NGOẠI TRUYỆN: ÔN HỮU VIỆT
"Hữu Việt, không được tranh đồ với em!"
"Hữu Việt, nếu em trai có chuyện gì, mẹ sẽ không tha thứ cho con đâu!"
"Hữu Việt, con phải nhường em!"
"Hữu Việt, đều tại con không ngoan trong bụng mẹ nên em mới thành ra thế này, cả đời này con đều mắc nợ nó, biết chưa?"
Ôn Hữu Việt ở cái tuổi chưa biết tình yêu là gì, đã sớm biết mình không được yêu thương.
Mẹ họ sống trong nhung lụa, tự tay chăm sóc Ôn Chi Kiều từng chút một, còn cuộc sống của anh ta chỉ xoay quanh v.ú em.
Mẹ sẽ dạy bảo em trai, ngay cả vị trí chiếc ghim cài áo cũng phải tự tay chỉnh lại cho đúng.
Thế là anh ta học theo sự nghịch ngợm của em trai, cài ghim áo xuống dưới túi quần, nhỏ giọng nói: "Mẹ ơi, ghim áo của A Việt cũng bị lệch rồi."
Bà ta chỉ nhìn lướt qua: "Chẳng phải đang yên đang lành sao? Bảo v.ú em xem cho con, đừng có kiếm chuyện!"
Lúc đó, anh ta còn nhỏ đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng nghĩ ra một cách.
Chỉ cần không biết nói, mẹ sẽ yêu anh ta, vậy thì anh ta cũng có thể không nói chuyện.
Thế là ngày hôm đó, anh ta có được một buổi chiều tựa như trong mơ.
Cho đến khi bị phát hiện, đón chờ anh ta là cơn thịnh nộ lôi đình của mẹ.
"Ôn Hữu Việt, sao con có thể hư như thế này?"
"Nhỏ tuổi đầu đã đầy bụng mưu mô, ai dạy con hả?"
Anh ta không xấu, anh ta chỉ muốn bà cũng quan tâm đến mình mà thôi.
Về sau, anh ta học được một cách khác.
Chỉ cần đối xử với em trai càng tốt, mẹ sẽ nhìn anh ta thêm vài lần.
Vậy thì nhường cho nó hết.
Ôn Chi Kiều muốn gì, làm gì, đều được!
Năm năm tuổi, Tuyên Ninh nhìn trúng viên kẹo của Ôn Chi Kiều.
Anh ta đứng sau lưng họ, muốn nói với cô rằng: "A Việt cũng có kẹo, có thể cho em hết."
Lúc đó không ai nói cho anh ta biết, thứ Tuyên Ninh nhìn trúng không phải là viên kẹo đó.
Tuyên Ninh rất giỏi lật mặt, từ nhỏ đã vậy.
Khi cô ở bên Ôn Chi Kiều, cô luôn tỏ vẻ đáng thương như một chú mèo Ragdoll.
Nhưng khi thấy anh ta, cô liền trở nên hờ hững.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngoại trừ Ôn Chi Kiều, cô chẳng quan tâm ai có thích mình hay không.
Lúc tâm trạng không tốt, cô rất ác nghiệt: "Mẹ anh không nói với anh là con trai không được đi đôi giày này sao? Nhìn anh xấu ch/ết đi được!"
Anh ta nghiêng đầu, ngoan ngoãn chờ cô chỉ thị: "Vậy, anh nên đi giày thế nào thì tốt hơn?"
Cô hiếm khi chỉ bảo anh ta phải làm gì, trừ phi tâm trạng cực tốt.
Việc cô thích nhất là xoay quanh Ôn Chi Kiều.
Những lúc cực đoan nhất, cô trông như chẳng có chút cảm giác an toàn nào, yêu cầu Ôn Chi Kiều mở định vị, yêu cầu hắn in ảnh mình vào mặt dây chuyền trên cổ, bắt hắn dẫn bạn bè đến cho cô kiểm duyệt.
Họ đều nói Tuyên Ninh là kẻ có tính kiểm soát quá mạnh, Ôn Chi Kiều sớm muộn cũng không chịu nổi cô.
Dục vọng cướp đoạt vào khoảnh khắc đó đã nở rộ điên cuồng.
Anh ta có đôi khi ghen tị với Ôn Chi Kiều, ghen tị đến phát điên.
Rõ ràng là cùng một gương mặt, dựa vào cái gì mà mọi người đều thích nó, dựa vào cái gì mà mọi người đều yêu nó? Anh ta như một con rắn độc, ẩn nấp thật lâu, chờ đợi thời cơ.
Không cần đạo đức, không có cảm giác tội lỗi.
Anh ta nhượng bộ Ôn Chi Kiều bao nhiêu năm qua, chỉ để đổi lấy một lần đường hoàng chiếm đoạt này.
Những kẻ không rõ sự tình khuyên anh ta: Dưa hái xanh không ngọt, Tuyên Ninh không thích anh.
Thì đã sao?
Dưa hái xanh cũng được, dưa chín rụng cuống cũng được.
Chỉ cần mọi người biết quả dưa này thuộc về anh ta là đủ.
Tuyên Ninh không hợp với Ôn Chi Kiều, cô sẽ không có được sự thỏa mãn khi ở bên hắn.
Nhưng anh ta thì có thể.
Chiếc dây chuyền l.ồ.ng ảnh mà Ôn Chi Kiều vứt đi, anh ta rất thích.
Tuyên Ninh thích người nghe lời, mà việc nghe lời này, anh ta thạo hơn bất cứ ai.
Còn về tình yêu... chuyện yêu đương này.
Anh ta đi đi lại lại, nôn nóng bất an.
Không sao cả, ngay cả hạng ngu ngốc như Ôn Chi Kiều mà cô còn có thể thích nhiều năm như vậy.
Sẽ có một ngày, cô bừng tỉnh nhận ra.
Kinh ngạc phát hiện ra rằng, Ôn Hữu Việt anh ta mới là con ch.ó xứng đáng được yêu nhất.
---HẾT---
"Hữu Việt, không được tranh đồ với em!"
"Hữu Việt, nếu em trai có chuyện gì, mẹ sẽ không tha thứ cho con đâu!"
"Hữu Việt, con phải nhường em!"
"Hữu Việt, đều tại con không ngoan trong bụng mẹ nên em mới thành ra thế này, cả đời này con đều mắc nợ nó, biết chưa?"
Ôn Hữu Việt ở cái tuổi chưa biết tình yêu là gì, đã sớm biết mình không được yêu thương.
Mẹ họ sống trong nhung lụa, tự tay chăm sóc Ôn Chi Kiều từng chút một, còn cuộc sống của anh ta chỉ xoay quanh v.ú em.
Mẹ sẽ dạy bảo em trai, ngay cả vị trí chiếc ghim cài áo cũng phải tự tay chỉnh lại cho đúng.
Thế là anh ta học theo sự nghịch ngợm của em trai, cài ghim áo xuống dưới túi quần, nhỏ giọng nói: "Mẹ ơi, ghim áo của A Việt cũng bị lệch rồi."
Bà ta chỉ nhìn lướt qua: "Chẳng phải đang yên đang lành sao? Bảo v.ú em xem cho con, đừng có kiếm chuyện!"
Lúc đó, anh ta còn nhỏ đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng nghĩ ra một cách.
Chỉ cần không biết nói, mẹ sẽ yêu anh ta, vậy thì anh ta cũng có thể không nói chuyện.
Thế là ngày hôm đó, anh ta có được một buổi chiều tựa như trong mơ.
Cho đến khi bị phát hiện, đón chờ anh ta là cơn thịnh nộ lôi đình của mẹ.
"Ôn Hữu Việt, sao con có thể hư như thế này?"
"Nhỏ tuổi đầu đã đầy bụng mưu mô, ai dạy con hả?"
Anh ta không xấu, anh ta chỉ muốn bà cũng quan tâm đến mình mà thôi.
Về sau, anh ta học được một cách khác.
Chỉ cần đối xử với em trai càng tốt, mẹ sẽ nhìn anh ta thêm vài lần.
Vậy thì nhường cho nó hết.
Ôn Chi Kiều muốn gì, làm gì, đều được!
Năm năm tuổi, Tuyên Ninh nhìn trúng viên kẹo của Ôn Chi Kiều.
Anh ta đứng sau lưng họ, muốn nói với cô rằng: "A Việt cũng có kẹo, có thể cho em hết."
Lúc đó không ai nói cho anh ta biết, thứ Tuyên Ninh nhìn trúng không phải là viên kẹo đó.
Tuyên Ninh rất giỏi lật mặt, từ nhỏ đã vậy.
Khi cô ở bên Ôn Chi Kiều, cô luôn tỏ vẻ đáng thương như một chú mèo Ragdoll.
Nhưng khi thấy anh ta, cô liền trở nên hờ hững.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngoại trừ Ôn Chi Kiều, cô chẳng quan tâm ai có thích mình hay không.
Lúc tâm trạng không tốt, cô rất ác nghiệt: "Mẹ anh không nói với anh là con trai không được đi đôi giày này sao? Nhìn anh xấu ch/ết đi được!"
Anh ta nghiêng đầu, ngoan ngoãn chờ cô chỉ thị: "Vậy, anh nên đi giày thế nào thì tốt hơn?"
Cô hiếm khi chỉ bảo anh ta phải làm gì, trừ phi tâm trạng cực tốt.
Việc cô thích nhất là xoay quanh Ôn Chi Kiều.
Những lúc cực đoan nhất, cô trông như chẳng có chút cảm giác an toàn nào, yêu cầu Ôn Chi Kiều mở định vị, yêu cầu hắn in ảnh mình vào mặt dây chuyền trên cổ, bắt hắn dẫn bạn bè đến cho cô kiểm duyệt.
Họ đều nói Tuyên Ninh là kẻ có tính kiểm soát quá mạnh, Ôn Chi Kiều sớm muộn cũng không chịu nổi cô.
Dục vọng cướp đoạt vào khoảnh khắc đó đã nở rộ điên cuồng.
Anh ta có đôi khi ghen tị với Ôn Chi Kiều, ghen tị đến phát điên.
Rõ ràng là cùng một gương mặt, dựa vào cái gì mà mọi người đều thích nó, dựa vào cái gì mà mọi người đều yêu nó? Anh ta như một con rắn độc, ẩn nấp thật lâu, chờ đợi thời cơ.
Không cần đạo đức, không có cảm giác tội lỗi.
Anh ta nhượng bộ Ôn Chi Kiều bao nhiêu năm qua, chỉ để đổi lấy một lần đường hoàng chiếm đoạt này.
Những kẻ không rõ sự tình khuyên anh ta: Dưa hái xanh không ngọt, Tuyên Ninh không thích anh.
Thì đã sao?
Dưa hái xanh cũng được, dưa chín rụng cuống cũng được.
Chỉ cần mọi người biết quả dưa này thuộc về anh ta là đủ.
Tuyên Ninh không hợp với Ôn Chi Kiều, cô sẽ không có được sự thỏa mãn khi ở bên hắn.
Nhưng anh ta thì có thể.
Chiếc dây chuyền l.ồ.ng ảnh mà Ôn Chi Kiều vứt đi, anh ta rất thích.
Tuyên Ninh thích người nghe lời, mà việc nghe lời này, anh ta thạo hơn bất cứ ai.
Còn về tình yêu... chuyện yêu đương này.
Anh ta đi đi lại lại, nôn nóng bất an.
Không sao cả, ngay cả hạng ngu ngốc như Ôn Chi Kiều mà cô còn có thể thích nhiều năm như vậy.
Sẽ có một ngày, cô bừng tỉnh nhận ra.
Kinh ngạc phát hiện ra rằng, Ôn Hữu Việt anh ta mới là con ch.ó xứng đáng được yêu nhất.
---HẾT---
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









