Đồng Quan.

Phía bắc là Hoàng Hà gầm thét, phía nam là Tần Lĩnh sừng sững, phía đông là thế giặc cuộn trào, phía tây là trọng thác xã tắc. Áp lực mà Ca Thư Hàn phải gánh chịu lớn đến nhường nào, không ai có thể cảm đồng thân thụ.

Y đã chẳng thể đếm xuể mình đã liên tục đẩy lui bao nhiêu đợt tấn công, nhưng vì không dám xuất thành truy kích, vô pháp tạo ra thế công mang tính hủy diệt đối với phản quân, nên thế địch vẫn cứ miên man bất tuyệt, tựa hồ vĩnh viễn không có điểm dừng.

Cũng may hiện tại cục diện Hà Bắc đang chuyển biến tốt, cứ kiên thủ tiếp, kẻ không cầm cự nổi trước tất nhiên phải là phản quân. Ca Thư Hàn đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc trường kỳ tác chiến, y còn đón cả nhân tình ở Trường An là Tào Bất Già đến Đồng Quan để chăm lo chuyện ăn uống sinh hoạt cho mình.

Giữa tháng Mười, tiết trời càng thêm lạnh giá, nhân lúc thế công của phản quân tạm ngưng, Tào Bất Già đun nước nóng, để Ca Thư Hàn cởi bỏ khôi giáp, gột rửa lớp máu tanh bê bết đầy người.

“Nhìn ngươi xem, bẩn đến mức đóng vảy cả rồi.”

“Rửa sạch, đêm nay tiện cùng ngươi trên giường kịch chiến một phen?”

“Lão đông tây (lão già kia), súc miệng sạch sẽ trước đi đã.”

Ca Thư Hàn dựa người vào thùng tắm, thở hắt ra một hơi đầy sảng khoái, đoạn day day trán, kéo tay Tào Bất Già lại, bảo: “Đi lấy cho ta một bầu rượu tới đây.”

“Đừng uống nữa, còn chưa uống đủ sao?!”

“Ngươi biết ta yêu chết ngươi, chính là yêu cái thứ Thiêu Xuân tửu do ngươi ủ, mau lấy đây.”

“Đó là ta đã bỏ mê hồn dược vào trong rượu, còn chưa độc chết ngươi đấy.” Tào Bất Già mắng.

Trước đây khi ở Lũng Hữu, Ca Thư Hàn vì thân thể bất an nên đã giảm bớt chuyện uống rượu, nhưng sau khi đến Đồng Quan lại càng trầm trọng hơn, rượu không rời miệng. Tào Bất Già mắng thì mắng, nhưng cũng biết Ca Thư Hàn gần đây phiền muộn trong lòng, đành phải đi lấy rượu cho y.

Ca Thư Hàn ngâm mình thêm một lát, bỗng nghe đầu thành tiếng trống trận vang rền, các sĩ tốt lại lớn tiếng hô hoán “Địch tập”.

Y chống thân hình cao lớn đứng dậy khỏi làn nước nóng, vừa định bước ra khỏi thùng tắm, chợt cảm thấy đầu óc choáng váng, tiếp đó trước mắt tối sầm, ngã rầm xuống đất.

“Tùng!”

Cũng không biết đã qua bao lâu, y mới lờ mờ tỉnh lại, nỗ lực đấu tranh với mí mắt hồi lâu mới mở được mắt ra, muốn cử động lại chẳng thể nhúc nhích, chỉ đành yếu ớt mắng một câu: “Đạm cẩu tràng, quỷ áp sàng rồi.”

Nhãn cầu y khẽ rung động, nhìn cái gì cũng không rõ ràng. Bên tai truyền đến tiếng khóc nỉ non của Tào Bất Già, y thầm nghĩ ác phụ này thế mà cũng biết khóc vì mình.

“Đừng ồn nữa, ngươi ra ngoài đi... Thế công thế nào rồi?” Y mở miệng, cảm thấy đầu lưỡi vô lực.

“Tiết soái hỏi là đợt tấn công nào? Ngài đã hôn mê năm ngày rồi, Tào nương tử phải dùng nước cháo để duy trì sự sống cho ngài đó.”

“Ta không cử động được nữa.”

Ca Thư Hàn còn đang nghi hoặc, liền nghe người bên cạnh nói một câu “Đại phu bảo ngài bị trúng phong”, y sững sờ, vừa cảm thấy bi lương lại vừa cảm thấy thản nhiên, bi thương cho một đời anh hùng của mình lại kết thúc trong cảnh bại liệt.

Người xung quanh không ngừng an ủi, nói rằng tịnh dưỡng sẽ khỏi, y lười nghe, bảo: “Dâng tấu biểu, thỉnh Thánh nhân chọn lựa lương tướng khác đi.”

Vốn tưởng rằng trận bệnh này sẽ giúp y trút bỏ được gánh nặng ngàn cân trên vai, nào ngờ, ý chỉ từ Trường An truyền đến lại bắt y tiếp tục giữ chức chủ soái, bình định phản loạn.

Ca Thư Hàn nằm liệt trên giường đã chẳng thể lý sự, đành phải giao phó quân chính đại sự cho Điền Lương Khâu.

Cái tên Điền Lương Khâu này trước đây chưa từng xuất hiện trên bất kỳ cuốn sổ báo công nào của quân Lũng Hữu, bất luận là trận thành Thạch Bảo hay chiến dịch thu phục Hà Khúc. Sở dĩ Ca Thư Hàn để hắn tạm thay mình, là bởi Điền Lương Khâu vốn là người do Thánh nhân phái tới để chòng chọc nhìn vào động tĩnh của hai mươi vạn đại quân này, tuy không có danh giám quân, lại có thực quyền của giám quân.

Mặt khác, Ca Thư Hàn vốn không yên tâm về tài năng của Điền Lương Khâu, lại để Nhan Chân Khanh tổng quản hậu cần, Vương Tư Lễ thống lĩnh kỵ binh, Lý Thừa Quang thống suất bộ binh, cố ý để bọn họ tranh quyền với Điền Lương Khâu.

An Lộc Sơn phản loạn, Thánh nhân hạ chỉ trảm sát Cao Tiên Chi, đã khiến y cảm nhận được các tướng lĩnh người Hồ bắt đầu không còn được tin tưởng, gần đây luôn có cảm giác như gai nhọn đâm sau lưng.

Như thế, điều y phải bận tâm không chỉ là chiến sự trước mắt, mà còn phải an bài cho hậu sự của mình.

Y vừa già vừa bệnh, con cháu đông đúc, bộ tướng lại càng vô số, bản thân y có thể chết một cách thống khoái, nhưng buộc phải cho tất cả những người dưới sự che chở của mình một lời giải thích thỏa đáng.

Thế là, đợi bệnh tình vừa mới chuyển biến tốt hơn một chút, y liền mời Nhan Chân Khanh đến gặp riêng.

“Nhan công có cách nhìn thế nào về cục diện?”

Nhan Chân Khanh nói: “Cách đây không lâu, Hà Bắc truyền đến tiệp báo, Quách Tử Nghi, Lý Quang Bật lại thu phục được Cảnh Châu, Hà Gian, Tín Đô, Triệu Quận, trước mắt đang chuẩn bị công đánh Phạm Dương. Ngoài ra, thế giặc đánh chiếm phía đông đã hoàn toàn bị kiềm chế, trận Ung Khâu, quan binh giết giặc hơn vạn tên. Bốn mặt hợp vây, An Lộc Sơn đã đến bước đường cùng.”

“Liệu trước niên tiết có thể bình định phản loạn chăng?”

“Cho dù không phải trước niên tiết, cũng chẳng sai lệch quá hai tháng. Sĩ khí của phản quân, cũng như... lương thực tích trữ ở Lạc Dương, hẳn không cầm cự được quá lâu.”

Ca Thư Hàn ngồi dậy không nổi, xoay xoay cổ, hỏi: “Vậy, Nhan công còn ưu lo điều gì?”

Nhan Chân Khanh tuy mệt mỏi, nhưng vẫn giữ thần tình đốc định, duy chỉ có nơi sâu thẳm trong ánh mắt là mang theo nỗi ưu sầu ẩn hiện. Y nghe vậy không đáp, mà lắc đầu tỏ ý vốn không lo lắng gì.

("Đốc định" không chỉ là tự tin mà là sự tin tưởng chắc chắn, không chút nghi ngờ. Một người có "thần tình đốc định" là người nắm chắc phần thắng trong tay, tâm thế vững như bàn thạch, không bị dao động bởi ngoại cảnh.)

“Có phải liên quan đến Tiết Bạch?” Ca Thư Hàn hỏi, “Nhan công có phải sợ bị vị nữ tế này làm liên lụy?”

Lưỡi y không còn linh hoạt, nhưng vẫn kiên trì vạch trần tình cảnh mà Nhan Chân Khanh đang đối mặt, tiếp tục nói: “Ta nghe nói, Thánh nhân bổ nhiệm Bắc Hải thái thú Hạ Lan Tiến Minh làm Hà Bắc chiêu thảo sứ, bổ nhiệm Đông Bình thái thú, Tự Ngô vương Lý Chi làm Hà Nam tiết độ sứ, duy chỉ tuyệt nhiên không nhắc tới công trạng bình phản của Tiết Bạch, dường như còn muốn áp giải hắn về Trường An?”

“Bình định phản loạn mới là chuyện khẩn yếu, hà tất phải so đo tiền đồ cá nhân?”

“Không giấu gì Nhan công, ta rất lo lắng a.” Ca Thư Hàn lẩm bẩm: “Gần đây ta đang nghĩ, đợi sau khi phản loạn bình định rồi thì sẽ thế nào?”

Có vết xe đổ của hai vị Lũng Hữu tiết độ sứ Hoàng Phủ Duy Minh và Vương Trung Tự, trước nay y đều cố gắng tránh né dính líu đến chuyện Trữ quân, nhưng khi Thánh nhân ngày càng già yếu, chuyện này căn bản không thể tránh khỏi. Thân là thần tử, một khi đã tính kế lâu dài cho tương lai, rất khó cự tuyệt việc thân cận Đông Cung, trừ phi giống như tên nịnh thần Dương Quốc Trung kia chỉ biết lo cái hào nhoáng trước mắt, nguyện vì Thánh nhân mà chèn ép Trữ quân.

Nhưng hai năm trước, Ca Thư Hàn lơ là một chút, để Lý Tụ gia nhập dưới trướng, vốn tưởng nhi tử của Lý Lâm Phủ không liên quan gì đến Đông Cung, đợi khi Khánh vương trở thành Thái tử, y mới chợt bừng tỉnh nhận ra Tiết Bạch chính là người đứng đầu Thái tử đảng, mà Lý Tụ là người của Tiết Bạch, Nhan Chân Khanh càng là nhạc phụ của Tiết Bạch. Khi ấy trong số các tướng lĩnh Lũng Hữu, người chịu sự lôi kéo của Lý Tụ đã nhiều không đếm xuể, ngoại trừ Vương Nan Đắc, Lý Thịnh, còn có Vương Tư Lễ, Lý Quang Bật, Lại Phi Nguyên Lễ vân vân.

Đến nước này, Ca Thư Hàn muốn lo thân mình cũng đã là không thể, nhất là khi biến loạn nổi lên, Thánh nhân đối với đại tướng càng thêm nghi kỵ, không dung cho y thái độ lập lờ nước đôi nữa. Mà y cho dù sau khi bình phản có cáo bệnh xin từ quan, những chuyện này cũng sẽ do tử tôn, bộ tướng của y gánh chịu.

Nói cách khác, tình cảnh y đối mặt thực ra cũng giống hệt Nhan Chân Khanh, cho nên rất muốn nghe thử xem Nhan Chân Khanh nhìn nhận việc của Tiết Bạch thế nào.

Hoặc giả, y muốn biết, Tiết Bạch liệu có liên lạc với Nhan Chân Khanh hay không? Nhưng Nhan Chân Khanh thở dài một tiếng, chỉ nói: “Quốc sự làm trọng, những chuyện còn lại sau khi bình phản rồi hãy tính, Tiết soái nên khoan tâm tịnh dưỡng.”

Ca Thư Hàn thấy Nhan Chân Khanh đến bước ngoặt này mà vẫn trầm tĩnh như vậy, ngẫm nghĩ một hồi, sau khi gặp Nhan Chân Khanh xong lại cho gọi đại tướng dưới trướng là Vương Tư Lễ tới.

“Ngươi và Tiết Bạch quan hệ thế nào?”

Kỳ thực, Vương Tư Lễ và Tiết Bạch chưa từng gặp mặt, nhưng vừa nghe câu hỏi này, y lập tức bước lên vài bước đến bên giường Ca Thư Hàn, nhỏ giọng nói: “Ta tuy không biết Tiết Bạch, lại cảm thấy bất bình thay cho hắn.”

“Cớ gì?”

“Dã tâm của An Lộc Sơn, sớm đã lộ rõ cho người qua đường đều biết. Thánh nhân bảo thủ cự gián, sủng tín dung túng, dẫn đến phản loạn, lại bảo là do Tiết Bạch bức phản An Lộc Sơn, thật ngu muội đến mức nào? Thánh nhân sớm đã chẳng còn sự anh minh thời tráng niên, hiện giờ ngồi trên long ỷ là một lão hồ đồ chỉ biết ngủ gà ngủ gật!”

“Câm miệng, ngươi quá càn rỡ rồi.”

Ca Thư Hàn quát ngưng Vương Tư Lễ, qua một lúc, lại hỏi: “Có phải ngươi đã ấn dấu tay lên bức huyết thư của Lý Tụ không?”

“Tiết soái thế mà cũng biết rồi?” Ánh mắt Vương Tư Lễ biến đổi, vội vàng hành lễ nhận tội, “Nếu sự tình bại lộ, xin Tiết soái ban chết cho ta, để khỏi liên lụy đến Tiết soái.”

“Ngươi không sợ chết?”

“Mạt tướng mười ba tuổi liền đi theo Vương tiết soái, từ Sóc Phương đến Lũng Hữu, tận mắt thấy ngài ấy hàm oan chịu nạn, lại đến hôm nay tận mắt thấy phản quân cuốn sạch Đông Đô, coi như đã nhìn thấu rồi. Nếu Thánh nhân không thoái vị, ta sớm muộn gì cũng khó tránh khỏi kết cục của Vương tiết soái, Tiết Bạch.”

Ca Thư Hàn nghe vậy, không còn quát mắng nữa. Cục diện đến nước này, đã không phải chỉ một mình Vương Tư Lễ rục rịch ngóc đầu, y quát không nổi. Cũng chẳng trách Vương Tư Lễ như vậy, sự mê muội của Thánh nhân quả thực là ai cũng thấy, vầng hào quang anh minh thần võ ban đầu đã bị đập nát, uy vọng giảm mạnh.

Nhân tâm tựa như dòng lũ cuộn trào, chẳng ai ngăn cản nổi, không táng thân trong đó đã là rất khó rồi.

“Đã là Tiết soái nhìn thấu hết thảy, vậy không giấu gì Tiết soái, ta sớm đã muốn khuyên ngài rồi.” Vương Tư Lễ nghĩ ngợi, thế mà lại mở miệng nói ra những lời càng thêm đại nghịch bất đạo, “Phản loạn sắp bình định, Tiết soái thống suất hai mươi vạn đại quân tọa trấn Đồng Quan, có từng nghĩ tới... kế sách cho tử tôn, kế sách cho thiên hạ chưa?”

Không cần nói nhiều, ý tứ rất đơn giản. Một vị Thiên tử hôn hội (lú), cương phức (bướng), đầy lòng nghi kỵ, ai mà biết được còn sẽ làm ra chuyện gì, chi bằng nương theo binh thế trước mắt, ủng lập Thái tử, từ nay về sau cho dù trí sĩ cũng có thể an hưởng phú quý, bảo đảm con cháu vô ưu.

(hôn: đầu óc tối tăm, không minh mẫn, không phân biệt được đúng sai; hội: điếc, không chịu nghe lời hay lẽ phải.

cương: cứng nhắc, thiếu linh hoạt; phức : cố ý làm trái)

Việc này rất đơn giản, mà lợi ích cực lớn.

Nhưng Ca Thư Hàn nằm đó bất động, tựa như không nghe thấy gì.

Vương Tư Lễ thấy y không nói, ngược lại đại hỷ, vì biết Ca Thư Hàn đã có suy tính về việc này, lại nói: “Đợi phản loạn bình định, Thánh nhân tất yếu thu hồi binh quyền của Tiết soái. Nếu chí tại khuông phò xã tắc, Tiết soái nên sớm làm chuẩn bị... Dâng tấu thỉnh tru sát Dương Quốc Trung thì thế nào?”

“Không được.”

“An Lộc Sơn khởi binh chính là đánh tráo cái danh ‘Thanh quân trắc’, cuộc phản loạn này, Dương Quốc Trung có trách nhiệm không thể chối bỏ. Tên gian tặc này không được lòng người, tru sát hắn tất khiến triều dã hoan đằng (reo mừng). Bên cạnh Thánh nhân không còn gian nịnh vây quanh, tự nhiên sẽ không thể cùng xa cực dục (hoang dâm vô độ). Bách quan cũng biết tấm lòng vệ quốc của Tiết soái, tất nhiên ủng đại Đông Cung.”

Ca Thư Hàn cũng là do trúng phong không cử động được, bằng không nhất định phải đá Vương Tư Lễ một cước, bảo: “Làm như vậy, thì ta chính là mưu phản rồi, có khác gì An Lộc Sơn đâu?”

“An Lộc Sơn lòng lang dạ thú, đảo hành nghịch thi. Tiết soái xuất phát từ can đảm trung tâm, vì bảo toàn xã tắc, sao có thể đánh đồng?” Vương Tư Lễ nói: “Ta chỉ cần mang ba mươi kỵ binh về Trường An, không quá hai ngày, có thể cưỡng ép Dương Quốc Trung đến Đồng Quan, chém đầu thị chúng, để khích lệ quân tâm. Đây là ta tự ý hành động, không liên quan đến Tiết soái.”

Ca Thư Hàn bất đắc dĩ, đành phải thổ lộ nỗi lo lắng thực sự của mình, nói: “Ngươi không hiểu Thánh nhân, làm như vậy, ngươi không áp chế được Thánh nhân đâu, chỉ khiến ngài ấy nổi giận, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.”

Trong Đồng Quan, những tướng lĩnh kiểu như Điền Lương Khâu do Thánh nhân cài vào không phải là ít, một khi dâng tấu thỉnh tru Dương Quốc Trung, tất sẽ đả thảo kinh xà, nâng cao cảnh giác của Thánh nhân, nên biết Thánh nhân vốn dĩ đã nghi kỵ y rồi.

“Vậy thì trực tiếp ủng lập Thái tử.”

“Không được.”

“Tiết soái, đương đoạn bất đoạn, phản thụ kỳ loạn a!”

“Câm miệng, việc này tuyệt đối không thể, đừng để ta nghe ngươi nhắc lại nữa!”

Vương Tư Lễ thầm nghĩ, nếu có Tiết Bạch ở Trường An, hoặc giả có thể ở bên cạnh Thái tử thúc đẩy một phen, nhưng Thánh nhân có lẽ chính là đề phòng điểm này, mới bất chấp hình thế Hà Bắc, Hà Nam, nóng lòng muốn áp giải Tiết Bạch.

Y nghĩ ngợi, nói: “Nếu tạm thời không trừ Dương Quốc Trung, có thể giết An Tư Thuận trước.”

“An Tư Thuận?”

Chủ đề có chút đột ngột chuyển sang đầu An Tư Thuận, Ca Thư Hàn lại trầm tư suy nghĩ.

Y trước nay có ân oán tư nhân với An Tư Thuận, chuyện này tạm thời không nhắc tới.

Trước kia, y và An Tư Thuận cùng ở dưới trướng Vương Trung Tự, sau đó phân biệt nhậm chức Lũng Hữu, Hà Tây tiết độ sứ, đến lúc đó vẫn còn là thực lực ngang nhau, mãi cho đến khi An Tư Thuận kiêm nhiệm Sóc Phương tiết độ sứ. Quân Sóc Phương là tinh nhuệ danh bất hư truyền, chiến lực không thua kém quân Lũng Hữu.

Sau khi An Lộc Sơn phản loạn, Thánh nhân mệnh cho An Tư Thuận hồi triều kiêm chức Binh bộ Thượng thư, đồng thời chia quân Sóc Phương làm hai, một bộ phận do Quách Tử Nghi thống lĩnh đông kích Hà Bắc.

Còn về một bộ phận khác, theo mật tin, hiện nay đang chuẩn bị từ Linh Vũ xuôi nam, chi viện phòng ngự Quan Trung.

Vậy thì, cớ gì khi Ca Thư Hàn đã suất lĩnh hai mươi vạn đại quân trấn thủ Đồng Quan, Thánh nhân còn muốn bí mật điều quân Sóc Phương đến bảo vệ Trường An?

Đáp án rất rõ ràng, tất nhiên là dùng để kiềm chế Ca Thư Hàn.

Thánh nhân sở dĩ điều An Tư Thuận về trong triều, chưa chắc đã là cho rằng An Tư Thuận câu kết với An Lộc Sơn, e rằng là muốn khảo sát lòng trung thành của hắn ta, rồi mới quyết tâm xem có dùng hắn ta để thống lĩnh quân Sóc Phương hay không.

Vương Tư Lễ là Sóc Phương Quân tướng Vương Kiềm Uy chi tử, từ nhỏ đã lớn lên ở Sóc Phương, tin tức về động thái của An Tư Thuận và quân Sóc Phương chính là do cố nhân truyền cho y, y biết chuyện này rất tường tận, nói: “Tiết soái nếu không trừ An Tư Thuận, e rằng sẽ bị An Tư Thuận hại.”

“Ta trước nay không thích An Tư Thuận, ngươi có biết vì sao không?” Ca Thư Hàn chậm rãi mở miệng nói: “Hắn ta rõ ràng từ nhỏ quan hệ với An Lộc Sơn không tệ, lại cứ muốn cố ý giả vờ bất hòa; hắn ta rõ ràng cũng ủng binh tự trọng, ngầm sai các bộ Hà Tây bức bách triều đình lưu hắn ta tại nhiệm; hắn ta bức phản A Bố Tư, lôi kéo Lý Quang Bật, thật sự đến thời khắc mấu chốt, lại không dám cùng An Lộc Sơn cộng đồng khởi binh...”

Kể ra vài trọng tội của An Tư Thuận, Ca Thư Hàn nhớ tới một chuyện, hỏi: “Sử Triều Anh trốn thoát rồi?”

“Phải.” Vương Tư Lễ nói: “Ta lộng xảo thành chuyết (biến khéo thành vụng), không ngờ nàng thật sự trốn thoát.”

“Thư tín An Tư Thuận lén thông đồng với An Lộc Sơn đâu? Còn tìm lại được không?”

Vương Tư Lễ nghĩ ngợi, đáp: “Tìm lại được.”

Thánh nhân đối với An Tư Thuận vốn đã không hoàn toàn tin tưởng, vậy thì, chỉ chứng An Tư Thuận câu kết với An Lộc Sơn, mượn tay Thánh nhân trừ bỏ trước một mối đe dọa, là biện pháp ổn thỏa hơn so với trực tiếp giết Dương Quốc Trung.

~~

Trường An.

Dương Quốc Trung bước ra khỏi Hưng Khánh Cung, sắc mặt vô cùng nghiêm túc, vẫy Kim Ngô Vệ lại, bảo: “Biết phủ đệ An Tư Thuận ở đâu không?”

“Biết.”

“Đi bắt hắn lại!”

Hôm đó, An Tư Thuận đang ở nhà chơi đùa với tôn nhi, mắt thấy Kim Ngô Vệ xông vào cửa, vạn phần kinh ngạc.

Hắn không ngờ mình lại bị giam giữ, vốn tưởng rằng nguy cơ đã được giải trừ.

Từ khi An Lộc Sơn chuẩn bị phản loạn, hắn đã sớm dâng tấu nhắc nhở triều đình An Lộc Sơn tất phản, đồng thời sau khi ý chỉ bãi chức Sóc Phương tiết độ sứ của hắn đưa tới, hắn không chút do dự mà từ nhiệm, trở về Trường An, bày tỏ lòng trung thành của mình.

Khi phản quân công phá Lạc Dương, Thánh nhân đại nộ, xử quyết trưởng tử của An Lộc Sơn đang cư ngụ ở Trường An là An Khánh Tông, lại không hề liên lụy đến An Tư Thuận, có thể thấy Thánh nhân lúc đó đã tin tưởng hắn.

Mà ngày An Khánh Tông bị yêu trảm (chém ngang eo) dưới sự chứng kiến của vạn chúng, Thánh nhân còn hạ chỉ muốn ban chết cho Vinh Nghĩa quận chúa, không ngờ Lý Tông hiện giờ làm Thái tử, có được một chút thế lực, thế mà lại trái ngược với sự nhu nhược ngày thường, liều mạng ngỗ nghịch thánh ý cũng phải bảo vệ dưỡng nữ của y. Việc này khiến cho quan hệ giữa Thánh nhân và Thái tử trở nên căng thẳng, vì thế, thành Trường An trong bóng tối phong ba quỷ quyệt, Thánh nhân thậm chí bí mật điều quân Sóc Phương nhập triều, cân nhắc khởi dụng An Tư Thuận.

Hắn vạn vạn không ngờ tới, thứ chờ đợi hắn không phải là nhậm mệnh trạng (giấy bổ nhiệm), mà là một bộ xiềng xích...

“Hữu tướng?!”

Khi bóng dáng Dương Quốc Trung hiện ra trong lao phòng tăm tối, An Tư Thuận đứng dậy từ đống cỏ tranh, hỏi: “Chuyện này là thế nào?!”

“Thư tín ngươi lén gửi cho An Lộc Sơn, đã bị tìm thấy rồi.” Dương Quốc Trung tùy tiện ném một phong thư vào trong lao, “À, lấy được ở ngoài Đồng Quan đấy.”

“Đây là vu khống, chút mánh khoé nông cạn thế này, Hữu tướng còn nhìn không ra sao?!”

“Không quan trọng.” Dương Quốc Trung nói: “Ta hôm nay đến, là để tiễn ngươi lên đường, ngoài ra hỏi xem ngươi có di ngôn gì cần giao phó không.”

“Ý gì? Ngươi còn thực sự dám giết ta sao?”

“Không phải ta muốn giết ngươi, mà là Thánh nhân muốn giết ngươi.”

An Tư Thuận lắc đầu cười lớn, căn bản không tin.

“Hữu tướng có biết, ta cách đây không lâu còn vào cung cùng Thánh nhân đàm đạo về hình thế Quan Trung, thảo luận Ca Thư Hàn liệu có phạm đại tội vọng xưng đồ sấm, cấu kết Đông Cung, chỉ xích thừa dư. Nay Ca Thư Hàn liền ác nhân cáo trạng trước, muốn vu hãm ta, Thánh nhân há lại tin tưởng?”

Hắn nộ khí dâng trào, gào to nói: “Ca Thư Hàn mới là kẻ muốn phản loạn! Hắn ta sao dám oan uổng ta?! Sao dám oan uổng ta?!”

Nghe thấy tội danh quen thuộc kia, Dương Quốc Trung cũng cười cười, vẫy tay sai người mang án kỷ (案几), đệm ngồi, rượu thịt tới, cách song sắt, cùng An Tư Thuận đối ẩm mà đàm đạo.

Hành động này khiến An Tư Thuận lạnh cả nửa cõi lòng, trầm mặc hồi lâu, uống rượu, ánh mắt mang theo vẻ suy tính.

“Vào tử lao này mà còn có thể đi ra, bình sinh ta nhớ được chỉ có hai người, đáng tiếc, ngươi không phải Tiết Bạch.” Dương Quốc Trung nói: “Không cần nghĩ nhiều nữa, bất kể ngươi có khai hay không, ngươi nhất định phải chết.”

“Tại sao?”

“Ngươi đã chọn sai một con đường, tay nắm binh quyền, lại chỉ biết hướng về Thánh nhân biểu trung tâm. Cao Tiên Chi chẳng lẽ là vì bất trung mà chết sao? Điều này cũng nghĩ không thông, ngươi không chết, thì ai chết?”

An Tư Thuận trước là sững sờ, sau đó ngẩn ngơ trong giây lát, rồi chợt bừng tỉnh ngộ.

Mãi đến khi thân hãm ngục lao, hắn mới từ trong câu nói này của Dương Quốc Trung mà hiểu được vì sao bản thân rơi vào tử địa.

Kể từ khi An Lộc Sơn phản loạn, Cao Tiên Chi bỏ thủ Lạc Dương. Trong lòng Thánh nhân đã găm một cái đinh, vĩnh viễn không thể tin tưởng đám Hồ tướng bọn hắn như trước nữa. Thế nhưng, Thánh nhân nhìn quanh một lượt, người có thể dùng chỉ có Hồ tướng, nên chỉ đành bóp mũi tiếp tục dùng bọn họ.

Thậm chí không chỉ là Hồ tướng, chỉ cần là người có khả năng uy hiếp đến địa vị Thiên tử, đều sẽ chịu sự nghi kỵ. Dù sao ngay từ năm Thiên Bảo thứ năm, cái tội danh “Vọng xưng đồ sấm” kia vẫn chưa từng dứt.

Nghi kỵ đã không thể nào xóa bỏ, biểu lòng trung thành vô dụng. Ngược lại phải giống như An Lộc Sơn khởi binh tạo phản, hoặc như Ca Thư Hàn ủng binh tự trọng, mới có thể tự bảo vệ mình.

“Không.”

An Tư Thuận lắc đầu thật mạnh, nói: “Thánh nhân sẽ không như vậy, ngài ấy trước nay lòng dạ rộng rãi, có dung nhân chi lượng nhất, tuyệt không đến mức như thế, Thánh nhân mà ta biết tuyệt không phải là người như thế.”

Dương Quốc Trung không đáp lời, chỉ uống rượu, hắn đâu phải người sắp chết, không cần thiết phải nói toạc những vấn đề này ra.

Hắn sở dĩ đến đây, tự có mục đích của mình.

“Nể tình bữa rượu thịt này, nói cho ta biết, trong Sóc Phương Quân ở Linh Vũ hiện nay, kẻ nào có thể tin dùng?”

An Tư Thuận lắc đầu không thôi, lẩm bẩm: “Thánh nhân nếu ngay cả ta cũng không tin, còn có thể tin ai?”

Dương Quốc Trung nói: “Tất nhiên là ta.”

“Hắc?” An Tư Thuận giận quá hóa cười, nhìn về phía lao phòng trống trải mà tăm tối, nói: “Ta là kẻ sắp chết, ngươi lại hà tất phải giả bộ từ bi? Cái gọi là trung tâm của ngươi, với An Lộc Sơn, Ca Thư Hàn, có gì khác biệt?”

“Thánh nhân còn tin ta, thế là đủ rồi.”

“Đó là bởi vì ngươi vô dụng.” An Tư Thuận thóa mạ một câu.

Dương Quốc Trung da mặt dày, lười so đo với hắn ta, nói: “Ngươi không muốn giúp ta, cũng được. Nhưng tướng quân, mạc liêu dưới trướng ngươi, ngươi cũng không muốn giúp họ sao?”

An Tư Thuận không đáp, cắm đầu uống rượu ăn thịt.

Nhưng ăn mãi ăn mãi trong miệng vẫn thấy nhạt nhẽo, hắn lắc đầu, than: “Biết không? Khi thánh dụ triệu ta hồi triều đến Sóc Phương, sứ giả của An Lộc Sơn mời ta khởi binh cũng đến. Ta nếu đưa ra lựa chọn khác, phong vương liệt thổ cũng chưa biết chừng.”

Nói những lời này, hắn không trông mong Dương Quốc Trung có thể lật án cho hắn.

Chỉ là hồi tưởng lại, lúc đó sở dĩ không dám khởi binh, là vì hắn cảm nhận được tướng sĩ Sóc Phương tuyệt đại bộ phận đều trung thành với triều đình.

Khi đó, Quách Tử Nghi tìm gặp riêng hắn, cùng hắn dốc bầu tâm sự một lần, nói hắn nếu phản rồi, từ nay về sau mọi người binh đao tương kiến, ân nghĩa quá khứ xóa bỏ toàn bộ, sa trường gặp mặt, Quách Tử Nghi tuyệt không nương tay. Mà hắn nếu nguyện trung thành với triều đình, lần này tuy dỡ bỏ chức Sóc Phương tiết độ sứ, nhưng vẫn mãi là Tiết soái trong lòng đám binh tướng bọn họ.

An Tư Thuận dự cảm bản thân không thể khống chế quân Sóc Phương làm phản, bèn quyết định hồi triều, lúc đó vốn tưởng Thánh nhân sẽ để hắn vinh dưỡng, bởi hắn có đủ lý do (để được như thế).

“Thánh nhân không nên giết ta!”

“Phải không?”

“Ta trút bỏ binh quyền hồi triều, chỉ chứng dã tâm của An Lộc Sơn, đích thị là trung thần của triều đình! Vậy mà Ca Thư Hàn cậy vào binh thế, bức bách Thánh nhân, ngang ngược hống hách đến nhường ấy, Thánh nhân lại cứ nương theo hắn, uy vọng Thiên tử thế tất sẽ còn sụt giảm thê thảm hơn, sau này các đại tướng phiên trấn người người noi theo, thì đất nước này sắp chẳng còn ra cái nước gì nữa rồi!”

“Đủ rồi, ngươi dám chỉ xích thừa dư?!”

“Người sắp chết, ta có gì không dám?! An Lộc Sơn phản loạn không đáng sợ, đáng sợ là sự nhu nhược của Thánh nhân bị người đời nhìn thấu, từ nay hoàng uy chẳng còn, thì xã tắc phân băng ly tích...”

“An Tư Thuận!” Dương Quốc Trung ném mạnh bình rượu trong tay, quát: “Ngươi quả nhiên là nghịch tặc.”

“Ha ha ha ha, ta là nghịch tặc?”

An Tư Thuận như nghe được chuyện nực cười nhất, cười lớn không dứt.

Nhưng cười hồi lâu, hắn ý thức được, bản thân cùng tên Ca Thư Hàn đáng hận kia cũng như nhau, kỳ thực đều chẳng phải đại trung thần gì.

Hắn từ nhỏ quan hệ thân thiết với An Lộc Sơn, nhưng sau đó đôi bên đều nắm binh quyền, vì sợ Thánh nhân nghi kỵ, mới giả vờ bất hòa, cốt là để đều giữ được tiền đồ.

An Lộc Sơn đắc tội với Thái tử Lý Hanh, lại nhận được sự thụ ý của Lý Lâm Phủ, chuẩn bị sau khi Thánh nhân trăm tuổi sẽ khởi binh ngăn cản Lý Hanh đăng cơ, việc này An Tư Thuận cũng biết. Mà cách làm của hắn thì cố ý ngược lại với An Lộc Sơn.

Hắn lén lút giao hảo với Lý Hanh, tỷ như lúc đó tâm phúc của Lý Hanh là Đỗ Hồng Tiệm bị biếm đến Sóc Phương, hắn liền mấy lần đề bạt Đỗ Hồng Tiệm, chỉ trong vài năm ngắn ngủi để y làm quan đến chức Tiết độ phán quan. Hắn cũng thực sự thụ ý cho các tù trưởng bộ lạc Hà Tây tự làm mình bị thương để cầu được lưu nhiệm, cũng vì thưởng thức Lý Quang Bật mà ép gả nữ nhi, bắt y làm nữ tế.

Đủ loại hành động ấy, cũng chỉ là việc các đại tướng biên trấn thường làm mà thôi. Đâu có gì là trung tâm hay không trung tâm, oan uổng hay không oan uổng? Chẳng qua là có thời cơ hay không mà thôi.

Hệt như bài thơ Tiết Bạch làm khi đó, “Chu Công khủng cụ lưu ngôn nhật, Vương Mãng khiêm cung vị thoán thời. Hướng sử đương niên thân tiện tử, nhất sinh chân ngụy hữu thùy tri?”

(“Nhớ khi xưa, Chu Công thì lo sợ trước những lời đồn đại ác ý, còn Vương Mãng thì lại tỏ ra cực kỳ khiêm tốn lúc chưa cướp ngôi. Giả sử vào đúng thời điểm đó mà họ chết đi, thì cả đời họ ai là trung, ai là gian, liệu có người nào biết được sự thật không?”)

Chỉ là lần này hắn tài không bằng người, thua Ca Thư Hàn một chiêu.

Nhưng hắn tin rằng, Ca Thư Hàn, Lý Long Cơ, cho đến cả Đại Đường, tất phải trả giá đắt cho cái chết của hắn.

Hôm sau, An Tư Thuận bị lôi ra khỏi ngục Độc Liễu Thụ, kéo đến pháp trường, trước khi bị yêu trảm, hắn hướng về phía Hưng Khánh Cung gào to không dứt.

“Oan uổng!”

“Oan uổng!”

...

“Phập.”

Theo một đao chém xuống, lại một danh tướng cứ thế ngã xuống.

Mà sự nghi kỵ của Thánh nhân lại còn lâu mới kết thúc.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện