12
Sau ngày đó, Ôn Hữu Việt không chủ động nhắc lại chuyện cưới xin, cũng chẳng dùng thủ đoạn nào thúc ép.
Tôi ra nước ngoài như đã hẹn, ở lại Paris một thời gian rất dài.
Mọi người đều nghĩ tôi đi là vì giận chuyện đổi vị hôn phu nhà họ Ôn.
Thời gian trôi đi, ngay cả kẻ luôn tự tin như Ôn Hữu Việt cũng bắt đầu d.a.o động.
Thi thoảng vào rạng sáng, anh ta đột ngột xuất hiện dưới căn hộ của tôi, lặng lẽ chờ đợi theo thói quen.
"Lúc đó, anh không nghĩ ra cách nào tốt hơn."
Anh ta cúi đầu, vóc dáng cao lớn khom xuống: "Nếu em thấy không vui, có thể nói cho anh biết phải bù đắp thế nào không?"
Tôi không trả lời, chỉ nói: "Ôn Hữu Việt, em chưa nghĩ kỹ có nên gả cho anh không."
Đây là lời thật lòng.
Mưu tính bấy lâu, gả cho anh ta chắc chắn là lựa chọn tối ưu nhất hiện tại và cả tương lai.
Nhưng lựa chọn tối ưu có nghĩa là lựa chọn tốt nhất sao? Anh ta mím môi: "Không sao, anh có thể đợi, đợi đến khi em nghĩ kỹ."
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
Khoảng thời gian sau đó, anh ta xuất hiện ngày càng thường xuyên.
Dù anh ta không ra mặt, tôi vẫn thấy dấu vết của anh ta ở khắp nơi tại Paris.
Một đóa hồng nơi góc phố, tiếng động cơ xe lúc bốn giờ sáng, chiếc bánh sinh nhật vừa xấu vừa dở...
Ôn Hữu Việt là kẻ chưa từng được yêu, cũng chẳng biết yêu người khác thế nào.
Anh ta chỉ biết dùng dây thừng tự siết c.h.ặ.t chính mình, rồi không nói một lời mà giao đầu dây đó vào tay bạn.
Anh ta nói với bạn: Không sao cả, đi đâu cũng được, chỉ cần đừng vứt bỏ sợi dây này là được.
Đôi khi tâm trạng tốt, tôi cho phép anh ta vào căn hộ nhỏ của mình.
Căn hộ không lớn, hai chữ "lại đây" của tôi phát ra còn chưa kịp dứt tiếng.
Tôi rũ mắt nhìn gương mặt đẫm mồ hôi của Ôn Hữu Việt.
Với giọng điệu ra lệnh, tôi bảo anh ta sống, anh ta chẳng dám ch/ết.
Tôi nâng mặt anh ta lên, giọng điệu ngây thơ mà tàn nhẫn: "Nhịn đi, không được lên, nghe rõ chưa?"
Anh ta quá nghe lời, ngoan ngoãn gật đầu: "Được."
Thật bất ngờ, những trống trải và hụt hẫng khi mất kiểm soát đối với Ôn Chi Kiều đều được lấp đầy khít khao.
Trong bóng tối, tôi khẽ mỉm cười.
Tôi không sai, tôi chỉ tìm nhầm người mà thôi.
13
Trước đêm hôn lễ, Ôn Chi Kiều bất chấp lệnh cấm, lén lút đến gặp tôi.
Hắn hiện tại đã ngoan hơn nhiều, không còn giống một con công kiêu ngạo nữa.
Nhắc đến Ôn Hữu Việt, tôi nói thật lòng: "Tôi không còn cách nào khác ——"
Ý tôi là, không còn cách nào khác, đá hắn để chọn anh trai hắn là chuyện sớm muộn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng hắn lại đầy phẫn uất ra hiệu: "Anh biết, không trách em được!"
"Là Ôn Hữu Việt không biết xấu hổ, anh ta quyến rũ em, dụ dỗ em, lúc đầu em cũng bị anh ta lừa thôi!"
"Loại người bất chấp thủ đoạn như anh ta, em thực sự muốn gả sao?"
"Anh quên mất, đều là lỗi của anh, đi đến bước này em cũng chẳng còn lựa chọn nào khác!"
Tôi im lặng.
Thật không ngờ danh tiếng của mình lại "tốt" đến mức này.
"Nếu như lúc đầu..."
Hắn ngập ngừng, "Anh không làm những chuyện đó, liệu chúng ta có đi đến bước đường này không?"
Tôi nhìn hắn, không hề khách khí: "Sao anh vẫn có can đảm hỏi ra câu đó nhỉ?"
Những chuyện xưa cũ, dù là chuyện nào, hắn cũng không xứng được tha thứ.
Mặt hắn trắng bệch, không còn dũng khí để truy hỏi nguyên do.
Tôi tiễn biệt bóng lưng hắn dần khuất khỏi tầm mắt.
Mối liên kết giữa tôi và Ôn Chi Kiều, mười mấy năm quang âm cứ thế biến mất.
Trong vở kịch lớn này, Hứa Trinh bị sa thải khỏi Ôn thị, nhận lấy kết cục cuối cùng.
Sự rời đi của cô ta nhỏ bé đến mức không ai bận tâm, giống như một con kiến bị giẫm ch/ết một cách tàn nhẫn.
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
Hôn lễ được tổ chức linh đình, người trong giới đều có mặt đầy đủ.
Ôn Hữu Việt cố ý làm vậy, tôi cũng chẳng ngăn cản.
Dưới khán đài là cha mẹ anh ta, sắc mặt họ có lẽ không tốt, nhưng anh ta chẳng hề để tâm.
Một sự công khai đàng hoàng trước bàn dân thiên hạ, với anh ta thế là đã đủ.
Thời gian trôi rất nhanh, nhanh đến mức anh ta không phân biệt nổi thực tại và ảo ảnh.
Nhanh đến mức hiện tại, Ôn Chi Kiều vẫn đang liều mạng ra hiệu thủ ngữ với người khác, không ngừng tố cáo: "Anh trai tôi là đồ đê tiện!"
Còn mẹ anh ta cuối cùng cũng phản ứng lại được, thi thoảng thốt lên: "Mẹ con mình bị người ta tính kế rồi!"
…
Sau này, anh khom lưng kéo lại quai cặp cho cô con gái mới cao đến đầu gối.
Sau đó, nhìn con bé tung tăng chạy đến trường.
Anh cuối cùng không nhịn được mà hỏi: "Tuyên Ninh, em từng yêu anh chưa?"
Người phụ nữ bên cạnh được năm tháng ưu ái, trở nên đằm thắm và dịu dàng hơn nhiều, nghe vậy chỉ liếc nhìn anh một cái.
"Con gái đã bốn tuổi rồi, giờ anh hỏi mấy câu ấu trĩ này có hợp lý không?"
Cô vẫn không trả lời như cũ.
Không nói yêu, cũng chẳng nói không yêu.
Chỉ để lại mình anh khổ sở vùng vẫy.
Không sao cả, anh tự an ủi mình như vậy.
Đời này, đến cuối cùng, người thắng vẫn là anh.
Sau ngày đó, Ôn Hữu Việt không chủ động nhắc lại chuyện cưới xin, cũng chẳng dùng thủ đoạn nào thúc ép.
Tôi ra nước ngoài như đã hẹn, ở lại Paris một thời gian rất dài.
Mọi người đều nghĩ tôi đi là vì giận chuyện đổi vị hôn phu nhà họ Ôn.
Thời gian trôi đi, ngay cả kẻ luôn tự tin như Ôn Hữu Việt cũng bắt đầu d.a.o động.
Thi thoảng vào rạng sáng, anh ta đột ngột xuất hiện dưới căn hộ của tôi, lặng lẽ chờ đợi theo thói quen.
"Lúc đó, anh không nghĩ ra cách nào tốt hơn."
Anh ta cúi đầu, vóc dáng cao lớn khom xuống: "Nếu em thấy không vui, có thể nói cho anh biết phải bù đắp thế nào không?"
Tôi không trả lời, chỉ nói: "Ôn Hữu Việt, em chưa nghĩ kỹ có nên gả cho anh không."
Đây là lời thật lòng.
Mưu tính bấy lâu, gả cho anh ta chắc chắn là lựa chọn tối ưu nhất hiện tại và cả tương lai.
Nhưng lựa chọn tối ưu có nghĩa là lựa chọn tốt nhất sao? Anh ta mím môi: "Không sao, anh có thể đợi, đợi đến khi em nghĩ kỹ."
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
Khoảng thời gian sau đó, anh ta xuất hiện ngày càng thường xuyên.
Dù anh ta không ra mặt, tôi vẫn thấy dấu vết của anh ta ở khắp nơi tại Paris.
Một đóa hồng nơi góc phố, tiếng động cơ xe lúc bốn giờ sáng, chiếc bánh sinh nhật vừa xấu vừa dở...
Ôn Hữu Việt là kẻ chưa từng được yêu, cũng chẳng biết yêu người khác thế nào.
Anh ta chỉ biết dùng dây thừng tự siết c.h.ặ.t chính mình, rồi không nói một lời mà giao đầu dây đó vào tay bạn.
Anh ta nói với bạn: Không sao cả, đi đâu cũng được, chỉ cần đừng vứt bỏ sợi dây này là được.
Đôi khi tâm trạng tốt, tôi cho phép anh ta vào căn hộ nhỏ của mình.
Căn hộ không lớn, hai chữ "lại đây" của tôi phát ra còn chưa kịp dứt tiếng.
Tôi rũ mắt nhìn gương mặt đẫm mồ hôi của Ôn Hữu Việt.
Với giọng điệu ra lệnh, tôi bảo anh ta sống, anh ta chẳng dám ch/ết.
Tôi nâng mặt anh ta lên, giọng điệu ngây thơ mà tàn nhẫn: "Nhịn đi, không được lên, nghe rõ chưa?"
Anh ta quá nghe lời, ngoan ngoãn gật đầu: "Được."
Thật bất ngờ, những trống trải và hụt hẫng khi mất kiểm soát đối với Ôn Chi Kiều đều được lấp đầy khít khao.
Trong bóng tối, tôi khẽ mỉm cười.
Tôi không sai, tôi chỉ tìm nhầm người mà thôi.
13
Trước đêm hôn lễ, Ôn Chi Kiều bất chấp lệnh cấm, lén lút đến gặp tôi.
Hắn hiện tại đã ngoan hơn nhiều, không còn giống một con công kiêu ngạo nữa.
Nhắc đến Ôn Hữu Việt, tôi nói thật lòng: "Tôi không còn cách nào khác ——"
Ý tôi là, không còn cách nào khác, đá hắn để chọn anh trai hắn là chuyện sớm muộn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng hắn lại đầy phẫn uất ra hiệu: "Anh biết, không trách em được!"
"Là Ôn Hữu Việt không biết xấu hổ, anh ta quyến rũ em, dụ dỗ em, lúc đầu em cũng bị anh ta lừa thôi!"
"Loại người bất chấp thủ đoạn như anh ta, em thực sự muốn gả sao?"
"Anh quên mất, đều là lỗi của anh, đi đến bước này em cũng chẳng còn lựa chọn nào khác!"
Tôi im lặng.
Thật không ngờ danh tiếng của mình lại "tốt" đến mức này.
"Nếu như lúc đầu..."
Hắn ngập ngừng, "Anh không làm những chuyện đó, liệu chúng ta có đi đến bước đường này không?"
Tôi nhìn hắn, không hề khách khí: "Sao anh vẫn có can đảm hỏi ra câu đó nhỉ?"
Những chuyện xưa cũ, dù là chuyện nào, hắn cũng không xứng được tha thứ.
Mặt hắn trắng bệch, không còn dũng khí để truy hỏi nguyên do.
Tôi tiễn biệt bóng lưng hắn dần khuất khỏi tầm mắt.
Mối liên kết giữa tôi và Ôn Chi Kiều, mười mấy năm quang âm cứ thế biến mất.
Trong vở kịch lớn này, Hứa Trinh bị sa thải khỏi Ôn thị, nhận lấy kết cục cuối cùng.
Sự rời đi của cô ta nhỏ bé đến mức không ai bận tâm, giống như một con kiến bị giẫm ch/ết một cách tàn nhẫn.
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
Hôn lễ được tổ chức linh đình, người trong giới đều có mặt đầy đủ.
Ôn Hữu Việt cố ý làm vậy, tôi cũng chẳng ngăn cản.
Dưới khán đài là cha mẹ anh ta, sắc mặt họ có lẽ không tốt, nhưng anh ta chẳng hề để tâm.
Một sự công khai đàng hoàng trước bàn dân thiên hạ, với anh ta thế là đã đủ.
Thời gian trôi rất nhanh, nhanh đến mức anh ta không phân biệt nổi thực tại và ảo ảnh.
Nhanh đến mức hiện tại, Ôn Chi Kiều vẫn đang liều mạng ra hiệu thủ ngữ với người khác, không ngừng tố cáo: "Anh trai tôi là đồ đê tiện!"
Còn mẹ anh ta cuối cùng cũng phản ứng lại được, thi thoảng thốt lên: "Mẹ con mình bị người ta tính kế rồi!"
…
Sau này, anh khom lưng kéo lại quai cặp cho cô con gái mới cao đến đầu gối.
Sau đó, nhìn con bé tung tăng chạy đến trường.
Anh cuối cùng không nhịn được mà hỏi: "Tuyên Ninh, em từng yêu anh chưa?"
Người phụ nữ bên cạnh được năm tháng ưu ái, trở nên đằm thắm và dịu dàng hơn nhiều, nghe vậy chỉ liếc nhìn anh một cái.
"Con gái đã bốn tuổi rồi, giờ anh hỏi mấy câu ấu trĩ này có hợp lý không?"
Cô vẫn không trả lời như cũ.
Không nói yêu, cũng chẳng nói không yêu.
Chỉ để lại mình anh khổ sở vùng vẫy.
Không sao cả, anh tự an ủi mình như vậy.
Đời này, đến cuối cùng, người thắng vẫn là anh.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









