Sắc mặt lão phu nhân càng thêm hòa hoãn.

“Hơn nữa, khắp kinh thành ai chẳng mong con cháu nhà họ Tạ cưới một vị quý nữ, từ nhỏ được giáo dưỡng nơi cao môn, việc quản lý nội trạch ắt giỏi hơn con gấp trăm lần.”

Ta mỉm cười:

“Người cũng chẳng cần nhọc lòng như hiện tại, cứ tiếp tục an hưởng những ngày nhàn nhã của mình.”

Cơn giận của lão phu nhân đã tan, song vẫn còn do dự. Bà vừa định mở lời, thì nghe Tạ Tự lạnh giọng nói:

“Mẫu thân, xin người tạm lánh mặt.”

Lão phu nhân rời đi.

Tạ Tự xoay người, ngồi đối diện ta. Gương mặt hắn trầm tĩnh, nhưng uy áp không giận mà nghiêm đã tràn tới:

“Hòa ly rồi, nàng định sống thế nào?”

Trong thế đạo hiện nay, nữ nhân trước khi xuất giá dựa vào phụ thân, sau khi xuất giá lại dựa vào phu quân. Triều đình đương thời đã coi là khoan dung, nhưng nữ nhân hòa ly vẫn hiếm thấy.

“Khi lão phu nhân ký thư hòa ly năm ấy, đã đáp ứng sẽ lập nữ hộ cho ta.”

Ta thản nhiên nhìn thẳng vào mắt Tạ Tự:

“Ta không cần ngài bồi thường hay cấp bạc. Mấy năm nay tranh ta cũng có chút danh tiếng. Khê Sơn Các là do Thụy Vương phi quản lý, phần lớn tranh của ta đều được đem ra đấu giá tại đó.”

Tạ Tự bỗng ngẩng đầu, bàn tay đặt trên án kỷ siết c.h.ặ.t lại mà không hay.

“Tổ mẫu ta tuy đã cao tuổi, nhưng thân thể vẫn còn khỏe, ở vùng ngoại ô có một tiểu viện.” Giọng ta nhẹ đi vài phần.

“Bà chẳng còn sống được bao lâu nữa, ta muốn ở bên bầu bạn cùng bà.”

“…Là ta sơ suất.” Giọng Tạ Tự trầm khàn.

“Lẽ ra ta nên sớm đón tổ mẫu vào phủ.”

“Tổ mẫu sống nơi thôn dã cả đời, bà không muốn đến đây đâu!” Ta đáp.

“Đường lui tính toán chu toàn đến vậy.” Tạ Tự nhìn ta, từng chữ từng chữ hỏi:

“Nàng đã sớm có ý hòa ly, đúng không?”

Ta mỉm cười: “Phải.”



Ngày ta rời Bá phủ, hoa lê trong sân nở rộ khắp nơi, trắng xóa như tuyết.

Việc vụn vặt trong phủ không ít, ta và Tạ Tự cùng ngồi ở chủ tọa, dưới hoa sảnh là một hàng dài quản sự trong ngoài đang đứng chờ.

Đã rời đi, tất phải giao lại mọi thứ rõ ràng. Lão phu nhân không quản nổi nội vụ, những việc ấy Tạ Tự phải nắm được sơ lược.

Bốn năm trong phủ, mọi việc khen chê, xử phạt, điều phối, ta đều định sẵn quy chế. Chẳng đến nửa canh giờ, quy trình đã được sắp xếp đâu vào đấy.

Ban đầu Tạ Tự còn thong thả nâng chén trà, đến lúc sau thì cứng họng, hồi lâu mới đặt chén xuống, khẽ nói:

“Phu nhân làm việc chu toàn tỉ mỉ.”

Hắn ngừng lại một chút, giọng khàn khàn: “…Những năm qua, nàng vất vả rồi.”

“Sau khi ta rời đi, cứ theo quy tắc cũ mà tiếp tục.” Ta không để ý đến lời hắn, trải tập sổ sách Trần bá vừa dâng ra trước mặt:

“Quan trọng nhất, là tổng sổ mấy năm qua.”

Sau khi tân hôn ba tháng, Tạ Tự rời đến Thục Châu nhậm chức, một mình ta cáng đáng cả Bá phủ, lực bất tòng tâm. Kẻ dưới giỏi nhất là nhìn sắc mặt đoán ý, suốt năm đầu ấy, ta đã ăn không ít thiệt thòi trên sổ sách.

Nhưng càng chịu thiệt nhiều, những đêm đau đầu dưới đèn dầu cũng nhiều thêm. Dần dần, tay quen mắt quen, cũng hiểu được cách xoay chuyển.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Từng chỗ, từng khoản chi tiêu đều sáng sủa rõ ràng. Đối chiếu ba quyển sổ xong, Trần bá cảm khái:

“Phu nhân làm việc quang minh lỗi lạc, ba năm nay chưa từng xảy ra bất cứ sai sót nào.”

Tay cầm chén trà của Tạ Tự khẽ run lên một chút.

Ta đang định mở quyển thứ tư, thì Tạ Tự bất ngờ nắm lấy cổ tay ta — rất nhẹ, như sợ làm ta giật mình.

“…Không cần đối soát nữa.” Giọng hắn khàn khàn:

“Không cần nữa.”

“Không.” Ta nhìn thẳng hắn, giọng có chút run rẩy:

“Cũng nên để ngài biết, ta có thật là kẻ hám danh hám lợi, phẩm hạnh khiếm khuyết hay không.”

Tạ Tự như bị bỏng, vội vàng buông tay ta ra. Lần đầu tiên trong bao năm nhìn ta, hắn lại là người dời mắt trước.

Hoa sảnh lặng ngắt như tờ. Ta đưa mắt nhìn khắp đám quản sự phía dưới, mỉm cười:

“Bốn năm nay, đa tạ các vị đã nâng đỡ.”

Trần bá chợt nghiêng đầu đi, những người khác thì hoặc mắt đỏ, hoặc cúi đầu, sự luyến tiếc lặng lẽ lan khắp đại sảnh.

Ta nhìn về phía Tạ Tự, nghiêm túc rót cho hắn một chén trà, thay rượu cảm ơn:

“Thế t.ử gia nhân hậu, những năm qua giúp đỡ đệ đệ ta rất nhiều — đại ân ấy, ta suốt đời không quên.”

Tạ Tự mấp máy môi:

“Đó là điều ta nên làm.”

Ta mỉm cười, đứng dậy thi lễ:

“Vậy bản thư hòa ly kia, xin phiền Thế t.ử gia chuyển đến nha môn, đóng ấn xác nhận.”

Không đợi Tạ Tự lên tiếng, ta đã xoay người rời đi.

Xuyên qua hoa sảnh, bước qua trung đình, từng bước chân nhẹ nhàng, hoa lê từ gốc cây trăm tuổi rơi rụng lả tả — như muốn níu giữ, lại như đang lặng lẽ tiễn biệt, mang theo cả lời chúc lành.

Bên ngoài cửa bên, cỗ xe ngựa ta thuê đã đợi sẵn. Ta nhấc váy bước lên bậc cuối cùng, chợt nghe phía sau vang lên một tiếng non nớt: “Phu nhân!”

Ta ngoảnh lại — hai bên hành lang trong tiền viện, đầy người hầu đứng lặng, ánh mắt đều dõi theo ta đầy luyến tiếc. Lão phu nhân và Tạ Tự đứng ở xa nhất trên thềm chính điện.

Ngay trước mặt ta, một tiểu đồng độ mười mấy tuổi “phịch” một tiếng quỳ xuống, dập đầu ba cái vang rền.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Ta hơi sửng sốt, đang định đỡ nó dậy thì nghe nó nói:

“Hai năm trước mẫu thân con lâm bệnh nặng, không có tiền mua t.h.u.ố.c, là phu nhân đã bảo Thanh Trúc cô cô lén đưa bạc cho con.”

Ta ngẩn ra, ký ức như một mảnh vụn bị kéo lên từ tận sâu thẳm.

“Mạng của mẫu thân con là phu nhân cứu. Cả phủ này, hơn phân nửa hạ nhân từng nhận được ơn của người. Người quan tâm chúng ta, chúng ta đều ghi nhớ.”

Nó hít mũi, nói khẽ:

“Con không biết nói lời hay, chỉ mong phu nhân sau này sống thật thuận ý.”

Ta đỡ nó dậy — nửa năm trước nó đã được Trần bá nhận làm nghĩa t.ử, hôm nay dù có lỗ mãng quỳ lạy, lão phu nhân vì nể mặt Trần bá cũng sẽ không trách tội.

Bởi vậy, nó mới dám đại diện cho bao người trong phủ, dập đầu ba cái tiễn ta.

“Học lấy mấy chữ, nhờ Trần bá dạy cho.” Ta nghẹn giọng, cố chớp mắt để kìm nước mắt, khẽ nói:

“Tấm lòng của các ngươi, ta hiểu cả. Sau này… thay ta chăm sóc thêm cho Thanh Trúc một chút.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện