10

Ôn Hữu Việt nói một là một, hai là hai.

Gần như chẳng cần lý do, anh ta đã có thể giam lỏng Ôn Chi Kiều tại nhà.

Nhưng anh ta không hạn chế tự do cá nhân của tôi.

Tôi bảo người đặt một vé máy bay đi Paris.

Bị trêu đùa, bị lừa dối, việc ra nước ngoài thư giãn là lẽ đương nhiên.

Hứa Trinh tìm đến tôi là chuyện nằm trong dự tính.

Ôn Chi Kiều luôn tưởng rằng, kẻ bám víu lấy hắn là một nhành hoa nhài yếu ớt, vô hại, để hắn thỏa sức phô diễn chủ nghĩa anh hùng.

Còn đóa hồng gai mạnh mẽ, ngang ngược như tôi thực sự khiến hắn chán ghét.

"Cô rất giỏi, tôi đấu không lại cô."

Hứa Trinh ngồi trước mặt tôi, mang theo vài phần không phục.

"Sai rồi."

Tôi khuấy cà phê, lắc đầu: "Cô chưa bao giờ có tư cách đấu với tôi."

Mấy trò vặt vãnh vụng về, những thủ đoạn không lên nổi mặt bàn đó, từ nhỏ tôi đã thấy quá nhiều.

Có lẽ Ôn Chi Kiều nghĩ tôi từ bỏ vì lần lừa dối này.

Nhưng thực tế, từ hai ba năm trước, tôi đã cho hắn vô số cơ hội.

Dù những năm qua Ôn Hữu Việt từng bước kiểm soát nhà họ Ôn, khiến giá trị của Ôn Chi Kiều trở nên mờ nhạt.

Nhưng ít nhất lúc đầu tôi chưa từng nghĩ đến việc thay đổi mục tiêu.

Chỉ cần Ôn Chi Kiều không vi phạm pháp luật, nhà họ Ôn thừa sức bảo vệ hắn cả đời, và d.ụ.c vọng của tôi cũng có thể vì hắn mà lùi lại một bước.

Nhưng Ôn Chi Kiều rõ ràng không nghĩ thế.

Có lẽ ban đầu hắn chỉ muốn dùng Hứa Trinh để phản kháng lại sự kiểm soát của tôi.

Nhưng về sau, khi Hứa Trinh đứng cạnh tôi bị nước làm bỏng, hắn sẽ hất văng tôi ra, không chút do dự mà quát mắng: "Tại sao cô cứ phải làm khó cô ấy? Tôi đã nói giữa tôi và cô ấy không có gì rồi, cô định náo loạn đến bao giờ hả?"

Hắn sẽ bảo vệ Hứa Trinh trước mặt mọi người theo bản năng: "Tuyên Ninh sao có thể so với Hứa Trinh? Cô ta sinh ra trong hào môn, từ nhỏ muốn gì được nấy! Hứa Trinh đi từ nông thôn lên đến đây vốn đã không dễ dàng, các người không thấy cô ấy kiên cường thế nào sao?"

Ôn Chi Kiều thích Hứa Trinh, giống như thích Tuyên Ninh năm năm tuổi.

🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟

👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️

💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖

Dù việc liên hôn đã cận kề, hắn vẫn bất chấp đưa cô ta tham dự đủ loại sự kiện, sắp xếp công việc ở Ôn thị cho cô ta.

Cho đến buổi tụ tập trên đỉnh núi lần đó, tôi và Hứa Trinh cùng rơi xuống bể bơi.

Ôn Chi Kiều lao xuống, chỉ lo ôm Hứa Trinh rời đi.

Sắc mặt tôi trắng bệch gọi hắn lại, nhìn hắn đầy vẻ không tin nổi.

Cho đến trước khoảnh khắc đó, dù tranh cãi hay bất hòa thế nào, tôi chưa từng nghi ngờ tình cảm bao nhiêu năm qua giữa mình và Ôn Chi Kiều.

Tôi không tin hắn sẽ bỏ mặc tôi.

Nhưng Hứa Trinh trong lòng hắn nước mắt lã chã: "Anh A Kiều, em hơi khó chịu..."

Ôn Chi Kiều không chút do dự: "Trinh Trinh tim không tốt. Tuyên Ninh, em biết bơi mà, đừng có tính toán quá, em tự lên đi, anh sẽ quay lại đón em ngay!"

Tôi không mở miệng nữa, buông bàn tay đang che vết thương ra, nước bể bơi loang lổ vết m.á.u.

Gương mặt Hứa Trinh ghé qua vai hắn nhìn tôi, trùng khớp với gương mặt trước mắt hiện tại.

Tôi chống cằm nhìn cô ta: "Nếu cô thông minh chút thì nên học cách rút lui đúng lúc, chứ không phải ở đây lên mặt với tôi khi chẳng có chút thực lực nào."

Nói là tài trợ, thực chất là bao nuôi.

Những năm qua, số tiền Ôn Chi Kiều tiêu trên người cô ta không đếm xuể.

Dây chuyền, túi xách hàng triệu tệ, căn hộ ở trung tâm nói tặng là tặng, chẳng thèm chớp mắt.

Kẻ thông minh vơ vét được một mẻ thì nên biết đủ, nhất là khi nhà họ Ôn chưa truy cứu.

"Rút lui?"

Cô ta cười khẩy: "Cô không phải tôi, dĩ nhiên cô không hiểu được cảm giác từ địa ngục lên thiên đường, nói gì đến việc giờ còn bị người ta đuổi xuống địa ngục?"

Cô ta mím môi: "Vốn dĩ yêu cầu của tôi không nhiều, dù hắn kết hôn với cô cũng chẳng sao, tôi không tranh không giành, chỉ cần ở bên cạnh hắn, vốn chẳng ảnh hưởng gì đến cô. Là cô quá tham lam, cũng quá hẹp hòi!"

"Cô muốn làm phu nhân nhà hào môn, nhưng lại vọng tưởng quanh chồng mình không một bóng hồng, thuần khiết như tờ giấy trắng. Cô rõ hơn tôi, đó là suy nghĩ quá ngây thơ!"

"Nhưng cô giỏi thật đấy. Ôn Chi Kiều thì thôi đi, hắn là đồ ngu, đến cả Ôn Hữu Việt mà cô cũng có thể đùa giỡn trong lòng bàn tay."

Hôm nay tôi đến không phải để đôi co với cô ta.

Uống cạn ngụm cà phê cuối cùng, tôi cầm túi xách, tốt bụng nhắc nhở: "Dù không có tôi, nhà họ Ôn cũng không bao giờ cho phép cô bước chân vào cửa."

"Thế thì đã sao?"

Cô ta đứng bật dậy sau lưng tôi: "Nếu người nhà họ Ôn biết cô lăng nhăng, bắt cá hai tay, cô nghĩ mình còn gả vào được sao?"

"Tuyên Ninh, thứ tôi không có được thì cô cũng đừng hòng có được dễ dàng!"

Tôi dừng bước, ngoảnh lại nhìn cô ta một cái.

—— Đúng là không tự lượng sức mình.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện