu cậu ấy.” Lý Ánh Kiều lấy điện thoại ra xem giờ, cuối cùng nói: “Tôi thừa nhận, cách tôi đối phó lão Lương là học từ anh. Vì những tình huống bất lực tương tự mấy năm nay chúng ta gặp quá nhiều rồi, đến mức đã chai lì, có lúc không dùng thủ đoạn cực đoan thì không thể phá cục diện.
“Nhưng Du Tân Dương thì không, chú Du và dì Đường luôn bảo vệ cậu ấy rất tốt, nhận thức của cậu ấy về thế giới và hệ thống xã hội lành mạnh hơn bọn mình rất nhiều, trong nhận thức của cậu ấy, điểm yếu chính là điểm yếu, còn trong nhận thức của tôi và anh, điểm yếu chính là nhược điểm để lợi dụng. Anh hiểu ý câu này không?”
—
Du Tân Dương từ bể bơi đi ra, nhìn đồng hồ, vẫn còn sớm. Bữa ăn này kết thúc ngoài dự đoán, chưa đến một tiếng đã xong. Anh định về nhà lấy con cá rồi đi tìm Lý Ánh Kiều. Kết quả còn chưa bước vào cửa thì đã nghe thấy ba anh cầm một tập tài liệu vừa lật vừa nói: “Nó cũng sốt sắng đấy chứ, vừa về là chủ động làm chuyện này cho ba rồi. Hai người không lén lút đi tìm nó đấy chứ? Tương Tương, em nói thật xem nào.”
Đường Tương đúng thật là khai thật: “Đúng là em có định tìm đấy. Nhưng chẳng phải còn chưa kịp đi sao, dù giữa bữa ăn cậu ta đi vệ sinh cũng không thể nhanh đến mức đi lấy dấu mộc rồi đưa tới được. Cậu ta còn bảo tài xế nói sẽ mời đội ngũ luật sư chuyên nghiệp cho anh nữa mà? Chứng tỏ là cậu ta thật sự đã tìm hiểu chuyện của anh, đi về là muốn chống lưng cho anh đấy.”
Du Nhân Kiệt thở hắt ra một hơi nặng nề, như thể tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống, mặt mày hớn hở nói: “Thấy chưa, cái gã Lý Bá Thanh đó cũng chẳng có bản lĩnh gì cho cam, quả nhiên tà không thể thắng chính, đời này vẫn còn có lẽ công bằng. Con nói có phải không?”
Du Tân Dương đóng cửa lại, tâm trạng hơi phức tạp, xoay người tựa vào tường thở ra một hơi nhẹ nhàng.
Anh luôn cảm thấy, pháp lý của xã hội này chắc chắn không thể hoàn toàn đè bẹp nhân tình, trong chuyện này anh đã hỏi rất nhiều luật sư chuyên ngành liên quan, trong trường hợp không lấy được giấy chứng nhận thương tật, thực ra vẫn có một vài phương án thay thế: ví dụ có thể nộp đơn xin giám định tư pháp tại toà, nhưng về mặt tâm lý thì ba anh có lẽ không thể chấp nhận được.
Cách này anh từng cân nhắc nhưng đã tự mình loại bỏ. Một người bạn học cũ hồi đại học từng gợi ý rằng có thể dùng lời làm chứng của vài chuyên gia y tế liên quan cũng là cách khả thi, tuy không trực tiếp bằng giấy chứng nhận thương tật, nhưng vẫn là một trong những chứng cứ then chốt, ảnh hưởng đến phán quyết không lớn.
Nhưng anh đã bỏ sót một điểm, vấn đề bản chất của giấy chứng nhận thương tật không nằm ở việc nó có ảnh hưởng đến kết quả phán quyết hay không. Anh luôn đứng ở góc độ kết quả phiên toà để suy nghĩ cách giải quyết vấn đề, lại quên rằng sự bức bối đè nén suốt bao năm của ba anh khi bị Lý Bá Thanh chèn ép, không thể phản kháng là thứ không thể nguôi ngoai.
Ở Phong Đàm, những cuộc đối đầu giữa các đời ông cha đã sớm khắc vào trong máu họ, cho dù thắng được vụ kiện, nếu không có con dấu đỏ trên tờ giấy chứng nhận thương tật này, bóng ma của Lý Bá Thanh trong lòng ba anh vẫn rất lớn. Nói thẳng ra, có lẽ ngay cả niềm tin cơ bản vào hệ thống xã hội này của ông cũng sẽ mất.
—
Khi Du Tân Dương vào nhà thì Lý Ánh Kiều cũng vừa mới về không lâu. Anh nhìn thấy máy tính của cô còn chưa mở, yên lặng nằm gọn trên bàn trà, không có bất kỳ tiếng chạy máy hay độ ấm nào. Anh đem đống thức ăn mới mua từ siêu thị đặt lên kệ bếp, đầu Lý Ánh Kiều ló ra khỏi cửa, trên mặt dán một lớp mặt nạ, cười nhìn anh: “Cậu tới rồi à? Nhưng mình hơi no nè, mình vừa ăn một bát mì ở ngoài về.”
Anh xoay người cất thức ăn vào tủ lạnh, rồi từ tủ lạnh lấy ra nửa lon coca và cà phê cô uống dở, vừa mang ra ngoài vừa đùa: “Vậy chút nữa? Nếu cậu đói thì mình nấu, không thì để mai?” Rồi tiện tay moi ra một gói khoai tây chiên từ tủ lạnh, “Cái này cũng nhét vô tủ lạnh luôn hả, Lý Ánh Kiều, khoai chiên để lạnh ăn không bị nóng người hả?”
Lý Ánh Kiều vuốt phẳng nếp nhăn trên mặt nạ, đứng sau lưng anh cũng muốn nhào qua xem, rõ ràng là chính cô cũng chẳng nhớ nổi, “Quên mất rồi, chắc lúc nghe điện thoại tiện tay nhét vào đó.”
Du Tân Dương “ừ” một tiếng, cúi đầu nhìn cái đầu cứ nhấp nhô bên cạnh, xoay người đóng cửa tủ lạnh lại, cúi xuống chăm chú nhìn cô, không hiểu sao trông cô chẳng có vẻ gì là không vui, là vì bị đối xử tệ riết rồi quen? Hay là do đắp mặt nạ nên nhìn không ra?
Lý Ánh Kiều nói: “À đúng rồi, Meo. Cậu tự chơi một lát nha, mình còn hai tài liệu phải xử lý, hay là cậu muốn mình chơi với cậu chút?”
Anh bật cười, véo mặt mềm mịn của cô, cố tình hỏi: “Chơi gì cơ? Hả? Cậu định chơi gì với mình? Còn nói là ‘chơi với cậu một chút’, ai chơi với ai hả?”
Cô cũng cười, hất tay anh ra: “Không chơi thì thôi. Về nhà đi.”
“Ừ được thôi.” Anh lại véo thêm cái nữa, “Mình đi thật đó.”
“Ừ, đi đi đi.” Cô đẩy anh.
“Mình sẽ không bao giờ quay lại nữa.”
“Cậu sắp từ đội Meo Meo thành đội cún Gâu Gâu rồi. Du Tân Dương! Cậu dám uy h**p ai đó.”
Anh tựa vào cánh cửa trượt của nhà bếp, chân giơ ra chặn người trong bếp, cúi đầu nhìn cô, bỗng nói mập mờ: “Cậu nói cho mình biết 0315 là sinh nhật ai, mình sẽ cân nhắc có đến hay không.”
“Thần Tài đó. Triệu Công Minh đó, cậu tự tra đi. Xem thử ông ấy có phải sinh ngày đó không.” Lý Ánh Kiều đi ra phòng khách mở máy tính, ngồi xếp bằng trên thảm, vừa bật máy vừa nói.
Anh cũng ngồi xếp bằng cạnh cô. Lý Ánh Kiều dán lại mặt nạ cho ngay ngắn, vỗ nhẹ vào chân anh ra hiệu nhập mật khẩu, tay cô trơn quá.
Anh giúp cô nhập, còn tiện tay vén tóc cô ra sau tai, không nói gì, nhưng ánh mắt dịu dàng hỏi: còn cần gì nữa không?
Cô không cần nữa, ngồi ngay ngắn lại, nhanh chóng tập trung vào công việc. Du Tân Dương lấy một cuốn sách trong tủ sách của cô ra đọc, là sách chuyên ngành của cô tên là “Luận thị trường”, khiến Lý Ánh Kiều đang gõ máy không khỏi liếc mắt nhìn anh một cái, “Cậu hiểu nổi không đấy?”
Du Tân Dương cũng xếp bằng ngồi trên thảm như cô, tựa lưng vào sofa, cười cười lật thêm vài trang, nói không hiểu đâu, không hiểu gì cả.
“Thế thì tìm cuốn nào dễ hiểu mà đọc, kia có mấy cuốn sách 18+ đó.”
“…” Anh ho khẽ một tiếng, không nói gì, lặng lẽ tiếp tục lật sách.
Mãi cho đến khi hơn một tiếng rưỡi trôi qua, hai người hầu như không nói thêm câu nào. Chỉ là Lý Ánh Kiều để ý thấy Du Tân Dương vốn dĩ luôn có ánh mắt rất đoan chính, hôm nay lại khác thường, sau khi cô gỡ mặt nạ xuống, cứ nhìn chằm chằm vào mặt cô mãi, “Gì thế, Meo. Cứ nhìn mặt mình hoài làm gì?”
Du Tân Dương: “Hôm nay tâm trạng cậu vẫn ổn chứ?”
“Cũng ổn mà.”
“Ổn đến mức nào, miêu tả thử xem.”
Lý Ánh Kiều nghĩ nghĩ, chu môi nói với anh: “Cậu biết cá vàng nhỏ không, là cái tâm trạng cá vàng nhỏ thổi bong bóng á, bụp bụp bụp… Du Tân Dương cậu đáng yêu bụp bụp… kiểu vậy đó——”
Du Tân Dương lúc đầu tựa vào sofa cười, càng cười càng thấy mình không ổn. Thế là anh quay mặt đi nhìn ra ngoài cửa sổ. Ai ngờ, Lý Ánh Kiều lại từ bên cạnh thò đầu qua chặn tầm mắt anh: “Làm sao vậy, Meo, cậu lại trốn mình hả?”
Giây tiếp theo, ánh mắt và cả đôi môi của cô đều bị người ta chặn lại, Du Tân Dương dùng một tay vòng ra sau gáy cô kéo người về phía mình, không do dự, gần như ngay lập tức cúi đầu, mạnh mẽ hôn cô ngấu nghiến. Lý Ánh Kiều lần đầu thấy anh chủ động như vậy, bị bất ngờ nên hơi lúng túng, bản năng nghiêng người ngả ra sau, bị ép nằm giữa đầu gối co lại của anh, ngẩng đầu lên bị buộc phải đáp lại. Đầu lưỡi dây dưa, âm thanh ái muội đến chết người cũng không thể che giấu tiếng th* d*c khe khẽ giữa hai người. Anh thở không đều, nói: “Tại cậu cứ không chịu hôn mình đấy.”
Anh không thể tưởng tượng nổi mấy năm nay Lý Ánh Kiều ở dưới trướng hắn ta đã làm sao để tự thuyết phục bản thân, bị người ta phớt lờ hết lần này đến lần khác, vậy mà vẫn phải giữ lễ độ trước một kẻ ngạo mạn như thế. Càng không thể tưởng tượng nổi, một người đàn ông xa lạ như Trương Tông Hài khi mới gặp đã có thể đối xử với một cô gái như vậy, thế thì trước mặt những kẻ cùng một giuộc với hắn, thái độ xem thường của hắn còn đến mức nào, anh cũng có thể đoán ra.
Cũng đúng. Không thì với tinh thần cầu tiến như Lý Ánh Kiều, sao có thể đã làm đến chức VP bộ phận thương hiệu rồi mà vẫn quyết định từ chức, phần lớn chắc là vì ghét Trương Tông Hài đến tột cùng.
—
Nửa tiếng sau. Lý Ánh Kiều tìm đến hồ bơi, Trương Tông Hài ngồi một mình bên mép bể, áo quần vẫn mặc chỉnh tề, tóc cũng khô ráo, hiển nhiên là chưa xuống nước, giờ này trong hồ bơi chẳng còn ai, chỉ có ánh sáng xanh lấp lánh phản chiếu lên khuôn mặt tuấn tú của anh ta, phải nói là, màu xanh quả thật làm da trông trắng hơn, đến cả kẻ tư bản máu lạnh như Trương Tông Hài cũng bị ánh đèn chiếu cho thành một chàng trai trẻ trung phơi phới.
Cô nhớ lại vẻ mặt Trương Tông Hài lúc rời văn phòng giữa trưa, chẳng trách gì mà anh ta lại dứt khoát xách áo vest lên rồi đi thẳng một mạch không ngoái đầu lại, thì ra là anh biết cô sẽ đến tìm.
Lý Ánh Kiều ngồi xuống chỗ trống bên cạnh anh ta, ánh mắt luôn dõi theo mặt nước xanh lấp lánh trong hồ bơi, không thèm nhìn mà hỏi: “Đồ đâu.”
Trương Tông Hài cũng chẳng nhìn cô, ánh mắt lại phóng ra ngoài hồ bơi: “Đưa cho tổng giám đốc Du rồi.”
Lý Ánh Kiều nghĩ bụng, vậy cũng được. Chỉ cần chú Du nhận được thì có thể mở phiên tòa thuận lợi, thế thì bao công sức cô và Lý Liên Phong bỏ ra bấy lâu cũng không uổng phí.
Trương Tông Hài chậm rãi liếc nhìn cô một cái: “Không thấy thất vọng sao? Du Tân Dương không biết những việc em làm vì cậu ta.”
Lý Ánh Kiều lúc này mới quay đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào đáy mắt hắn: “Anh hỏi Lý Liên Phong được gì rồi?”
Sau một lúc trầm mặc ngắn ngủi, chỉ còn ánh nước lay động trong hồ bơi. Hắn đột ngột quay đầu lại, đón lấy ánh nhìn của cô, hiếm hoi thẳng thắn: “Lý Ánh Kiều, tôi muốn nghe em nói.”
“…Đừng điên, Trương Tông Hài.” Lý Ánh Kiều điềm tĩnh dời mắt nhìn đi chỗ khác, “Anh mau quay về Bắc Kinh đi, đừng có lấy ba trăm triệu đó ra để đùa bỡn người khác. Nếu chuyện ở Cầu Vồng Dũ Lý các anh không rút được bài học, tôi rời bộ phận thương hiệu của Convey chưa được mấy tháng, trong kế hoạch chiến lược năm năm tới của các anh có định thu mua khu du lịch nào không, tôi vẫn nắm rất rõ.”
Trương Tông Hài bật cười, làm đồng nghiệp bao năm, phần lớn thời gian anh ta lạnh lùng như băng, dù có là xã giao trên bàn rượu cũng chỉ là giả tạo của giới tư bản, hiếm khi lộ ra vẻ dịu dàng như thế này, Lý Ánh Kiều chỉ thấy anh ta đang cố giả heo ăn thịt hổ.
Cô lại mất kiên nhẫn hỏi: “Anh vẫn kiên quyết như vậy sao?”
Giọng Lý Ánh Kiều trong vắt vang vọng trong hồ bơi, ẩn chứa sự tức giận bị kìm nén. Trương Tông Hài cuối cùng cũng lên tiếng, mang theo chút tức giận: “Tôi đã nói rồi, vốn của Convey đang được tái cấu trúc, kế hoạch chiến lược cũng điều chỉnh, nội dung cụ thể tôi không tiện nói với em, dù sao em cũng đã nghỉ việc. Nhưng em cũng rõ, môi trường ngành nghề hiện tại đã không còn là logic ‘cá lớn nuốt cá bé’ hay ‘cá nhanh nuốt cá chậm’ để kiếm tiền nữa rồi. Bây giờ là thời đại like view, em xuất thân từ thương hiệu, chắc chắn hiểu điều này. Mà mấy năm nay nhiều nền tảng mới đều làm du lịch đặt lịch online, nhóm khách của họ không hề nhỏ hơn chúng ta, nên gây sức ép rất lớn với các nền tảng OTA lớn, nói trắng ra, mấy ông già ở tầng 38 cho dù có tiền trong tay cũng không biết nên đầu tư vào đâu. Tôi xin ba trăm triệu này cho em, em còn cho rằng tôi có ý đồ xấu?”
Lý Ánh Kiều không nói gì. Quả thật với hệ sinh thái ngành nghề bây giờ, đừng nói ba tháng, với tình hình kinh tế tệ hại như hiện tại, chỉ cần một tháng là có thể thay đổi rồi. Vốn của Convey muốn chuyển hướng cũng không phải chuyện một sớm một chiều, giờ chỉ cần vận hành vốn hợp lý, cá nhỏ cũng có thể nuốt cá lớn. Thời đại Internet chính là sau khi phá vỡ rào cản thông tin, rào cản về nguồn lực của tư bản cũng dần bị phá bỏ.
Trương Tông Hài đưa điện thoại trượt sang cho cô xem, ánh mắt hướng đi nơi khác, lại lên tiếng: “Tôi đã nói tôi sẽ cùng em đánh cược lần này, thua thì tôi cũng chấp nhận. Đây là toàn bộ đoạn ghi hình ngày xảy ra chuyện ở khu du lịch và một phần ghi âm trong quá trình thương lượng với con gái tài xế. Theo quy trình, lẽ ra phải hủy hết vào ngày thương hiệu tập đoàn đưa ra tuyên bố, nhưng tôi đã giữ lại. Một khi công khai ra ngoài, em cũng biết chỉ với việc này thôi, hình ảnh thương hiệu mà Convey dày công xây dựng sẽ bị chỉ trích nặng nề, bao gồm cả tôi và em, chúng ta sẽ bị đưa vào danh sách đen của cả ngành.
“Trừ khi em có thể tạo ra một Cầu Vồng Dũ Lý thứ hai ở Phong Đàm, chứng minh giá trị thương mại của bản thân, thì mới có người sẵn sàng bỏ tiền ra vì chính nghĩa của em, cho em một cơ hội khác. Đây cũng là lý do tôi nhắc đến Phong Đàm, vì cả tôi và em đều biết, cơ sở hạ tầng của Phong Đàm hoàn toàn không bằng lợi thế địa lý tự nhiên khi Cầu Vồng Dũ Lý dựa vào tỉnh du lịch. Chỉ có như vậy, chúng ta mới có cơ hội lật ngược thế cờ. Thế còn em, em đang làm gì? “Tôi biết Lý Bá thanh không giúp được gì, chính tập đoàn đồ chơi gỗ của ông ấy cũng đang nợ trước trả sau, nên tôi đã tốn biết bao công sức giúp em đàm phán với đám ông già tầng 38 mới lấy được ba trăm triệu này,” Trương Tông Hài quay đầu nhìn cô nói, “Còn em thì sao, em dốc sức đi xin giấy chứng nhận thương tật cho người khác. Còn dùng cả mánh tôi từng dùng để đối phó ngân hàng, tôi nhớ lúc đó em còn khinh thường chiêu đó của tôi, thế mà em học cũng nhanh thật.”
“Lý Liên Phong còn nói gì với anh nữa?”
“Một tên chỉ biết chìm trong tửu sắc vô dụng, em trông mong tôi nói chuyện với anh ta được bao lâu? Tôi chỉ cho anh ta thời gian hút một điếu thuốc.” Trương Tông Hài quay lại nhìn hồ bơi: “Tôi chỉ hỏi em, em còn cược không?”
“Sao lại không cược.” Lý Ánh Kiều không hề do dự nói, “Tôi chỉ là không ưa Lý Bá Thanh ỷ thế h**p người, chuyện đó không làm mất của tôi bao nhiêu thời gian.”
“Thật sao?” Anh ta nhìn cô cười lạnh, “Theo hiệu suất làm việc trước kia của em thì tối nay em phải đưa ra phương án tích hợp tài nguyên và phản hồi ba câu hỏi tôi đưa ra trưa nay rồi, chứ không phải ngồi đây tranh luận với tôi về chuyện có lỡ việc hay không. Sự thật là em đã chậm trễ, bởi vì em dựa vào việc tôi không làm khó em. Nếu lần này người cần mua lại không phải là Convey mà là người khác, em nghĩ em còn tư cách ngồi đây bàn luận chuyện có lỡ việc không sao?”
Lý Ánh Kiều đứng dậy định đi, Trương Tông Hài lại gọi cô, hít sâu một hơi rồi dịu giọng: “Tôi đã bảo Lilith sắp xếp luật sư từ Bắc Kinh đến, ngày mai sẽ gặp tổng giám đốc Du để xác nhận chi tiết phiên tòa lần này. Tôi không biết Du Tân Dương có nói với em không, nhưng lúc tôi còn đi học, là chú Du đã không tiếc công sức giúp đỡ tôi. Nên vụ kiện này của chú Du, tôi sẽ đích thân theo dõi, bất kể tay Lý Bá Thanh có thò dài đến đâu, chỉ cần chú Du không hài lòng với kết quả, tôi sẽ thay đổi đội ngũ luật sư để kháng cáo đến khi nào tay Lý Bá Thanh với không tới nữa mới thôi.”
Lý Ánh Kiều quay đầu nhìn anh ta: “Anh đã nói với Du Tân Dương chưa?”
Trương Tông Hài vẫn ngồi đó, ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt bình tĩnh: “Em rất để ý cảm nhận của cậu ta à? Cậu ta từ Chicago về cũng gần nửa năm rồi nhỉ, đến cả giấy chứng nhận thương tật cũng là em đi làm, tôi làm sao tin được cậu ta? Quan tòa có vì đẹp trai mà tuyên án lâu hơn cho đối phương vài năm không? Hay là vì cậu ta có tính tình tốt, nhân phẩm tốt mà tuyên lâu hơn vài năm?”
“Đó là vì anh không hiểu cậu ấy.” Lý Ánh Kiều lấy điện thoại ra xem giờ, cuối cùng nói: “Tôi thừa nhận, cách tôi đối phó lão Lương là học từ anh. Vì những tình huống bất lực tương tự mấy năm nay chúng ta gặp quá nhiều rồi, đến mức đã chai lì, có lúc không dùng thủ đoạn cực đoan thì không thể phá cục diện.
“Nhưng Du Tân Dương thì không, chú Du và dì Đường luôn bảo vệ cậu ấy rất tốt, nhận thức của cậu ấy về thế giới và hệ thống xã hội lành mạnh hơn bọn mình rất nhiều, trong nhận thức của cậu ấy, điểm yếu chính là điểm yếu, còn trong nhận thức của tôi và anh, điểm yếu chính là nhược điểm để lợi dụng. Anh hiểu ý câu này không?”
—
Du Tân Dương từ bể bơi đi ra, nhìn đồng hồ, vẫn còn sớm. Bữa ăn này kết thúc ngoài dự đoán, chưa đến một tiếng đã xong. Anh định về nhà lấy con cá rồi đi tìm Lý Ánh Kiều. Kết quả còn chưa bước vào cửa thì đã nghe thấy ba anh cầm một tập tài liệu vừa lật vừa nói: “Nó cũng sốt sắng đấy chứ, vừa về là chủ động làm chuyện này cho ba rồi. Hai người không lén lút đi tìm nó đấy chứ? Tương Tương, em nói thật xem nào.”
Đường Tương đúng thật là khai thật: “Đúng là em có định tìm đấy. Nhưng chẳng phải còn chưa kịp đi sao, dù giữa bữa ăn cậu ta đi vệ sinh cũng không thể nhanh đến mức đi lấy dấu mộc rồi đưa tới được. Cậu ta còn bảo tài xế nói sẽ mời đội ngũ luật sư chuyên nghiệp cho anh nữa mà? Chứng tỏ là cậu ta thật sự đã tìm hiểu chuyện của anh, đi về là muốn chống lưng cho anh đấy.”
Du Nhân Kiệt thở hắt ra một hơi nặng nề, như thể tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống, mặt mày hớn hở nói: “Thấy chưa, cái gã Lý Bá Thanh đó cũng chẳng có bản lĩnh gì cho cam, quả nhiên tà không thể thắng chính, đời này vẫn còn có lẽ công bằng. Con nói có phải không?”
Du Tân Dương đóng cửa lại, tâm trạng hơi phức tạp, xoay người tựa vào tường thở ra một hơi nhẹ nhàng.
Anh luôn cảm thấy, pháp lý của xã hội này chắc chắn không thể hoàn toàn đè bẹp nhân tình, trong chuyện này anh đã hỏi rất nhiều luật sư chuyên ngành liên quan, trong trường hợp không lấy được giấy chứng nhận thương tật, thực ra vẫn có một vài phương án thay thế: ví dụ có thể nộp đơn xin giám định tư pháp tại toà, nhưng về mặt tâm lý thì ba anh có lẽ không thể chấp nhận được.
Cách này anh từng cân nhắc nhưng đã tự mình loại bỏ. Một người bạn học cũ hồi đại học từng gợi ý rằng có thể dùng lời làm chứng của vài chuyên gia y tế liên quan cũng là cách khả thi, tuy không trực tiếp bằng giấy chứng nhận thương tật, nhưng vẫn là một trong những chứng cứ then chốt, ảnh hưởng đến phán quyết không lớn.
Nhưng anh đã bỏ sót một điểm, vấn đề bản chất của giấy chứng nhận thương tật không nằm ở việc nó có ảnh hưởng đến kết quả phán quyết hay không. Anh luôn đứng ở góc độ kết quả phiên toà để suy nghĩ cách giải quyết vấn đề, lại quên rằng sự bức bối đè nén suốt bao năm của ba anh khi bị Lý Bá Thanh chèn ép, không thể phản kháng là thứ không thể nguôi ngoai.
Ở Phong Đàm, những cuộc đối đầu giữa các đời ông cha đã sớm khắc vào trong máu họ, cho dù thắng được vụ kiện, nếu không có con dấu đỏ trên tờ giấy chứng nhận thương tật này, bóng ma của Lý Bá Thanh trong lòng ba anh vẫn rất lớn. Nói thẳng ra, có lẽ ngay cả niềm tin cơ bản vào hệ thống xã hội này của ông cũng sẽ mất.
—
Khi Du Tân Dương vào nhà thì Lý Ánh Kiều cũng vừa mới về không lâu. Anh nhìn thấy máy tính của cô còn chưa mở, yên lặng nằm gọn trên bàn trà, không có bất kỳ tiếng chạy máy hay độ ấm nào. Anh đem đống thức ăn mới mua từ siêu thị đặt lên kệ bếp, đầu Lý Ánh Kiều ló ra khỏi cửa, trên mặt dán một lớp mặt nạ, cười nhìn anh: “Cậu tới rồi à? Nhưng mình hơi no nè, mình vừa ăn một bát mì ở ngoài về.”
Anh xoay người cất thức ăn vào tủ lạnh, rồi từ tủ lạnh lấy ra nửa lon coca và cà phê cô uống dở, vừa mang ra ngoài vừa đùa: “Vậy chút nữa? Nếu cậu đói thì mình nấu, không thì để mai?” Rồi tiện tay moi ra một gói khoai tây chiên từ tủ lạnh, “Cái này cũng nhét vô tủ lạnh luôn hả, Lý Ánh Kiều, khoai chiên để lạnh ăn không bị nóng người hả?”
Lý Ánh Kiều vuốt phẳng nếp nhăn trên mặt nạ, đứng sau lưng anh cũng muốn nhào qua xem, rõ ràng là chính cô cũng chẳng nhớ nổi, “Quên mất rồi, chắc lúc nghe điện thoại tiện tay nhét vào đó.”
Du Tân Dương “ừ” một tiếng, cúi đầu nhìn cái đầu cứ nhấp nhô bên cạnh, xoay người đóng cửa tủ lạnh lại, cúi xuống chăm chú nhìn cô, không hiểu sao trông cô chẳng có vẻ gì là không vui, là vì bị đối xử tệ riết rồi quen? Hay là do đắp mặt nạ nên nhìn không ra?
Lý Ánh Kiều nói: “À đúng rồi, Meo. Cậu tự chơi một lát nha, mình còn hai tài liệu phải xử lý, hay là cậu muốn mình chơi với cậu chút?”
Anh bật cười, véo mặt mềm mịn của cô, cố tình hỏi: “Chơi gì cơ? Hả? Cậu định chơi gì với mình? Còn nói là ‘chơi với cậu một chút’, ai chơi với ai hả?”
Cô cũng cười, hất tay anh ra: “Không chơi thì thôi. Về nhà đi.”
“Ừ được thôi.” Anh lại véo thêm cái nữa, “Mình đi thật đó.”
“Ừ, đi đi đi.” Cô đẩy anh.
“Mình sẽ không bao giờ quay lại nữa.”
“Cậu sắp từ đội Meo Meo thành đội cún Gâu Gâu rồi. Du Tân Dương! Cậu dám uy h**p ai đó.”
Anh tựa vào cánh cửa trượt của nhà bếp, chân giơ ra chặn người trong bếp, cúi đầu nhìn cô, bỗng nói mập mờ: “Cậu nói cho mình biết 0315 là sinh nhật ai, mình sẽ cân nhắc có đến hay không.”
“Thần Tài đó. Triệu Công Minh đó, cậu tự tra đi. Xem thử ông ấy có phải sinh ngày đó không.” Lý Ánh Kiều đi ra phòng khách mở máy tính, ngồi xếp bằng trên thảm, vừa bật máy vừa nói.
Anh cũng ngồi xếp bằng cạnh cô. Lý Ánh Kiều dán lại mặt nạ cho ngay ngắn, vỗ nhẹ vào chân anh ra hiệu nhập mật khẩu, tay cô trơn quá.
Anh giúp cô nhập, còn tiện tay vén tóc cô ra sau tai, không nói gì, nhưng ánh mắt dịu dàng hỏi: còn cần gì nữa không?
Cô không cần nữa, ngồi ngay ngắn lại, nhanh chóng tập trung vào công việc. Du Tân Dương lấy một cuốn sách trong tủ sách của cô ra đọc, là sách chuyên ngành của cô tên là “Luận thị trường”, khiến Lý Ánh Kiều đang gõ máy không khỏi liếc mắt nhìn anh một cái, “Cậu hiểu nổi không đấy?”
Du Tân Dương cũng xếp bằng ngồi trên thảm như cô, tựa lưng vào sofa, cười cười lật thêm vài trang, nói không hiểu đâu, không hiểu gì cả.
“Thế thì tìm cuốn nào dễ hiểu mà đọc, kia có mấy cuốn sách 18+ đó.”
“…” Anh ho khẽ một tiếng, không nói gì, lặng lẽ tiếp tục lật sách.
Mãi cho đến khi hơn một tiếng rưỡi trôi qua, hai người hầu như không nói thêm câu nào. Chỉ là Lý Ánh Kiều để ý thấy Du Tân Dương vốn dĩ luôn có ánh mắt rất đoan chính, hôm nay lại khác thường, sau khi cô gỡ mặt nạ xuống, cứ nhìn chằm chằm vào mặt cô mãi, “Gì thế, Meo. Cứ nhìn mặt mình hoài làm gì?”
Du Tân Dương: “Hôm nay tâm trạng cậu vẫn ổn chứ?”
“Cũng ổn mà.”
“Ổn đến mức nào, miêu tả thử xem.”
Lý Ánh Kiều nghĩ nghĩ, chu môi nói với anh: “Cậu biết cá vàng nhỏ không, là cái tâm trạng cá vàng nhỏ thổi bong bóng á, bụp bụp bụp… Du Tân Dương cậu đáng yêu bụp bụp… kiểu vậy đó——”
Du Tân Dương lúc đầu tựa vào sofa cười, càng cười càng thấy mình không ổn. Thế là anh quay mặt đi nhìn ra ngoài cửa sổ. Ai ngờ, Lý Ánh Kiều lại từ bên cạnh thò đầu qua chặn tầm mắt anh: “Làm sao vậy, Meo, cậu lại trốn mình hả?”
Giây tiếp theo, ánh mắt và cả đôi môi của cô đều bị người ta chặn lại, Du Tân Dương dùng một tay vòng ra sau gáy cô kéo người về phía mình, không do dự, gần như ngay lập tức cúi đầu, mạnh mẽ hôn cô ngấu nghiến. Lý Ánh Kiều lần đầu thấy anh chủ động như vậy, bị bất ngờ nên hơi lúng túng, bản năng nghiêng người ngả ra sau, bị ép nằm giữa đầu gối co lại của anh, ngẩng đầu lên bị buộc phải đáp lại. Đầu lưỡi dây dưa, âm thanh ái muội đến chết người cũng không thể che giấu tiếng th* d*c khe khẽ giữa hai người. Anh thở không đều, nói: “Tại cậu cứ không chịu hôn mình đấy.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









