Người vừa đến đứng vững lại, khẽ mỉm cười với mấy người, trong lòng ôm một đứa bé, vừa chạy mấy bước xuống dường như bị giật mình, đầu nhỏ yếu ớt lắc lư thò ra khỏi tã lót.
Có lẽ do môi trường xung quanh quá xa lạ, nó đảo mắt nhìn hồi lâu, sau đó nhăn mặt khóc không ngừng.
"Uyển Nhi?"
Vân Trần bước lên hai bước, trong lòng kinh ngạc, hắn không phải là ở lại huyện Nam Thủy cùng Lâu Thương sao, sao lại đột nhiên xuất hiện ở đảo Thiên Hạc xa xôi này? Ngực Uyển Nhi khẽ phập phồng, cúi người th* d*c mấy hơi, một tiếng "Tứ Điện hạ" suýt chút nữa thốt ra, may mà đến miệng hắn kịp thời đổi lại: "Vân công tử."
Vừa nói hắn vừa luống cuống tay chân dỗ đứa bé đang khóc không ngừng trong lòng, nhưng không biết vì sao, mặc kệ hắn dỗ dành thế nào, đứa bé này vẫn không chịu nín.
Trên mặt Uyển Nhi không khỏi ửng đỏ.
Vân Trần lắc đầu buồn cười bế đứa bé lên dỗ dành, trong cung Hoàng tử Công chúa nhiều, y trước sau cũng đã trêu đùa vài đứa thuận mắt, đương nhiên tích lũy không ít kinh nghiệm.
Nhưng nói ra cũng kỳ lạ, đứa bé vừa được y bế vào lòng, còn chưa kịp dỗ dành mấy câu đã nín khóc, ngược lại mở to mắt nhìn chằm chằm y.
"Cái đứa bé tí tuổi Trạm An này vậy mà cũng biết chọn người." Uyển Nhi thấy vậy cúi đầu có chút thất vọng, "Ta dỗ dành nãy giờ cũng không bằng công tử vừa bế lên."
Vân Trần nghe hắn nói vậy không khỏi nhớ lại tư thế bế con cứng ngắc vừa nãy của hắn, cứ như nâng một cái bình hoa vậy, nếu dỗ được thì đúng là trời hiển linh.
Y búng nhẹ vào má Trạm An, cũng không vạch trần, mỉm cười nói: "Con nít mà, thích cái mới lạ thôi."
Uyển Nhi trong lòng hiểu rõ, không bị y lừa. Thấy Trạm An không những không khóc nữa, còn nắm tóc Vân Trần cười khanh khách, cũng yên tâm quay đầu nói mấy câu với quan binh phía sau.
Người sau nghe kỹ một lát, gật đầu đồng ý, chắp tay với hắn, sau đó dẫn theo những thuộc hạ còn lại nhanh chóng rời đi.
Vân Trần giơ tay gọi tư vệ đi theo, dặn dò họ chia nhau đi mua chút đồ ăn trên đảo. Vân Tế thì không chịu được cô đơn kéo Tiêu Vị Trọc đi dạo trên đảo, Sở Tôn Hành cũng tiện thể tìm cho mọi người một quán hoành thánh khá yên tĩnh, rót mấy chén trà nhàn nhã ngồi chờ.
"Uyển Nhi sao lại ở đây?"
Trạm An người nhỏ sức lớn, Vân Trần không chịu nổi nó quấy phá, liền mua cho nó một xiên kẹo hồ lô ở quán bên cạnh. Lúc này đứa bé đang ngoan ngoãn chuyên tâm l**m láp món ngon, quả thật đổi lại được chút yên tĩnh.
"Ta đi theo sư tổ đến đây." Uyển Nhi rót cho hai người một chén trà thanh, "Công tử rời khỏi Nam Thủy không lâu thì sư tổ liền dẫn ta đến đây, nói là đến đón một đứa bé."
Hắn chỉ vào Trạm An đang dính đầy đường trên đùi Vân Trần: "Trạm An là tên tự của nó, sư tổ chưa từng nói cho ta biết tên thật của nó."
Vân Trần khẽ đáp một tiếng.
Chỉ là y nghĩ không ra nguyên do, Lâu Thương hành tung bất định, ai có mặt mũi lớn đến mức để ông lão trông nom con cho mình?
Vừa định hỏi thêm gì đó, chủ quán hồ lô bên cạnh lại vội vã mang thêm một xiên kẹo hồ lô đến, khom lưng nịnh nọt cười nói: "Công tử, hồ lô của ngài đây, theo yêu cầu của ngài thêm nhiều hoa quả ngọt ở trên."
Vân Trần nghe vậy liền giơ một tay nhận lấy, đưa mấy lượng bạc vụn qua: "Không cần thối lại."
"Ôi chao, đa tạ công tử! Đa tạ công tử!" Chủ quán lắc lắc số bạc trong tay, cười đến không thấy mắt đâu, chỉ riêng túi này đã đủ tiền cho cả ngày buôn bán của hắn rồi.
Uyển Nhi nhìn xiên kẹo hồ lô trên tay Vân Trần ước chừng dài hơn hai mươi mấy phân, gấp đôi kích thước bình thường, do dự hồi lâu vẫn tốt bụng khuyên nhủ: "Công tử, trẻ con ăn nhiều đồ ngọt sợ không tốt."
"Đương nhiên không phải cho Trạm An, nó có một xiên là đủ rồi."
Vân Trần cười cười, đặc biệt giơ tay che mắt Trạm An, sau đó nghiêng người đưa xiên kẹo hồ lô trong tay đến trước mặt Sở Tôn Hành lắc lắc.
Sở Tôn Hành đang theo thói quen quan sát động tĩnh xung quanh, bất ngờ bị người ta nhét vào tay một xiên que, hắn vội vàng hoàn hồn, giọng điệu hờ hững của Vân Trần liền vang lên bên cạnh.
"Đợi người chán lắm, A Hành cầm lấy giết thời gian đi."
Sở Tôn Hành nghe giọng điệu dỗ trẻ con của y có chút dở khóc dở cười, đành bất đắc dĩ khẽ đáp một tiếng "ừ".
"Mấy vị khách quan, hoành thánh của các vị đây."
Tiểu nhị phía sau hô một tiếng, bưng lên ba bát hoành thánh thơm nức mũi. Hoành thánh gói nhân thịt đầy đặn, trên nước dùng cay còn nổi mấy lá rau xanh, trông rất hấp dẫn.
Vân Trần khi xuống thuyền đã ăn không ít bánh gạo, lúc này ăn chưa được mấy cái đã thấy bụng hơi căng. Nhìn những viên hoành thánh chen chúc trong bát lại thật sự không nỡ lãng phí, thế là hợp tình hợp lý đẩy bát sang bên cạnh, Sở Tôn Hành cũng tự nhiên gắp những viên còn lại trong bát của y sang, cứ như đã quen làm hàng ngày vậy.
Ánh mắt Uyển Nhi không ngừng lảng vảng trên người hai người, trước đây ở Nam Thủy hắn đã nhận ra quan hệ của họ không bình thường, lúc này trong lòng cũng hiểu được đại khái. Chỉ là Vân Trần là người trong hoàng thất, quy củ so với người thường càng nghiêm khắc, mà tình cảm giữa nam giới thời nay lại là điều cấm kỵ bị người người lên án, con đường sau này của hai người sợ là khó khăn trùng trùng.
Vân Trần kéo ánh mắt về, ý cười trong đáy mắt vẫn chưa tan hết, y xoa xoa Trạm An trên đùi, chợt nhớ ra điều gì, nghi hoặc hỏi: "Trạm An trông cũng hai ba tuổi rồi, sao vẫn chưa biết nói?"
Trẻ con bình thường khoảng một tuổi đã bắt đầu bập bẹ tập nói, Trạm An lớn như vậy, dù tệ đến đâu cũng có thể nói được vài câu đứt quãng mơ hồ, làm cha mẹ vui lòng mới đúng.
Nhưng từ vừa nãy đến giờ, ngoài khóc lóc ra y chưa từng thấy đứa bé trong lòng mở miệng.
"Đây chính là lý do sư tổ dẫn ta đến đây đón nó." Giọng Uyển Nhi nhỏ đi, trong lời nói bất giác thêm vài phần tiếc nuối, "Trạm An là con của bạn sư tổ gửi nuôi ở đây, nó sinh ra đã yếu ớt, còn mang theo đủ thứ bệnh tật, những năm này sư tổ không biết đã đi khắp nơi hái bao nhiêu dược liệu sắc thuốc, mới miễn cưỡng điều dưỡng nó thành bộ dạng hoạt bát hiếu động như bây giờ."
"Chỉ là thân thể nó vẫn chưa hoàn toàn khỏe, còn cần một vị thuốc nữa để kết thúc. Nhưng vị thuốc đó hái lên nếu quá một nén hương sẽ mất hết dược tính, cho nên sư tổ mới bảo ta đón Trạm An đến đảo Sương Hàn."
"Đảo Sương Hàn?"
Vân Trần nghe vậy đột nhiên ngẩng đầu, y vốn vì lời Vân Tế mà còn lo lắng về tính xác thực của bản đồ, chớp mắt một cái đã tình cờ gặp được người biết đường, thật đúng là chuyện lạ không thiếu!
Y lập tức nói cho Uyển Nhi biết mục đích chuyến đi của mấy người, hỏi hắn có thể cùng mọi người lên thuyền dẫn đường không.
Uyển Nhi nghe xong cũng không chút do dự đồng ý.
Lâu Thương lúc đó lên đảo, chỉ tùy tiện bỏ lại một câu dặn dò rồi biến mất không thấy bóng dáng. Hắn không biết võ công lại không tìm được mối quan hệ, đang không biết làm thế nào, thật khéo lại đụng phải mấy người này.
Trạm An được bế không yên phận, răng nó chưa mọc hết không cắn được quả, l**m sạch lớp đường bên ngoài rồi vặn vẹo thân mình. Nó tuy nhỏ nhưng mấy năm nay được nuôi béo trắng trẻo nên cũng không nhẹ.
Vân Trần bế một hồi hai chân hơi tê, Sở Tôn Hành thấy vậy liền tiện tay bế Trạm An qua: "Nghe công hiệu kỳ diệu của loại thuốc kia chắc cũng là vật quý hiếm, chỉ sợ lên đảo họ không muốn giúp."
"Cái này không cần lo lắng, sư tổ và đảo chủ là bạn chí cốt, một cây thuốc không phải chuyện gì lớn." Uyển Nhi lấy ra từ trong ngực một quyển sách giấy đã ngả vàng, bìa sách sờn rách nghiêm trọng, nhưng cũng có thể đại khái nhìn rõ chữ trên đó.
Tầm Y Giám Độc.
Chuyện Lâu Thương và đảo chủ quen biết nhau phải kể từ những năm trước, lúc đó Lâu Thương cũng vừa qua tuổi ba mươi, tuổi trẻ khí thịnh không chịu thua kém. Đừng thấy bây giờ ông chỉ xuất hiện với hình ảnh một thầy thuốc, nhưng năm xưa ông vừa biết độc vừa biết y thuật lại quỷ dị khó lường, gần như có thể nói là thiên hạ vô địch cũng chẳng ngoa.
Lúc rảnh rỗi du ngoạn vô tình xông vào đảo Sương Hàn, dứt khoát ở lại đảo tìm người so tài khắp nơi, trận nào cũng thắng, cuối cùng kinh động đến đảo chủ quanh năm bế quan thậm chí cả con dân cũng ít khi gặp mặt.
Đảo chủ trạc tuổi ông, thấy ông võ công cao cường cũng nổi hứng, đồng ý đấu vài chiêu. Ai ngờ một đấu liền đấu ròng rã ba ngày, mãi đến khi thật sự không phân thắng bại mới thôi.
Vài bình rượu mạnh xuống bụng, hai người đều hận gặp nhau quá muộn, thuận lý thành chương kết giao làm bạn chí cốt.
Khi Lâu Thương sắp đi, đảo chủ thấy ông rất hứng thú với y độc, liền tặng ông quyển sách này, nói là do tổ tiên truyền lại. Đảo chủ chỉ say mê võ học không để ý đến những thứ khác, cầm quyển sách trong tay vẫn chưa từng mở ra xem, nhân tiện tặng cho ông, cũng coi như là tín vật.
Đây chính là quyển Tầm Y Giám Độc trên tay Uyển Nhi.
Lâu Thương xưa nay cho người ta cảm giác là tiên phong đạo cốt hiền hòa dễ gần, Vân Trần không ngờ ông và đảo chủ lại có mối quan hệ này, kinh ngạc xong lại thêm chút mừng thầm.
Dù sao thứ họ muốn đến xin lần này là vật trấn đảo, y tuy ngoài miệng không nói, nhưng thật sự không mấy chắc chắn. Lúc này nếu có Uyển Nhi và Lâu Thương ở giữa làm cầu nối, nghĩ cũng có thêm vài phần cơ hội.
Tư vệ tay chân cũng nhanh nhẹn, chưa đến một canh giờ đã có người đến báo, nói là đồ đạc đã chuẩn bị xong, hỏi Vân Trần khi nào khởi hành.
Vân Trần uống cạn ngụm trà cuối cùng dưới đáy chén, trầm giọng nói: "Lập tức."
Có lẽ do môi trường xung quanh quá xa lạ, nó đảo mắt nhìn hồi lâu, sau đó nhăn mặt khóc không ngừng.
"Uyển Nhi?"
Vân Trần bước lên hai bước, trong lòng kinh ngạc, hắn không phải là ở lại huyện Nam Thủy cùng Lâu Thương sao, sao lại đột nhiên xuất hiện ở đảo Thiên Hạc xa xôi này? Ngực Uyển Nhi khẽ phập phồng, cúi người th* d*c mấy hơi, một tiếng "Tứ Điện hạ" suýt chút nữa thốt ra, may mà đến miệng hắn kịp thời đổi lại: "Vân công tử."
Vừa nói hắn vừa luống cuống tay chân dỗ đứa bé đang khóc không ngừng trong lòng, nhưng không biết vì sao, mặc kệ hắn dỗ dành thế nào, đứa bé này vẫn không chịu nín.
Trên mặt Uyển Nhi không khỏi ửng đỏ.
Vân Trần lắc đầu buồn cười bế đứa bé lên dỗ dành, trong cung Hoàng tử Công chúa nhiều, y trước sau cũng đã trêu đùa vài đứa thuận mắt, đương nhiên tích lũy không ít kinh nghiệm.
Nhưng nói ra cũng kỳ lạ, đứa bé vừa được y bế vào lòng, còn chưa kịp dỗ dành mấy câu đã nín khóc, ngược lại mở to mắt nhìn chằm chằm y.
"Cái đứa bé tí tuổi Trạm An này vậy mà cũng biết chọn người." Uyển Nhi thấy vậy cúi đầu có chút thất vọng, "Ta dỗ dành nãy giờ cũng không bằng công tử vừa bế lên."
Vân Trần nghe hắn nói vậy không khỏi nhớ lại tư thế bế con cứng ngắc vừa nãy của hắn, cứ như nâng một cái bình hoa vậy, nếu dỗ được thì đúng là trời hiển linh.
Y búng nhẹ vào má Trạm An, cũng không vạch trần, mỉm cười nói: "Con nít mà, thích cái mới lạ thôi."
Uyển Nhi trong lòng hiểu rõ, không bị y lừa. Thấy Trạm An không những không khóc nữa, còn nắm tóc Vân Trần cười khanh khách, cũng yên tâm quay đầu nói mấy câu với quan binh phía sau.
Người sau nghe kỹ một lát, gật đầu đồng ý, chắp tay với hắn, sau đó dẫn theo những thuộc hạ còn lại nhanh chóng rời đi.
Vân Trần giơ tay gọi tư vệ đi theo, dặn dò họ chia nhau đi mua chút đồ ăn trên đảo. Vân Tế thì không chịu được cô đơn kéo Tiêu Vị Trọc đi dạo trên đảo, Sở Tôn Hành cũng tiện thể tìm cho mọi người một quán hoành thánh khá yên tĩnh, rót mấy chén trà nhàn nhã ngồi chờ.
"Uyển Nhi sao lại ở đây?"
Trạm An người nhỏ sức lớn, Vân Trần không chịu nổi nó quấy phá, liền mua cho nó một xiên kẹo hồ lô ở quán bên cạnh. Lúc này đứa bé đang ngoan ngoãn chuyên tâm l**m láp món ngon, quả thật đổi lại được chút yên tĩnh.
"Ta đi theo sư tổ đến đây." Uyển Nhi rót cho hai người một chén trà thanh, "Công tử rời khỏi Nam Thủy không lâu thì sư tổ liền dẫn ta đến đây, nói là đến đón một đứa bé."
Hắn chỉ vào Trạm An đang dính đầy đường trên đùi Vân Trần: "Trạm An là tên tự của nó, sư tổ chưa từng nói cho ta biết tên thật của nó."
Vân Trần khẽ đáp một tiếng.
Chỉ là y nghĩ không ra nguyên do, Lâu Thương hành tung bất định, ai có mặt mũi lớn đến mức để ông lão trông nom con cho mình?
Vừa định hỏi thêm gì đó, chủ quán hồ lô bên cạnh lại vội vã mang thêm một xiên kẹo hồ lô đến, khom lưng nịnh nọt cười nói: "Công tử, hồ lô của ngài đây, theo yêu cầu của ngài thêm nhiều hoa quả ngọt ở trên."
Vân Trần nghe vậy liền giơ một tay nhận lấy, đưa mấy lượng bạc vụn qua: "Không cần thối lại."
"Ôi chao, đa tạ công tử! Đa tạ công tử!" Chủ quán lắc lắc số bạc trong tay, cười đến không thấy mắt đâu, chỉ riêng túi này đã đủ tiền cho cả ngày buôn bán của hắn rồi.
Uyển Nhi nhìn xiên kẹo hồ lô trên tay Vân Trần ước chừng dài hơn hai mươi mấy phân, gấp đôi kích thước bình thường, do dự hồi lâu vẫn tốt bụng khuyên nhủ: "Công tử, trẻ con ăn nhiều đồ ngọt sợ không tốt."
"Đương nhiên không phải cho Trạm An, nó có một xiên là đủ rồi."
Vân Trần cười cười, đặc biệt giơ tay che mắt Trạm An, sau đó nghiêng người đưa xiên kẹo hồ lô trong tay đến trước mặt Sở Tôn Hành lắc lắc.
Sở Tôn Hành đang theo thói quen quan sát động tĩnh xung quanh, bất ngờ bị người ta nhét vào tay một xiên que, hắn vội vàng hoàn hồn, giọng điệu hờ hững của Vân Trần liền vang lên bên cạnh.
"Đợi người chán lắm, A Hành cầm lấy giết thời gian đi."
Sở Tôn Hành nghe giọng điệu dỗ trẻ con của y có chút dở khóc dở cười, đành bất đắc dĩ khẽ đáp một tiếng "ừ".
"Mấy vị khách quan, hoành thánh của các vị đây."
Tiểu nhị phía sau hô một tiếng, bưng lên ba bát hoành thánh thơm nức mũi. Hoành thánh gói nhân thịt đầy đặn, trên nước dùng cay còn nổi mấy lá rau xanh, trông rất hấp dẫn.
Vân Trần khi xuống thuyền đã ăn không ít bánh gạo, lúc này ăn chưa được mấy cái đã thấy bụng hơi căng. Nhìn những viên hoành thánh chen chúc trong bát lại thật sự không nỡ lãng phí, thế là hợp tình hợp lý đẩy bát sang bên cạnh, Sở Tôn Hành cũng tự nhiên gắp những viên còn lại trong bát của y sang, cứ như đã quen làm hàng ngày vậy.
Ánh mắt Uyển Nhi không ngừng lảng vảng trên người hai người, trước đây ở Nam Thủy hắn đã nhận ra quan hệ của họ không bình thường, lúc này trong lòng cũng hiểu được đại khái. Chỉ là Vân Trần là người trong hoàng thất, quy củ so với người thường càng nghiêm khắc, mà tình cảm giữa nam giới thời nay lại là điều cấm kỵ bị người người lên án, con đường sau này của hai người sợ là khó khăn trùng trùng.
Vân Trần kéo ánh mắt về, ý cười trong đáy mắt vẫn chưa tan hết, y xoa xoa Trạm An trên đùi, chợt nhớ ra điều gì, nghi hoặc hỏi: "Trạm An trông cũng hai ba tuổi rồi, sao vẫn chưa biết nói?"
Trẻ con bình thường khoảng một tuổi đã bắt đầu bập bẹ tập nói, Trạm An lớn như vậy, dù tệ đến đâu cũng có thể nói được vài câu đứt quãng mơ hồ, làm cha mẹ vui lòng mới đúng.
Nhưng từ vừa nãy đến giờ, ngoài khóc lóc ra y chưa từng thấy đứa bé trong lòng mở miệng.
"Đây chính là lý do sư tổ dẫn ta đến đây đón nó." Giọng Uyển Nhi nhỏ đi, trong lời nói bất giác thêm vài phần tiếc nuối, "Trạm An là con của bạn sư tổ gửi nuôi ở đây, nó sinh ra đã yếu ớt, còn mang theo đủ thứ bệnh tật, những năm này sư tổ không biết đã đi khắp nơi hái bao nhiêu dược liệu sắc thuốc, mới miễn cưỡng điều dưỡng nó thành bộ dạng hoạt bát hiếu động như bây giờ."
"Chỉ là thân thể nó vẫn chưa hoàn toàn khỏe, còn cần một vị thuốc nữa để kết thúc. Nhưng vị thuốc đó hái lên nếu quá một nén hương sẽ mất hết dược tính, cho nên sư tổ mới bảo ta đón Trạm An đến đảo Sương Hàn."
"Đảo Sương Hàn?"
Vân Trần nghe vậy đột nhiên ngẩng đầu, y vốn vì lời Vân Tế mà còn lo lắng về tính xác thực của bản đồ, chớp mắt một cái đã tình cờ gặp được người biết đường, thật đúng là chuyện lạ không thiếu!
Y lập tức nói cho Uyển Nhi biết mục đích chuyến đi của mấy người, hỏi hắn có thể cùng mọi người lên thuyền dẫn đường không.
Uyển Nhi nghe xong cũng không chút do dự đồng ý.
Lâu Thương lúc đó lên đảo, chỉ tùy tiện bỏ lại một câu dặn dò rồi biến mất không thấy bóng dáng. Hắn không biết võ công lại không tìm được mối quan hệ, đang không biết làm thế nào, thật khéo lại đụng phải mấy người này.
Trạm An được bế không yên phận, răng nó chưa mọc hết không cắn được quả, l**m sạch lớp đường bên ngoài rồi vặn vẹo thân mình. Nó tuy nhỏ nhưng mấy năm nay được nuôi béo trắng trẻo nên cũng không nhẹ.
Vân Trần bế một hồi hai chân hơi tê, Sở Tôn Hành thấy vậy liền tiện tay bế Trạm An qua: "Nghe công hiệu kỳ diệu của loại thuốc kia chắc cũng là vật quý hiếm, chỉ sợ lên đảo họ không muốn giúp."
"Cái này không cần lo lắng, sư tổ và đảo chủ là bạn chí cốt, một cây thuốc không phải chuyện gì lớn." Uyển Nhi lấy ra từ trong ngực một quyển sách giấy đã ngả vàng, bìa sách sờn rách nghiêm trọng, nhưng cũng có thể đại khái nhìn rõ chữ trên đó.
Tầm Y Giám Độc.
Chuyện Lâu Thương và đảo chủ quen biết nhau phải kể từ những năm trước, lúc đó Lâu Thương cũng vừa qua tuổi ba mươi, tuổi trẻ khí thịnh không chịu thua kém. Đừng thấy bây giờ ông chỉ xuất hiện với hình ảnh một thầy thuốc, nhưng năm xưa ông vừa biết độc vừa biết y thuật lại quỷ dị khó lường, gần như có thể nói là thiên hạ vô địch cũng chẳng ngoa.
Lúc rảnh rỗi du ngoạn vô tình xông vào đảo Sương Hàn, dứt khoát ở lại đảo tìm người so tài khắp nơi, trận nào cũng thắng, cuối cùng kinh động đến đảo chủ quanh năm bế quan thậm chí cả con dân cũng ít khi gặp mặt.
Đảo chủ trạc tuổi ông, thấy ông võ công cao cường cũng nổi hứng, đồng ý đấu vài chiêu. Ai ngờ một đấu liền đấu ròng rã ba ngày, mãi đến khi thật sự không phân thắng bại mới thôi.
Vài bình rượu mạnh xuống bụng, hai người đều hận gặp nhau quá muộn, thuận lý thành chương kết giao làm bạn chí cốt.
Khi Lâu Thương sắp đi, đảo chủ thấy ông rất hứng thú với y độc, liền tặng ông quyển sách này, nói là do tổ tiên truyền lại. Đảo chủ chỉ say mê võ học không để ý đến những thứ khác, cầm quyển sách trong tay vẫn chưa từng mở ra xem, nhân tiện tặng cho ông, cũng coi như là tín vật.
Đây chính là quyển Tầm Y Giám Độc trên tay Uyển Nhi.
Lâu Thương xưa nay cho người ta cảm giác là tiên phong đạo cốt hiền hòa dễ gần, Vân Trần không ngờ ông và đảo chủ lại có mối quan hệ này, kinh ngạc xong lại thêm chút mừng thầm.
Dù sao thứ họ muốn đến xin lần này là vật trấn đảo, y tuy ngoài miệng không nói, nhưng thật sự không mấy chắc chắn. Lúc này nếu có Uyển Nhi và Lâu Thương ở giữa làm cầu nối, nghĩ cũng có thêm vài phần cơ hội.
Tư vệ tay chân cũng nhanh nhẹn, chưa đến một canh giờ đã có người đến báo, nói là đồ đạc đã chuẩn bị xong, hỏi Vân Trần khi nào khởi hành.
Vân Trần uống cạn ngụm trà cuối cùng dưới đáy chén, trầm giọng nói: "Lập tức."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









