9
Ôn Chi Kiều là bàn đạp đầu tiên tôi tự tìm cho mình, vào năm năm tuổi!
Đứa trẻ năm tuổi thì hiểu được gì? Nhiều lắm chứ.
Ít nhất ở chốn hào môn, một đứa trẻ năm tuổi hiểu rõ hơn ai hết rằng: có mẹ kế ắt sẽ có cha dượng, đó là đạo lý muôn thuở.
Mẹ kế là một con hổ cười, trước mặt thì ôn nhu hào phóng, sau lưng lại có đủ cách đối phó với tôi.
Vô tình làm đổ chồng quần áo, bà ta sẽ khóc lóc: "Là em làm chưa đủ tốt nên Ninh Ninh mới không thích em, anh đừng trách con."
Lần này đến lần khác, tôi từ ra sức tranh biện đến lúc chẳng còn ai buồn lắng nghe.
Cha tôi chỉ biết chỉ tay vào mặt tôi: "Tuyên Ninh, cha quá thất vọng về con!"
Bà ta càng đắc ý, tôi càng trầm mặc.
Đám người hầu thấy vậy cũng học theo, không "quên" đón tôi tan học thì cũng cho tôi ăn cơm thừa.
Chúng đều nghĩ, khi đứa trẻ trong bụng người đàn bà kia chào đời, tôi sẽ là đứa trẻ bị vứt bỏ.
Tôi ôm con b.úp bê bẩn thỉu, xuyên qua cửa sổ nhìn vào đại sảnh sáng trưng.
"Sẽ không đâu." Tôi kiễng chân, đặt con b.úp bê lên bệ cửa: "Ai dám vứt bỏ mày chứ?"
Ba tháng sau, Ôn Chi Kiều lại đi ngang qua trước mặt, tôi gọi hắn lại.
Từ nhỏ hắn đã như một con công, đi đến đâu cũng được đám đông vây quanh, hưởng trọn sự cưng chiều của nhà họ Ôn.
Tôi rất xinh đẹp, giống hệt mẹ mình. Khi hắn chằm chằm nhìn tôi, tôi mỉm cười.
"Đây là kẹo ạ?" Tôi ngoan ngoãn chỉ vào tay hắn, để lộ ánh mắt khát khao.
Ôn Chi Kiều phồng má, ra hiệu vài câu rồi đặt kẹo vào tay tôi như ban phát.
Hắn từ nhỏ đã thích những cô gái yếu đuối phải dựa dẫm vào mình, giống như tôi năm năm tuổi.
Tôi nhận lấy kẹo, ra hiệu: "Cảm ơn."
Tôi đã quan sát hắn rất lâu.
Đám trẻ quanh hắn, trừ người anh trai trầm mặc ra, chẳng ai biết thủ ngữ để giao tiếp với hắn cả.
Mắt Ôn Chi Kiều lóe lên tia sáng, trông có vẻ rất kinh ngạc và vui mừng.
Về sau, Ôn Chi Kiều khi ấy mới sáu tuổi, đã biết thay tôi đối mặt với mẹ kế và cha ruột.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn khiến người ta phải truyền đạt lại một câu: "Đánh ch.ó cũng phải ngó mặt chủ."
Năm tôi mười bảy tuổi, mẹ kế lấy danh nghĩa vì đại cục của gia đình để đường hoàng bàn bạc về hôn nhân của tôi.
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
"Sắp mười tám rồi, cứ định đoạt trước đi, qua cửa này thì không còn tiệm khác đâu."
"Đợi tốt nghiệp đại học, cũng chỉ ba bốn năm thôi, vừa tốt nghiệp là kết hôn được ngay, đây cũng là yêu cầu từ phía Chu tổng."
"Chênh nhau mười mấy tuổi thì đã sao, chúng ta chẳng phải cũng là chồng già vợ trẻ đó ư? Hơn nữa đàn ông lớn tuổi mới biết xót vợ."
Những năm đó, tôi không ngừng xoay quanh mẹ Ôn, thậm chí có thể thay bà xử lý mọi sự vụ của Ôn Chi Kiều.
Có đôi khi, vì bộc lộ bản tính mà tôi trở nên quá sức mạnh mẽ.
Tôi lấy danh nghĩa của mẹ Ôn để kiểm soát mọi thứ của hắn, đến mức đêm qua hắn gặp ai tôi cũng phải hỏi cho bằng được.
Tôi sinh ra trong sự mất trọng lực, nên luôn muốn dốc hết sức kiểm soát mọi người và mọi việc trong tầm tay.
Khi đó Ôn Chi Kiều thường nhìn tôi đầy khó tin: "Lúc mới quen em đâu có thế này? Em càng ngày càng vô lý!"
Tôi đã từng thử nới lỏng ham muốn kiểm soát, ví dụ như phớt lờ Hứa Trinh.
Sau đó, nhà họ Ôn tung tin có ý định liên hôn, giúp tôi bình ổn đi qua bốn năm.
Không ai hợp với Ôn Chi Kiều hơn tôi.
Từ năm năm tuổi, tôi đã bắt đầu mài giũa bản thân để trở thành đối tượng liên hôn phù hợp nhất với nhà họ Ôn.
Trong giới này, không phải không có nhà nào quyền thế hơn hay môn đăng hộ đối hơn nhà họ Tuyên, nhưng chỉ có tôi mới khiến mẹ Ôn yên tâm giao hắn lại.
Đó cũng là lý do dù Ôn Chi Kiều có quậy phá, có bất mãn đến đâu, cuối cùng vẫn phải gật đầu đồng ý.
Nhưng tôi bắt đầu nhận ra Ôn Chi Kiều không còn đủ dùng từ khi nào? Có lẽ là khi hắn hết lần này đến lần khác nằm ngoài tầm kiểm soát.
Hoặc có lẽ là từ sau khi Hứa Trinh xuất hiện.
Ôn Chi Kiều là bàn đạp đầu tiên tôi tự tìm cho mình, vào năm năm tuổi!
Đứa trẻ năm tuổi thì hiểu được gì? Nhiều lắm chứ.
Ít nhất ở chốn hào môn, một đứa trẻ năm tuổi hiểu rõ hơn ai hết rằng: có mẹ kế ắt sẽ có cha dượng, đó là đạo lý muôn thuở.
Mẹ kế là một con hổ cười, trước mặt thì ôn nhu hào phóng, sau lưng lại có đủ cách đối phó với tôi.
Vô tình làm đổ chồng quần áo, bà ta sẽ khóc lóc: "Là em làm chưa đủ tốt nên Ninh Ninh mới không thích em, anh đừng trách con."
Lần này đến lần khác, tôi từ ra sức tranh biện đến lúc chẳng còn ai buồn lắng nghe.
Cha tôi chỉ biết chỉ tay vào mặt tôi: "Tuyên Ninh, cha quá thất vọng về con!"
Bà ta càng đắc ý, tôi càng trầm mặc.
Đám người hầu thấy vậy cũng học theo, không "quên" đón tôi tan học thì cũng cho tôi ăn cơm thừa.
Chúng đều nghĩ, khi đứa trẻ trong bụng người đàn bà kia chào đời, tôi sẽ là đứa trẻ bị vứt bỏ.
Tôi ôm con b.úp bê bẩn thỉu, xuyên qua cửa sổ nhìn vào đại sảnh sáng trưng.
"Sẽ không đâu." Tôi kiễng chân, đặt con b.úp bê lên bệ cửa: "Ai dám vứt bỏ mày chứ?"
Ba tháng sau, Ôn Chi Kiều lại đi ngang qua trước mặt, tôi gọi hắn lại.
Từ nhỏ hắn đã như một con công, đi đến đâu cũng được đám đông vây quanh, hưởng trọn sự cưng chiều của nhà họ Ôn.
Tôi rất xinh đẹp, giống hệt mẹ mình. Khi hắn chằm chằm nhìn tôi, tôi mỉm cười.
"Đây là kẹo ạ?" Tôi ngoan ngoãn chỉ vào tay hắn, để lộ ánh mắt khát khao.
Ôn Chi Kiều phồng má, ra hiệu vài câu rồi đặt kẹo vào tay tôi như ban phát.
Hắn từ nhỏ đã thích những cô gái yếu đuối phải dựa dẫm vào mình, giống như tôi năm năm tuổi.
Tôi nhận lấy kẹo, ra hiệu: "Cảm ơn."
Tôi đã quan sát hắn rất lâu.
Đám trẻ quanh hắn, trừ người anh trai trầm mặc ra, chẳng ai biết thủ ngữ để giao tiếp với hắn cả.
Mắt Ôn Chi Kiều lóe lên tia sáng, trông có vẻ rất kinh ngạc và vui mừng.
Về sau, Ôn Chi Kiều khi ấy mới sáu tuổi, đã biết thay tôi đối mặt với mẹ kế và cha ruột.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn khiến người ta phải truyền đạt lại một câu: "Đánh ch.ó cũng phải ngó mặt chủ."
Năm tôi mười bảy tuổi, mẹ kế lấy danh nghĩa vì đại cục của gia đình để đường hoàng bàn bạc về hôn nhân của tôi.
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
"Sắp mười tám rồi, cứ định đoạt trước đi, qua cửa này thì không còn tiệm khác đâu."
"Đợi tốt nghiệp đại học, cũng chỉ ba bốn năm thôi, vừa tốt nghiệp là kết hôn được ngay, đây cũng là yêu cầu từ phía Chu tổng."
"Chênh nhau mười mấy tuổi thì đã sao, chúng ta chẳng phải cũng là chồng già vợ trẻ đó ư? Hơn nữa đàn ông lớn tuổi mới biết xót vợ."
Những năm đó, tôi không ngừng xoay quanh mẹ Ôn, thậm chí có thể thay bà xử lý mọi sự vụ của Ôn Chi Kiều.
Có đôi khi, vì bộc lộ bản tính mà tôi trở nên quá sức mạnh mẽ.
Tôi lấy danh nghĩa của mẹ Ôn để kiểm soát mọi thứ của hắn, đến mức đêm qua hắn gặp ai tôi cũng phải hỏi cho bằng được.
Tôi sinh ra trong sự mất trọng lực, nên luôn muốn dốc hết sức kiểm soát mọi người và mọi việc trong tầm tay.
Khi đó Ôn Chi Kiều thường nhìn tôi đầy khó tin: "Lúc mới quen em đâu có thế này? Em càng ngày càng vô lý!"
Tôi đã từng thử nới lỏng ham muốn kiểm soát, ví dụ như phớt lờ Hứa Trinh.
Sau đó, nhà họ Ôn tung tin có ý định liên hôn, giúp tôi bình ổn đi qua bốn năm.
Không ai hợp với Ôn Chi Kiều hơn tôi.
Từ năm năm tuổi, tôi đã bắt đầu mài giũa bản thân để trở thành đối tượng liên hôn phù hợp nhất với nhà họ Ôn.
Trong giới này, không phải không có nhà nào quyền thế hơn hay môn đăng hộ đối hơn nhà họ Tuyên, nhưng chỉ có tôi mới khiến mẹ Ôn yên tâm giao hắn lại.
Đó cũng là lý do dù Ôn Chi Kiều có quậy phá, có bất mãn đến đâu, cuối cùng vẫn phải gật đầu đồng ý.
Nhưng tôi bắt đầu nhận ra Ôn Chi Kiều không còn đủ dùng từ khi nào? Có lẽ là khi hắn hết lần này đến lần khác nằm ngoài tầm kiểm soát.
Hoặc có lẽ là từ sau khi Hứa Trinh xuất hiện.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









