Tư vệ vâng lệnh rời đi, Vân Trần vừa muốn đưa tay ôm Trạm An vào trong lòng rồi lên thuyền, quay đầu lại thấy đứa bé này chơi mệt rồi, không biết từ lúc nào đã im lặng ngủ say sưa trong lòng Sở Tôn Hành.

Tay nó ngắn ngủn ôm không hết eo người kia, chỉ có thể nắm hờ vạt áo hai bên. Vân Trần khẽ kéo mấy lần thấy nó không chịu buông tay, liền mặc kệ nó.

Chỉ là Sở Tôn Hành ôm con nít cũng chẳng khá hơn Uyển Nhi là bao, nhìn không khỏi khiến người ta buồn cười, liền tùy tiện trêu chọc vài câu.

Đợi mấy người lên thuyền giương buồm lại, trời đã nhá nhem tối, mờ mịt giữa sương mù phủ dày trên mặt biển. Vốn tưởng rằng lớp sương mù dày đặc này chẳng mấy chốc sẽ tan đi, nhưng không ngờ về sau lại liên tục kéo dài mấy ngày, hơn nữa chỉ thấy tăng thêm chứ không hề giảm bớt.

Hôm ấy không biết vì sao bên ngoài trời lại tối nhanh đến lạ, mọi người cũng mất cả tâm trạng tán gẫu, ai nấy đều uể oải tranh thủ về khoang thuyền nghỉ ngơi.

Khoang thuyền cao chừng một người rưỡi, khi xây có cố ý tránh gió. Vài cây nến được đốt trong đèn dầu ở một bên chiếu sáng, một chút ánh lửa lay động cũng có thể khiến nơi không lớn không nhỏ này ấm áp hẳn lên, ở lâu còn phải đổ một lớp mồ hôi mỏng.

Vân Trần chỉ mặc áo lót, nửa người dựa vào cửa sổ mạn thuyền, nhàn nhã tận hưởng sự tĩnh lặng độc đáo của biển cả về đêm.

Sở Tôn Hành cầm lư hương đi vào, thấy y vẫn ngây người ngồi đó, không khỏi cũng thuận theo hướng mắt y nhìn ra ngoài một cái: "Điện hạ đang nhìn gì vậy?"

"Không nhìn gì, đang đợi ngươi." Mạch suy nghĩ đang phiêu du bị kéo về, y lắc đầu, nhìn thấy lư hương tỏa khói xanh lượn lờ đặt trên bàn tròn của Sở Tôn Hành, tò mò hỏi, "Đây là gì vậy?"

"Vừa nãy xin Uyển Nhi chút hương an thần." Sở Tôn Hành giải thích, "Điện hạ mấy ngày nay ở trên biển, ban đêm luôn ngủ không yên giấc, đốt hương lên chắc sẽ ổn hơn."

Thuyền đi trên biển thỉnh thoảng lại gặp sóng xô lệch, Vân Trần lại vốn ngủ không sâu, mỗi đêm đều không được yên giấc. Sợ đánh thức Sở Tôn Hành cũng chưa từng gây ra tiếng động gì, mắt mở ra liền ngẩn ngơ suốt cả đêm.

Tưởng rằng mình đã che giấu kín đáo rồi, nào ngờ vẫn bị hắn phát hiện.

Sở Tôn Hành cầm lấy nắp đậy bớt khói lại, cởi áo ngoài đi đến bên giường, trước tiên nhét Vân Trần vào bên trong, dùng chăn quấn kín người lại, sau đó mới chậm rãi dựa vào đầu giường.

Vân Trần đợi hắn không động đậy nữa liền thuận thế nhích lại gần, vùi đầu vào lòng hắn ôm lấy nhắm mắt dưỡng thần.

"Sao cả ngày không động mà vẫn mệt mỏi như vậy."

"Ở trên biển lâu sẽ thấy uể oải, lát nữa lên bờ sẽ ổn thôi, Điện hạ cố chịu một chút." Ngực đột nhiên truyền đến một luồng hơi nóng, thân thể Sở Tôn Hành lập tức có chút căng thẳng, lại có chút tham luyến.

Hắn nhẹ nhàng vỗ lưng Vân Trần, ôn tồn nói: "Điện hạ ngủ nhanh đi, Uyển Nhi lúc dùng bữa tối nói ngày mai sẽ đến đảo Sương Hàn rồi, nếu chuyến đi này thuận lợi, hẳn rất nhanh sẽ có thể trở về cung thôi."

Vân Trần khẽ động đậy hai tay ôm lấy eo hắn, dụi đầu vào ngực hắn tìm một vị trí thoải mái, lười biếng hừ nhẹ một tiếng: "Ừm."

Sở Tôn Hành cụp mắt cười khẽ, lặng lẽ kéo một bàn tay từ sau lưng y ra, đặt trong lòng bàn tay mình nhẹ nhàng xoa bóp mấy huyệt đạo.

Động tác của tay hắn vừa phải, mùi hương an thần trong khoang thuyền lại càng nồng đậm theo hương trụ cháy hết. Vân Trần vốn chỉ muốn dựa vào người hắn nghỉ ngơi một lát, nhưng cuối cùng không chống lại được cơn buồn ngủ kéo đến liên tục mà ngủ thiếp đi.

Trong cơn mơ màng nửa tỉnh nửa mê, y mơ màng cảm nhận bên cạnh như có một cái lò sưởi ấm áp, liền tham làm hơi ấm mà lật người dán sát vào, quả nhiên mềm mại nóng hổi, thoải mái vô cùng.

Cái lò sưởi kia cũng không khách khí, thấy y động đậy không yên, liền đưa tay xoa xoa lưng y, bên tai sau đó vang lên một tiếng dỗ dành trầm khàn khẽ khàng.

"Điện hạ ngủ thêm chút nữa đi, trời còn sớm."

Cũng không biết Vân Trần nghe rõ không, chỉ là sau tiếng này, y liền không còn động đậy lung tung nữa, hơi thở cũng dần dần đều đặn.

Nhưng sự thoải mái này không kéo dài được lâu.

Nửa đêm về sau, y đột nhiên bị một trận rung lắc dữ dội đánh thức, gần như ngay lập tức người đã bị văng ra ngoài. Đầu óc còn chưa tỉnh táo, tay đã theo phản xạ túm chặt lấy mép giường phía trên.

"Đừng động!"

Sở Tôn Hành vẫn luôn nằm bên cạnh y, sợ y va vào vật nặng bèn vội vàng ôm chặt y vào lòng, đưa tay che đầu y lại. Sau đó nhanh chóng mượn lực đẩy sang trái của thân thuyền, lộn người lăn đến một khe hẹp giữa đuôi giường và góc tường, miễn cưỡng ổn định thân hình.

"Sao lại thế này!" Vân Trần lắc mạnh đầu, vẻ kinh ngạc trong đáy mắt không hề giảm bớt.

Một luồng lạnh theo đột nhiên xâm vào từ bắp chân, y cúi đầu nhìn, khoang thuyền lúc này đã tích một lớp nước mỏng. Xuyên qua khe hở của lan can cửa sổ, bên ngoài mây đen dày đặc, sương mù nặng nề bao phủ cả bầu trời. Những con sóng lớn cuồn cuộn liên tiếp đập vào thân thuyền, tựa như muốn nuốt chửng nó.

"Tứ Điện hạ cẩn thận! Gió bão rồi!"

Tiếng hét của tư vệ từ bên ngoài khoang thuyền truyền đến, lẫn trong tiếng ồn ào hỗn loạn nghe không rõ lắm.

Sở Tôn Hành cẩn thận đặt Vân Trần sang một bên, vừa muốn ra ngoài giúp đỡ, chân vừa động thì lại nghĩ đến vị Điện hạ này của hắn tuyệt đối không thể một mình ngoan ngoãn ở trong này tránh nạn.

Trong tích tắc hắn cân nhắc lợi hại, lại cúi người xuống, kéo Vân Trần loạng choạng đi ra khỏi khoang thuyền.

Trên boong tàu, mọi người đã khi nào thấy cảnh tượng kinh hoàng như vậy, đều kinh hãi thất sắc, ai nấy đều ngây người tại chỗ không biết làm gì.

Mưa to như trút nước, vẫn là Tiêu Vị Trọc phản ứng nhanh nhất, xông lên gắng sức giữ chặt bánh lái điều khiển hướng đi.

Sức người mỏng manh tự nhiên không thể chống lại thiên tai, một thân võ nghệ cao cường lúc này cũng không có đất dụng võ. Cơ thể hắn bị gió mạnh thổi đến đứng không vững, Vân Tế ở bên cạnh lòng như lửa đốt nhưng cũng không dám tự tiện rời đi gây thêm phiền phức cho hắn, tránh cho hắn còn phải phân tâm lo lắng cho mình.

"Ngươi cẩn thận chút!" Y gào lớn.

Tiêu Vị Trọc đang tập trung toàn bộ tinh thần không rảnh trả lời, nhưng vẫn kịp đáp một câu: "Ta không sao, ngươi đứng cho vững, đừng động!"

Mấy tên tư vệ lúc này cũng hoàn hồn, vội vàng vào phòng bếp tìm mấy cái bát chậu, không dám ngừng tay một khắc nào hất nước tích trong thuyền ra ngoài. "Rắc" một tiếng giòn tan, cột buồm phụ không chịu nổi sự tàn phá của gió bão liền gãy làm đôi từ giữa, nặng nề rơi xuống boong thuyền.

Vân Trần vừa vặn đứng ở một bên, bị văng đầy nước bẩn lên người.

Sở Tôn Hành nắm chặt cổ tay y, nhanh chóng nhìn quanh bốn phía, kéo y chạy nhanh đến bên cạnh Vân Tế: "Gió bão mà còn tiếp tục thế này nữa, thuyền này chắc chắn sẽ lật. Điện hạ ở đây đợi trước, ta đi thu buồm."

Hắn nói nhanh như tên bắn, không cho Vân Trần thời gian suy nghĩ kỹ liền buông tay chạy về phía cột buồm.

"Ê!" Vân Trần trong lòng bất an, theo phản xạ đưa tay nắm lấy hắn, nhưng ngay cả vạt áo cũng không chạm được.

Cánh buồm dưới sự trợ giúp của sóng lớn như mãnh thú giương nanh múa vuốt, sơ sẩy một chút liền có thể bị cuốn cả người xuống nước chôn thây trong bụng cá. Thân thuyền rung lắc dữ dội, bên tai văng vẳng tiếng gió rít gào, cuồng phong cuốn theo mưa to không ngừng tạt vào mặt, đau rát.

Cột buồm dựng ở đầu thuyền, buồm lại bị gió thổi tung ra ngoài, Sở Tôn Hành không còn cách nào đành mạo hiểm đứng ở mép thuyền vươn tay với lấy cánh buồm trên đỉnh.

Vân Trần nhìn bóng dáng hắn lung lay không vững, trái tim lập tức treo lơ lửng trên cổ họng. Y đâu còn ngồi yên được nữa, vừa định đứng dậy qua giúp hắn thì đột nhiên bị người ở phía sau mắt nhanh tay lẹ kéo mạnh trở lại.

Vân Tế giữ chặt y, hiếm khi bày ra vẻ trầm ổn của huynh trưởng, nghiêm giọng nói: "Gió bão lớn quá, đệ có qua đó cũng không giúp được gì đâu."

Vân Trần cũng không biết y lấy đâu ra sức mạnh giữ chặt mình không nhúc nhích được, tình huống khẩn cấp, y không có thời gian kinh ngạc, liền dán chặt mắt vào người trên cột buồm.

Sở Tôn Hành với mãi, cuối cùng cũng nắm chắc được một góc cánh buồm. Chỉ là chưa đợi hắn kéo dây thu buồm, một con sóng lớn đã ập tới, toàn bộ sự chú ý của hắn đều đặt vào việc thu buồm, nhất thời không kịp tránh né bị hất văng ra ngoài gần nửa người.

"A Hành!"

Trong mắt Vân Trần tràn đầy hoảng sợ, hai tay vô thức run rẩy siết chặt. Y mặc kệ hất tay Vân Tế đang giữ mình ra, còn chưa kịp chạy được hai bước, đã thấy Sở Tôn Hành chỉ bằng sức một cánh tay đu người trở lại từ ngoài thuyền, nhanh nhẹn đạp lên mép thuyền mượn lực nhảy vào trong, hai chân vừa chạm đất, tay đồng thời dùng sức kéo mạnh cánh buồm xuống, nửa quỳ trên thuyền khẽ th* d*c hai tiếng.

Vân Trần thấy vậy vẫn còn kinh hãi thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó lại một con sóng lớn ập đến, thuyền bị hất tung l*n đ*nh sóng, nghiêng hẳn sang một bên.

Vị trí ban đầu Vân Trần và Vân Tế đứng vốn đã gần mép thuyền, trải qua cú va đập này càng không thể giữ vững mà trượt ra ngoài.

Vân Tế không bám chắc cột, ngay sau đó một trận xóc nảy, cả người y văng ra khỏi thuyền. Trong tình thế nguy cấp, Vân Trần dứt khoát kéo mạnh y về phía sau, nhưng không ngờ thân thuyền tích nước trơn trượt, vị trí hai người lập tức đổi chỗ.

Khi treo lơ lửng giữa không trung, y chỉ kịp nhìn thấy Vân Tế trong cơn kinh ngạc lao về phía mình như điên.

Toàn thân đột ngột chìm vào nước biển, lạnh đến mức y vô thức vung vẩy giãy dụa. Nửa đoạn cột buồm gãy trên thuyền cũng rơi xuống biển theo y, không lệch một li đè lên người y. Miệng bị sặc mấy ngụm nước biển không phát ra được tiếng, đầu óc vì thiếu oxy mà trước mắt một mảnh mơ hồ, chỉ đành vô vọng động đậy hai tay.

Thân thể từ từ chìm xuống, ý thức dần dần mê man không cảm nhận được những thứ xung quanh. Khoảnh khắc trước khi ý thức hoàn toàn tan biến, y mơ hồ cảm thấy trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng nước, giống như có người cũng nhảy xuống theo.

Không cần nghĩ cũng biết người đó là ai, y không khỏi hoảng hốt, lại sặc thêm mấy ngụm nước mặn.

Bị cột buồm đè xuống, tốc độ chìm nhanh đến kinh người.

Sở Tôn Hành mặc dù trong nháy mắt đã nhảy xuống theo, nhưng đợi đến khi hắn xuống biển, gắng sức mở mắt ra vẫn không tìm thấy bóng dáng Vân Trần đâu.

Trong biển tối tăm không ánh sáng, lại lạnh lẽo lạ thường, bên tai thỉnh thoảng lại có tiếng ù ù vang vọng tựa như địa phủ u minh, tiếng nào tiếng nấy như đang đòi mạng người ta.

Sắp không nhịn thở được nữa, nhưng hắn vẫn không chịu bỏ cuộc, mắt bị nước biển làm cho đỏ au, điên cuồng tìm kiếm càng lúc càng sâu, hoàn toàn không để ý đến tứ chi ngày càng yếu ớt của mình.

Bóng tối tuyệt vọng trước mắt đột nhiên bị một vệt sáng màu đỏ xé toạc, hai mắt Sở Tôn Hành đột nhiên mở to. Trước mặt là một sợi dây đỏ mà hắn vô cùng quen thuộc, là vật Thiệu Duyên Quân tặng khi còn ở huyện Nam Thủy.

Vân Trần vẫn luôn mang nó bên mình.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện