Ta ngẩng đầu nhìn về bên phải — ở góc hành lang, sau cột tròn, là Thanh Trúc đang lén lau nước mắt đỏ hoe.
Nha đầu ấy thật ngốc, đáng tiếc thân phận là hạ nhân, khế ước thuộc về Bá phủ, ta không thể mang nàng theo được.
Ánh mắt cuối cùng, ta dời về phía chính điện. Khoảng cách quá xa, ta không nhìn rõ sắc mặt của Tạ Tự.
Nhưng… cũng chẳng sao cả. Bốn năm qua sống trong Bá phủ, có khi nào ta từng nhìn rõ khuôn mặt hắn đâu? Ta bước lên xe ngựa, bánh xe lăn đi, qua một hồi lâu ta mới như trong mộng tỉnh ra — mình đã thật sự rời khỏi Bá phủ rồi.
Ta vén màn xe lên. Từ phố thị náo nhiệt chốn nhân gian, dần dần qua những đoạn đường vắng, tiếng người ít dần, tiếng chim càng rõ rệt. Đến khi bước vào lối nhỏ vùng thôn dã, hiện ra trước mắt là một mảng đồng ruộng thân quen.
Chỉ một nén hương sau, xe dừng lại. Cuối con đường hiện ra một tiểu viện — sạch sẽ, mộc mạc, cánh cổng gỗ hé mở, gà vịt rỉa thóc, cảnh sắc an nhàn yên tĩnh.
Khi tới gần, ta mới thấy bên vệ đường có một bà lão đang đứng, trên mặt là nụ cười rạng rỡ chứa chan.
“Tổ mẫu!” Ta nhảy khỏi xe ngựa, bước nhanh về phía bà, giống như hồi bé, lao thẳng vào lòng bà mà ôm c.h.ặ.t lấy.
Xa xa trong rừng sâu, bóng chim xẹt qua tán lá, vỗ cánh bay vào biển cây.
Chim mỏi đã về rừng rồi.
…
Tiểu viện đơn sơ, bậc đá phủ đầy rêu xanh khó quét, chẳng thể sánh với mái ngói đỏ rực, tường xanh ngọc ngà của Bá phủ.
Thế nhưng — nơi đây lại có một thư phòng rộng rãi, sáng sủa.
Chiếm trọn nửa gian minh đường ở giữa viện, một chiếc án thư bằng gỗ lim được đặt ngang, hai bên là giá sách đan bằng tre, mấy bình gốm trên bàn cắm vài nhành hoa dại, toát lên vẻ nhàn nhã tự tại.
“Chiếc bàn này là do bác thợ mộc đầu làng làm đó,” tổ mẫu nói, không hỏi ta thêm lời nào, đi thẳng đến mở cửa sổ.
“Tay nghề ông ấy tốt lắm, mất đến nửa năm mới xong.”
Bên ngoài cửa sổ trồng đầy cây lê.
Không giống như cây lê trăm năm to lớn trong Bá phủ, mấy cây này mới trồng ba bốn năm, nhưng cũng nở rộ một khoảng trắng như tuyết.
“Năm con gả vào phủ, ta vừa khỏi bệnh. Lúc có thể xuống đất đi lại được, liền trồng cả vườn lê này.”
Tổ mẫu mỉm cười nhìn ta:
“Giờ thì, cây lê này cũng đợi được Lê nương của ta rồi.”
Mũi ta cay xè, nước mắt rơi xuống, ta tiến đến ôm chầm lấy bà:
“Tổ mẫu…”
Đêm đó ve kêu rền rĩ, đom đóm bay rợp, sao sáng trăng trong. Ta cùng tổ mẫu dùng bữa tối trước sân viện.
Chỉ là cơm rau dưa, vậy mà hương vị lại đậm đà.
Ta vừa uống canh cá vừa nói:
“Mai con ra suối bắt cá, mùa này cá béo ngon nhất.”
Tổ mẫu cười hỏi:
“Con còn nhớ cách bắt à?”
“Nhớ chứ!” Ta chớp mắt, giọng mềm mại làm nũng:
“Mai để con cho người xem thử bản lĩnh của cháu gái người!”
Nơi thôn quê đơn sơ, điều kiện thiếu thốn, cuộc sống có nhiều điều bất tiện — vậy mà ta lại thấy thảnh thơi nhẹ nhõm chưa từng có.
Không còn phải sáng chiều vấn an, có khi ngủ đến tận giữa trưa, có khi lại thức vẽ tranh đến canh ba; đôi lúc bỗng nghĩ đến những ngày trong Bá phủ, lại cảm thấy chẳng chân thực chút nào — như một giấc mộng đã qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta có rất nhiều thời gian để vẽ, cũng bắt đầu đọc sách.
Suối đầu thôn, rừng núi hoang dã, đồng ruộng, hồ nước… nội dung trong tranh ta vẽ đã không còn gò bó trong bóng dáng cây lê năm nào.
Một ngày nọ, trời trong nắng nhẹ, ta mang giá vẽ từ bên hồ trở về viện, tay còn xách mấy c.o.n c.ua, đang mải nghĩ nên hấp hay xào, thì chợt trông thấy một cỗ xe ngựa sang trọng đậu trước cửa nhà.
Ta khựng lại.
Thanh Trúc dường như cũng cảm nhận được, nhìn về phía ta đầy vui mừng:
“Phu nhân!”
Phía xa, Tạ Tự vận trường bào xanh nhạt, thêu mây nổi hạc bay, đai bạc buộc eo, dáng người cao ráo, khí chất thanh nhã ung dung.
Ánh mắt hắn dịu dàng nhìn ta, mang theo đôi phần chờ đợi.
Thế nhưng, nụ cười trên mặt ta dần tan đi, chỉ giữ lễ nghi mà chào:
“Tạ đại nhân.”
Vẻ mong đợi trong mắt hắn, trong thoáng chốc liền tắt hẳn.
Tạ Tự trịnh trọng hành lễ với tổ mẫu ta, thành khẩn nhận lỗi vì không sớm đón bà vào Bá phủ, tự trách cháu rể vô năng.
Tổ mẫu giữ thái độ ôn hòa, không quá thân thiết, cũng chẳng hờ hững, chỉ mỉm cười đáp lễ.
“Đây là cây trà mọc ngoài núi.” Ta tiếp đón Tạ Tự tại sân trước, rót một chén đưa qua:
“Tạ đại nhân chớ chê.”
Tạ Tự đón lấy chén trà, ánh mắt bình thản, nhấp một ngụm rồi nói:
“Hương vị cũng có cái thú riêng.”
Ta không đáp lời.
“Nhìn nàng… so với khi còn ở Bá phủ thì—” Ánh mắt hắn dừng trên mặt ta, khựng lại một chút, “trông khỏe mạnh hơn nhiều.”
Ta bỗng bật cười lớn, đến mức suýt làm đổ cả chén trà trong tay. Tạ Tự sững sờ, như thể lần đầu nhìn thấy con người thật của ta.
Nửa tháng qua ta len lỏi khắp núi rừng, thường xuyên vác giá vẽ đi tìm cảnh vẽ, da có sạm đi đôi chút. Cũng khó cho Tạ Tự, vẫn có thể nói uyển chuyển đến vậy.
Hắn đặt chén trà xuống, thoáng lúng túng, như nhớ ra điều gì đó, quay sang dặn Thanh Trúc mang ra một hộp gấm.
“Là gấm Thục, gửi từ Thục Châu về.” Tạ Tự tự tay mở hộp, giọng dịu dàng:
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Mẫu mới của Vân Tú Các năm nay. Nàng xem thử có hợp ý không?”
Ta chỉ liếc qua một cái, liền dứt khoát:
“Ta chưa từng để tâm đến tấm gấm Thục năm ấy.”
Tạ Tự siết c.h.ặ.t t.a.y, cúi đầu nhìn hộp gấm, tránh ánh mắt ta.
“Hôm đó ta mặc áo cũ, chỉ vì kiểu dáng của đợt may theo lệ của Bá phủ ta không thích.” Ta mỉm cười:
“Ta vốn không thích mặc y phục có màu quá rực rỡ.”
“…Ta cũng đã đoán được rồi.” Tạ Tự khẽ gật đầu, đóng nắp hộp lại, bỗng nói:
“Tiệc thưởng hoa lần trước ở phủ, khách khứa đều bảo không chu toàn như khi nàng còn ở đó.”
“Hôm ấy mẫu thân cũng nói rất nhớ nàng.” Hắn hít sâu, ngẩng đầu nhìn thẳng ta:
“Các quản sự cũng than rằng từ sau khi nàng đi, việc trong phủ rối loạn, không còn quy củ như trước.”
Nha đầu ấy thật ngốc, đáng tiếc thân phận là hạ nhân, khế ước thuộc về Bá phủ, ta không thể mang nàng theo được.
Ánh mắt cuối cùng, ta dời về phía chính điện. Khoảng cách quá xa, ta không nhìn rõ sắc mặt của Tạ Tự.
Nhưng… cũng chẳng sao cả. Bốn năm qua sống trong Bá phủ, có khi nào ta từng nhìn rõ khuôn mặt hắn đâu? Ta bước lên xe ngựa, bánh xe lăn đi, qua một hồi lâu ta mới như trong mộng tỉnh ra — mình đã thật sự rời khỏi Bá phủ rồi.
Ta vén màn xe lên. Từ phố thị náo nhiệt chốn nhân gian, dần dần qua những đoạn đường vắng, tiếng người ít dần, tiếng chim càng rõ rệt. Đến khi bước vào lối nhỏ vùng thôn dã, hiện ra trước mắt là một mảng đồng ruộng thân quen.
Chỉ một nén hương sau, xe dừng lại. Cuối con đường hiện ra một tiểu viện — sạch sẽ, mộc mạc, cánh cổng gỗ hé mở, gà vịt rỉa thóc, cảnh sắc an nhàn yên tĩnh.
Khi tới gần, ta mới thấy bên vệ đường có một bà lão đang đứng, trên mặt là nụ cười rạng rỡ chứa chan.
“Tổ mẫu!” Ta nhảy khỏi xe ngựa, bước nhanh về phía bà, giống như hồi bé, lao thẳng vào lòng bà mà ôm c.h.ặ.t lấy.
Xa xa trong rừng sâu, bóng chim xẹt qua tán lá, vỗ cánh bay vào biển cây.
Chim mỏi đã về rừng rồi.
…
Tiểu viện đơn sơ, bậc đá phủ đầy rêu xanh khó quét, chẳng thể sánh với mái ngói đỏ rực, tường xanh ngọc ngà của Bá phủ.
Thế nhưng — nơi đây lại có một thư phòng rộng rãi, sáng sủa.
Chiếm trọn nửa gian minh đường ở giữa viện, một chiếc án thư bằng gỗ lim được đặt ngang, hai bên là giá sách đan bằng tre, mấy bình gốm trên bàn cắm vài nhành hoa dại, toát lên vẻ nhàn nhã tự tại.
“Chiếc bàn này là do bác thợ mộc đầu làng làm đó,” tổ mẫu nói, không hỏi ta thêm lời nào, đi thẳng đến mở cửa sổ.
“Tay nghề ông ấy tốt lắm, mất đến nửa năm mới xong.”
Bên ngoài cửa sổ trồng đầy cây lê.
Không giống như cây lê trăm năm to lớn trong Bá phủ, mấy cây này mới trồng ba bốn năm, nhưng cũng nở rộ một khoảng trắng như tuyết.
“Năm con gả vào phủ, ta vừa khỏi bệnh. Lúc có thể xuống đất đi lại được, liền trồng cả vườn lê này.”
Tổ mẫu mỉm cười nhìn ta:
“Giờ thì, cây lê này cũng đợi được Lê nương của ta rồi.”
Mũi ta cay xè, nước mắt rơi xuống, ta tiến đến ôm chầm lấy bà:
“Tổ mẫu…”
Đêm đó ve kêu rền rĩ, đom đóm bay rợp, sao sáng trăng trong. Ta cùng tổ mẫu dùng bữa tối trước sân viện.
Chỉ là cơm rau dưa, vậy mà hương vị lại đậm đà.
Ta vừa uống canh cá vừa nói:
“Mai con ra suối bắt cá, mùa này cá béo ngon nhất.”
Tổ mẫu cười hỏi:
“Con còn nhớ cách bắt à?”
“Nhớ chứ!” Ta chớp mắt, giọng mềm mại làm nũng:
“Mai để con cho người xem thử bản lĩnh của cháu gái người!”
Nơi thôn quê đơn sơ, điều kiện thiếu thốn, cuộc sống có nhiều điều bất tiện — vậy mà ta lại thấy thảnh thơi nhẹ nhõm chưa từng có.
Không còn phải sáng chiều vấn an, có khi ngủ đến tận giữa trưa, có khi lại thức vẽ tranh đến canh ba; đôi lúc bỗng nghĩ đến những ngày trong Bá phủ, lại cảm thấy chẳng chân thực chút nào — như một giấc mộng đã qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta có rất nhiều thời gian để vẽ, cũng bắt đầu đọc sách.
Suối đầu thôn, rừng núi hoang dã, đồng ruộng, hồ nước… nội dung trong tranh ta vẽ đã không còn gò bó trong bóng dáng cây lê năm nào.
Một ngày nọ, trời trong nắng nhẹ, ta mang giá vẽ từ bên hồ trở về viện, tay còn xách mấy c.o.n c.ua, đang mải nghĩ nên hấp hay xào, thì chợt trông thấy một cỗ xe ngựa sang trọng đậu trước cửa nhà.
Ta khựng lại.
Thanh Trúc dường như cũng cảm nhận được, nhìn về phía ta đầy vui mừng:
“Phu nhân!”
Phía xa, Tạ Tự vận trường bào xanh nhạt, thêu mây nổi hạc bay, đai bạc buộc eo, dáng người cao ráo, khí chất thanh nhã ung dung.
Ánh mắt hắn dịu dàng nhìn ta, mang theo đôi phần chờ đợi.
Thế nhưng, nụ cười trên mặt ta dần tan đi, chỉ giữ lễ nghi mà chào:
“Tạ đại nhân.”
Vẻ mong đợi trong mắt hắn, trong thoáng chốc liền tắt hẳn.
Tạ Tự trịnh trọng hành lễ với tổ mẫu ta, thành khẩn nhận lỗi vì không sớm đón bà vào Bá phủ, tự trách cháu rể vô năng.
Tổ mẫu giữ thái độ ôn hòa, không quá thân thiết, cũng chẳng hờ hững, chỉ mỉm cười đáp lễ.
“Đây là cây trà mọc ngoài núi.” Ta tiếp đón Tạ Tự tại sân trước, rót một chén đưa qua:
“Tạ đại nhân chớ chê.”
Tạ Tự đón lấy chén trà, ánh mắt bình thản, nhấp một ngụm rồi nói:
“Hương vị cũng có cái thú riêng.”
Ta không đáp lời.
“Nhìn nàng… so với khi còn ở Bá phủ thì—” Ánh mắt hắn dừng trên mặt ta, khựng lại một chút, “trông khỏe mạnh hơn nhiều.”
Ta bỗng bật cười lớn, đến mức suýt làm đổ cả chén trà trong tay. Tạ Tự sững sờ, như thể lần đầu nhìn thấy con người thật của ta.
Nửa tháng qua ta len lỏi khắp núi rừng, thường xuyên vác giá vẽ đi tìm cảnh vẽ, da có sạm đi đôi chút. Cũng khó cho Tạ Tự, vẫn có thể nói uyển chuyển đến vậy.
Hắn đặt chén trà xuống, thoáng lúng túng, như nhớ ra điều gì đó, quay sang dặn Thanh Trúc mang ra một hộp gấm.
“Là gấm Thục, gửi từ Thục Châu về.” Tạ Tự tự tay mở hộp, giọng dịu dàng:
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Mẫu mới của Vân Tú Các năm nay. Nàng xem thử có hợp ý không?”
Ta chỉ liếc qua một cái, liền dứt khoát:
“Ta chưa từng để tâm đến tấm gấm Thục năm ấy.”
Tạ Tự siết c.h.ặ.t t.a.y, cúi đầu nhìn hộp gấm, tránh ánh mắt ta.
“Hôm đó ta mặc áo cũ, chỉ vì kiểu dáng của đợt may theo lệ của Bá phủ ta không thích.” Ta mỉm cười:
“Ta vốn không thích mặc y phục có màu quá rực rỡ.”
“…Ta cũng đã đoán được rồi.” Tạ Tự khẽ gật đầu, đóng nắp hộp lại, bỗng nói:
“Tiệc thưởng hoa lần trước ở phủ, khách khứa đều bảo không chu toàn như khi nàng còn ở đó.”
“Hôm ấy mẫu thân cũng nói rất nhớ nàng.” Hắn hít sâu, ngẩng đầu nhìn thẳng ta:
“Các quản sự cũng than rằng từ sau khi nàng đi, việc trong phủ rối loạn, không còn quy củ như trước.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









